Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 176: ** Tô Thanh Tuyết trở thành phu nhân vườn rau

Cập nhật lúc: 2026-05-09 16:21:46 | Lượt xem: 2

Sương mù buổi sớm tại Dược viên ngoại môn của Thanh Vân Tông không giống với sương mù ở bất kỳ nơi nào khác trên Thương Lam Giới. Nó không mang theo cái lạnh lẽo thấu xương của phương Bắc, cũng chẳng có vẻ u uất của rừng rậm Nam Cương, mà lại phảng phất một mùi thơm thanh khiết của đất ẩm hòa quyện với hương linh quả chín mọng.

Diệp Phi khoác trên mình bộ áo vải thô sơ, đôi giày rơm vẫn còn dính vài mẩu đất của luống cải bắp mới xới tối qua. Hắn thong thả xách chiếc bình tưới nước bằng đồng xỉn màu — thứ mà trong mắt kẻ khác chỉ là phế liệu, nhưng thực chất lại là bình Cam Lộ chứa đựng cả một hồ linh dịch tinh túy.

"Lộp bộp… lộp bộp…"

Tiếng nước tưới xuống những lá rau cải chíp xanh ngắt tạo thành một nhịp điệu êm tai.

Hệ thống trong đầu hắn vang lên những tiếng "Ting" nhẹ nhàng:
【Thu hoạch được 'Cải Chíp Thiết cốt' thành công. Độ cứng gân cốt tăng 1 điểm. Tuổi thọ tăng 3 ngày. Tu vi tinh thuần thêm 0.01%.】

Diệp Phi thở dài một hơi, ánh mắt nhìn về phía chân trời xa xăm nơi những rặng núi mây phủ trắng xóa. Đối với những tu sĩ khác, tu vi tăng tiến là chuyện vui mừng khôn xiết, nhưng với kẻ theo đuổi "Cẩu đạo" đến cực đoan như hắn, tu vi càng cao càng khiến hắn cảm thấy bất an.

"Hơn mười năm rồi, ta chỉ muốn làm một nông dân lặng lẽ, vậy mà sắp sửa đột phá đến cảnh giới mà chính ta cũng không rõ là gì rồi. Thật là… nguy hiểm quá đi."

Hắn lẩm bẩm, rồi quay sang nhìn con chó vàng gầy gò đang nằm cuộn tròn dưới gốc cây dưa hấu.

"Nhị Cẩu, dậy đi. Hôm nay có khách đấy. Nhớ giả vờ cho giống, đừng có mà hắt hơi một cái bay luôn nửa ngọn núi như lần trước nghe chưa?"

Nhị Cẩu hé một con mắt, nhìn chủ nhân với vẻ khinh thường rõ rệt, rồi lại uể oải ngáp dài, lười biếng đến mức không thèm sủa một tiếng. Nhưng trong sâu thẳm con ngươi màu vàng của nó, một luồng hung quang đủ để khiến Tiên Đế run rẩy thoáng hiện rồi vụt tắt. Nó biết, hôm nay không chỉ đơn giản là "có khách".

Vừa dứt lời, từ phía con đường mòn phủ đầy hoa dại dẫn vào thung lũng, một bóng hình trắng thanh tao như đóa sen tuyết xuất hiện.

Tô Thanh Tuyết hôm nay không mặc bộ kiếm bào uy nghiêm của đại đệ tử Thanh Vân Tông. Nàng diện một bộ váy màu xanh nhạt giản dị, tóc búi gọn sau gáy bằng một cây trâm gỗ — chính là cây trâm mà Diệp Phi tùy tay đẽo từ gốc hành lá vạn năm tặng nàng dạo nọ. Trên tay nàng không cầm Thanh Vân Kiếm lừng danh thiên hạ, mà lại là một chiếc làn tre, bên trong đựng mấy bộ y phục và… một bao hạt giống lạ.

Nàng đứng trước hàng rào tre đơn sơ, đôi mắt vốn dĩ luôn lạnh lùng như băng sơn nay lại ánh lên sự rụt rè và ấm áp lạ thường.

"Diệp… Diệp đạo hữu, ta đến rồi."

Diệp Phi đặt bình tưới nước xuống, gãi gãi đầu, cười khổ: "Tô tiên tử, nàng thật sự đã quyết định rồi sao? Đỉnh Thanh Tuyết linh khí dồi dào, lại là nơi vạn người kính ngưỡng. Đến chỗ này của ta, hằng ngày chỉ có phân bón và đất cát, không có tiên nhạc, không có người hầu hạ, nàng chịu nổi không?"

Tô Thanh Tuyết bước qua cánh cổng rào tre, từng bước chân của nàng nhẹ nhàng nhưng kiên định. Khi nàng đi qua, những bông hoa nhỏ bên đường vốn đang héo rũ bỗng nhiên vươn mình nở rộ, tựa như đang chào đón nữ chủ nhân mới.

"Tu tiên nghìn năm, tranh đấu vạn kiếp, rốt cuộc cũng chỉ vì một chữ 'An'. Ở bên ngoài kia, ta là Băng Sơn nữ thần, là hy vọng của tông môn, nhưng chỉ khi ở trong vườn rau của huynh, ta mới thấy mình thực sự đang sống." Nàng nhìn thẳng vào mắt hắn, khuôn mặt hơi ửng hồng: "Từ nay về sau, nơi này không còn Tô đệ tử, chỉ có một… phụ tá trồng rau cho huynh thôi."

Diệp Phi trong lòng than thở: *Xong rồi, phương án tẩu thoát thứ 68 của ta là giả chết trốn đi, giờ nàng dọn đến ở chung, ta trốn đi đâu được nữa? Phụ tá? Nàng mà là phụ tá thì ngày mai cả cái Thương Lam Giới này sẽ kéo quân đến san bằng cái vườn rau của ta vì tội dám bắt nạt nữ thần của họ.*

Nhưng nhìn thấy vẻ mong chờ trong ánh mắt nàng, trái tim cứng đá của gã xuyên không này bỗng mềm lại. Hắn vẫy vẫy tay:

"Được rồi, gian phòng phía Tây ta đã dọn dẹp qua. Đừng có dùng thần thức dò xét lung tung, ta chỉ là… bố trí một vài trận pháp nhỏ để đuổi ruồi bọ thôi."

Thực tế, "một vài trận pháp nhỏ" của Diệp Phi bao gồm: Thập Phương Yêu Ma Sát Trận, Tuyệt Linh Cấm Địa và vạn đạo kiếm ý ẩn tàng trong từng thớ gỗ. Ngay cả một vị Đại Thừa kỳ nếu không biết lối vào mà xông vào phòng nàng, chắc chắn cũng sẽ biến thành phân bón cho luống cà rốt ngay lập tức.

Tô Thanh Tuyết mỉm cười, nụ cười làm bừng sáng cả thung lũng: "Ta biết huynh lúc nào cũng cẩn thận."

Nàng bắt đầu thu dọn hành lý vào gian phòng mới. Căn nhà gỗ của Diệp Phi vốn dĩ đơn điệu, nay có thêm một đôi bàn tay phụ nữ bỗng trở nên có sức sống hẳn lên. Nàng treo một bức tranh phong cảnh, đặt một chậu hoa nhỏ trên cửa sổ, và tự nhiên như thể nàng vốn dĩ đã ở đây từ ngàn năm trước.

Cùng lúc đó, cách đó không xa trên một sườn núi, Lý Trưởng lão đang lén lút cầm một chiếc kính viễn vọng (cũng là một pháp bảo tầm nhìn do lão tự chế) quan sát xuống thung lũng.

Lão vừa run rẩy vừa lật cuốn sổ tay mang tên "Ghi chép về vị Đại năng trồng rau" ra, điên cuồng chấp bút:
*"Ngày… tháng… năm… Đại kiếp sắp tới, vị Tiên nhân Diệp tiểu hữu cuối cùng đã hạ quyết tâm. Ngài không chỉ tu luyện Nông Đạo, mà nay bắt đầu bước vào giai đoạn 'Hồng Trần Luyện Tâm, Âm Dương Cộng Sinh'. Tô Thanh Tuyết không phải chỉ đến ở chung, mà chính là mảnh ghép cuối cùng của đạo quả Thiên Địa! Nhìn xem, ngay cả khói bếp bốc lên cũng mang theo hình rồng bay phượng múa, đây rõ ràng là biểu hiện của một loại công pháp Song Tu Thái Cổ chưa từng được biết đến! Phải ghi lại, phải ghi lại hết!"*

Lý Trưởng lão vừa viết vừa cảm thán, thỉnh thoảng lại vỗ đùi đánh đét một cái, khuôn mặt nhăn nheo đỏ bừng vì phấn khích như chính mình mới là người rước được mỹ nhân về dinh.

Dưới vườn, Diệp Phi bỗng rùng mình một cái, cảm giác như có ai đó đang nguyền rủa mình. Hắn quay sang bảo Thanh Tuyết:
"Thanh Tuyết này, tối nay ta nấu món cải thảo xào và canh cà chua trứng linh gà nhé? Toàn là rau nhà trồng, đảm bảo tinh khiết không độc tố."

Tô Thanh Tuyết gật đầu, ánh mắt long lanh: "Chỉ cần huynh nấu, món gì ta cũng thích."

Bữa tối hôm đó diễn ra dưới bóng cây cổ thụ vạn năm. Một cái bàn gỗ, hai đôi đũa tre, và một đĩa rau xào xanh mướt bốc khói nghi ngút.

Nếu một tu sĩ cao cấp nhìn vào đĩa cải thảo đó, hẳn sẽ phát điên mà thổ huyết. Từng sợi lá cải đều ẩn chứa thiên địa pháp tắc, hương vị lan tỏa chính là tinh hoa của mộc hệ linh khí cấp cao nhất. Chỉ một miếng thôi cũng bằng khổ tu mười năm.

Tô Thanh Tuyết khẽ gắp một miếng đưa vào miệng. Cảm giác ấm áp và dịu ngọt lan tỏa khắp tứ chi bách hài, những vết sẹo mờ từ những cuộc chiến tranh giành tài nguyên trước kia trong đan điền của nàng bỗng chốc mờ đi và biến mất hẳn. Quan trọng hơn, nàng cảm nhận được một sự bình yên chưa từng có.

Nàng nhìn Diệp Phi đang cắm cúi ăn cơm, trông hắn bình thường như bao nông dân khác, nhưng ở hắn toát ra một khí thế vững chãi như núi, sâu thẳm như đại dương.

"Diệp Phi, huynh nói xem… nếu thế giới ngoài kia biết chúng ta ở đây ăn những thứ này, họ có đến cướp không?" Nàng khẽ hỏi.

Diệp Phi nhai nốt miếng cơm, nghiêm túc đáp: "Bởi vậy nên ta mới phải cẩn thận. Ngày mai ta sẽ trồng thêm ba vòng rào 'Hành Kiếm' xung quanh vườn. Ai dám bén mảng tới, hành lá sẽ tự động chém rụng tu vi của họ xuống thành phàm nhân cho sạch nợ. Chúng ta chỉ muốn trồng rau, họ mà cứ đến phá phách thì ta đành phải bắt họ đi gánh phân trừ nợ thôi."

Nhị Cẩu ngồi cạnh bàn, hừ lạnh một tiếng như thể đang nói: *"Có ta ở đây, kẻ nào vào được mà gánh phân?"*

Bầu không khí im lặng một lát, Tô Thanh Tuyết bỗng cúi đầu, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu:
"Diệp Phi, tông chủ nói… ta đi rồi thì vị trí thánh nữ sẽ để lại cho sư muội. Từ nay ta không còn là người của tông môn nữa, ta chỉ là người của vườn rau này. Huynh… có ghét bỏ một kẻ không còn quyền thế như ta không?"

Diệp Phi buông đũa, nhìn nàng hồi lâu rồi thở dài:
"Thanh Tuyết à, nàng nghĩ nhiều rồi. Trong mắt ta, quyền thế của một tông chủ Thanh Vân Tông còn chẳng bằng một nửa củ khoai tây ta trồng dưới kia. Nàng ở đây, ta thấy… khu vườn này đẹp hơn hẳn. Hơn nữa, việc trồng rau rất vất vả, có người rửa rau, quét sân phụ ta thì ta mừng còn chẳng kịp, ghét bỏ cái gì chứ?"

Hắn vừa nói vừa lén lút nhìn sang hướng khác. Sự thật là có một bóng hồng xinh đẹp như nàng ở cạnh, cảm giác "Cẩu" của hắn dường như có chút biến chất sang hướng… hưởng thụ nhân sinh.

Đêm về, sương mù lại bao phủ. Tô Thanh Tuyết nằm trong gian phòng gỗ thơm mùi gỗ mới. Nàng lắng nghe tiếng gió thổi qua hàng rào, tiếng dế mèn kêu râm ran, và tiếng bước chân nhè nhẹ của Diệp Phi đang đi kiểm tra lại các trận pháp bảo vệ vòng ngoài lần cuối.

Nàng mỉm cười, bình yên nhắm mắt lại. Ở Tiên giới tàn khốc này, có một nơi gọi là "Vườn rau", có một người gọi là "Diệp Phi", đó chính là phúc phận lớn nhất của nàng.

Còn Diệp Phi, sau khi xác nhận đã kích hoạt thêm 36 đạo ẩn nặc trận pháp quanh nhà, hắn ngồi dưới trăng, nhìn vào bảng điều khiển hệ thống đang hiện ra một dòng chữ mới:

【Nhiệm vụ ẩn: Tổ ấm vĩnh hằng.
Trạng thái: Có người chung sống cùng chí hướng.
Phần thưởng đặc biệt: Hạt giống 'Trà Ngộ Đạo' và khả năng che giấu thiên cơ tăng gấp mười lần.】

Diệp Phi mỉm cười mãn nguyện: "Hóa ra rước thêm một phu nhân về lại giúp khả năng 'Cẩu' tăng lên sao? Hệ thống này… xem ra cũng rất biết cách chiều lòng người."

Hắn ngáp một cái, vươn vai rồi đi về phía phòng mình, không quên đá nhẹ vào mông Nhị Cẩu:
"Cẩn thận một chút, đừng có ngủ say quá. Phu nhân nhà ta mà bị muỗi đốt là ta trừ phần thịt linh hổ ngày mai của ngươi đấy!"

Nhị Cẩu hừ hừ vài tiếng, đôi tai nó dựng lên, một luồng sóng linh hồn quét qua phạm vi vạn dặm quanh Thanh Vân Tông, xác nhận không có bất kỳ con ruồi nào có ý định xấu, nó mới hài lòng tiếp tục ngủ.

Từ hôm nay, Dược viên không còn chỉ là nơi ở của một "Lão đệ trồng rau" và "Con chó vàng" nữa. Từ hôm nay, nơi này đã có một nữ chủ nhân.

Thế giới bên ngoài dù có rung chuyển, dù Tiên Đế có hạ phàm hay Ma Thần có thức tỉnh, thì ở thung lũng nhỏ bé này, mọi thứ vẫn chỉ xoay quanh việc hôm nay nên ăn gì, và rau cải ngày mai liệu đã đủ độ giòn hay chưa.

Một cuộc đời "Cẩu" đến cùng cực, nhưng cũng hạnh phúc đến tận cùng, đã chính thức bước sang một chương mới.

Sáng hôm sau, khi tia nắng đầu tiên xuyên qua sương mù, đệ tử tạp dịch đi ngang qua lối vào thung lũng chợt sững người. Hắn thấy trên tấm bảng gỗ của Lý Trưởng lão có thêm một dòng chữ nhỏ, viết bằng nét chữ thanh mảnh nhưng đầy lực lượng ngay phía dưới chữ "HỌC VIỆN NÔNG NGHIỆP":

**"Địa bàn tư nhân — Không phận sự miễn vào (Kể cả Thiên đạo)"**.

Phía xa xa, tiếng cười thanh khiết của một thiếu nữ và tiếng cuốc đất đều đặn của một chàng trai hòa vào nhau, tạo nên một bản nhạc trường sinh giữa chốn nhân gian.


**Kết chương 176.**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8