Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 7: Khai mở Man Hoang huyết mạch**
Ánh trăng non nhợt nhạt rủ xuống căn phòng gỗ nhỏ phía Tây thành Thanh Vân, mang theo cái lạnh lẽo của đêm trường bao phủ lên bóng dáng hai người thiếu niên. Diệp Phi ngồi xếp bằng trên bệ đá, ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng cả một bầu trời sao, tĩnh lặng quan sát thân hình đồ sộ đang quỳ phục dưới chân mình.
Thạch Hùng. Cái tên này đối với Diệp Phi mà nói, không chỉ là một cái tên. Nó là ký ức về một tấm khiên thịt kiên cường nhất, là tiếng thét xung trận vang dội Thần giới ở kiếp thứ nhất, và cũng là nỗi đau xót xa khi thấy vị đại tướng trung thành ấy ngã xuống trong vũng máu để bảo vệ đường lui cho mình.
Nhìn Thạch Hùng của hiện tại, cả người đầy rẫy vết sẹo mới chồng lên vết sẹo cũ, hơi thở đứt quãng do kinh mạch bị tàn phá, Diệp Phi khẽ siết chặt nắm tay.
"Đứng lên đi." Diệp Phi nhàn nhạt lên tiếng, giọng nói tuy nhỏ nhưng lại mang theo một loại uy nghiêm không thể chối từ. "Ngươi đã không còn là nô lệ của Hắc Thị. Ở bên cạnh ta, ngươi chỉ có một thân phận duy nhất: là anh em, là chiến hữu."
Thạch Hùng run rẩy đứng dậy, hắn cúi đầu, giọng ồm ồm như tiếng sấm rền trong họng: "Chủ nhân đã cứu mạng Thạch Hùng, mạng này đã thuộc về ngài. Ngài muốn Thạch Hùng làm gì, dù là lên núi đao hay xuống biển lửa, Hùng cũng không nhíu mày một cái."
"Ta không cần mạng của ngươi. Ta cần ngươi mạnh mẽ hơn, đủ để cùng ta giẫm nát Thiên Đạo dưới chân."
Diệp Phi đứng dậy, đi tới trước mặt Thạch Hùng. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào lồng ngực của gã thanh niên vạm vỡ, cảm nhận được nhịp tim đập mạnh mẽ như trống trận, nhưng lại bị kìm hãm bởi một tầng kết giới vô hình sâu trong tủy cốt.
Trong thức hải, giọng nói khàn khàn, pha chút hóm hỉnh của Tiêu Lão vang lên: "Diệp小子, tên nhóc này không tệ. Huyết mạch 'Hoang Cổ Chiến Thần' dù đã bị phong ấn qua muôn vàn luân hồi nhưng hỏa chủng vẫn còn đó. Chỉ là, muốn thức tỉnh nó ở cái mảnh đất linh khí khô cằn này, lại với cái thân xác tàn tạ kia… e là hắn phải trải qua nỗi đau đớn tương đương với việc lột da róc xương đấy."
"Lão già, ngài có cách nào không?" Diệp Phi hỏi thầm.
"Hừ, ngươi hỏi thừa quá. Đừng quên lão phu là ai." Tiêu Lão cười hắc hắc. "Dùng 'Luân Hồi Châu' làm vật dẫn, chiết xuất một tia 'Luân Hồi Chân Hỏa', kết hợp với đan dược 'Tục Cốt Tẩy Tủy' mà ngươi vừa luyện lúc tối. Quan trọng nhất là tâm chí của hắn. Nếu hắn không chịu đựng được, linh hồn sẽ nát vụn ngay lập tức."
Diệp Phi thu hồi tâm thức, nhìn thẳng vào mắt Thạch Hùng: "Ta có một cách có thể giúp ngươi tìm lại sức mạnh của tổ tiên, biến ngươi thành một chiến thần thực thụ. Nhưng quá trình đó sẽ đau đớn gấp trăm ngàn lần những đòn roi ngươi từng chịu ở Hắc Thị. Ngươi có dám thử?"
Đôi mắt Thạch Hùng chợt bùng lên một tia lửa hung tàn. Hắn không sợ đau, hắn chỉ sợ sự bất lực. Hắn sợ cảm giác nhìn thấy những người mình trân trọng bị chà đạp mà bản thân không thể làm được gì.
"Thạch Hùng không sợ chết! Xin chủ nhân thành toàn!"
"Tốt!"
Diệp Phi vung tay, một viên đan dược màu xanh thẫm, tỏa ra mùi thảo mộc nồng nàn bay lơ lửng trước mặt Thạch Hùng. Hắn lại vận chuyển *Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết*, một luồng khí tức màu xám trắng huyền ảo từ lòng bàn tay tràn ra, bao phủ lấy căn phòng, cách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.
"Nuốt nó đi!"
Thạch Hùng không chút do dự, cầm lấy viên đan nuốt chửng. Ngay lập tức, một luồng nhiệt lượng kinh khủng từ trong bụng hắn bùng phát, giống như có một con ác thú đang muốn xé toạc lục phủ ngũ tạng của hắn để thoát ra ngoài.
"A…!!!"
Thạch Hùng gầm lên, gân xanh nổi lên chằng chịt trên trán như những con giun đất bò trườn. Mồ hôi trộn lẫn máu rỉ ra từ các lỗ chân lông, thấm đẫm chiếc áo rách nát.
Diệp Phi áp lòng bàn tay vào lưng Thạch Hùng, tiếng quát trầm đục: "Giữ vững tâm thần! Đừng để ý chí bị cơn đau nhấn chìm. Cảm nhận dòng máu chảy trong huyết quản, đó là tiếng gầm của đại ngàn, là sức mạnh của tổ tiên ngươi từ thời thái cổ!"
Từ trong cơ thể Diệp Phi, Luân Hồi Châu bắt đầu xoay chuyển điên cuồng. Một tia lửa màu xám nhạt truyền qua tay Diệp Phi, xông thẳng vào xương tủy của Thạch Hùng.
Đây chính là Luân Hồi Chân Hỏa. Nó không thiêu đốt da thịt, mà thiêu đốt tất cả những tạp chất, những phong ấn đã tồn tại qua hàng vạn năm của huyết mạch Man Hoang.
"Rắc… rắc…"
Tiếng xương cốt vỡ vụn rồi lại tái tạo liên tục vang lên khô khốc trong đêm vắng. Thạch Hùng quỳ rạp dưới sàn, hai tay đấm mạnh xuống nền đất đến mức da nát thịt tan nhưng hắn vẫn cắn chặt răng, môi bị cắn đến bật máu mà không thốt ra một lời van xin.
Hắn nhớ về những năm tháng bị nhốt trong lồng sắt, bị người ta đem ra mua vui như một con thú. Hắn nhớ về ánh mắt khinh miệt của bọn quý tộc Thanh Vân thành. Và hắn nhớ về bóng lưng của Diệp Phi – người đã kéo hắn ra khỏi vũng bùn tăm tối.
*Không thể gục ngã! Mình phải mạnh mẽ! Phải làm thanh đao cho chủ nhân!*
Một ý chí kiên cường như thép nguội trỗi dậy. Ngay lúc đó, sâu trong linh hồn Thạch Hùng, một cánh cửa khổng lồ bám đầy rêu phong bỗng nhiên bị dư chấn của Luân Hồi lực húc tung ra.
*GÀO!!!*
Một tiếng gầm thét không phải của con người, mà như của một vị thần từ thời đại hoang sơ nhất vọng lại. Một luồng huyết khí cuồn cuộn đỏ rực bốc lên từ đỉnh đầu Thạch Hùng, ngưng tụ thành ảo ảnh của một người khổng lồ cầm chiếc rìu đá, đứng cao ngang trời, đạp lên núi sông.
Ánh sáng huyết sắc nhuộm đỏ cả căn phòng.
Diệp Phi bị dư chấn của luồng sức mạnh đó đẩy lùi lại ba bước. Ánh mắt hắn sáng rực lên sự vui mừng: "Thức tỉnh rồi! Man Hoang Chiến Thể!"
Trong khoảnh khắc đó, hình thể của Thạch Hùng bắt đầu thay đổi. Cơ bắp vốn đã rắn chắc nay lại càng trở nên cô đọng, làn da màu đồng thau chuyển sang màu xám nhạt như đá hoa cương, tỏa ra một loại áp lực khiến không gian xung quanh cũng phải run rẩy. Các vết thương trên người hắn biến mất với tốc độ mắt thường có thể thấy được, thay vào đó là những đường văn cổ xưa, huyền bí ẩn hiện dưới da.
Một lúc lâu sau, luồng huyết khí mới dần thu liễm vào trong cơ thể. Thạch Hùng từ từ đứng dậy. Hắn cảm thấy trong người tràn trề một sức mạnh vô tận, dường như chỉ cần một quyền, hắn có thể đập tan cả ngọn núi trước mặt.
Hắn quỳ sụp xuống, nhưng lần này không phải do yếu ớt, mà là để bày tỏ sự sùng kính tuyệt đối: "Thạch Hùng, tạ chủ nhân ban ơn tái sinh!"
Diệp Phi khẽ gật đầu, sắc mặt hơi tái đi do tiêu hao quá nhiều linh lực để điều khiển Luân Hồi Chân Hỏa. Hắn vẫy tay, một cuộn thẻ tre cũ kỹ – món đồ mà hắn đã chuẩn bị sẵn từ trong ký ức của kiếp thứ nhất – bay vào tay Thạch Hùng.
"Đây là *Man Thần Lục Đạo*, công pháp phù hợp nhất với thể chất của ngươi. Ngươi vốn sở hữu Mệnh Cách của Chiến Thần, trời sinh để chiến đấu. Từ hôm nay, hãy tu luyện nó. Ta cho ngươi ba ngày, phải nắm vững tầng thứ nhất."
Thạch Hùng đón lấy cuộn thẻ tre, trịnh trọng như nhận lấy báu vật mạng sống: "Rõ! Nếu ba ngày không thành, Thạch Hùng xin lấy đầu đến tạ lỗi!"
Tiêu Lão trong thức hải tặc lưỡi: "Diệp小子, ngươi lại có thêm một tên điên ở bên cạnh rồi. Một kẻ không sợ chết gặp một kẻ muốn nghịch thiên, Thanh Vân thành này… sắp nhỏ không nổi bọn ngươi rồi đây."
Diệp Phi quay đầu nhìn ra cửa sổ, nơi hừng đông bắt đầu ló rạng ở phương Đông. Ánh nắng đầu tiên chiếu lên gương mặt góc cạnh, lạnh lùng của hắn.
Ba ngày nữa chính là ngày đại hội tuyển chọn đệ tử của các tông môn diễn ra tại Thanh Vân thành. Lâm Thiên Vũ – cái kẻ được mệnh danh là Khí Vận Chi Tử kia chắc chắn sẽ xuất hiện.
Diệp Phi khẽ mỉm cười, nụ cười mang theo một tia sát khí ngưng tụ qua tám kiếp luân hồi.
"Vòng quay mệnh vận đã khởi động. Kẻ nắm giữ quân cờ không phải là Thiên Đạo, mà là ta."
Trong gian phòng tối, một vị Thần Đế tương lai và một vị Chiến Thần huyền thoại đã chính thức bước ra khỏi bóng tối, chuẩn bị dùng máu của kẻ thù để viết nên chương đầu tiên cho kiếp luân hồi cuối cùng này. Chuyến hành trình nghịch mệnh, từ giây phút này, mới thực sự bắt đầu.