Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 25: Đấu giá hội phong vân**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 16:20:17 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 25: ĐẤU GIÁ HỘI PHONG VÂN**

Trời đất sau cơn chấn động dần trở lại vẻ tĩnh mịch đến đáng sợ. Lôi vân tím ngắt của Thiên Đạo bị thanh kiếm gãy trong tay Diệp Phi chỉ thẳng mặt, dường như cũng cảm thụ được sự ngạo nghễ bất tuần từ linh hồn chín kiếp, cuối cùng uể oải tản đi trong những tiếng sấm rền bất lực.

Dù tạm thời đẩy lùi được ý chí của Thiên Đạo, nhưng Diệp Phi biết rõ, cái giá phải trả không hề nhỏ. Hắn thu lại Trấn Thiên Kiếm, bàn tay hơi run rẩy được giấu vào trong ống áo rộng. Khí huyết trong người cuộn trào như sóng dữ, thần thông của Sát Thần ở kiếp thứ hai đang dần rút đi, để lại một cơ thể kiệt quệ về linh lực.

"Diệp… Diệp Phi…"

Một tiếng gọi mong manh như tơ liễu vang lên phía sau.

Diệp Phi lập tức quay người, vẻ lạnh lùng sắc sảo trong mắt biến mất, thay vào đó là một sự lo lắng vội vã. Vân Hiểu Nguyệt đứng đó, gương mặt nàng nhợt nhạt đến mức gần như trong suốt dưới ánh tà dương. Thân hình mảnh mai của nàng lảo đảo, đôi mắt mang theo nỗi buồn vĩnh cửu khẽ khép lại, rồi ngã quỵ xuống.

"Hiểu Nguyệt!"

Diệp Phi lao tới, vòng tay rắn chắc ôm gọn lấy nàng vào lòng. Khi chạm vào da thịt nàng, tim hắn thắt lại. Lạnh lẽo. Một luồng khí tức tử vong mờ nhạt đang bắt đầu xâm chiếm lấy sinh mệnh của nàng.

Trong thức hải, giọng nói của Tiêu Lão vang lên đầy nghiêm trọng, không còn vẻ cợt nhả thường ngày: "Tiểu tử, không xong rồi. Trận chiến vừa rồi chấn động quá lớn, Lâm Thiên Vũ lại sở hữu Thiên Đạo Chi Nhãn, lực lượng đó đã kích động tàn hồn bên trong cơ thể nàng ta. Mảnh vỡ linh hồn của nàng vốn đã suy yếu, nay lại đang có dấu hiệu tan rã."

Diệp Phi siết chặt nắm đấm, gân xanh nổi lên trên trán: "Có cách nào không?"

"Có. Ngươi cần 'Thất Thần Dưỡng Hồn Hoa'. Chỉ có loại linh dược cực phẩm cấp bậc Thánh Giai này mới có thể tạm thời đóng băng sự tan rã của tàn hồn, kéo dài thêm thời gian cho nàng." Tiêu Lão dừng lại một chút rồi tiếp tục, "Lão phu vừa mới dùng thần thức quét qua khu vực phụ cận. Thật trùng hợp, tại Vạn Bảo Thành cách đây ba trăm dặm, Thiên Bảo Các đang tổ chức một cuộc đấu giá trăm năm có một. Trong danh sách đấu giá, có xuất hiện Thất Thần Dưỡng Hồn Hoa."

"Vạn Bảo Thành… Thiên Bảo Các…" Diệp Phi thì thầm, ánh mắt hiện lên một tia kiên định đến cực điểm. Dù có phải san bằng cả thành trì đó, hắn cũng phải lấy được món linh dược này.

Vạn Bảo Thành.

Đây là trung tâm giao thương sầm uất nhất vùng biên giới giữa Hạ Tam Giới và Linh Hoang Giới. Nơi đây quy tụ đủ mọi hạng người, từ những thương nhân giàu có nứt đố đổ vách cho đến những tu sĩ cường hãn đang đi tìm cơ duyên.

Giữa đám đông chen chúc, ba bóng người chậm rãi tiến bước. Dẫn đầu là một thanh niên áo đen, nét mặt bình thản nhưng đôi mắt thâm trầm như vực thẳm, cõng trên lưng một thiếu nữ đang chìm trong hôn mê sâu, được bao bọc bởi một lớp linh lực nhàn nhạt. Đi bên cạnh họ là một thiếu niên vạm vỡ, cao lớn như một tòa tháp sắt, mỗi bước chân đều khiến mặt đất khẽ rung nhẹ, đôi mắt láo liên đầy cảnh giác. Đó chính là Thạch Hùng.

"Thiếu chủ, người thật sự muốn vào đó sao?" Thạch Hùng trầm giọng hỏi, bàn tay thô ráp sờ vào chuôi thanh trọng thiết đao treo sau lưng. "Tôi cảm nhận được trong cái thành này có rất nhiều hơi thở mạnh mẽ, không ít kẻ đạt tới Linh Cảnh đỉnh phong, thậm chí có cả Vương Cảnh áp chế tu vi."

Diệp Phi nhàn nhạt đáp: "Cần thiết phải vào. Hiểu Nguyệt không chờ được lâu nữa."

Vừa tiến đến cổng Thiên Bảo Các, họ đã bị hai hộ vệ vận giáp vàng chặn lại. Một tên nhìn lướt qua vẻ ngoài giản dị của ba người, đặc biệt là thấy Diệp Phi đang cõng người, bèn lộ vẻ khinh khỉnh: "Đứng lại! Hôm nay Thiên Bảo Các tổ chức đại hội đấu giá đỉnh cao, kẻ không có thiếp mời hoặc không chứng minh được tài lực trên mười vạn linh thạch hạ phẩm thì không được vào."

Thạch Hùng trừng mắt, hơi thở của Man Hoang huyết mạch khẽ tiết ra khiến hai tên hộ vệ run rẩy lùi lại một bước. Đang định bộc phát sức mạnh thì Diệp Phi đưa tay cản lại.

Hắn lật tay một cái, một lọ ngọc nhỏ xuất hiện, tung nhẹ cho tên hộ vệ: "Mang thứ này vào cho giám định sư của các ngươi. Nói với ông ta, nếu muốn giữ lấy cái ghế này thì lập tức mời ta vào phòng bao VIP."

Tên hộ vệ nghi hoặc mở lọ ngọc, một mùi hương thanh khiết, nồng đượm dược tính xộc lên mũi khiến hắn cảm thấy linh lực trong người vốn đang trì trệ bỗng nhiên vận chuyển nhanh hơn vài vòng.

"Đây… đây là…" Tên hộ vệ lắp bắp, không dám chậm trễ, vội vàng ra hiệu cho người kia giữ cửa rồi chạy biến vào trong.

Chỉ chưa đầy mười nhịp thở, một lão già gầy gò, đôi mắt tinh anh rạng rỡ chạy ra, chính là Giám định sư bậc nhất của Thiên Bảo Các – Tần Lão. Ông ta cầm lọ ngọc với đôi tay run rẩy, nhìn Diệp Phi như nhìn thấy thần tiên: "Viên đan dược này… có đan văn chín vòng, hoàn mỹ không tì vết. Là 'Bồi Nguyên Đan' nhị phẩm nhưng phẩm chất lại vượt xa tứ phẩm, ngũ phẩm thông thường. Vị đạo hữu này, mời vào, mời thượng tọa!"

Sự thay đổi thái độ quay ngoắt này khiến đám tu sĩ đang xếp hàng chờ đợi xung quanh đều sững sờ. Thiên Bảo Các nổi tiếng kiêu ngạo, vậy mà lại cung kính với một thanh niên áo đen lạ mặt như thế?

Phòng bao số 9 – Khu vực dành cho những khách mời quý tộc.

Từ vị trí này nhìn xuống lôi đài đấu giá phía dưới, có thể thấy toàn cảnh khán đài đã chật kín người. Diệp Phi đặt Vân Hiểu Nguyệt nằm xuống chiếc ghế trường kỷ lót lông mềm mại, dùng linh lực không ngừng ổn định mạch đập cho nàng.

"Tên nhóc kia, đan dược ngươi đưa đi thật sự là 'rác rưởi' trong ký ức Đan Thần kiếp thứ năm của ngươi sao?" Tiêu Lão cười hắc hắc trong thức hải.

Diệp Phi không đáp, ánh mắt hắn đang tập trung vào trung tâm lôi đài. Ở đó, một mỹ nhân rực rỡ trong bộ sườn xám đỏ rực đã bước lên, bắt đầu công bố cuộc đấu giá.

Sau vài món linh bảo, vũ khí bình thường được bán đi với giá vài vạn linh thạch, bầu không khí bắt đầu nóng dần lên.

"Và bây giờ, là món hàng then chốt của buổi đấu giá hôm nay!" Mỹ nhân bán đấu giá vén bức màn lụa, lộ ra một chiếc hộp ngọc cổ xưa. Khi nắp hộp mở ra, một luồng ánh sáng thất sắc bay lượn quanh căn phòng, mùi hương dìu dịu như tiếng chuông ngân vang trong linh hồn mọi người. "Thất Thần Dưỡng Hồn Hoa! Cực phẩm linh dược sinh trưởng tại nơi hội tụ âm dương, có tác dụng cải tử hoàn sinh cho linh hồn, ổn định định mệnh cách. Giá khởi điểm: Một trăm vạn linh thạch hạ phẩm!"

Cả hội trường bùng nổ.

"Một trăm mười vạn!"

"Một trăm ba mươi vạn!"

Tiếng trả giá vang lên không dứt. Ở các phòng bao VIP khác, những nhân vật lớn cũng bắt đầu ra tay.

"Phòng bao số 3, hai trăm vạn linh thạch!" Một giọng nói ngạo mạn vang lên, lấn át tất cả. Đó là người của Thiên Minh Tông, một thế lực phụ thuộc vào Thiên Đạo Minh.

Diệp Phi ánh mắt lạnh lẽo, hớp một ngụm trà rồi nhạt giọng nói vào trận pháp truyền âm: "Năm trăm vạn linh thạch hạ phẩm."

Không gian im bặt trong một giây. Tăng giá kiểu gì mà tăng một lần gấp đôi?

Phòng bao số 3 lập tức có phản ứng, một luồng áp lực Vương Cảnh tràn ra, mang theo sự đe dọa: "Vị bằng hữu ở phòng số 9 kia, Thiên Minh Tông ta đang cần linh dược này để cứu chữa cho một vị trưởng lão. Mong đạo hữu nể mặt, nhường lại cho ta. Ta ra giá năm trăm năm mươi vạn!"

Diệp Phi không thèm nhìn về hướng đó, thanh âm vẫn đều đều như cũ: "Một ngàn vạn."

"Ầm!"

Tiếng ồn ào vỡ òa cả hội trường. Một ngàn vạn linh thạch hạ phẩm? Số tiền này đủ để mua một nửa tòa thành trì này!

Kẻ ngồi trong phòng số 3 giận dữ đập nát cái bàn đá, trực tiếp đứng dậy đi ra ban công, lộ ra khuôn mặt của một lão giả râu tóc dựng đứng, ánh mắt hung tợn: "Ngươi là ai? Dám ở đây khiêu khích Thiên Minh Tông? Có tiền nhưng phải có mạng để tiêu mới được!"

Thạch Hùng đứng sau lưng Diệp Phi, khẽ gầm nhẹ một tiếng, khí huyết bộc phát chuẩn bị tư thế chiến đấu. Diệp Phi chỉ nhếch môi, ánh mắt rực lên một tia sát ý lờ mờ: "Tiền, ta có đủ. Mạng, ta cũng có dư. Ngươi còn muốn theo giá không? Nếu không, hoa này thuộc về ta."

Lão giả kia nghiến răng, mặc dù lão mang theo rất nhiều linh thạch, nhưng một ngàn vạn đã vượt quá hạn mức tối đa mà tông môn cho phép. Lão lạnh lùng nhìn về phòng số 9: "Được lắm! Lão phu không tranh với hạng vô danh tiểu tốt như ngươi trên bàn cân tiền bạc. Nhưng ra khỏi cửa thành này, hy vọng ngươi vẫn còn mạnh miệng như thế."

"Một ngàn vạn lần thứ nhất… một ngàn vạn lần thứ hai… chốt giá!" Mỹ nhân đấu giá run rẩy gõ búa. Cô ta chưa bao giờ thấy cuộc đấu giá nào điên rồ như vậy.

Chỉ lát sau, Thất Thần Dưỡng Hồn Hoa được đưa tới phòng của Diệp Phi. Hắn cầm lấy đoá hoa rực rỡ, bàn tay hơi run vì nhẹ nhõm.

"Tiêu Lão, bắt đầu thôi."

Diệp Phi bắt ấn, linh lực từ cơ thể hắn tuôn ra, không phải là thứ linh lực tụ khí cảnh yếu ớt mà là linh lực được tinh luyện qua công pháp Cửu Chuyển. Đóa hoa tan chảy thành chất lỏng thất sắc, theo từng luồng dẫn dắt chậm rãi thẩm thấu vào trán của Vân Hiểu Nguyệt.

Cơ thể nàng dần tỏa ra một lớp hào quang thánh khiết, hơi thở bắt đầu ổn định, gương mặt lấy lại được vài phần huyết sắc. Dù chưa tỉnh lại ngay nhưng mối nguy tan rã linh hồn đã tạm thời bị đẩy lùi.

"Đi thôi." Diệp Phi cõng Hiểu Nguyệt lên, ánh mắt sắc lẹm nhìn về phía cửa.

Thạch Hùng bẻ khớp tay rắc rắc: "Thiếu chủ, bọn chúng đứng chờ ở ngoài đông lắm. Ít nhất có ba mươi kẻ, từ Linh Cảnh đến Vương Cảnh."

Diệp Phi bước ra khỏi cửa phòng, tấm áo đen bay lất phất trong cơn gió luồn qua khe cửa: "Tám kiếp trước, ta luôn phải lẩn trốn dưới sự truy sát của những kẻ tự xưng là tay sai thiên mệnh. Kiếp này, ai chặn đường ta, kẻ đó chính là vật tế kiếm."

Hắn khẽ khơi gợi một phần nhỏ sức mạnh từ ký ức kiếp thứ ba – Kiếm Thánh. Khí chất quanh thân Diệp Phi đột ngột biến hóa, sắc lạnh và sắc bén như một thanh kiếm vừa mới tuốt khỏi bao.

Khi họ vừa bước ra khỏi đại sảnh Thiên Bảo Các, ánh trăng đã lên cao, nhuộm bạc những mái nhà cổ kính. Trước mặt họ, lão giả của Thiên Minh Tông cùng hàng chục cường giả khác đã dàn trận sẵn.

"Giao Thất Thần Dưỡng Hồn Hoa ra, lão phu cho ngươi toàn thây!" Lão giả cười gằn, uy áp Vương Cảnh khóa chặt lên người ba người.

Diệp Phi bước lên phía trước một bước. Một bước này, mặt đất nứt toác như mạng nhện.

"Kiếm lai!"

Trấn Thiên Kiếm dù gãy nát vẫn phát ra tiếng reo hò rợn người từ trong giới chỉ. Một đường kiếm quang màu xám tro, mang theo khí tức trầm luân của luân hồi, đột ngột xé toác màn đêm.

Trong giây phút đó, tất cả những kẻ có mặt đều cảm thấy một nỗi sợ hãi từ sâu trong linh hồn. Họ dường như thấy được hàng ngàn năm lịch sử, thấy được cái chết và sự hồi sinh chồng lấp lên nhau trên mũi kiếm gãy ấy.

"Xoẹt!"

Máu bắn tung tóe.

Lão giả Vương Cảnh thậm chí còn chưa kịp đưa tay lên phòng ngự, cánh tay cầm trường kiếm của lão đã lìa khỏi xác.

Tiếng hét thảm thiết của lão bị nuốt chửng bởi khí thế cuồng bạo của Diệp Phi. Hắn đứng đó, giữa vòng vây quân thù, cõng trên lưng người con gái hắn thề bảo vệ qua chín kiếp luân hồi, bóng lưng đơn độc nhưng sừng sững như một ngọn núi bất tận.

"Ta nói rồi." Giọng Diệp Phi lạnh như băng truyền vào tai từng kẻ một, "Mạng ta, các ngươi không đủ tư cách lấy."

Thạch Hùng rống lên một tiếng, lao vào đám đông như một con mãnh thú từ viễn cổ. Trận chiến tại Vạn Bảo Thành chính thức bùng nổ, mở màn cho hành trình huyết nhuộm của Nghịch Mệnh Giả tại Linh Hoang Giới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8