Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 17: Hang động Tiền bối**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 16:15:04 | Lượt xem: 1

CHƯƠNG 17: HANG ĐỘNG TIỀN BỐI

Hơi thở của bóng đêm bao trùm lấy Rừng U Ám, biến những tán cây cổ thụ thành những bóng ma khổng lồ chao đảo dưới ánh trăng mờ đục. Sau trận chiến tàn khốc vừa rồi, không gian dường như cô đặc lại bởi mùi máu và sát khí còn sót lại. Diệp Phi đứng đó, thanh Trấn Thiên Kiếm gãy trên tay hắn vẫn còn vương những giọt huyết dịch đỏ thẫm của kẻ địch, tỏa ra một tia sáng tím nhàn nhạt, tựa như đang hô hấp trong bóng tối.

"Tiểu tử, ngươi không định cứ thế mà rời đi chứ?" Tiêu Lão từ trong Luân Hồi Châu truyền âm, giọng nói mang theo chút trêu chọc và cả một sự nhạy bén kinh người của một linh hồn đã sống qua vạn kiếp.

Diệp Phi khẽ nheo mắt, thu kiếm vào bao, ánh nhìn sắc lạnh hướng về phía vách đá dựng đứng nằm sâu phía sau bụi cây dây leo chằng chịt, cách nơi Thạch Hùng vừa đại sát tứ phương không xa. "Ý ngài là linh mạch dao động phía sau vách đá đó?"

"Không chỉ là linh mạch." Tiêu Lão hiện ra một đạo hư ảnh mờ ảo bên cạnh Diệp Phi, lão vuốt râu, ánh mắt trống rỗng nhưng dường như có thể xuyên thấu qua vạn vật. "Có hơi thở của một trận pháp che giấu… Rất thô sơ đối với ta, nhưng ở cái nơi chim không buồn đậu như Hạ Tam Giới này, đó hẳn là di vật của một tên tu sĩ Linh Cảnh nào đó."

Diệp Phi gật đầu. Hiện tại hắn cần tài nguyên. *Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết* là một công pháp nghịch thiên, nhưng cái giá phải trả chính là lượng linh khí khổng lồ để lấp đầy căn cơ mỗi khi đột phá. Chỉ dựa vào việc hấp thu linh khí loãng trong không khí là không đủ.

"Thạch Hùng, đi theo ta."

Thạch Hùng lúc này đã thu liễm sát khí, vóc dáng to lớn của hắn đứng phía sau Diệp Phi như một ngọn núi nhỏ. Nghe thấy mệnh lệnh, hắn không chút do dự, nắm đấm còn dính máu lau vội vào vạt áo, trầm giọng đáp: "Tuân lệnh thiếu gia!"

Hai người băng qua những lớp gai nhọn hoắt của Rừng U Ám. Khi đến gần vách núi, một cảm giác lành lạnh thấm thía vào da thịt. Trước mặt họ là một bức tường đá phủ đầy rêu xanh, nếu chỉ nhìn bằng mắt thường, ai cũng sẽ nghĩ đây chỉ là một phần bình thường của dãy núi Thiên Vân. Thế nhưng, Diệp Phi nhạy cảm nhận ra, cứ mỗi khi gió thổi qua, không gian nơi này lại có một sự vặn vẹo cực nhỏ.

"Thiên Cơ Trận." Diệp Phi trầm ngâm nói ra cái tên. "Tuy là bản lỗi, nhưng có thể che mắt được đại đa số cường giả Tụ Khí Cảnh của Thanh Vân đại lục."

Tiêu Lão hừ lạnh một tiếng: "Thiên Cơ cái gì chứ? Chỉ là một cái 'Hóa Sương Trận' rách nát phối hợp với ảo thuật tầm thường mà thôi. Tiểu tử, ta chỉ điểm cho ngươi, hướng Ly vị ba bước, Khảm vị nửa bước, dùng Trấn Thiên Kiếm đánh vào điểm giao nhau giữa rêu xanh và đá cuội."

Diệp Phi làm theo không sai một ly. Thanh kiếm gãy đâm mạnh vào một điểm tưởng chừng như hư không.

*Xoạt!*

Một âm thanh như lụa rách vang lên, bức tường rêu xanh trước mặt đột ngột biến mất, để lộ ra một lối vào hang động tối om, hơi lạnh từ bên trong ùa ra mang theo mùi vị của năm tháng cũ kỹ và một chút dược hương nhàn nhạt.

Thạch Hùng định bước lên trước để chắn cho Diệp Phi, nhưng hắn bị Diệp Phi đưa tay ngăn lại.

"Bên trong có cạm bẫy không gian, ngươi chưa quen với dao động này, đi sau ta."

Lối vào hang động hẹp và ẩm ướt, vách đá hai bên đầy những vết cào xé của thời gian. Diệp Phi vừa đi vừa vận chuyển Luân Hồi Quyết, đôi mắt hắn trong đêm tối lóe lên một tầng ánh sáng mờ mị, có thể nhìn thấu qua những lớp sương mù chướng khí.

Đi được chừng trăm trượng, không gian đột ngột mở rộng ra. Một thạch phòng hiện lên trước mắt. Trên vách đá gắn những viên Dạ Minh Châu đã phai mờ ánh sáng, chỉ đủ để soi rõ một khung cảnh tĩnh mịch. Ở giữa phòng là một bộ xương khô đang ngồi xếp bằng trên bệ đá, dù đã qua bao nhiêu năm tháng, bộ xương vẫn giữ được một sắc trắng ngà như ngọc, cho thấy chủ nhân của nó khi còn sống đã luyện đến cảnh giới xương cốt thâm sâu.

"Linh Cảnh đỉnh phong, chuẩn bị bước vào Vương Cảnh nhưng thất bại." Tiêu Lão lơ lửng quanh bộ xương, thở dài: "Nhìn vệt nứt trên đỉnh đầu kia xem, là bị tâm ma cắn trả, đột phá không thành nên mới lựa chọn ngồi xuống nơi này chờ chết. Thật là đáng tiếc, thêm nửa bước nữa thôi là đã có thể xưng vương một phương rồi."

Thạch Hùng tò mò nhìn quanh, ánh mắt hắn dừng lại ở một cái rương gỗ đặt cạnh bệ đá. Hắn tiến lại gần định chạm vào thì bộ xương đột ngột phát ra một tiếng *rắc*.

Một đạo tàn hồn mờ nhạt đột nhiên từ trong bộ xương vọt ra, hình ảnh một ông lão râu dài hiện lên giữa thạch phòng, ánh mắt đầy vẻ oán hận và điên cuồng.

"Kẻ nào dám xâm phạm nơi tọa hóa của Tử Vân Chân Nhân ta?"

Âm thanh chói tai vang lên như muốn xé rách màng nhĩ. Đây là ý chí còn sót lại của một cường giả Linh Cảnh, dù chỉ là một sợi tàn hồn nhưng đối với người thường mà nói, nó chẳng khác gì đòn đánh linh hồn trí mạng.

Thạch Hùng kêu lên một tiếng đau đớn, lùi lại hai bước, huyết mạch Man Hoang trong người tự động phát ra những tiếng gầm gừ chống lại áp lực.

Diệp Phi bước lên một bước, thân hình gầy nhỏ của hắn dưới áp lực của Linh Cảnh tàn hồn lại vững như bàn thạch. Ánh mắt hắn không có lấy nửa phần sợ hãi, trái lại còn mang theo một sự ngạo nghễ vốn thuộc về vị Thần Đế đời thứ nhất.

"Tử Vân Chân Nhân?" Diệp Phi nhàn nhạt mở lời, giọng nói chứa đựng sức mạnh Luân Hồi chấn nhiếp linh hồn. "Một kẻ thua cuộc trước thiên mệnh, ngay cả luân hồi cũng không vào được, chỉ dám ở đây giả thần giả quỷ?"

"To gan tiểu bối! Chết đi!" Tàn hồn gầm lên, hóa thành một đạo thanh kiếm khí ảo ảnh đâm thẳng về phía ngực Diệp Phi.

Diệp Phi không né tránh. Hắn đưa tay trái lên, một cái ấn ký mờ ảo hình vòng tròn xoay chuyển trong lòng bàn tay.

"Luân Hồi Ấn – Phệ Hồn!"

Cái ấn ký kia giống như một cái hố đen không đáy, sinh ra một sức hút kinh khủng. Đạo kiếm khí kia chưa kịp chạm tới Diệp Phi đã bị bóp méo, sau đó tan vỡ thành những mảnh linh quang nhỏ bé bị hút sạch vào lòng bàn tay hắn.

Tàn hồn của Tử Vân Chân Nhân kinh hãi trố mắt nhìn: "Ngươi… ngươi là ai? Công pháp này là gì? Tại sao có thể hấp thu được hồn lực của ta?"

Diệp Phi không trả lời, ánh mắt lạnh lẽo của hắn nhìn tàn hồn như nhìn một con kiến. "Ngươi đã chết rồi, hà tất phải bám víu lấy nhân gian? Tan đi."

Vừa dứt lời, Diệp Phi phất mạnh tay áo. Một đạo linh khí màu xám trắng bắn ra, trực tiếp nghiền nát sự liên kết cuối cùng của tàn hồn với thế giới này. Tiếng thét của Tử Vân Chân Nhân lịm dần, thạch phòng trở lại với sự tĩnh lặng chết chóc.

"Tiểu tử, ngươi ra tay cũng thật tàn nhẫn." Tiêu Lão lầm bầm, nhưng trong mắt lão lại tràn đầy sự tán thưởng. Ở thế giới tu chân này, lòng tốt đặt sai chỗ chính là tự tìm đường chết.

Diệp Phi tiến tới bệ đá. Hắn không nhìn bộ xương nữa mà cầm lấy một túi trữ vật đã mục nát đặt cạnh đó. Với kinh nghiệm của mình, hắn dễ dàng xóa đi dấu vết tinh thần của người quá cố.

"Hơn một ngàn viên Linh thạch hạ phẩm, ba mươi viên Linh thạch trung phẩm…" Diệp Phi đổ ra đống đồ vật, lẩm bẩm tính toán. Đối với Thanh Vân đại lục, đây là một gia sản khổng lồ, đủ để một gia tộc loại nhỏ duy trì trong mười năm.

Nhưng thứ làm mắt hắn sáng lên là một lọ đan dược bằng ngọc bích tỏa ra hàn khí lạnh lẽo.

"Băng Tâm Đan? Không, đây là Thối Cốt Đan đã được tôi luyện bằng linh hỏa cực phẩm." Tiêu Lão kêu lên kinh ngạc. "Tên Tử Vân này hóa ra là một luyện dược sư sơ cấp, chẳng trách hắn lại tích trữ được nhiều tài nguyên như vậy."

Diệp Phi mở nắp lọ, mùi hương nồng nàn lan tỏa khiến cho thương thế nhẹ từ trận chiến trước đó của Thạch Hùng dường như dịu đi ngay lập tức. Hắn đưa lọ thuốc cho Thạch Hùng.

"Thạch Hùng, đây là của ngươi. Huyết mạch Man Hoang của ngươi vừa thức tỉnh, thân thể cần phải tôi luyện thêm. Những viên đan dược này sẽ giúp xương cốt ngươi cứng hơn sắt thép."

Thạch Hùng sững sờ, đôi bàn tay to lớn run run nhận lấy lọ ngọc. Hắn biết giá trị của loại đan dược này, nó đủ để làm cho các trưởng lão tông môn ở Thanh Vân Thành phải điên cuồng tranh đoạt. Thế nhưng Diệp Phi lại ban tặng cho hắn không chút do dự.

"Thiếu gia… thuộc hạ không dám…"

"Cầm lấy!" Diệp Phi ra lệnh, tông giọng trầm xuống đầy uy lực. "Ta không cần một chiếc lá chắn mỏng manh. Ta cần một chiến thần có thể cùng ta san bằng Thượng Tam Giới."

Thạch Hùng quỳ sụp xuống, đầu đập mạnh xuống đất, giọng nói nghẹn ngào vì xúc động: "Hùng này thề với trời đất, kiếp này mạng của ta là của thiếu gia! Kẻ nào muốn chạm vào thiếu gia, phải bước qua xác ta trước!"

Diệp Phi khẽ gật đầu, sự lạnh lùng trong mắt có một thoáng dao động. Hắn nhớ lại đời thứ nhất, Thạch Hùng cũng đã nói những lời này trước khi ngã xuống giữa vòng vây của vạn quân Thần tộc để chắn cho hắn một đường sống. Kiếp này, hắn tuyệt đối sẽ không để kịch bản đó lặp lại.

Bên dưới đống đồ vật còn lại, Diệp Phi phát hiện một tấm bản đồ da thú đã ố vàng và một mảnh kim loại gãy vụn màu đen sậm.

"Mảnh vỡ này…" Diệp Phi cầm mảnh kim loại lên, hơi thở hắn bỗng trở nên dồn dập.

"Tiểu tử, cảm giác được chứ?" Tiêu Lão thu lại vẻ bông đùa, vẻ mặt trở nên nghiêm túc chưa từng thấy. "Nó có cùng hơi thở với thanh Trấn Thiên Kiếm của ngươi. Có lẽ đây là một mảnh vỡ của mũi kiếm bị đánh rơi vào Luân Hồi Hải từ tám kiếp trước."

Bàn tay Diệp Phi siết chặt mảnh kim loại. Thanh Trấn Thiên Kiếm gãy trên lưng hắn như cảm ứng được, rung lên bần bật phát ra những tiếng kiếm minh nghẹn ngào. Mảnh kim loại màu đen dần dần tan chảy, hóa thành một dòng chất lỏng màu hắc ám rồi thấm sâu vào chuôi kiếm gãy. Một luồng uy áp đáng sợ bùng phát, thổi tung bụi bặm trong thạch phòng, khiến vách đá xuất hiện những vết nứt li ti.

Trấn Thiên Kiếm không phục hồi hoàn toàn, nhưng phần lưỡi kiếm đã dài thêm được ba tấc, sát khí tỏa ra còn sắc bén hơn cả lúc trước.

Diệp Phi hít sâu một hơi, nén lại sự dao động của tâm thần. Hắn cầm tấm bản đồ da thú lên xem. Trên đó vẽ lại một sơ đồ phức tạp của Linh Hoang Giới – tầng thế giới cao hơn nơi họ đang đứng, cùng một dấu đỏ kỳ lạ đặt tại một nơi gọi là "Bắc Minh Quyết Chiến Địa".

"Tử Vân Chân Nhân có lẽ cũng đã từng tham gia vào cuộc tìm kiếm các mảnh vỡ của ngươi." Tiêu Lão nhận xét. "Nhưng hắn không đủ duyên phận để chạm tới thực tại. Bây giờ, tấm bản đồ này là của ngươi."

Diệp Phi thu cất bản đồ, quay sang nhìn bệ đá nơi bộ xương khô tọa lạc. Lúc này, hắn thấy bên dưới bệ đá có khắc một hàng chữ nhỏ, dường như được khắc bằng ngón tay trong những giây phút cuối đời của vị cường giả này:

*"Mệnh do Thiên định, Luân Hồi nan thoát. Hận thay! Hận thay!"*

Ánh mắt Diệp Phi lạnh như sương tuyết. Hắn cầm kiếm, chém một đường ngang qua bệ đá, phá hủy hoàn toàn hàng chữ đó.

"Ngươi sai rồi." Diệp Phi nói với khoảng không u tối. "Mệnh không do Thiên. Nó do thanh kiếm trong tay ta định đoạt. Nếu Thiên muốn chặn đường, ta sẽ trảm Thiên. Nếu Luân Hồi là một gông xiềng, ta sẽ biến nó thành vũ khí của chính mình."

Thạch Hùng đứng cạnh, cảm nhận được khí thế vô song phát ra từ thiếu gia, tâm hồn hắn chấn động mãnh liệt. Hắn chưa từng thấy một thiếu niên nào chưa đầy đôi mươi lại có thể mang trong mình ý chí kinh thiên động địa đến thế.

Diệp Phi khoanh chân ngồi xuống ngay tại chỗ ngồi của Tử Vân Chân Nhân. Hắn lấy ra những viên linh thạch trung phẩm, xếp chúng thành một vòng tròn quanh mình theo một phương vị cổ quái.

"Ngài bảo hộ cho ta. Ta sẽ ở đây đột phá tầng tiếp theo của Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết. Sau đêm nay, Thanh Vân Thành sẽ không còn yên ổn nữa."

Tiêu Lão gật đầu, biến mất vào Luân Hồi Châu, để lại một lớp kết giới tinh thần bao phủ lấy toàn bộ hang động. Thạch Hùng vác chiến rìu, ngồi ngay cửa thạch phòng, ánh mắt rực lửa cảnh giác, giống như một con dã thú canh giữ vương quốc của mình.

Trong hang động u tịch, tiếng thở của Diệp Phi dần trở nên hài hòa với nhịp đập của trời đất. Linh khí trong các viên linh thạch trung phẩm bắt đầu bị rút ra như những dòng thác nhỏ, cuộn xoáy đổ vào đan điền của hắn.

Hình ảnh của tám kiếp trước đột ngột hiện về trong tâm trí Diệp Phi. Tiếng kiếm reo, tiếng thét gào, tiếng khóc của người con gái ấy khi bị xé nát linh hồn… Tất cả hóa thành ngọn lửa hận thù, thiêu đốt mọi rào cản kinh mạch.

Bên ngoài Rừng U Ám, mây đen bỗng dưng tụ tập lại, che khuất hoàn toàn ánh trăng. Sấm sét âm thầm tích tụ trong những tầng mây, như thể Thiên Đạo đã nhận ra kẻ thù lớn nhất của nó đang trỗi dậy từ cõi chết.

Trong hang động, tiếng rắc rắc phát ra từ xương cốt Diệp Phi. Lớp da phế vật của kiếp này bắt đầu bong tróc, lộ ra lớp da thịt mới trắng trẻo nhưng rắn chắc như thần kim.

"Cửu Chuyển tầng thứ nhất… Thành!"

Một luồng linh lực màu xám thần bí bùng nổ từ trung tâm thạch phòng, trực tiếp thổi bay vách đá phía trên hang động, tạo thành một luồng ánh sáng đâm thẳng lên trời cao.

Diệp Phi mở mắt. Trong đôi đồng tử của hắn, vòng xoáy luân hồi chầm chậm quay. Hắn đã chính thức bước chân vào linh cảnh thực thụ, hơn nữa còn là một Linh Cảnh mà tất cả các tu sĩ cùng cấp trên đời này không bao giờ có thể sánh kịp về độ thâm hậu của linh khí.

"Lâm Thiên Vũ, Vân Hiểu Nguyệt… Ta sắp về rồi."

Hắn đứng dậy, bước chân nhẹ nhàng nhưng mỗi khi chạm xuống đất đều khiến hang động rung chuyển. Diệp Phi nhìn về hướng Thanh Vân Thành, nơi đó có gia tộc đã phản bội hắn, có những kẻ coi hắn như cỏ rác, và có người con gái mà hắn phải đánh đổi tất cả để tìm lại linh hồn.

Bình minh bắt đầu rạng rỡ từ phía chân trời, ánh nắng đầu tiên xuyên qua kẽ đá, chiếu vào thanh Trấn Thiên Kiếm. Diệp Phi dẫn đầu, Thạch Hùng theo sát sau lưng, hai bóng hình rời khỏi hang động, bắt đầu hành trình nghịch mệnh, tiến thẳng về phía trung tâm của những âm mưu và khói lửa.

Dấu ấn của kiếp thứ 9 đã bắt đầu khắc ghi vào sử sách của Thanh Vân đại lục bằng một chương đẫm máu nhất.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8