Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 178: ** Quà cưới là những hạt giống quý hiếm
**CHƯƠNG 178: QUÀ CƯỚI LÀ NHỮNG HẠT GIỐNG QUÝ HIẾM**
Ánh ban mai của ngày đầu tiên sau hôn lễ lười biếng xuyên qua những tán lá to bản của giàn đậu thần, chiếu lên bậu cửa sổ bằng gỗ linh sam.
Diệp Phi tỉnh dậy, cảm thấy toàn thân sảng khoái một cách lạ lùng. Không giống như cảm giác đột phá tu vi khiến kinh mạch sưng phồng, cái cảm giác này thuần túy là sự thỏa mãn về mặt tinh thần. Hắn khẽ cử động, cảm nhận được hơi ấm mềm mại bên cạnh. Tô Thanh Tuyết vẫn còn đang say giấc, làn da trắng như tuyết ẩn hiện dưới lớp chăn mỏng, đôi mi dài khẽ rung động như cánh bướm. Trong cơn mơ, nàng tựa hồ vẫn còn giữ lấy một góc vạt áo của hắn, như sợ rằng chỉ cần buông tay, vị "đại năng" thần bí giấu mình trong hình hài nông phu này sẽ tan biến vào hư không.
Diệp Phi nhẹ nhàng gỡ tay nàng ra, đắp lại chăn thật cẩn thận rồi rón rén bước xuống giường.
Hắn mặc vào bộ y phục vải thô quen thuộc, dắt chiếc cuốc gỉ vào thắt lưng, định bụng ra vườn tưới nước như thói quen mười năm qua. Thế nhưng, vừa đẩy cửa ra, hắn đã bị cảnh tượng trước mắt làm cho đứng hình mất vài giây.
Ở lối vào của thung lũng, ngay sát ranh giới của "Thập Bát Đại Trận" mà hắn ngụy trang bằng hàng rào tre cũ nát, một đống lớn rương hòm và túi gấm đang chất cao như núi nhỏ.
Nhị Cẩu – con chó vàng gầy gò vốn nên đi tuần tra vòng ngoài – lúc này đang nằm vắt vẻo trên một chiếc rương bọc vàng ròng, cái đuôi ngoáy tít, miệng thì đang nhai nhóp nhép một miếng "Gân Rồng Phơi Khô" vốn là cực phẩm linh thực của Nam Cương. Thấy chủ nhân đi ra, Nhị Cẩu chỉ khẽ liếc mắt một cái đầy khinh thường, sau đó hất hàm về phía đống quà như muốn nói: *“Sáng sớm đã có một lũ ranh con tới nịnh bợ, ta nể mặt mới không hất hơi bay màu chúng nó đấy.”*
Diệp Phi vỗ trán một cái, lầm bầm: “Khổ quá, đã bảo là tổ chức giản dị thôi mà.”
Hắn thận trọng tiến lại gần. Với bản tính "Cẩu đạo" đã ăn vào máu, Diệp Phi không vội vàng chạm vào đám đồ vật đó. Hắn trước tiên lấy chiếc bình tưới nước Cam Lộ ra, phun nhẹ một vòng quanh đống rương để kiểm tra xem có cạm bẫy, nguyền rủa hay tàn hồn của vị đại năng nào ẩn nấp không. Sau khi xác nhận mọi thứ đều sạch sẽ, hắn mới bắt đầu lục lọi.
Trong đống quà cưới này, có nào là Thần binh lừng lẫy của các tông môn, bí tịch tu luyện đã thất truyền vạn năm, hay những viên linh thạch to bằng đầu người tỏa ra ánh sáng chói mắt. Tuy nhiên, trong mắt Diệp Phi, mấy thứ này chẳng khác gì đồng nát sắt vụn.
Kiếm sắt? Dùng để làm dao thái rau thì hơi bén quá, sợ đứt tay.
Bí tịch? Lót chân bàn là hợp nhất.
Linh thạch? Thứ này trong giếng nước nhà hắn có cả đống, chỉ tổ nặng túi.
Nhưng khi Diệp Phi mở một chiếc hộp gỗ màu đen sẫm, hơi thở của hắn bỗng chốc dồn dập. Trong đó không có linh lực dao động mãnh liệt, mà chỉ có hơi thở nồng đậm của sự sống và đất mẹ.
Đó là những hạt giống.
“Đinh! Phát hiện hạt giống quý hiếm: **Thần Thú Ngự Linh Quả** (Hạt giống cấp Thần). Tác dụng: Trồng thành công sẽ sinh ra quả có thể giúp thú cưng khai mở trí tuệ tuyệt đỉnh, đạt đến cảnh giới Hóa Hình trong nháy mắt. Phần thưởng hệ thống: +500 điểm thuộc tính cơ thể, +100 năm thọ nguyên.”
“Đinh! Phát hiện hạt giống quý hiếm: **Hư Không Đương Quy** (Cổ chủng nghìn năm). Tác dụng: Rau củ nấu ra có chứa quy tắc không gian, giúp người ăn có khả năng thuấn di nghìn dặm. Phần thưởng hệ thống: +200 điểm thần thức.”
“Đinh! Phát hiện hạt giống… **Thiên Ma Huyết Liên**…”
Diệp Phi mắt sáng rực như đèn pha. Hắn mân mê mấy hạt giống đen nhẻm, nhăn nheo như hạt nhãn khô trong tay mà lòng tràn đầy vui sướng. Đối với hắn, đây mới thực sự là quà cưới chân chính! Những kẻ gửi quà kia đúng là rất biết điều, biết hắn "thích" trồng rau nên gom góp đủ loại kỳ trân dị bảo về nông nghiệp tới đây.
“Tốt, tốt lắm!” Diệp Phi lẩm bẩm. “Hạt Thiên Ma Huyết Liên này nhìn có vẻ đen đúa, chắc là béo ngậy lắm đây, mang về nấu chè hạt sen cho Tuyết nhi bồi bổ là nhất. Còn cái Hư Không Đương Quy kia… nghe tên là thấy hợp nấu canh gà rồi.”
Hắn không hề biết rằng, nếu các trưởng lão của Huyết Ma Môn biết được món chí bảo trấn phái của họ bị Diệp Phi định đem đi "nấu chè", chắc chắn họ sẽ đồng loạt thổ huyết mà chết ngay tại chỗ.
Đang lúc Diệp Phi đang say sưa phân loại "rau củ", một bóng người thanh mảnh từ trong căn nhà lá bước ra. Tô Thanh Tuyết đã thức giấc, nàng khoác thêm một chiếc áo choàng xanh nhạt, mái tóc xõa dài ngang vai trông vừa thanh thoát vừa dịu dàng.
“Phu quân, sáng sớm chàng đã bận rộn gì thế?” Nàng tiến lại gần, nhìn thấy đống quà khổng lồ kia thì không khỏi kinh ngạc. “Đây là… của Thanh Vân Tông gửi đến sao?”
Diệp Phi cười hì hì, giơ túi hạt giống lên như khoe báu vật: “Mấy cái rương kia thì bỏ đi, không đáng tiền đâu. Nhưng chỗ hạt giống này thì tuyệt vời lắm. Tuyết nhi, nàng xem, hạt giống này to tròn chưa nè, chiều nay ta sẽ xới thêm một khoảnh đất bên cạnh giàn đậu để gieo chúng xuống.”
Tô Thanh Tuyết liếc mắt nhìn đống quà "không đáng tiền" kia. Nàng dù sao cũng là Thiên kiêu tông môn, nhãn lực cực cao. Ánh mắt nàng khẽ dừng lại trên một sợi dây chuyền nằm lăn lóc dưới đất. Đó chẳng phải là **"Tâm Tế Tinh Thần"** – thánh vật phòng ngự của Thủy Diệu Thánh Địa, có thể chống đỡ một đòn toàn lực của cường giả Hóa Thần đó sao? Tại sao nó lại bị vứt ở đây như một món đồ chơi cũ thế kia?
Lại nhìn xuống chân Nhị Cẩu, nàng thấy con chó vàng đang ngậm một miếng ngọc giản. Nếu nàng nhìn không lầm, đó chính là **"Vạn Kiếm Quy Tông Phổ"** mà cả kiếm tu thiên hạ đều thèm khát. Mà Nhị Cẩu dường như chỉ dùng nó để… xỉa răng.
Tô Thanh Tuyết hít một hơi thật sâu, nén sự kinh ngạc vào lòng. Nàng đã sớm biết phu quân mình không phải người thường, nhưng mỗi ngày trôi qua, sự "không bình thường" này lại càng vượt quá sức tưởng tượng của nàng.
“Chàng thích là tốt rồi.” Nàng mỉm cười, tiến lại giúp hắn nhặt mấy túi hạt giống. “Để thiếp giúp chàng một tay.”
“Đừng, đừng chạm vào.” Diệp Phi vội ngăn lại, vẻ mặt nghiêm túc hẳn lên. “Chỗ hạt giống này có hạt mang tính hỏa cực mạnh, có hạt lại chứa độc tố âm hàn, nàng chưa tu luyện công pháp của Thần Nông, dễ bị thương lắm. Cứ để ta, ta quen tay rồi.”
Tô Thanh Tuyết ngoan ngoãn đứng sang một bên, nhìn Diệp Phi thành thục dùng cái cuốc gỉ xới đất. Mỗi nhát cuốc của hắn đều như mang theo một loại nhịp điệu thần kỳ, hòa hợp tuyệt đối với linh khí xung quanh. Đất đen dưới lưỡi cuốc gỉ bỗng chốc trở nên tơi xốp, tỏa ra hương thơm dịu nhẹ của thảo mộc cổ xưa.
Diệp Phi gieo xuống hạt **Cửu Thiên Tinh Thần Thảo**. Vừa nằm xuống đất, hạt giống đó bỗng tỏa ra ánh sáng bạc lấp lánh như muốn bay vút lên trời xanh. Nhưng ngay lập tức, chiếc bình tưới nước của Diệp Phi đổ xuống một dòng nước Cam Lộ mát rượi, dập tắt ngay sự ngạo mạn của loại cây thần này, ép nó phải thu mình lại trong đất, ngoan ngoãn nảy mầm.
“Hừ, ở đây thì phải nghe lời ta.” Diệp Phi vỗ vỗ lớp đất lên trên hạt giống, lẩm bẩm như đang dạy dỗ con trẻ. “Mọc nhanh lên nhé, ít nhất cũng phải cho ra được mấy lá hành thơm để ta xào thịt.”
Nhìn cảnh tượng đó, Tô Thanh Tuyết không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Một loại tiên thảo hấp thụ tinh hoa tinh tú, nếu mọc thành công có thể giúp tu sĩ cảm ứng được Thiên đạo, vậy mà phu quân nàng lại chỉ muốn nó làm "lá hành xào thịt".
Đúng lúc này, từ xa có một bóng người loạng choạng chạy tới. Là Lý trưởng lão.
Lão già này đầu tóc bù xù, hơi thở hỗn loạn, mắt thì dán chặt vào hướng thung lũng của Diệp Phi. Vừa thấy đống quà cao như núi ở cổng, Lý trưởng lão suýt chút nữa là quỳ sụp xuống.
“Diệp… Diệp lão đệ… à không, Diệp đại sư!” Lý trưởng lão run rẩy kêu lên. “Ngài có biết hôm nay toàn bộ Đông Hoang đều phát điên rồi không? Các đại tông môn nghe tin ngài đại hôn, không biết bằng cách nào đã tìm được đường tới gần thung lũng này. Họ không dám vào, chỉ để lại quà rồi chạy biến. Lão phu đi ngang qua, thấy cái rương này bị gió thổi mở ra, bên trong… bên trong toàn là…”
Diệp Phi nhíu mày, đứng dậy phủi bụi trên tay: “Lý lão ca, bình tĩnh đi. Chẳng qua là ít đồ lặt vặt của mấy người hảo tâm thôi mà. Huynh tới đúng lúc lắm, chỗ quà này ta cũng chẳng biết dùng làm gì, huynh xem trong Thanh Vân Tông có ai cần thì cứ mang về đi. Đừng để chật chỗ của ta, ta còn phải lấy chỗ để ủ phân xanh.”
Lý trưởng lão nghe xong, mặt mũi trắng bệch, lúng búng không ra lời: “Mang… mang về? Ngài bảo ta mang đống Tiên khí, Thánh vật này về phân phát như phát kẹo sao?”
Diệp Phi thản nhiên gật đầu: “Thì không phát đi chẳng lẽ để rỉ sét? Huynh nhìn cái kiếm kia kìa, chuôi kiếm gắn hạt ngọc to quá, cầm vào đau tay lắm, ai mà thèm dùng. À, nhưng mà túi hạt giống thì ta giữ lại nhé.”
Lý trưởng lão nhìn chiếc kiếm mà Diệp Phi vừa chê "đau tay" – đó là **Trảm Thiên Kiếm** lừng lẫy cơ mà! Lão cảm thấy trái tim già nua của mình đang bị đập loạn nhịp. Lão quay sang nhìn Tô Thanh Tuyết như muốn tìm kiếm sự đồng cảm, nhưng Tô Thanh Tuyết chỉ mỉm cười nhẹ nhàng:
“Lý trưởng lão, phu quân đã nói vậy thì ngài cứ làm theo đi. Người vốn không thích vướng bận chuyện thế tục.”
Lý trưởng lão hít một hơi sâu, nhìn về phía Diệp Phi với ánh mắt đầy vẻ sùng bái và kính sợ. *“Trời ạ, đây mới chính là cảnh giới! Tiên khí là cỏ rác, chỉ có trồng rau mới là chân đạo. Diệp lão đệ, ngài thực sự đã đạt tới mức độ phản phác quy chân rồi!”* lão thầm nghĩ.
Sau khi tiễn Lý trưởng lão đi (cùng với vài cái xe kéo chất đầy báu vật mà lão phải vừa kéo vừa khóc vì quá hạnh phúc xen lẫn sợ hãi), thung lũng trở lại với sự yên tĩnh vốn có của nó.
Diệp Phi vỗ vỗ tay, nhìn khoảnh đất vừa mới gieo xong, lòng tràn đầy cảm giác thành tựu.
Hắn mở bảng hệ thống ra:
**Ký chủ:** Diệp Phi
**Nghề nghiệp:** Thần Nông Cấp Độ Cao
**Hạt giống vừa gieo:** 12 loại thần cấp, 5 loại cổ chủng.
**Dự kiến thu hoạch:** 3 tháng sau.
**Phần thưởng chờ đợi:** Thăng cấp lên "Thần Nông Cấp Đại Sư", mở khóa kỹ năng "Vạn Vật Hồi Xuân".
Diệp Phi mỉm cười mãn nguyện. Tu vi cái gì, thành tiên cái gì, đối với hắn không quan trọng bằng việc thấy mầm xanh nhú lên khỏi mặt đất. Chỉ cần có đất để cuốc, có rau để ăn, và bây giờ có thêm một người vợ hiền bên cạnh để cùng thưởng thức món canh nóng, thì dù Thiên đạo có sụp xuống, hắn cũng thấy cuộc đời này đã quá hoàn mỹ.
Hắn quay sang nắm lấy tay Tô Thanh Tuyết, dắt nàng đi về phía bờ suối.
“Tuyết nhi, trưa nay chúng ta ăn gì?”
“Tùy chàng, phu quân.”
“Vậy để ta ra hái mấy củ khoai tây thần nướng lên nhé. Ta mới phát hiện loại khoai này nếu nướng chín quá một chút sẽ có vị bùi bùi của mật ong, ăn vào khí huyết lưu thông, tối đến lại… càng khỏe.”
Tô Thanh Tuyết mặt đỏ bừng, khẽ đánh vào vai hắn một cái: “Chàng lại nói bậy rồi.”
Tiếng cười nói vui vẻ vang vọng khắp thung lũng nhỏ bé. Bên dưới tán cây linh thụ nghìn năm, Nhị Cẩu rên hừ hừ một tiếng rồi lăn ra ngủ tiếp. Cuộc sống của "Cẩu nhân" và "Cẩu chó" ở tiên giới, hóa ra cũng chỉ giản đơn là niềm vui bên những luống rau và những hạt giống quý mà thôi.
Diệp Phi nhìn trời xanh mây trắng, trong lòng thầm nhủ: *“Thế giới này dù có hỗn loạn thế nào, chỉ cần ta đủ 'Cẩu', thì hạnh phúc này sẽ mãi trường tồn.”*
Gió xuân thổi qua, những mầm non vừa gieo xuống đất khẽ rung rinh, bắt đầu hành trình vươn mình trở thành những huyền thoại mới dưới sự chăm sóc của người đàn ông "bình thường" nhất tiên giới.
—
**Hết chương 178.**