Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 189: ** Diệp Phi đạt tới cảnh giới \”Vô Thượng Thần Nông\”
CHƯƠNG 189: DIỆP PHI ĐẠT TỚI CẢNH GIỚI “VÔ THƯỢNG THẦN NÔNG”
Sương sớm tại thung lũng ngoại môn Thanh Vân Tông dày đặc như sữa, cuộn tròn lấy những hàng rào tre xiêu vẹo. Diệp Phi vươn vai một cái thật dài, nghe tiếng xương cốt kêu răng rắc như đậu rang. Hắn ngáp ngắn ngáp dài, cầm lấy chiếc bình tưới nước bằng thiếc đã rỉ sét, lững thững bước ra khỏi gian nhà tranh.
“Nhị Cẩu, dậy đi con, nắng dọi đến mông rồi kìa.”
Nhị Cẩu – con chó vàng gầy gò đang nằm cuộn tròn dưới gốc cây đại thụ – hé một con mắt ra, lười biếng vẩy vẩy cái đuôi. Nếu có một đại năng Hóa Thần kỳ nào nhìn thấy Nhị Cẩu lúc này, chắc chắn sẽ kinh hãi đến mức vỡ vụn đạo tâm. Cái con vật mà Diệp Phi gọi là “chó gầy” kia, lúc này hô hấp một nhịp, linh khí trong vòng mười dặm đều bị hút cạn, sau đó nén lại thành một đạo thanh khí tinh khiết thổi ra từ mũi.
Thế nhưng, trong mắt Diệp Phi, Nhị Cẩu vẫn chỉ là con chó hay ăn lười làm mà hắn nhặt được bên vệ đường mười năm trước.
“Ting! Chúc mừng ký chủ hoàn thành 10 năm gieo trồng liên tục. Thu thập đủ 99.999 loại thực vật khác nhau.”
“Phần thưởng nhiệm vụ ẩn: Kích hoạt cảnh giới cấp độ cuối – Vô Thượng Thần Nông.”
“Linh hồn dung hợp quy tắc: Vạn Vật Sáng Tạo. Thân thể đạt đến trạng thái: Bất Hủ Đạo Thai.”
Diệp Phi sững lại một chút, chiếc bình tưới nước trên tay khựng lại giữa không trung. Một luồng luồng nhiệt lưu thanh khiết đột nhiên tuôn trào từ sâu trong đan điền, lan tỏa ra khắp tứ chi bách hài. Cảm giác này không giống như sự thăng tiến tu vi cuồn cuộn như sóng thần của kẻ khác, mà nó nhẹ nhàng như dòng suối nhỏ chảy qua kẽ đá, ấm áp và nhu hòa.
“Lại thăng cấp à?” Diệp Phi lẩm bẩm, mặt không đổi sắc: “Chắc là lại tăng lên thêm chút thọ nguyên thôi. Thôi kệ, thọ nguyên càng dài thì càng tốt cho việc trồng rau. Luyện Khí tầng 3 đúng là sống lâu thật.”
Hắn nhìn xuống bảng thuộc tính trong đầu, thấy dòng chữ “Tu vi: Luyện Khí tầng 3 (Vô Thượng ẩn giấu)” thì hài lòng gật đầu. Đây chính là tôn chỉ của hắn: Càng ít người biết ta mạnh, ta càng sống thọ. Dù hệ thống có nói hắn đã thành thần thành thánh gì đó, hắn cũng chỉ tin mình là một đệ tử ngoại môn may mắn sống lâu mà thôi.
Nhưng Diệp Phi không biết, vào giây phút hắn chính thức đạt đến cảnh giới “Vô Thượng Thần Nông”, cả Thương Lam Giới đã xảy ra một sự biến dịch long trời lở đất.
Từ sâu dưới lòng đất mười vạn dặm, những long mạch cổ xưa đã ngủ say hàng triệu năm bỗng nhiên thức tỉnh, chúng uốn lượn và quy tụ về phía thung lũng của Thanh Vân Tông như vạn triều bái kiến chân đế. Những rặng núi quanh thung lũng vốn trơ trụi bỗng chốc mọc lên những loài linh dược cực phẩm vốn đã tuyệt chủng từ thời Thái cổ.
Diệp Phi bước tới chỗ đám bắp cải Kim Cương, đưa tay nhẹ nhàng xới lớp đất tơi xốp.
Một cái chạm này, đối với hắn là chăm sóc rau củ, nhưng đối với thế giới, đó là sự ban phước của Đấng Sáng Thế. Mỗi hạt bụi lọt qua kẽ tay hắn đều hóa thành một đạo phù văn sinh mệnh chân chính. Những cây cải bắp khẽ rung rinh, tán lá chuyển sang màu vàng kim lấp lánh nhưng nhanh chóng bị một lớp màn mờ ảo do Diệp Phi vô tình bố trí che đi.
“Vừa rồi đất có vẻ hơi khô.” Diệp Phi lầm bầm, nhấc bình tưới nước lên, hắt ra một vòng tròn nhỏ.
Nước Cam Lộ từ bình tưới bay ra, rơi xuống mặt đất. Nếu lúc này có ai có nhãn lực thiên nhãn, họ sẽ thấy những giọt nước kia không phải nước thông thường, mà là Bản Nguyên Sự Sống cô đặc. Mỗi giọt đủ để cải tử hoàn sinh cho một vị Chân Tiên đã mục nát xác thân.
“Trần tiểu hữu! Trần lão đệ! Tuyệt thế thần công, tuyệt thế thần công rồi!”
Một giọng nói hốt hoảng vang lên từ hàng rào tre. Lý Trưởng Lão – vị trưởng lão ngoại môn thường xuyên sang đây “xin cơm” – hôm nay râu tóc dựng ngược, chạy như bị ma đuổi tới trước cửa vườn.
Diệp Phi thở dài, thu bình tưới nước lại: “Lý lão, sáng sớm lão không bế quan luyện khí, chạy sang vườn rau của ta làm gì? Lại thèm món dưa muối của ta rồi chứ gì?”
Lý Trưởng Lão chạy đến trước mặt Diệp Phi, đôi mắt lão nhìn chằm chằm vào cái bình tưới nước cũ kỹ, môi run bần bật: “Trần… Diệp lão đệ… Ngươi không cảm thấy gì sao? Ngươi nhìn bầu trời kìa! Ngươi nhìn thiên hạ này xem!”
Diệp Phi ngẩng đầu lên, nheo mắt nhìn bầu trời xanh ngắt: “Trời đẹp mà? Có mây trắng, nắng vàng, gió hơi lạnh tí thôi. À, chắc lão lo mưa đá hỏng rau của ta chứ gì? Không sao đâu, hàng rào này chắc chắn lắm.”
Lý Trưởng Lão suýt nữa thì ngã ngửa. Lão chỉ tay lên không trung, nơi mà các đại năng cấp cao nhất của toàn bộ Đông Hoang đang run rẩy kinh sợ.
Phía trên thung lũng này, vạn dặm mây tím quy tụ hóa thành rồng vàng phượng múa. Đây là dị tượng “Tử Khí Đông Lai, Vạn Tiên Triều Bái”. Hơn nữa, những đạo pháp tắc thiên địa vốn lạnh lùng vô tình, lúc này đang lượn lờ quanh thung lũng như những đứa trẻ ngoan ngoãn đang chờ nghe lệnh của cha mẹ.
Nhưng Lý Trưởng Lão nhìn lại Diệp Phi, thấy hắn vẫn mang một chiếc quần vá, đôi giày dính đầy bùn đất, dáng vẻ bình phàm đến mức không thể bình phàm hơn.
“Cái cảnh giới này… đã vượt quá sự hiểu biết của mình rồi.” Lý Trưởng Lão nghĩ bụng, lòng đầy kính sợ. Lão tự nhủ: *“Quả nhiên, Diệp đại năng đang tiến hành cuộc đại đột phá cuối cùng. Người đạt đến đỉnh cao sẽ trở về với bản chất ban sơ nhất. Người không phải là tu luyện tu vi nữa, mà là đang tu luyện Sự Sống.”*
Bỗng nhiên, bầu trời tối sầm lại.
Mây đen từ bốn phương tám hướng kéo về với tốc độ cực nhanh. Một áp lực nặng nề kinh khủng khiến toàn bộ sinh linh trong vòng nghìn dặm đều phủ phục xuống đất, không thở nổi.
Đây là “Chí Cao Thiên Kiếp”.
Khi một sự tồn tại vượt ngoài quy luật của Thiên đạo ra đời, Thiên đạo sẽ cảm thấy bị đe dọa và giáng xuống hình phạt hủy diệt để cân bằng lại vũ trụ. Những đạo lôi điện đen ngòm như những con mãng xà từ hư không đang thò đầu ra, mỗi tiếng sấm là một đạo linh hồn vỡ vụn.
Lý Trưởng Lão mặt cắt không còn giọt máu: “Hỏng rồi! Thiên Phạt! Đây là Diệt Thế Chi Lôi! Diệp lão đệ, mau chạy… không, mau tìm chỗ trú!”
Diệp Phi nhíu mày, mặt lộ vẻ khó chịu vô cùng: “Gì vậy? Đang nắng đẹp tự nhiên mây đen ùn ùn tới. Nhìn cái sấm kia kìa, chắc chắn là sắp có bão lớn rồi. Nhị Cẩu, bảo vệ vườn rau cho ta!”
Nhị Cẩu đang nằm rên hừ hừ, thấy mây đen thì tức giận gầm gừ một tiếng nhỏ trong cổ họng. Nhưng nó liếc nhìn chủ nhân, thấy chủ nhân đang cầm cái cuốc, liền hiểu ý mà nằm im giả chết tiếp. Chủ nhân muốn diễn kịch, nó sao dám làm loạn.
“Đáng chết thật!” Diệp Phi nhìn đám mây đen đang chớp nháy liên hồi phía trên vườn rau, lòng đầy đau xót: “Đám rau muống này mà bị sét đánh trúng thì nát bét hết. Ta đã tốn bao công sức chăm sóc chúng mười năm trời.”
Hắn nhìn vào chiếc cuốc gỉ trên tay, sau đó ngước lên nhìn đám mây đen đang điên cuồng sấm chớp, trầm giọng nói:
“Này, có đánh thì ra chỗ bãi đất trống đằng kia mà đánh. Đừng có làm phiền vườn rau của ta. Mau biến đi cho trời nó sáng!”
Lời vừa dứt, một cảnh tượng kinh khủng xảy ra.
Câu nói bình thường của Diệp Phi, khi đi qua bầu không khí thung lũng, bỗng chốc hóa thành “Ngôn Xuất Pháp Tùy”. Các quy tắc ngôn ngữ hóa thành những xích sắt vô hình, bay thẳng lên tầng chín tầng mây, quấn lấy đám mây đen kia mà vặn vẹo.
Uỳnh!
Đạo thiên lôi đen ngòm vốn định đánh xuống đỉnh đầu Diệp Phi, bỗng nhiên khựng lại giữa chừng như gặp phải một bức tường không thể xuyên phá. Nó vặn vẹo một hồi, sau đó như một con vật bị trúng đòn đau, co rụt lại. Đám mây đen rộng nghìn dặm bị một lực lượng vô hình bóp nát, tan biến ngay lập tức thành một cơn mưa bụi li ti.
Bầu trời trở lại xanh ngắt như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Lý Trưởng Lão há hốc mồm, quai hàm như muốn rớt xuống đất. Lão lắp bắp: “Đuổi… đuổi đi rồi? Chỉ bằng một câu nói mà đuổi được Thiên Kiếp cấp độ Diệt Thế sao? Diệp lão đệ… ngươi rốt cuộc là thần thánh phương nào?”
Diệp Phi gãi đầu, cười hì hì: “Lão Lý này, chắc là hôm nay trời nồm, sấm sét nó không nổ được thôi. Lão đừng có chuyện bé xé ra to. Thôi, để ta đi bứt mấy củ cà rốt vào hầm cho lão ăn.”
Nói rồi, Diệp Phi đi về phía luống cà rốt. Hắn cúi xuống, nhổ lên một củ cà rốt đỏ mọng, lấp lánh như ngọc lưu ly.
Hắn không biết rằng, lúc hắn nhổ củ cà rốt này lên, từ tâm trái đất đã sinh ra một luồng linh khí mới mẻ, làm tràn đầy tất cả các mỏ linh thạch đã cạn kiệt ở Thương Lam Giới. Sự sống mà hắn tạo ra đã thực sự thay đổi vận mệnh của một thế giới đang bước vào thời kỳ tàn lụi.
Hệ thống trong đầu Diệp Phi vang lên liên tục:
“Ting! Ký chủ nhổ một củ 'Sinh Mệnh Căn Nguyên' (ngụy trang thành cà rốt). Kinh nghiệm Vô Thượng Thần Nông +1.”
“Ting! Ký chủ bảo vệ vườn rau thành công trước Thiên Đạo. Uy danh ẩn tăng lên.”
“Khen thưởng: Tước hiệu 'Cha Của Vạn Vật'.”
Diệp Phi mặc kệ những âm thanh phiền phức đó. Hắn mang cà rốt vào bếp, vừa đi vừa lẩm bẩm: “Cảnh giới Vô Thượng Thần Nông gì chứ, chung quy cũng chỉ là trồng rau cho tươi thôi. Hy vọng cái này nấu lên thì Nhị Cẩu nó ăn nhiều hơn một chút, dạo này nó hơi gầy rồi.”
Nhị Cẩu ở ngoài sân nghe thấy thế, thở dài một cái não nề. Chủ nhân ơi là chủ nhân, cái củ cà rốt kia mà cho người thường ăn, trực tiếp sẽ thành Tiên đế đấy. Ngài đem nấu cho chó ăn, đúng là… đúng là chỉ có kẻ “Cẩu” nhất tiên giới này mới làm được.
Cùng lúc đó, phía bên kia hàng rào, Tô Thanh Tuyết – đệ tử thiên tài của tông môn, Băng Sơn Nữ Thần của biết bao tu sĩ – đang đứng ngẩn ngơ. Cô vừa mang tới một túi hạt giống mà cô tìm thấy trong một phế tích cổ đại.
Tô Thanh Tuyết chứng kiến toàn bộ cảnh tượng Diệp Phi quát đuổi Thiên Kiếp. Trái tim cô đập thình thịch liên hồi, gương mặt lạnh lùng bấy lâu nay bỗng chốc ửng hồng. Cô khẽ bước vào, giọng nói có chút run rẩy:
“Diệp… Diệp đại huynh, muội lại mang hạt giống mới tới cho huynh đây.”
Diệp Phi quay đầu lại, nụ cười rạng rỡ hiện lên: “A, Thanh Tuyết tiểu muội tới đấy à? Đến đúng lúc lắm, ta vừa hái cà rốt tươi đây. Mau vào bếp ngồi, Nhị Cẩu, tránh ra chỗ khác cho muội ấy vào!”
Lý Trưởng Lão nhìn thấy cảnh này, chỉ biết lắc đầu cười khổ. Ở nơi đây, những quy tắc khắc nghiệt của giới tu tiên hoàn toàn bị phá bỏ. Không có chém giết, không có mưu đồ, chỉ có mùi cơm chín và hơi thở của sự sống bình yên nhất.
Lão chợt nhận ra, Diệp Phi không phải là đang “ẩn mình”, mà là hắn thực sự coi những thứ gọi là quyền lực và tu vi tối cao kia không bằng một bữa cơm ấm nóng.
“Vô Thượng Thần Nông sao?” Lý Trưởng Lão thầm nghĩ: “Đúng là, Thần nông thật sự, không phải là người trồng ra linh dược quý giá nhất, mà là người có thể gieo mầm hy vọng và sự bình yên vào lòng của người khác.”
Diệp Phi xới một bát cơm trắng đầy ắp, đặt lên bàn gỗ: “Ăn đi, đừng nhìn nữa. Ăn rau của ta rồi thì dù trời có sập xuống, chúng ta vẫn sống thọ thêm được vài năm!”
Thế giới bên ngoài Thanh Vân Tông đang nhốn nháo vì linh khí hồi phục thần kỳ, các cường giả đang điên cuồng tìm kiếm nguồn gốc của dị tượng. Nhưng không ai có thể tìm thấy thung lũng hẻo lánh này, vì nơi đây đã bị bảo vệ bởi ý chí của một vị “Cẩu nhân” đã đạt tới mức đỉnh cao của sự tồn tại.
Diệp Phi thong thả gắp một miếng rau, trong lòng nghĩ thầm: *“Haiz, sống thọ thật là mệt mỏi, ước gì ngày mai mình có thể thăng lên Luyện Khí tầng 4 cho oai một chút.”*
Trong góc vườn, chiếc cuốc gỉ đột nhiên phát ra một tiếng ngâm nhỏ bé đầy kiêu hãnh. Nó dường như đang cười nhạo giấc mơ nhỏ bé của chủ nhân mình. Luyện Khí tầng 4? Một cái quét nhẹ của nó lúc này đã đủ để xẻ đôi tinh cầu, mà ông chủ vẫn chỉ muốn tăng thêm một tầng tu vi thực sự “bình thường” thôi sao?
Cả thung lũng chìm trong bầu không khí đầm ấm, nơi mà kẻ kiến tạo ra cả một kỷ nguyên sống mới đang bận tâm lo lắng rằng… dưa muối hôm nay có hơi bị mặn quá hay không.
Chương truyện này kết thúc, nhưng truyền kỳ về vị nông dân cẩu nhất tiên giới chỉ mới thực sự bắt đầu bước vào một giai đoạn mới – nơi hắn trở thành điểm tựa vững chãi nhất cho cả Thương Lam Giới, cho dù hắn có thừa nhận hay không.