Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 155: ** Kế hoạch nghỉ hưu của Diệp Phi

Cập nhật lúc: 2026-05-09 16:05:53 | Lượt xem: 3

CHƯƠNG 155: KẾ HOẠCH NGHỈ HƯU CỦA DIỆP PHI

Trời vừa hửng sáng, sương mù còn đọng lại trên những phiến lá cải bắp to bằng cái khiên chắn, Diệp Phi đã thức dậy. Hắn vươn vai một cái, xương cốt toàn thân phát ra những tiếng nổ giòn giã như hạt đậu rang, linh lực trong cơ thể tựa hồ lại đậm đặc thêm một chút.

“Ting! Chúc mừng ký chủ đã gieo trồng thành công một mẫu Hành Lá Kiếm Ý, tăng thêm 500 năm tuổi thọ, thuộc tính Sắc Bén +100.”

Tiếng thông báo của hệ thống vang lên trong đầu khiến Diệp Phi đen cả mặt. Hắn thở dài, nhìn vào bảng thuộc tính cá nhân đang dài dằng dặc không thấy điểm dừng, lẩm bẩm:

– Lại tăng thọ? Cứ đà này, ta sống đến khi thiên địa diệt vong, đại kiếp luân hồi đến mười lần chắc cũng chưa chết được. Sống lâu quá chính là cái đích ngắm cho Thiên đạo. Ra gió dễ trúng tuyển, sống thọ quá dễ bị sét đánh nha.

Diệp Phi bước ra khỏi căn chòi tranh nhỏ bé, nhìn xuống vườn rau xanh mướt của mình. Nói là vườn rau, nhưng nếu có một vị Tiên đế nào vô tình lạc bước vào đây, chắc chắn sẽ kinh hãi đến mức rụng cả răng hàm. Những cây cải bắp ở góc vườn tỏa ra ánh sáng kim loại nhàn nhạt, mỗi phiến lá đều ẩn chứa quy tắc phòng ngự tuyệt đối. Luống hành lá phía tây thì dựng đứng như vạn kiếm quy tông, kiếm khí vô hình cắt nát mọi hạt bụi trần gian trước khi chúng kịp chạm đất.

Ở giữa vườn, một con chó vàng gầy gò đang nằm bơi ngửa dưới hồ linh dịch, thỉnh thoảng lại há miệng đớp một cái, nuốt trọn một ngụm nước cam lộ mà đại năng giới tu tiên phải liều mạng mới có được một giọt. Nhị Cẩu nhìn thấy chủ nhân ra ngoài, chỉ lười biếng vẫy vẫy cái đuôi ngắn ngủn, đôi mắt ti hí hiện lên vẻ khinh thường: “Lão đại lại bắt đầu diễn kịch than nghèo kể khổ rồi.”

Diệp Phi không chấp nhặt con chó béo mầm này. Hắn đang bận suy nghĩ về một vấn đề cực kỳ nghiêm trọng: Kế hoạch nghỉ hưu.

Mười năm qua, hắn luôn đóng vai một đệ tử ngoại môn Luyện Khí tầng 3. Dù thực lực thực tế của hắn đã có thể một tay bóp chết Kim Đan, một chân đạp nát Nguyên Anh, nhưng hắn vẫn cảm thấy không an toàn. Mấy ngày nay, tin đồn về “Vị đại năng ẩn sĩ” ở Thanh Vân Tông càng ngày càng lan rộng. Thậm chí có tin đồn nói rằng một vị hóa thân của Ma Thần phương Nam định tới đây tìm “chất dinh dưỡng”.

– Phiền phức! Quá phiền phức! – Diệp Phi vò đầu bứt tai. – Phải tìm người đổ vỏ thôi. Ta muốn nghỉ hưu thực sự, muốn trở thành một kẻ qua đường vô danh đúng nghĩa.

Đúng lúc này, từ phía hàng rào tre có một bóng người lom khom đi tới. Đó là Lý Trưởng Lão, vị hàng xóm “não bổ” cấp độ cao nhất mà Diệp Phi từng gặp. Lão mặc một bộ đồ xám rách rưới, trên tay cầm một bình rượu nhỏ, nhưng đôi mắt lão nhìn vào mỗi gốc rau của Diệp Phi đều tràn ngập sự sùng bái và kinh sợ.

Lý Trưởng Lão đi đến trước mặt Diệp Phi, khom người thật sâu, giọng run run:

– Diệp lão đệ… không, Diệp tiền bối! Sáng sớm đã thấy ngài quán thông thiên địa, kiếm khí hành lá xông thẳng lên cửu tiêu, thật khiến tiểu lão nhi mở mang tầm mắt.

Diệp Phi giật nảy mình, vội vàng xua tay, hạ thấp giọng xuống mức nhỏ nhất:

– Lão Lý, ta nói bao nhiêu lần rồi. Gọi ta là Diệp lão đệ! Cái gì mà kiếm khí với chả cửu tiêu? Đó chỉ là gió mùa về, làm mấy cây hành của ta hơi nghiêng chút thôi. Đừng có nói lung tung kẻo tai vách mạch rừng.

Lý Trưởng Lão âm thầm gật đầu, trong lòng nghĩ thầm: *“Đúng vậy, đại năng thường thích ẩn mình trong phồn hoa. Ngài ấy đang thử thách tâm tính của mình. Gió mùa về mà có thể chém đứt mây tầng mười tám? Tiền bối đúng là thâm tàng bất lộ!”*

Diệp Phi nhìn bộ dạng của Lý Trưởng Lão, đột nhiên ánh mắt hắn sáng lên. Một kế hoạch táo bạo nảy ra trong đầu. Hắn kéo Lý Trưởng Lão ngồi xuống chiếc ghế gỗ (thực chất là gỗ Thiên Thanh Vạn Năm có tác dụng định thần, xua đuổi tâm ma), rồi rót một bát nước lọc từ chiếc bình gốm.

– Lão Lý à, ta thấy lão gần đây tu vi dậm chân tại chỗ ở Trúc Cơ đỉnh phong cũng lâu rồi nhỉ?

Lý Trưởng Lão thở dài, khuôn mặt già nua lộ vẻ sầu khổ:

– Hổ thẹn quá. Lão phu tư chất tầm thường, chỉ sợ đời này khó lòng kết Đan. Nếu không nhờ được hưởng ké linh khí từ vườn rau của lão đệ, có lẽ ta đã hóa thành cát bụi từ vài năm trước.

Diệp Phi vỗ đùi cái đét, ra vẻ xúc động:

– Chúng ta là hàng xóm lâu năm, thấy lão như vậy ta cũng không đành lòng. Thật ra, ta định rời đi một thời gian để… đi du lịch. Ngươi biết đấy, trồng rau mãi cũng chán. Ta muốn truyền lại mảnh vườn này cho một người có tâm. Lão Lý, ta thấy lão rất phù hợp.

Lý Trưởng Lão vừa nghe xong, bát nước trong tay suýt chút nữa thì rơi xuống đất. Lão trừng mắt nhìn Diệp Phi, môi run rẩy:

– Lão đệ… ngài nói gì cơ? Truyền… truyền lại mảnh vườn này cho ta? Đây chẳng phải là truyền thừa tiên duyên vạn năm sao? Lão phu sao dám nhận?

Diệp Phi càng thấy lão từ chối, càng muốn đẩy đi bằng được. Hắn trưng ra bộ mặt chân thành nhất có thể:

– Tiên duyên cái gì chứ? Toàn là rau cải với củ cải thôi. Lão xem, con Nhị Cẩu kia ăn đến nỗi phát béo ra rồi, ta nuôi không nổi nữa. Lão chỉ cần mỗi ngày tưới nước, bón phân bằng số “phân xanh” ta đã ủ sẵn trong hầm, rồi chăm sóc mấy cây mầm kia. Đổi lại, rau lão muốn ăn bao nhiêu tùy ý. Ngay cả cái chức “Trưởng lão tạp dịch” ở thung lũng này, ta cũng sẽ xin Tông chủ chuyển sang cho lão.

Lý Trưởng Lão não bộ bắt đầu vận hành với tốc độ cực hạn. Lão suy diễn: *“Diệp tiền bối muốn truyền ngôi! Ngài ấy muốn nghỉ ngơi sau khi đã nhìn thấu hồng trần. Việc tưới nước, bón phân thực chất là một loại công pháp tu luyện tối cao, là dùng thiên địa linh dịch để tẩy tủy. Còn ‘phân xanh’ chắc chắn là tiên thạch băm nhỏ hoặc thánh dược hóa lỏng. Đây là muốn biến mình thành hộ đạo nhân của vườn tiên này!”*

Lão xúc động đến mức nước mắt già nua chảy dài:

– Tiền bối… ngài đối đãi với ta quá hậu hĩnh. Lão phu thề với thiên địa, dù có phải thịt nát xương tan, cũng sẽ bảo vệ từng cọng lông… ý ta là từng cọng rau của ngài!

Diệp Phi mừng thầm trong bụng, nhưng ngoài mặt vẫn phải giữ vẻ u sầu:

– Tốt lắm. Vậy để ta giao cho lão công cụ làm việc.

Diệp Phi đứng dậy, đi vào trong chòi tranh, lát sau mang ra một chiếc cuốc rỉ sét bong tróc và một cái bình tưới nước móp méo. Hắn đưa chúng cho Lý Trưởng Lão bằng vẻ mặt cực kỳ nghiêm trọng:

– Đây là chiếc cuốc mà ta dùng mười năm nay. Nó hơi cũ, nhưng dùng để xới đất rất tốt. Còn cái bình này, lão cứ múc nước giếng mà tưới, nhớ là không được tưới quá nhiều kẻo rau bị úng.

Lý Trưởng Lão cung kính đón lấy chiếc cuốc. Vừa chạm tay vào cán gỗ, lão đột nhiên cảm thấy một luồng sức mạnh khủng khiếp xuyên thẳng qua kinh mạch, đẩy lùi toàn bộ tạp chất trong cơ thể ra ngoài chỉ trong một hơi thở. Một tiếng “oành” vang lên trong thức hải của lão, xiềng xích Trúc Cơ mỏng manh như tờ giấy trước sức mạnh của chiếc cuốc này, vỡ vụn hoàn toàn.

Khí tức của Kim Đan kỳ bắt đầu lan tỏa.

Diệp Phi đứng bên cạnh hốt hoảng:

– Kìa lão Lý! Sao tự nhiên lại toát mồ hôi đầm đìa thế kia? Cầm cái cuốc nặng quá hả? Để ta đặt nó xuống nhé?

Lý Trưởng Lão lập tức thu liễm khí tức, mặt đỏ gay vì hưng phấn nhưng cố gắng bình tĩnh lại. Lão biết, tiền bối không muốn lão khoe khoang. Lão run rẩy nói:

– Không… không nặng. Chiếc cuốc này… thật là nặng trĩu tình nghĩa. Lão phu nhất định sẽ giữ gìn nó hơn cả mạng sống.

– Ừ, cứ dùng đi, hỏng ta lại rèn cái khác. – Diệp Phi thản nhiên nói, trong lòng tự nhủ: *“Chiếc cuốc đó làm từ sắt phế thải ta nhặt được dưới Cấm địa Vạn Cổ Mộ thôi mà, lão này đúng là đa sầu đa cảm quá.”*

Để củng cố thêm “Kế hoạch nghỉ hưu”, Diệp Phi dắt Lý Trưởng Lão đi một vòng vườn rau, bắt đầu bài giảng về “Cẩu đạo truyền thừa”.

– Lão Lý, điều quan trọng nhất khi quản lý vườn rau này không phải là kỹ thuật trồng, mà là sự yên tĩnh. Lão phải nhớ rõ: Tuyệt đối không được để người ngoài biết trong rau của chúng ta có… hừm, có chất dinh dưỡng cao.

– Lão phu hiểu! Thủ khẩu như bình, giấu tài vào trong túi. – Lý Trưởng Lão gật đầu lia lịa.

– Thứ hai, nếu có kẻ nào dám đến đây quấy rối, lão đừng có trực tiếp ra tay đánh nhau. Đánh nhau là phạm vào sát giới, không tốt cho việc trồng rau. Lão cứ lấy cái bình tưới nước này, hắt một ít nước về phía bọn chúng là được. Nước lạnh sẽ giúp họ tỉnh táo lại mà rời đi. – Diệp Phi dặn dò kỹ lưỡng.

Lý Trưởng Lão nhìn cái bình tưới móp méo chứa đầy Nước Cam Lộ nguyên chất bên trong, khóe mắt giật giật. Hắt nước này vào người tu sĩ khác? Đó không phải là giúp họ tỉnh táo, mà là ép họ phải đột phá ngay tại chỗ, hoặc là khiến linh hồn họ bị tinh khiết hóa đến mức thăng thiên luôn ấy chứ!

– Và điều cuối cùng, quan trọng nhất. – Diệp Phi nhìn chằm chằm vào mắt Lý Trưởng Lão, giọng thấp xuống đầy bí ẩn. – Nếu có con thỏ rừng nào vào ăn vụng, lão đừng có giết nó. Cứ dùng cán cuốc gõ nhẹ vào đầu nó một cái là nó sẽ tự biết sợ mà chạy mất.

Nhị Cẩu đang nằm ở hồ linh dịch nghe đến đây thì hắt hơi một cái, ánh mắt lộ vẻ đồng cảm với con “thỏ rừng” xấu số nào dám bước vào đây. Mười năm trước, có một con Yêu vương cấp Hóa Thần cũng từng giả làm thỏ định vào đây trộm cà rốt, kết quả bị Diệp Phi gõ một cái mà giờ vẫn đang phải đứng làm bù nhìn đuổi quạ ở đầu thôn kia kìa.

Sau khi truyền dạy hết mọi “bí kíp”, Diệp Phi cảm thấy người nhẹ bẫng. Hắn thu dọn một ít quần áo cũ, dắt theo con Nhị Cẩu.

– Thôi, lão Lý ở lại chăm sóc nhé. Ta đi dạo mấy hôm. Nếu Tông chủ có hỏi thì cứ bảo ta về quê cưới vợ.

Nói đoạn, Diệp Phi lững thững bước ra khỏi cổng tre, bóng dáng thênh thang như một phàm nhân thứ thiệt. Nhị Cẩu uể oải đi theo sau, cái đuôi ngoe nguẩy vẻ đắc ý.

Lý Trưởng Lão đứng lặng trong vườn rau, nhìn chiếc cuốc rỉ trên tay, rồi nhìn xuống hàng tỏi đang tỏa ra đạo vận. Lão đột nhiên cảm thấy gánh nặng trên vai mình nặng nề vô cùng.

– Tiền bối… ngài yên tâm. Ngài đã giao cho ta cả thế giới này, ta dù có phải nghịch thiên cải mệnh, cũng sẽ không để vườn rau này mất đi một ngọn cỏ!

Đúng lúc đó, từ bên ngoài thung lũng có một luồng hắc khí mãnh liệt ập tới. Ba bóng người mặc áo choàng đen, khí tức u ám, đáp xuống hàng rào tre. Đó là “U Lăng Tam Sát”, những sát thủ lừng lẫy của Huyết Sát Môn, đang truy lùng tung tích của báu vật Thanh Vân Tông.

Tên cầm đầu cười khẩy, nhìn về phía thung lũng:

– Trưởng lão nói có đại năng ẩn cư ở đây? Ta thấy chỉ là một mảnh vườn của một lão già Trúc Cơ sắp xuống lỗ. Các huynh đệ, xới tung chỗ này lên cho ta!

Lý Trưởng Lão nhìn thấy ba kẻ lạ mặt hung tàn, trong lòng run rẩy. Theo thói quen trước đây, lão sẽ bỏ chạy ngay lập tức. Nhưng lúc này, lão nhìn lại những lời dặn dò của Diệp Phi, nhìn lại chiếc cuốc trong tay.

– Diệp lão đệ đã bảo rồi… không được đánh nhau, chỉ cần hắt chút nước là họ sẽ tỉnh táo.

Lý Trưởng Lão cầm cái bình tưới nước móp méo lên, bàn tay vẫn còn run nhưng ánh mắt đã trở nên kiên định. Lão lẩm bẩm:

– Các ngươi… các ngươi tự tìm cái sự “tỉnh táo” này nhé.

Lão cầm bình, hướng về phía ba tên sát thủ, nhẹ nhàng hắt một cái.

Một làn sương nước nhàn nhạt bay ra. Ban đầu, trông nó chẳng khác gì nước giếng bình thường, nhưng chỉ trong chớp mắt, khi tiếp xúc với không khí, mỗi hạt nước bỗng nhiên giãn nở ra như một biển linh khí khổng lồ. Áp lực kinh thiên động địa từ nước cam lộ nén cực hạn bùng phát, biến không gian xung quanh thung lũng thành một vũng bùn đặc quánh khiến thời gian như ngừng trệ.

U Lăng Tam Sát còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, đã thấy cơ thể mình bị vây bọc trong một luồng linh khí tinh khiết đến mức nghẹt thở. Cảm giác đau đớn biến mất, thay vào đó là sự sung sướng đến mức kinh hãi. Kinh mạch của chúng vốn u ám, đầy rẫy huyết khí và sát ý, nay bị dòng nước này xối rửa mạnh bạo.

– Đột… đột phá rồi? – Tên cầm đầu kinh hoàng nhận ra mình từ Nguyên Anh sơ kỳ trực tiếp nhảy vọt lên Nguyên Anh đỉnh phong, và dường như còn chưa dừng lại.

– Không ổn! Thể xác của chúng ta không chịu nổi lượng linh khí này! Ta… ta muốn nổ tung mất! – Tên thứ hai hét lên trong tuyệt vọng.

Nước cam lộ này là để tưới cho những cây linh dược Thần cấp của Diệp Phi, phàm nhân và tu sĩ bình thường sao có thể chịu được lượng “dinh dưỡng” bùng nổ này? Ba tên sát thủ từ tư thế muốn giết người, bỗng chốc quỳ thụp xuống đất, mặt mày đỏ gay, mồ hôi chảy như suối, cố gắng hết sức để không bị bùng nổ mà chết.

Lý Trưởng Lão nhìn cảnh đó, kinh hãi thốt lên:

– Diệp tiền bối quả nhiên nói không sai! Nước này thật sự khiến bọn họ “tỉnh táo” đến mức muốn phát điên. Lão đệ quả là thần nhân, dùng bình nước để cảm hóa thế gian, thật là chí đạo thái hòa!

Ba tên sát thủ giờ đây không còn ý định cướp bóc gì nữa. Chúng đau khổ gào khóc, vừa phải tu luyện kịch liệt để tiêu hóa linh lực, vừa dập đầu lạy Lý Trưởng Lão như tế sao.

– Tiền bối! Xin ngài… xin ngài ngừng tưới! Chúng con sai rồi! Chúng con không dám tỉnh táo nữa đâu! Chúng con muốn về nhà!

Lý Trưởng Lão thở phào nhẹ nhõm, cất cái bình nước đi. Lão cầm chiếc cuốc lên, chuẩn bị đi xới luống tỏi. Nhưng vừa chạm cán cuốc xuống đất để lấy đà đứng lên, lão vô tình làm cái cuốc va nhẹ vào một hòn đá ven đường.

“Choang!”

Một luồng dư chấn vô hình tỏa ra từ điểm tiếp xúc, không gian xung quanh hàng rào tre bỗng chốc sụp đổ từng mảng như kính vỡ. Ba tên sát thủ đang dập đầu, bỗng nhiên cảm thấy một sức mạnh từ tính thái cổ từ mặt đất truyền tới, cuốn lấy bọn chúng và hất tung lên trời.

Chúng như những ngôi sao băng, bay vèo qua mười ngọn núi lớn, biến mất tăm ở cuối chân trời với tiếng gào tuyệt vọng.

Lý Trưởng Lão ngẩn ngơ nhìn chiếc cuốc rỉ sét:

– Diệp lão đệ bảo là chỉ cần gõ nhẹ là thỏ sẽ sợ mà chạy mất. Ba con “thỏ” này chạy có hơi xa quá không nhỉ?

Trong khi đó, ở một con đường mòn cách thung lũng mấy dặm, Diệp Phi đang cưỡi trên lưng con Nhị Cẩu (vốn đã biến thành một con chó vàng to như con bê để hắn ngồi cho êm). Hắn nghe thấy tiếng động lớn ở phía sau, liếc mắt nhìn lại, chỉ thấy ba vệt đen mờ nhạt vừa bay ngang qua đầu mình.

– Haiz, lão Lý này cũng nhanh tay quá nhỉ. Vừa bàn giao vườn đã bắt đầu làm việc rồi. Hy vọng lão ấy đừng có làm hỏng mấy cây mầm giống mới của ta.

Nhị Cẩu hừ một tiếng, truyền âm vào đầu Diệp Phi:

– Ngươi đúng là tên lừa đảo thiên tài. Truyền cái mông ấy! Ngươi chẳng qua là muốn ném rắc rối cho lão già kia để mình được đi chơi thôi đúng không? Ngươi có thấy tội nghiệp cho mấy cái tên sát thủ đen đủi vừa nãy không? Bị Cam Lộ làm cho tức chết, lại bị Thái Cổ Thần Cuốc đánh cho nát bấy nhân sinh quan.

Diệp Phi vỗ đầu Nhị Cẩu:

– Ngươi thì biết cái gì? Ta đây là đang cho lão Lý cơ hội rèn luyện tâm tính. Hơn nữa, ta đã để lại cho lão ấy kế hoạch mười bước rồi. Chỉ cần lão ấy làm theo, trong vòng trăm năm tới, Thanh Vân Tông chắc chắn sẽ là thánh địa số một thế gian. Như vậy mới đúng là tinh thần nghỉ hưu bền vững: Tạo ra giá trị cho cộng đồng trong khi mình đi hưởng thụ!

Hắn nằm ngửa trên lưng chó, nhai một cọng cỏ mật, miệng khẽ hát một bài dân ca không đầu không cuối. Trời xanh mây trắng, gió thổi vi vu. Đây mới chính là cuộc sống mà hắn hằng ao ước. Không có hệ thống thông báo, không có tiếng kiếm chém nhau, chỉ có tiếng gió và tiếng bước chân lạch bạch của Nhị Cẩu.

– Nhị Cẩu, hướng về phía kinh đô của Đại Chu mà tiến lên. Ta nghe nói ở đó có một loại giống dưa hấu mới, hạt nhỏ mà ngọt lắm. Chúng ta phải tìm về trồng thử cho biết hương vị trần gian!

– Sủa! – Nhị Cẩu đáp lại bằng một tiếng kêu tràn đầy tinh thần “ăn hại”, tốc độ bắt đầu nhanh dần.

Kế hoạch nghỉ hưu của Diệp Phi bước đầu đã thành công mỹ mãn. Chỉ có điều, hắn không hề biết rằng, cái gánh nặng mà hắn để lại cho Lý Trưởng Lão, vô tình đã biến lão hàng xóm già nua thành một “Trấn Thủ Thần” mà sau này bất kể Thần, Ma hay Tiên đế nào muốn đi qua Thanh Vân Tông đều phải quỳ xuống xin được… mua một củ tỏi.

Còn về phần Diệp Phi, câu chuyện đi tìm hạt giống dưa hấu của hắn, có vẻ như sẽ mở ra một chuỗi những phiền phức còn kinh thiên động địa hơn nhiều so với việc chỉ ngồi một chỗ trồng rau. Nhưng đối với một “Cẩu đạo cao thủ” đã trang bị 108 phương án thoát thân và một con chó vàng có thể nuốt cả mặt trời, thiên hạ này… cứ để bọn họ diễn kịch đi thôi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8