Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 197: ** Diệp Phi tặng cậu bé một củ cà rốt
**CHƯƠNG 197: ĂN MỘT CỦ CÀ RỐT, THẤU TRIỆT VẠN PHÁP THẦN THÔNG**
Sương mù sáng sớm tại dược viên ngoại môn Thanh Vân Tông lãng đãng như những dải lụa mỏng, quấn quýt quanh những hàng rào tre cũ kỹ. Tiếng chim chóc kêu râm ran, hòa cùng tiếng cuốc đất đều đặn tạo nên một bản nhạc điền viên bình lặng. Thế nhưng, đằng sau vẻ tĩnh lặng ấy là một "hệ thống phòng ngự" mà ngay cả những vị lão quái Nguyên Anh cũng phải rùng mình nếu biết sự thật.
Diệp Phi lau mồ hôi trên trán, hắn mặc bộ đồ vải thô, ống quần xắn cao, đôi chân trần bấm sâu vào lớp đất tơi xốp. Trong tay hắn, chiếc cuốc gỉ sét loang lổ trông chẳng có gì đặc biệt, nhưng mỗi nhát cuốc bổ xuống, mặt đất lại khẽ run lên một nhịp cực nhỏ, như thể đang được hô hấp cùng với thiên địa linh khí.
"Bói một quẻ trước đã."
Diệp Phi dừng tay, lôi từ trong túi áo ra ba đồng tiền xu xỉn màu. Hắn lầm bầm khấn vái, gương mặt đầy vẻ sùng kính nhưng thực chất là đang lo sợ đủ thứ chuyện trên đời: "Thiên linh linh, địa linh linh, hôm nay ra cửa không gặp vận hạn, không gặp kẻ thù, không gặp mỹ nhân phiền phức, không gặp quái vật… Cầu cho ta một ngày trồng rau an lành."
"Cạch! Cạch! Cạch!"
Ba đồng tiền rơi xuống một phiến đá phẳng. Diệp Phi nheo mắt nhìn kỹ, sau đó thở phào nhẹ nhõm: "Quẻ trung bình, không cát không hung. Được, vậy là có thể yên tâm nhổ cà rốt."
Cách đó không xa, dưới gốc cây lê già đang đơm hoa trắng xóa, một con chó vàng gầy gò đang nằm bò ra đất, cái đuôi thi thoảng vẫy một cái đầy lười biếng. Nhị Cẩu liếc mắt nhìn chủ nhân, trong đôi mắt xanh lè của nó hiện rõ sự khinh bỉ. Nó thật sự không hiểu nổi, rõ ràng chỉ cần một hơi thở của nó cũng đủ thổi bay nửa cái Thanh Vân Tông, mà chủ nhân nó – kẻ có tu vi thâm tàng bất lộ còn hơn cả Thần Linh – lại suốt ngày phải đi bói toán vì sợ bị… người ta đánh.
"Gâu!" (Đồ nhát gan!)
Diệp Phi trừng mắt nhìn Nhị Cẩu: "Ngươi thì biết cái gì? Cẩn thận chạy được vạn năm xe. Ngươi xem, ngoài kia bao nhiêu thiên tài chết yểu, bao nhiêu tông môn bị diệt chỉ vì cái thói thích thể hiện? Ta đây là đang tu dưỡng thân tâm, ngươi hiểu không?"
Nhị Cẩu quay đầu đi, tiếp tục ngáp dài, chẳng thèm chấp nhặt với tên chủ nhân mắc bệnh hoang tưởng này.
Lúc này, phía bìa thung lũng, một bóng dáng nhỏ bé đang lảo đảo bước đi. Đó là một cậu bé chừng mười hai tuổi, mặc bộ đồng phục của đệ tử tạp dịch Thanh Vân Tông, vạt áo đã rách vài chỗ, gương mặt nhem nhuốc vết bùn và nước mắt. Cậu bé tên là Trần Tiểu Lâm, một kẻ có tư chất "hạ hạ phẩm", gia nhập tông môn ba năm mà vẫn kẹt ở Luyện Khí tầng một, thường xuyên bị đồng môn bắt nạt, sai bảo những việc nặng nhọc nhất.
Tiểu Lâm đang vừa đi vừa khóc, trong tay cầm một quyển công pháp cơ bản mang tên "Thanh Vân Thập Bát Thức". Đây là bộ võ kỹ nhập môn đơn giản nhất, nhưng đối với cậu, nó lại như một thiên thư đầy ẩn đố. Dù đã luyện tập hàng nghìn lần, cậu vẫn không thể tìm thấy cảm giác "khí cảm", lại vừa bị một đám đệ tử ngoại môn đánh đuổi vì lỡ làm hỏng việc của chúng.
"Ta thật sự là một phế vật sao? Sư phụ nói, nếu lần này không đột phá, ta sẽ bị đuổi khỏi núi…"
Tiểu Lâm tuyệt vọng bước đi, hoàn toàn không nhận ra mình đã đi lạc vào "vùng cấm" của dược viên. Bình thường, Diệp Phi sẽ đặt những trận pháp che mắt cực kỳ tinh vi, nhưng hôm nay vì vừa thu hoạch một đợt Linh Cúc mới, linh khí ba động có chút hỗn loạn khiến một khe hở nhỏ lộ ra.
Khi Tiểu Lâm nhìn thấy vườn rau xanh mướt trước mắt, cậu khựng lại. Một mùi hương thanh khiết, nồng nàn đến mức khiến mọi mệt mỏi trong người cậu dường như tan biến ngay lập tức.
Diệp Phi đang đứng bên hố cà rốt, đột nhiên lông tơ trên cổ dựng đứng. Hắn lập tức lùi lại ba bước, tay cầm chiếc cuốc gỉ đưa lên trước ngực, vẻ mặt cảnh giác tột độ: "Ai?! Ai dám đột nhập địa bàn của Diệp mỗ?!"
Trong đầu Diệp Phi lập tức hiện ra 108 kịch bản: Là sát thủ của Huyết Sát Môn? Là gián điệp của tông môn đối địch? Hay là một lão quái vật đang giả làm đứa trẻ để thăm dò hắn?
Khi thấy chỉ là một cậu bé gầy yếu, Diệp Phi vẫn không lơi lỏng cảnh giác. Hắn dùng "Linh Nhãn Thuật" (đã được cường hóa lên cấp tối thượng) soi xét từ trên xuống dưới mười lần, xác định đứa trẻ này không có chút pháp lực dao động, gân cốt cũng bình thường tới mức không thể bình thường hơn, lúc này hắn mới khẽ thở phào.
"Vị tiểu sư đệ này, nơi đây là cấm địa của dược viên, ai cho phép ngươi tới đây?" Diệp Phi hắng giọng, cố tỏ ra nghiêm nghị.
Tiểu Lâm giật mình, thấy một thanh niên tướng mạo bình phàm nhưng có khí chất rất kỳ quái đang đứng nhìn mình, cậu vội vàng quỳ sụp xuống, lắp bắp: "Tiền… tiền bối, xin lỗi người! Đệ tử lạc đường… đệ tử không cố ý, xin người đừng trách phạt!"
Diệp Phi nhìn cậu bé đang run rẩy, lại thấy quyển công pháp cũ nát trên tay cậu, trong lòng chợt gợn chút cảm xúc. Nhớ lại mười năm trước, khi mới xuyên không tới đây, hắn cũng từng là một tên tạp dịch khổ sở như vậy.
"Được rồi, đứng lên đi. Ở đây không có tiền bối, chỉ có một lão nông trồng rau thôi." Diệp Phi xua tay, trong bụng lại thầm nghĩ: *Phải mau tống khứ thằng bé này đi, lỡ đâu có ai đuổi theo nó đến đây thì phiền phức to.*
Nhìn thấy gương mặt tái nhợt và tiếng bụng kêu "ùng ục" của Tiểu Lâm, Diệp Phi nhướng mày. Hắn vừa mới nhổ được một rổ cà rốt tươi rói. Loại cà rốt này được hắn dùng nước Cam Lộ tưới hằng ngày, bón bằng phân rồng (mà Nhị Cẩu tha về từ một nơi bí ẩn nào đó), chứa đựng linh khí cực kỳ thuần khiết.
Hắn cúi người, chọn một củ cà rốt to nhất, dài và căng mọng, lớp vỏ đỏ hồng lấp lánh như ngọc châu dưới ánh nắng. Hắn lấy vạt áo lau qua vết đất, rồi ném về phía Tiểu Lâm.
"Nè, ăn đi rồi biến cho khuất mắt. Đừng có kể với ai là đã vào đây, nếu không ta sẽ… ta sẽ trù ngươi trồng rau không bao giờ mọc!"
Tiểu Lâm ngơ ngác đón lấy củ cà rốt. Cảm giác cầm trong tay thật lạ lùng, nó không lạnh như rau củ bình thường mà ấm nóng như một viên lò sưởi nhỏ. Mùi thơm tỏa ra khiến dịch vị của cậu tiết ra không ngừng.
"Cảm ơn tiền bối… cảm ơn tiền bối!"
Đang đói đến lả người, Tiểu Lâm không suy nghĩ nhiều, há miệng cắn một miếng thật to.
"Rộp!"
Một âm thanh giòn tan vang lên. Vị ngọt lịm như mật ong, nhưng lại thanh mát như tuyết đầu mùa tan chảy trên đầu lưỡi. Điều kỳ diệu nhất là ngay khi miếng cà rốt đi xuống thực quản, Tiểu Lâm cảm thấy một luồng khí nóng rực đột ngột bùng nổ trong dạ dày.
"Oanh!"
Trong đầu Tiểu Lâm như có một tiếng sấm rền vang.
Cậu nhắm chặt mắt, toàn thân run rẩy. Diệp Phi đứng bên cạnh thấy vậy thì giật mình, lùi lại mười trượng, sẵn sàng tư thế bỏ chạy: "Này này, ta chỉ cho ăn cà rốt thôi mà, không phải thuốc độc đâu nhé! Đừng có lăn ra đây ăn vạ đó!"
Nhưng Tiểu Lâm không nghe thấy gì nữa. Trong bóng tối trước mắt cậu, quyển "Thanh Vân Thập Bát Thức" đột nhiên tự mở ra, từng con chữ, từng hình vẽ bắt đầu chuyển động, nhảy múa. Những chỗ trước đây cậu không hiểu, những nút thắt trong mạch máu mà cậu không thể thông qua, lúc này dưới tác dụng của dược lực từ củ cà rốt, đều bị phá tan nát như giấy vụn.
Một củ cà rốt của Diệp Phi, vốn đã đạt đến cấp độ "Tiên Linh Thực", bên trong ẩn chứa quy luật của Đạo mà hắn vô tình tích lũy qua năm tháng trồng trọt. Với một người bình thường như Tiểu Lâm, đây chính là một liều thuốc tẩy tủy kinh thiên động địa.
Dòng linh khí nồng đậm bắt đầu chạy dọc theo kinh mạch của Tiểu Lâm, nó không cuồng bạo mà dịu dàng như bàn tay của người mẹ, vuốt ve và sửa chữa mọi tổn thương. Cảm giác "khí cảm" mà cậu mong chờ bao lâu nay, giờ đây cuồn cuộn như thác đổ.
Luyện Khí tầng một… Tầng hai… Tầng ba!
Tu vi của cậu tăng vọt trong nháy mắt. Quan trọng hơn, trí não của Tiểu Lâm trở nên minh mẫn lạ thường. Cậu đột nhiên nhận ra bộ công pháp mình đang luyện có vô số kẽ hở, và dựa trên cảm ngộ từ củ cà rốt, cậu tự động sửa chữa những kẽ hở đó, biến một bộ võ kỹ hạ đẳng thành một loại thần thông cấp bậc Thiên đạo.
"Vạn vật cộng sinh, hóa khí thành vân…" Tiểu Lâm lẩm bẩm, tay chân bắt đầu múa may theo một quỹ đạo thần bí.
Diệp Phi nhìn thấy cảnh này, miệng há hốc: "Cái gì thế này? Ăn một củ cà rốt mà cũng đột phá? Lại còn ngộ đạo? Rau của mình… có mạnh đến thế không nhỉ?"
Hắn cúi xuống nhìn rổ cà rốt, tự mình lấy một củ lên cắn thử. "Vẫn là vị ngọt cũ mà, có gì lạ đâu? Chắc là do đứa trẻ này là thiên tài vạn năm có một chăng?"
Nhị Cẩu nằm dưới cây lê hừ lạnh một tiếng bằng mũi. *Đồ ngu xuẩn, ngươi tưới nước Cam Lộ cả năm, hầm phân rồng cho đất, lại còn dùng cuốc Tiên Khí xới đất, dù là một con lợn ăn vào cũng có thể thành Tiên, nói gì tới con người?*
Khoảng nửa canh giờ sau, Tiểu Lâm mở mắt. Ánh mắt cậu không còn vẻ mệt mỏi, nhút nhát nữa mà sáng quắc như sao đêm. Cậu cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, tu vi đã dừng lại ở đỉnh phong Luyện Khí tầng năm, nhưng thực lực chiến đấu e rằng có thể đánh bại cả đệ tử nội môn Trúc Cơ kỳ.
Tiểu Lâm vội vàng quỳ rạp xuống, dập đầu liên tục: "Tạ ơn đại năng tái tạo ân tình! Tạ ơn sư phụ!"
Diệp Phi nghe thấy hai chữ "sư phụ" thì mặt tái mét, nhảy dựng lên: "Này! Đừng có gọi bậy! Ai là sư phụ ngươi? Ta chỉ là một đệ tử ngoại môn trồng rau tên Diệp Phi thôi! Ngươi đi đi, đi ngay đi! Sau này đừng có tới đây tìm ta, cũng đừng kể chuyện này cho ai!"
Diệp Phi thực sự hoảng loạn. Hắn biết rõ quy luật của các tiểu thuyết tiên hiệp: Một khi có đệ tử thiên tài nhận mình làm thầy, thì tiếp theo sẽ là vô vàn phiền phức, nào là thách đấu, nào là báo thù, nào là ghen ghét của các vị trưởng lão… Mà Diệp Phi thì sợ nhất là phiền phức.
Tiểu Lâm thấy "tiền bối" nổi giận, tưởng rằng mình chưa đủ thành tâm, càng dập đầu mạnh hơn: "Đệ tử biết tiền bối muốn ẩn cư, đệ tử tuyệt đối không tiết lộ danh tính của người. Củ cà rốt này chính là ân cứu mạng, là đạo đồ của đệ tử."
"Thôi thôi, được rồi! Ngươi mang nốt mấy củ này đi đi, rồi đi mau cho ta nhờ!" Diệp Phi nhét thêm ba củ cà rốt vào lòng cậu bé, sau đó không nói không rằng, vung tay một cái.
Một luồng gió nhẹ (thực chất là một thuật di chuyển cực mạnh được che giấu kỹ lưỡng) cuốn Tiểu Lâm bay vọt ra khỏi thung lũng, hạ cánh an toàn xuống con đường mòn cách đó vài dặm.
Đứng giữa rừng, Tiểu Lâm nhìn lại phía thung lũng sương mù dày đặc, lúc này đã hoàn toàn biến mất như chưa từng tồn tại. Cậu ôm chặt những củ cà rốt trong lòng, đôi mắt rưng rưng lệ.
"Diệp tiền bối… Người đúng là một chân nhân đắc đạo, dùng rau củ để cứu rỗi chúng sinh, không màng danh lợi. Con nhất định sẽ không phụ lòng người!"
Kể từ ngày đó, Thanh Vân Tông xuất hiện một tin đồn gây chấn động. Một đệ tử tạp dịch vốn bị coi là phế vật, đột ngột trở thành kỳ tài trong buổi thử thách của tông môn. Chỉ với mười tám chiêu thức căn bản của Thanh Vân Phái, cậu ta đã đánh bại toàn bộ các thiên tài ngoại môn, thậm chí khiến một vị trưởng lão Trúc Cơ phải lùi lại ba bước.
Khi được hỏi về bí quyết, Tiểu Lâm chỉ nhìn về hướng vườn rau cũ, gương mặt đầy sự thành kính, nhẹ nhàng đáp: "Vì ta đã được ăn cà rốt của Thiên Đạo."
Cả tông môn xôn xao tìm kiếm "Thiên Đạo cà rốt", còn tại vườn rau nhỏ, Diệp Phi đang ngồi ôm đầu khổ sở: "Hỏng rồi, hỏng rồi! Thằng nhóc đó chắc chắn sẽ kéo thêm rắc rối tới. Nhị Cẩu, mau thu dọn đồ đạc, chuẩn bị phương án tẩu thoát thứ 109: Độn thổ sang nước láng giềng!"
Nhị Cẩu lườm hắn một cái, tiếp tục nhắm mắt ngủ. Nó thừa biết, dù có chạy tới chân trời góc bể, cái hào quang "người nông dân vĩ đại" của Diệp Phi cũng sẽ sớm muộn tỏa sáng mà thôi.
Diệp Phi thở dài, nhìn vườn bắp cải đang chuẩn bị thu hoạch, lẩm bẩm: "Hy vọng đám bắp cải này đừng có làm ai thăng cấp nữa… Ta chỉ muốn trồng rau thật mà!"
Dưới chân hắn, cái cuốc gỉ bỗng phát ra một tiếng ngân khe khẽ, như thể đang cười nhạo sự cẩn thận thái quá của chủ nhân mình. Một ngày mới tại Thanh Vân Tông vẫn tiếp tục, nhưng số phận của vùng đất này, từ củ cà rốt kia, đã hoàn toàn rẽ sang một hướng khác.