Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 194: ** Diệp Phi trồng một loại rau mới: \”Rau Lãng Quên\”
**CHƯƠNG 194: THÁNH NHÂN VÔ NGÃ, RAU LÃNG QUÊN**
Sau bữa mì tối hôm đó, thung lũng của Diệp Phi lại trở về với vẻ yên bình vốn có. Nhưng trong lòng Diệp Phi, những đợt sóng ngầm vẫn không ngừng cuộn trào.
Hắn ngồi bậu cửa, tay cầm chiếc cuốc gỉ sét, mắt nhìn đăm đăm vào dãy núi Thanh Vân đang chìm trong màn sương đêm. Ánh trăng rớt xuống lưỡi cuốc, phản chiếu một tia sáng lạnh lẽo, sắc lẹm tới mức có thể cắt đứt cả không gian, nhưng trong mắt Diệp Phi, đó chỉ là một món nông cụ cũ kỹ cần được mài lại.
"Nhị Cẩu, mày có thấy hôm qua tao hơi quá tay không?" Diệp Phi lên tiếng, giọng đầy vẻ lo âu.
Nhị Cẩu đang nằm khoanh tròn dưới gốc cây dưa hấu vạn năm, nghe vậy liền hé một con mắt, sủa một tiếng "Gâu" ngắn ngủi đầy khinh bỉ, rồi lại tiếp tục ngáy khò khò. Ý của nó rất rõ ràng: *Ngươi dùng một cái bình tưới nước hắt một phát làm cả nghìn tu sĩ đột phá, dập tắt cả thiên kiếp, giờ còn hỏi có quá tay hay không? Ngươi chính là cái đồ đạo đức giả!*
Diệp Phi thở dài, tay xoa cằm đầy suy tư: "Ra gió dễ trúng tuyển, ra đường dễ trúng đạn. Lần này ta làm lộ liễu quá. Tuy đã bảo Lý lão đầu và Tô cô nương giữ bí mật, nhưng miệng thế gian khó quản. Vả lại, chính bản thân ta cũng bắt đầu cảm thấy mình… hơi mạnh quá mức cần thiết."
Hắn đứng dậy, đi qua đi lại trong sân. Cơn ác mộng lớn nhất của một kẻ theo Cẩu Đạo không phải là gặp kẻ thù mạnh, mà là sự tự phụ. Hắn sợ một ngày nào đó mình sẽ ảo tưởng rằng mình là vô địch, rồi xông pha ra ngoài tranh đoạt cơ duyên, để rồi bị Thiên Đạo dùng một cái búng tay diệt sạch.
"Phải có cách gì đó. Mình cần phải 'Cẩu' từ trong tâm tưởng. Nếu ngay cả chính mình cũng tin rằng mình chỉ là một kẻ phế vật Luyện Khí tầng 3, thì khí tức phát ra mới là chân thực nhất, không ai có thể nhìn thấu!"
Đúng lúc này, trong đầu Diệp Phi vang lên một tiếng "Ding" khô khốc của hệ thống.
【 Chúc mừng ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ ẩn: "Thanh tịnh tông môn". Thưởng điểm thuộc tính: 1000 điểm. 】
【 Tặng thêm hạt giống đặc biệt: "U Minh Quên Lãng Thảo" (Tên thường gọi: Rau Lãng Quên). 】
【 Giới thiệu: Loại rau này sinh trưởng từ hơi thở của Vong Xuyên, hấp thụ khí tức của sự luân hồi. Người ăn vào sẽ rơi vào trạng thái 'Vô Ngã'. Tuỳ theo liều lượng, có thể khiến người dùng quên đi một đoạn ký ức hoặc phong ấn nhận thức về bản thân. 】
Mắt Diệp Phi sáng rực lên như đèn pha giữa đêm tối.
"Rau Lãng Quên? Đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh!"
Hắn lập tức mở không gian hệ thống, lấy ra một hạt giống đen tuyền, bóng loáng, toát ra một luồng khí tức tịch mịch, lạnh lẽo. Bình thường, nếu một tu sĩ Nguyên Anh mà nhìn thấy hạt giống này, chắc chắn sẽ kinh hãi đến mức vỡ vụn tâm mạch vì luồng áp lực tử vong nồng đậm. Nhưng với Diệp Phi, hắn chỉ chép miệng: "Hạt giống này hơi héo, chắc phải dùng nước Cam Lộ thượng hạng mới nảy mầm nổi."
Diệp Phi không đợi đến sáng mai. Hắn lập tức cầm cuốc, tiến về phía góc vườn phía Tây, nơi mà hắn dùng để thí nghiệm những loại cây "độc lạ".
Nhị Cẩu thấy chủ nhân đột nhiên hăng hái lúc nửa đêm, liền lồm cồm ngồi dậy, bước thấp bước cao đi theo. Nó nhìn hạt giống đen kia, lông tơ dựng ngược cả lên. Bản năng của một Thần thú Thôn Phệ bảo nó rằng thứ này không thể đụng vào, cực kỳ nguy hiểm! Nhưng Diệp Phi thì chẳng quan tâm, hắn vung cuốc.
*Rầm!*
Một tiếng động cực nhỏ vang lên trong không gian, nhưng dưới lòng đất, những mạch linh khí nghìn năm của Thanh Vân Tông lập tức bị chấn động đến mức đổi hướng, cuồn cuộn đổ về phía lưỡi cuốc của hắn như thể đang quỳ lạy.
Diệp Phi vừa đào vừa lầm bầm: "Trồng rau là nghệ thuật, người trồng rau là nghệ sĩ. Muốn rau này đạt hiệu quả tẩy não cao nhất, mình phải dùng phân bón đặc thù."
Nói rồi, hắn lấy ra một túi phân bón dán nhãn "Thần Nông Cấp Cực Phẩm". Thực tế, đó là tro cốt của mấy món Tiên khí mà hắn lượm được trong các phế tích thời thượng cổ, vì thấy chúng không đủ bền nên đem vào lò luyện để… lấy tro bón rau.
Sau khi gieo hạt, Diệp Phi lấy chiếc bình tưới nước màu xanh cũ kỹ, bên trong chứa đầy nước Cam Lộ lấy từ thượng nguồn của một dòng sông linh mạch trong không gian hệ thống.
*Xào xạc…*
Dưới sự tưới tắm của dòng nước chứa đựng sự sống tinh khiết nhất thế gian, mầm xanh lập tức đâm toạc mặt đất. Nó không xanh tươi như rau cải bình thường, mà lá của nó có màu tím sẫm, phủ một lớp lông tơ lấp lánh như bụi sao. Mỗi khi gió thổi qua, cây rau lại phát ra những âm thanh u uẩn như tiếng chuông vọng về từ cõi hư vô.
"Tốt, mọc nhanh lắm! Để xem nào… mô tả nói ăn vào sẽ quên đi sự mạnh mẽ của chính mình, đạt đến cảnh giới 'Trí tuệ tuyệt đỉnh như ngốc nghếch'. Quá tuyệt vời!" Diệp Phi cười thỏa mãn.
Hắn ngồi canh bên luống rau suốt cả đêm. Đến khi ánh bình minh đầu tiên vừa ló dạng, cũng là lúc "Rau Lãng Quên" chín rộ. Những tán lá tím sẫm giờ đây trở nên trong suốt như thạch, bên trong ẩn hiện những vân đạo phức tạp mà nếu một tu sĩ Hóa Thần nhìn vào, có lẽ sẽ ngay lập tức ngộ đạo thành tiên.
Nhưng Diệp Phi thì khác. Hắn lấy liềm hái rẹt một cái, thu hoạch cả ôm.
"Để cho chắc ăn, mình phải chuẩn bị hậu sự… à không, hậu kỳ thật tốt."
Diệp Phi chạy vào phòng, lấy giấy bút ra viết hì hục.
Tờ thứ nhất dán ở gương: *"Ngươi tên Diệp Phi, tu vi Luyện Khí tầng 3, nghèo kiết xác, chỉ biết trồng rau."*
Tờ thứ hai dán ở giường: *"Nhị Cẩu là một con chó già đi lạc, đừng sợ nó."*
Tờ thứ ba dán ở cổng vườn: *"Cái cuốc kia chỉ để cuốc đất, không phải thần kiếm."*
Tờ thứ 108 dán ở trong bếp: *"Rau màu tím này có thể chữa bệnh nhát gan, ăn sạch đi!"*
Viết xong, Diệp Phi lau mồ hôi trên trán, nhìn ngắm thành quả chuẩn bị tâm lý của mình một cách đắc ý. Hắn nấu một nồi canh Rau Lãng Quên, mùi thơm bay ra không hề nồng nặc linh khí, mà là một mùi hương dịu nhẹ, thanh thản, khiến người ta chỉ muốn ngủ một giấc thật dài.
Hắn múc một bát đầy, hít một hơi thật sâu: "Vì một tương lai Cẩu tới cùng, hy sinh chút ký ức cũng đáng!"
*Gực! Gực! Gực!*
Diệp Phi uống sạch bát canh.
Trong giây lát, hắn cảm thấy toàn bộ đại não mình trở nên trống rỗng. Những hình ảnh về việc mình đánh tan thiên kiếp, những lúc mình vung cuốc xẻ núi, những trận pháp vạn cổ mà mình tiện tay bố trí… tất cả đều mờ nhạt dần, rồi biến mất như bọt xà phòng dưới ánh nắng mặt trời.
Ánh mắt hắn từ thông tuệ, sắc sảo bắt đầu trở nên đờ đẫn, rồi cuối cùng là một sự ngây thơ, mờ mịt chưa từng có.
…
"A… mình là ai?"
Diệp Phi gãi gãi đầu, nhìn bát canh trên bàn. Hắn thấy hơi đói.
Hắn nhìn ra ngoài sân, thấy một con chó vàng gầy gò đang nhìn mình với ánh mắt kỳ lạ.
"Ơ, Nhị Cẩu? Sao mày nhìn tao như nhìn kẻ ngốc thế?" Diệp Phi lầm bầm, hắn đứng dậy nhưng chân hơi loạng choạng.
Hắn liếc thấy tờ giấy dán trên gương: *"Ngươi tên Diệp Phi, tu vi Luyện Khí tầng 3, nghèo kiết xác, chỉ biết trồng rau."*
Diệp Phi gật đầu vẻ chợt tỉnh: "À, đúng rồi. Mình là Diệp Phi, đệ tử ngoại môn của Thanh Vân Tông. Trời ạ, sao mình lại nghèo thế này? Ngay cả một viên linh thạch cũng không có."
Hắn đưa tay cảm nhận khí hải trong người. Trống rỗng. Chỉ có một chút linh lực yếu ớt đang lờ lững trôi qua. (Thực tế là do dược hiệu của Rau Lãng Quên đã che giấu hoàn toàn tu vi của hắn vào sâu trong tế bào, khiến ngay cả hắn cũng không cảm nhận được chính mình).
"Luyện Khí tầng 3… Thảm quá, mười năm rồi mà vẫn tầng 3. Kiểu này thì chắc cả đời chỉ có thể trồng rau thôi." Diệp Phi thở dài thườn thượt, nét mặt lộ rõ vẻ buồn bã chân thật nhất.
Nhị Cẩu nãy giờ đứng ngoài sân, chứng kiến toàn bộ màn "tự hủy" của chủ nhân, nó không nhịn được mà đưa chân trước lên che mặt. Chủ nhân nhà nó điên rồi! Hắn thực sự tự phong ấn não bộ của mình luôn rồi!
Nghĩ đoạn, Nhị Cẩu đột nhiên thấy đây là một cơ hội nghìn năm có một. Trước giờ nó toàn bị Diệp Phi quát tháo, bắt gác cổng, bắt ăn rau thừa. Bây giờ Diệp Phi đã là "người ngốc", chẳng lẽ nó không thể vùng lên làm chủ?
Nhị Cẩu vênh mặt, nó bước vào bếp với tư thế oai vệ, nhảy phắt lên bàn ăn, gạt cái bát không của Diệp Phi sang một bên, rồi ra lệnh "Gâu! Gâu!" (Mang thêm xương đây!).
Diệp Phi tròn mắt nhìn con chó: "Này Nhị Cẩu, sao mày đột nhiên dữ thế? Tao tuy nghèo nhưng tao vẫn là chủ của mày mà!"
Nhị Cẩu nhe răng, sủa một tiếng thật lớn, uy áp của một Thần thú Thôn Phệ (dù đã được kìm nén) vẫn làm Diệp Phi sợ đến mức ngã ngửa ra sau, va đầu vào tủ bếp.
"Ôi mẹ ơi! Con chó này thành tinh rồi! Nó muốn làm phản!" Diệp Phi cuống cuồng chạy ra sân, hét lên kinh hãi.
Hắn chạy vòng quanh cây dưa hấu, con chó chạy đuổi theo sau với vẻ khoái trá. Cuộc rượt đuổi náo loạn cả một vùng vốn bình lặng.
Vừa lúc đó, từ xa có một bóng người hạ xuống. Là Lý Trưởng Lão.
Hôm nay lão mang theo một vò rượu lâu năm, định bụng đến để cảm ơn Diệp Phi về bữa mì ngày hôm qua và muốn "thỉnh giáo" thêm về con đường tu luyện.
Vừa bước vào hàng rào trúc, Lý Trưởng Lão đã thấy một cảnh tượng kinh hoàng: Diệp Phi – vị "đại năng ẩn dật" mà lão tôn sùng như thần thánh – đang la hét thất thanh, bị một con chó vàng truy đuổi chạy khắp sân, quần áo xộc xệch, mặt mũi lấm lem bụi đất.
Lý Trưởng Lão đứng hình, vò rượu trên tay suýt rơi xuống đất.
*Não bộ của lão bắt đầu vận động hết công suất.*
"Đây… đây là gì? Diệp tiểu hữu đang làm gì vậy? Tại sao một vị đại năng sắp thành tiên lại phải sợ hãi một con chó vàng?"
Lão dụi mắt, quan sát thật kỹ.
"Không, không đơn giản như vậy! Hãy nhìn bước chân của hắn kìa. Nhìn qua thì có vẻ loạn xạ, nhưng mỗi bước chân đều đạp đúng vào các vị trí bát quái, né tránh mọi góc độ tấn công của con chó một cách hoàn hảo! Đây là… 'Thần Ảnh Bộ' đã thất truyền sao?"
(Thực tế: Diệp Phi vì quá sợ hãi nên chạy theo bản năng, và vì cơ thể hắn vốn đã quá mạnh nên dù hắn không có ý thức, đôi chân vẫn tự động né tránh mọi chướng ngại vật một cách tinh vi nhất).
Lý Trưởng Lão lại nhìn sang con Nhị Cẩu: "Và con chó kia… khí thế hừng hực, hàm chứa sát cơ mờ nhạt. Đây không phải là chó đuổi người, mà là một trận tập luyện thực chiến cực kỳ cao cấp! Diệp tiểu hữu đang mượn linh thú để mài giũa phản xạ bản năng ở trạng thái phàm nhân! Tuyệt, tuyệt đỉnh cao nhân!"
Lão vuốt râu, mắt sáng rực như phát hiện ra chân lý: "Ta hiểu rồi! Đây chính là cảnh giới 'Phản Phác Quy Chân', tự phong ấn thần thức để hòa mình vào vạn vật. Ngay cả cảm giác sợ hãi cũng thật như thế, không một kẽ hở! Quả nhiên là Diệp tiên sinh, trình độ diễn xuất… à không, trình độ tu hành này đã vượt xa trí tưởng tượng của lão phu!"
Đang lúc lão đang trầm trồ khen ngợi trong lòng, Diệp Phi thấy cứu tinh liền lao tới, ôm chầm lấy đùi Lý Trưởng Lão: "Lý lão! Cứu mạng! Con Nhị Cẩu nhà tôi nó hóa điên rồi, nó muốn ăn thịt tôi!"
Lý Trưởng Lão cười ha hả, vỗ vai Diệp Phi (dù trong lòng run rẩy không dám vỗ mạnh): "Diệp tiểu hữu, ngươi cứ đùa lão phu. Trò chơi nhập vai phàm nhân này của ngươi quả thật rất sinh động. Kịch bản 'chủ nhân nghèo khổ bị chó bắt nạt' này, lão phu đánh giá mười điểm!"
Diệp Phi mếu máo: "Trò chơi gì cơ? Lão nói gì tôi không hiểu! Tôi thực sự là đệ tử tạp dịch Luyện Khí tầng 3 mà! Lão nhìn đi, tay tôi còn đầy vết chai vì cuốc đất đây này!"
Lý Trưởng Lão nhìn những vết chai trên tay Diệp Phi, lại liên tưởng đến những vết hằn của quy luật vũ trụ: "Vết chai này… ồ, mỗi đường nét đều ẩn chứa thiên địa chí lý. Diệp tiểu hữu quả là cần cù, 'cuốc đất' của ngươi chính là xới tung đại đạo đúng không?"
Diệp Phi đần mặt ra: "Hả?"
Hắn bắt đầu cảm thấy lão hàng xóm này hôm nay có vẻ không bình thường. Hay là lão cũng ăn phải loại rau lạ nào đó rồi?
Giữa lúc đó, một tia sáng màu lam bay tới, đáp xuống giữa sân. Là Tô Thanh Tuyết.
Nàng hôm nay mặc một bộ võ phục gọn gàng, vẻ băng thanh ngọc khiết càng thêm nổi bật. Nàng đến để hỏi về việc gieo hạt giống 'Tuyết Liên' mà nàng vừa mang từ Bắc Hải về.
Thế nhưng, đập vào mắt nàng là một Diệp Phi đang ngồi bệt dưới đất, ôm chân Lý Trưởng Lão khóc lóc, còn Nhị Cẩu thì đang nghênh ngang liếm láp bát canh màu tím còn sót lại trên bàn.
"Diệp Phi, huynh sao vậy?" Tô Thanh Tuyết nhíu mày, tiến lại gần.
Vừa mới lại gần, nàng đột nhiên cảm nhận được một luồng khí tức "Vô Ngã" nhàn nhạt tỏa ra từ người Diệp Phi. Luồng khí tức này kỳ lạ tới mức khiến nàng – một thiên kiêu Kim Đan kỳ – bỗng chốc thấy mình trở nên bé nhỏ như một hạt cát giữa sa mạc, tâm trí nàng dường như muốn quên đi mọi thù hận, mọi mục tiêu tu luyện, chỉ muốn hóa thành một nhành cỏ dại ven đường.
Nàng giật mình lùi lại mấy bước, mặt biến sắc: "Khí tức này… Thượng Thiện Nhược Thủy? Huynh… huynh đã đột phá đến cảnh giới Thái Sơ rồi sao?"
Diệp Phi nhìn nàng, ngơ ngẩn: "Cảnh giới Thái Sơ là cái gì? Cô là ai? Sao trông cô xinh thế này lại đi tìm một kẻ nghèo hèn như tôi?"
Tô Thanh Tuyết sửng sốt: "Huynh không nhận ra ta? Ta là Tô Thanh Tuyết đây!"
Diệp Phi vò đầu bứt tai, hắn cảm thấy cái tên này rất quen, nhưng đại não hắn nhất quyết không cho hắn truy xuất thông tin. Hắn liếc nhìn các tờ giấy dán khắp sân.
"À, đây rồi… tờ thứ mười… 'Tô Thanh Tuyết là nữ chính trong lòng mọi người, nhưng thực chất chỉ đến để ăn ké cà rốt'. Ồ, hóa ra cô là người chuyên đi ăn ké à?"
Mặt Tô Thanh Tuyết từ trắng chuyển sang đỏ, rồi sang tím. Nàng vừa thẹn vừa giận, nhưng hơn hết là lo lắng: "Lý Trưởng Lão, chuyện này là sao?"
Lý Trưởng Lão kéo nàng ra một góc, nói nhỏ bằng giọng đầy thần bí: "Tô tiểu thư, đừng kinh động. Diệp tiên sinh đang thực hiện một đại công pháp gọi là 'Phàm Nhân Mộng Luân Hồi'. Ngài ấy tự xóa sạch ký ức của mình để tìm kiếm chân ngã giữa sự hỗn loạn của thiên đạo. Những gì ngài ấy nói lúc này, đều là tâm tư thuần khiết nhất, không hề có sự che đậy."
Tô Thanh Tuyết nghe vậy, mắt liền dịu đi: "Tự xóa ký ức để cầu đạo sao? Đúng là chí khí phi thường. Nhưng ngài ấy nói ta… chuyên đi ăn ké… chẳng lẽ trong mắt ngài ấy, ta chỉ là kẻ tham ăn sao?"
Nàng nhìn Diệp Phi đầy oán trách, nhưng Diệp Phi giờ đây đang bận… đào một củ khoai tây để mời nàng.
"Thôi, dù sao cô cũng đến rồi. Nhà tôi nghèo lắm, chỉ có khoai tây nướng thôi, cô ăn tạm nhé. Ăn xong thì đừng đòi tiền, vì tôi cũng không có đâu." Diệp Phi cười hì hì, nụ cười chân chất đến mức khiến trái tim sắt đá của Băng Sơn Nữ Thần cũng phải khẽ rung động.
Tô Thanh Tuyết nhận lấy củ khoai tây. Củ khoai này đỏ rực như được tẩm lửa thần, vừa cầm vào, nàng đã cảm thấy kinh mạch mình ấm nóng hẳn lên.
Nàng thầm nghĩ: *Ngay cả lúc mất trí nhớ, đồ ăn ngài ấy đưa cho vẫn là bảo vật thế gian. Diệp Phi à Diệp Phi, huynh rốt cuộc là hạng đại năng nào đây?*
Suốt buổi sáng hôm đó, thung lũng náo nhiệt một cách kỳ lạ.
Diệp Phi, trong vai trò một nông dân nghèo thực thụ, dẫn hai "vị khách" đi xem vườn rau của mình với vẻ tự hào vô ngần.
"Cô xem, đây là cải bắp tôi mới trồng. Không hiểu sao nó cứng lắm, con thỏ nào vào cắn đều gãy răng hết." (Đó là Cải Bắp Kim Cương, có thể đỡ được một đòn của tu sĩ Hóa Thần).
"Còn đây là hành lá. Tôi thường dùng để thái đậu phụ, nhưng hình như hơi sắc quá, hôm nọ tôi lỡ tay làm đứt luôn cả cái thớt bằng đá." (Đó là Kiếm Ý Hành Lá, ẩn chứa kiếm chiêu vạn cổ).
Tô Thanh Tuyết và Lý Trưởng Lão đi phía sau, nghe mỗi lời giới thiệu của Diệp Phi mà mồ hôi hột chảy ròng ròng. Với Diệp Phi, đó là những sự lạ lùng của một kẻ nghèo, nhưng với họ, đó là những món vũ khí hủy diệt thế giới được trồng đại trà.
Đúng lúc đó, một đám mây đen kéo tới trên bầu trời Thanh Vân Tông.
Luồng sát khí nồng nặc bao trùm không gian. Một giọng nói vang vọng như sấm sét:
"Thanh Vân Tông nghe đây! Giao nộp bí mật về 'mưa linh khí' ngày hôm qua ra đây, nếu không ta sẽ san phẳng ngọn núi này!"
Đó là cường giả của Huyết Sát Môn – một thế lực tà đạo đáng sợ ở Đông Hoang. Bọn chúng đã theo dõi các hiện tượng kỳ lạ ở đây và quyết định tới "cướp bóc".
Diệp Phi nghe tiếng sấm, mặt mũi tái mét, lập tức ngồi thụp xuống, chui tọt vào gầm bàn đá: "Hù… hù chết tôi rồi! Động đất à? Hay là thiên tai? Lý lão, Tô cô nương, hai người mau trốn đi, hình như có kẻ cướp đến đòi linh thạch đấy!"
Lý Trưởng Lão và Tô Thanh Tuyết nhìn nhau.
Tô Thanh Tuyết lạnh lùng rút kiếm ra: "Huyết Sát Môn? To gan lớn mật, dám đến làm phiền sự thanh tu của tiền bối!"
Lý Trưởng Lão cũng giận dữ: "Bọn sâu kiến này thật đáng ghét! Diệp tiên sinh đang ở trạng thái 'Phàm nhân', chúng ta tuyệt đối không thể để chúng quấy rầy ngài ấy!"
Hai người vừa định phi thân lên không trung để nghênh chiến thì Nhị Cẩu đã nhanh hơn một bước.
Nó vốn dĩ đang rất bực mình vì nãy giờ phải đóng vai "con chó dữ" đuổi theo Diệp Phi mà không có phần thưởng gì. Giờ thấy có kẻ tới làm loạn, phá hỏng bữa trưa, nó liền trút cơn giận lên đám người kia.
Nhị Cẩu lững thững bước ra cổng thung lũng, rồi đột nhiên ngửa cổ lên trời.
*Gâu ———!!!*
Một tiếng sủa không phải của chó, mà là tiếng gầm của một con hung thú thái cổ phá tan phong ấn. Một luồng sóng âm màu vàng kim bùng phát từ họng nó, lao thẳng lên tầng mây.
*Bùm!*
Toàn bộ đám mây đen bị xé tan xác trong chớp mắt. Những tu sĩ Huyết Sát Môn trên không trung, kể cả trưởng lão cầm đầu ở cảnh giới Nguyên Anh, chưa kịp định thần đã thấy toàn bộ kinh mạch mình vỡ vụn, pháp bảo hộ mệnh tan tành. Bọn chúng như những con chim bị trúng đạn, rơi rụng lả tả xuống khu rừng phía xa.
Trời quang mây tạnh trong vòng chưa đầy một giây.
Diệp Phi lúc này vẫn đang run rẩy dưới gầm bàn, bịt tai hét lớn: "Nhị Cẩu! Mày sủa nhỏ thôi! Làm tao đau hết cả đầu rồi! Đã nghèo còn nuôi con chó lắm mồm!"
Nhị Cẩu thu lại hình dáng, khinh bỉ liếc Diệp Phi một cái rồi lại đi nằm ngủ.
Tô Thanh Tuyết và Lý Trưởng Lão chết lặng tại chỗ. Họ biết con chó này mạnh, nhưng không ngờ nó chỉ cần một tiếng sủa đã thổi bay một đoàn tu sĩ Nguyên Anh.
Lý Trưởng Lão lau mồ hôi trên trán: "Đúng là chủ nào tớ nấy. Đến con chó cũng có phong thái của bậc đế vương."
Tô Thanh Tuyết nhìn xuống Diệp Phi, thấy hắn đang rón rén bò ra khỏi gầm bàn, vẻ mặt ngơ ngác nhìn lên bầu trời: "Ơ? Cơn giông qua rồi à? Nhanh thế?"
Hắn phủi bụi trên người, rồi chợt nhìn thấy một mảnh hành lá rơi dưới đất.
"Ơ kìa, tiếc quá, hành của tôi bị rơi rồi. Thôi kệ đi, lấy cái cuốc này đào thêm ít củ cải nấu canh cho mọi người."
Nói rồi, Diệp Phi cầm chiếc cuốc gỉ lên.
Dù đang ở trạng thái mất trí nhớ, nhưng kỹ năng "Thần Nông" đã ăn sâu vào linh hồn. Hắn vung cuốc xuống đất với một nhịp điệu cực kỳ huyền diệu.
*Cạch!*
Dưới lòng đất sâu hàng vạn trượng, một mỏ linh thạch thượng phẩm vốn dĩ đã cạn kiệt, bỗng nhiên nhờ cú cuốc này của hắn mà tái sinh, phun trào linh khí mãnh liệt.
Diệp Phi thì chẳng thấy gì cả, hắn chỉ thấy một củ cải trắng mập mạp chui lên.
"Ha ha! Củ cải này to quá! Chắc đủ cho ba người ăn rồi." Diệp Phi hí hửng ôm củ cải vào bếp.
Nhìn bóng lưng hắn, Tô Thanh Tuyết thở dài một hơi, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ và một chút thương cảm: "Nếu thế gian này ai cũng như ngài ấy, quên đi sức mạnh để tìm về với bản ngã bình dị, thì chắc sẽ không có chiến tranh, không có đổ máu."
Lý Trưởng Lão gật đầu: "Tô tiểu thư nói phải. Đây mới là cảnh giới tối cao của 'Đạo'. Chúng ta được chứng kiến quá trình này, quả là cơ duyên ba đời."
Hai người ngồi xuống chiếc bàn đá cũ kỹ, ăn món canh củ cải do chính tay vị "đại năng mất trí" nấu.
Món canh vừa đưa vào miệng, một luồng sức mạnh như sóng thần ập đến trong cơ thể họ. Tô Thanh Tuyết thấy mình lập tức chạm đến bình cảnh của Kim Đan hậu kỳ, chỉ một chút nữa thôi là có thể ngưng tụ Nguyên Anh. Còn Lý Trưởng Lão thì cảm thấy thọ nguyên của mình bỗng dưng kéo dài thêm vài trăm năm, những vết sẹo cũ trong đan điền đều được chữa lành hoàn toàn.
Nhưng người làm nên tất cả những điều đó – Diệp Phi – lại chỉ đang vừa húp canh sùm sụp, vừa than thở:
"Haiz… canh này hơi nhạt. Tại nghèo quá, không có tiền mua muối mà. Hai người ăn tạm nhé, đừng chê."
Lý Trưởng Lão cảm động phát khóc, nước mắt rơi lã chã vào bát canh: "Nhạt… đúng vậy, cuộc đời phàm nhân là phải thanh đạm thế này. Đa tạ tiền bối chỉ điểm! Đa tạ tiền bối ban tặng khổ cực!"
Diệp Phi nhìn lão già đang khóc nức nở, quay sang hỏi Tô Thanh Tuyết: "Lão ấy sao vậy cô? Ăn canh thôi mà cũng xúc động thế?"
Tô Thanh Tuyết mỉm cười, đôi mắt đẹp như vì sao: "Vì canh của huynh chứa đựng toàn bộ 'thế gian' này."
Diệp Phi gãi đầu, cười hì hì: "Cô cứ quá khen. Chỉ là củ cải vườn nhà thôi mà."
…
Đến chiều muộn, khi tác dụng của Rau Lãng Quên bắt đầu nhạt dần, ý thức của Diệp Phi dần phục hồi. Những phong ấn trên ký ức từ từ nứt vỡ.
Hắn chớp mắt, nhìn thấy Lý Trưởng Lão đang quỳ dưới gốc cây dưa hấu mà khóc, còn Tô Thanh Tuyết thì đang ngồi thiền giữa luống rau với linh khí bao quanh nồng nặc.
Ký ức ùa về như thủy triều.
"Trời ạ! Mình vừa làm cái gì thế này?" Diệp Phi hốt hoảng hét lên trong lòng.
Hắn nhìn thấy nồi canh Rau Lãng Quên đã cạn sạch, nhìn thấy những tờ giấy dán khắp nơi.
"Mẹ ơi, mình lại lỡ tay thể hiện sức mạnh trước mặt họ rồi! Đáng lẽ phải ăn ít thôi chứ! Tại sao mình lại nấu cả một nồi to thế này?"
Hắn nhìn Nhị Cẩu. Con chó vàng đang nhìn hắn với nụ cười đểu cáng trên mặt.
Diệp Phi nghiến răng: "Nhị Cẩu, mày… lúc nãy mày đuổi tao khắp sân đúng không? Tao nhớ hết rồi nhé!"
Nhị Cẩu thản nhiên quay mông lại phía hắn, sủa một tiếng "Gâu" (Đuổi người ngốc thì có gì là sai?).
Diệp Phi vỗ trán than trời. Mục tiêu của việc trồng Rau Lãng Quên là để mình trở nên bình thường hơn, ai ngờ vì tác dụng "Vô Ngã" quá mạnh, hắn lại vô tình thực hiện những hành động siêu phàm một cách tự nhiên nhất, làm lộ hết cả bí mật.
Hắn vội vàng hắng giọng, lấy lại phong thái "Luyện Khí tầng 3" thường ngày, vẻ mặt lại trở nên cẩn thận, nhát gan: "Khụ khụ… Lý lão, Tô cô nương, trời tối rồi. Hai người nên về thôi. Thung lũng này nghèo nàn, tối đến nhiều muỗi lắm."
Lý Trưởng Lão mở mắt ra, nhìn Diệp Phi với sự tôn sùng lên đến cực điểm: "Diệp tiên sinh, ngài đã 'trở về' từ cõi mộng luân hồi rồi sao?"
Diệp Phi lấp liếm: "Mộng gì chứ? Tôi chỉ vừa ngủ gật một chút thôi. Mau về đi, mau về đi!"
Sau khi tiễn được hai vị "đại thần" ra khỏi cổng, Diệp Phi lập tức đóng sập cửa rào, bố trí thêm mười tám lớp trận pháp ẩn giấu cấp độ Tiên gia.
Hắn mệt mỏi tựa lưng vào cổng, thở phào nhẹ nhõm: "Rau Lãng Quên này nguy hiểm quá. Lần sau không trồng nữa. Quên mình mạnh là tốt, nhưng nếu lỡ quên luôn cả việc phải 'Cẩu' thì chết chắc!"
Hắn nhìn đống lá Rau Lãng Quên còn lại, định đem đốt sạch. Nhưng rồi hắn khựng lại, nảy ra một ý tưởng.
"Nếu mình đem loại rau này sấy khô, tán bột, sau đó gặp kẻ thù nào quá mạnh thì ném một nhúm vào mặt chúng… khiến chúng quên mất mình là ai, quên mất mục tiêu giết mình… đó chẳng phải là vũ khí phòng thủ tối thượng sao?"
Ánh mắt Diệp Phi lại sáng lên tia sáng của sự tính toán "cẩu đạo".
Hắn bắt tay vào việc chế tạo "Bột Quên Lãng", thỉnh thoảng lại nhìn con Nhị Cẩu: "Mày đợi đấy Nhị Cẩu, mai tao sẽ bỏ thứ này vào xương của mày, xem mày còn dám làm loạn nữa không!"
Dưới ánh trăng thanh bình, thung lũng nhỏ bé của Thanh Vân Tông lại tiếp tục những câu chuyện dở khóc dở cười, nơi một "phàm nhân" luôn miệng than nghèo, nhưng mỗi hơi thở của hắn đều làm rung chuyển cả một phương thiên địa.