Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 27: Đoạt được Hàn Băng Chi Tinh**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 16:21:35 | Lượt xem: 1

CHƯƠNG 27: ĐOẠT ĐƯỢC HÀN BĂNG CHI TINH

Màn đêm của Vạn Bảo Thành không tĩnh lặng như vẻ ngoài của nó. Sau cuộc đấu giá điên cuồng tại Thiên Bảo Các, bầu không khí bao trùm thành trì cổ kính này trở nên đặc quánh sát khí. Diệp Phi bước ra khỏi đại môn, tà áo đen lướt đi trong gió đêm, mỗi bước chân của hắn đều như giẫm lên nhịp tim của những kẻ đang ẩn nấp trong bóng tối.

Bên cạnh hắn, Vân Hiểu Nguyệt khẽ cau mày, sắc mặt vốn trắng trẻo giờ đây lại lộ ra một tầng ửng hồng bất thường. Đôi môi nàng tái nhợt, đôi mắt xinh đẹp phủ lên một lớp sương mù đau đớn. Những sợi tơ hồng nhạt bắt đầu lan tỏa từ cổ tay lên đến tận mang tai nàng – đó là dấu hiệu của "Cửu Thiên hỏa độc" đang bộc phát.

Đây là loại hỏa độc bẩm sinh của Thái Âm Chi Thể khi bị thiếu khuyết mảnh vỡ linh hồn. Nó giống như một ngọn lửa vô hình, ngày đêm thiêu đốt kinh mạch, gặm nhấm sinh cơ của nàng.

"Diệp đại ca… ta… không sao." Vân Hiểu Nguyệt khẽ nói, hơi thở đã mang theo hơi nóng hầm hập. Nàng không muốn làm gánh nặng cho hắn, nhất là khi nàng cảm nhận được có ít nhất mười đạo khí tức Vương Cảnh đang khóa chặt vào bọn họ.

Diệp Phi không nói gì, hắn đột ngột dừng bước, vươn tay nắm lấy bàn tay lạnh lẽo nhưng bên trong lại nóng rực của nàng. Một luồng luân hồi lực thanh khiết, mang theo hơi thở của vạn cổ, chậm rãi truyền vào, tạm thời trấn áp cơn đau cho nàng. Hắn quay sang, đôi mắt bình thản đến lạ thường nhìn vào bóng tối sâu thẳm phía trước.

"Tiêu Lão, vật kia đang ở hướng nào?" Diệp Phi truyền âm trong tâm thức.

Từ trong Luân Hồi Châu, tiếng cười hì hì của Tiêu Lão vang lên, có chút mỉa mai nhưng lại cực kỳ chắc chắn: "Hướng Bắc, cách đây ba dặm, khu vực Vạn Thú Lâm. Tên Tuyết Sát của Thiên Minh Tông đang ôm bảo vật đó mà ẩn nấp. Hắn muốn dùng 'Hàn Băng Chi Tinh' để đột phá bình cảnh Hóa Thần Cảnh. Diệp tiểu tử, vật đó là cực hàn tinh túy tích lũy vạn năm, nếu lấy được, hỏa độc của tiểu nha đầu kia sẽ được trấn áp hoàn toàn trong vòng ba năm, đủ thời gian để ngươi tìm mảnh vỡ linh hồn tiếp theo."

"Được."

Diệp Phi chỉ đáp lại một chữ duy nhất. Hắn nắm chặt tay Vân Hiểu Nguyệt, cơ thể đột ngột hóa thành một đạo tàn ảnh, lao vút về phía bắc thành.

"Hắn định chạy! Đuổi theo!"

"Giết hắn, đoạt lấy số linh thạch thượng phẩm và Thất Thần Dưỡng Hồn Hoa!"

Tiếng quát tháo vang lên phá tan tĩnh lặng. Từ trong những ngõ tối, hàng chục đạo quang mang đủ màu sắc bùng nổ, điên cuồng truy sát phía sau Diệp Phi. Dẫn đầu là Lục Gia chủ và thiếu gia Lục Tử Hào của Lục gia, theo sau là các cao thủ của các thế lực nhỏ muốn thừa cơ trục lợi.

Vạn Thú Lâm, nằm ở ngoại vi Vạn Bảo Thành, là một khu rừng quanh năm sương mù bao phủ. Khi Diệp Phi bước chân vào địa phận này, sương mù vốn trắng xóa đột ngột chuyển sang màu xanh lam nhạt, không gian xung quanh lạnh thấu xương, cỏ cây bị phủ một lớp băng mỏng.

"Dừng lại đi, Diệp Phi!" Một giọng nói khàn khàn, lạnh lẽo như từ địa ngục truyền đến.

Trước mặt Diệp Phi, một lão giả mặc trường bào xanh biếc, tóc trắng xóa, đang ngồi xếp bằng trên một tảng đá lớn. Trên đỉnh đầu lão, một viên tinh thể lục giác màu xanh lam đậm đang xoay tròn, phát ra hào quang lạnh lẽo làm đóng băng cả không gian xung quanh. Đó chính là Hàn Băng Chi Tinh.

Tuyết Sát trưởng lão của Thiên Minh Tông! Một cường giả Vương Cảnh bát trọng đỉnh phong, chỉ còn nửa bước là chạm tới Hóa Thần.

Diệp Phi dừng lại, đặt Vân Hiểu Nguyệt ngồi xuống cạnh một gốc cây cổ thụ, khẽ vẫy tay tạo ra một kết giới nhỏ bao quanh nàng. Hắn xoay người, đối diện với Tuyết Sát và cả đám người truy sát phía sau vừa kịp tới nơi.

"Giao Hàn Băng Chi Tinh ra, ta cho ngươi được chết toàn thây." Diệp Phi nhàn nhạt lên tiếng, như thể đang ra lệnh cho một kẻ tôi tớ.

Tuyết Sát trưởng lão mở mắt, trong con ngươi xanh biếc hiện lên vẻ ngạo mạn cực độ: "Hỗn xướng! Một kẻ tiểu bối chỉ có tu vi Linh Cảnh tam trọng như ngươi, dựa vào chút tiền của mà dám cuồng ngôn trước mặt lão phu? Ngươi tưởng rằng giết được mấy tên phế vật ở hạ giới là có thể coi thường cường giả Linh Hoang sao?"

Phía sau, Lục Gia chủ cũng cười lạnh: "Tuyết Sát tiền bối, cần gì phí lời với hắn. Để chúng ta lên băm vằm hắn ra, vật phẩm đấu giá của hắn thuộc về chúng ta, còn Hàn Băng Chi Tinh của tiền bối, chúng ta tuyệt không tơ hào!"

Hàng chục đạo công kích, pháp bảo cùng lúc phóng ra, mang theo uy thế dời non lấp biển hướng về phía Diệp Phi. Tiếng gầm rú của mãnh thú, tiếng sấm sét từ phù triện khiến Vạn Thú Lâm rung chuyển dữ dội.

Diệp Phi vẫn đứng đó, Trấn Thiên Kiếm gãy nát đột ngột xuất hiện trong tay phải.

"Kiếp thứ ba – Kiếm Thánh vô danh…"

Hắn khẽ lầm bầm. Đột nhiên, khí chất của Diệp Phi thay đổi hoàn toàn. Sự lãnh đạm vốn có biến thành một loại ý chí kiếm đạo ngút trời, sắc bén đến mức dường như có thể chém đứt cả luồng khí tức quanh mình. Trong nháy mắt, một ảo ảnh mờ ảo hiện ra sau lưng hắn – một nam tử tóc dài bay múa, tay cầm trường kiếm thiên hạ vô song.

"Vạn Kiếm… Quy Tông!"

Diệp Phi không vung kiếm, hắn chỉ đưa tay nhẹ nhàng chỉ về phía trước.

Trong một khắc đó, vạn vật như ngưng trệ. Toàn bộ sương mù trong Vạn Thú Lâm đột ngột ngưng tụ lại thành hàng vạn thanh kiếm bằng khí lam nhạt. Không gian bị xé rách bởi tiếng rít gió kinh hồn bạt vía.

"Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!"

Tiếng máu thịt bị cắt rời vang lên liên tiếp. Những cao thủ Linh Cảnh chưa kịp kêu lên một tiếng đã bị kiếm khí xuyên qua tim, tan biến thành tro bụi. Lục Gia chủ và các trưởng lão Vương Cảnh điên cuồng thúc động linh lực hộ thân, nhưng trước mặt những thanh kiếm được hình thành từ ý chí của một vị Kiếm Thánh đời trước, mọi phòng ngự đều mỏng manh như tờ giấy.

"Không! Có thể nào! Ngươi chỉ là Linh Cảnh…" Lục Gia chủ hét lên trong tuyệt vọng trước khi một thanh kiếm khí đâm xuyên qua trán ông ta.

Chỉ trong ba nhịp thở, chiến trường đã tĩnh lặng trở lại. Máu tươi nhuộm đỏ sương mù, chỉ còn lại một mình Tuyết Sát trưởng lão đang kinh hãi lùi lại, nhìn Diệp Phi như nhìn thấy một ác quỷ từ thượng cổ.

"Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?" Tuyết Sát run rẩy hỏi. Hắn cảm nhận được Hàn Băng Chi Tinh trên đầu mình đang run rẩy, như thể nó đang gặp phải một vị vương giả đáng sợ.

"Kẻ định đoạt mệnh vận của ngươi."

Diệp Phi sải bước tiến tới. Trấn Thiên Kiếm gãy nát đột nhiên bốc cháy một ngọn lửa màu đen của Luân Hồi. Hắn thực hiện một đường chém giản đơn nhất, nhưng chính đường chém đó đã cắt đứt toàn bộ quy luật không gian xung quanh Tuyết Sát.

"Hàn Băng Vô Cực! Chặn cho ta!" Tuyết Sát điên cuồng vỗ mạnh vào ngực, phun ra một ngụm tinh huyết vào viên Hàn Băng Chi Tinh. Viên tinh thể phát ra luồng sáng xanh cực đại, đóng băng mọi thứ trong bán kính trăm trượng, tạo thành một lá chắn băng tinh dày đặc.

"Ầm!"

Lá chắn băng tinh nổ tung thành những mảnh nhỏ. Trấn Thiên Kiếm mang theo lực lượng hủy diệt xuyên qua, chém đứt cánh tay đang cầm pháp bảo của Tuyết Sát.

"A!" Tuyết Sát thảm thiết kêu lên. Diệp Phi không dừng lại, hắn đưa tay chộp lấy Hàn Băng Chi Tinh đang rơi rụng giữa không trung. Một luồng hơi lạnh cực độ đủ để khiến một vị Vương Cảnh ngay lập tức đóng băng phủ lên tay hắn, nhưng Diệp Phi chỉ nhíu mày nhẹ, Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết trong người vận chuyển, dễ dàng thu phục viên tinh thể bướng bỉnh này.

Tuyết Sát ngã quỵ trên vũng máu, ánh mắt đầy sự căm hận và không cam lòng: "Ngươi… Thiên Minh Tông sẽ không để yên… Thiên Đạo Minh sẽ tìm thấy ngươi…"

Diệp Phi lạnh lùng nhìn xuống, mũi kiếm gãy nát đặt lên cổ đối phương: "Thiên Đạo mà ngươi tôn thờ, sớm muộn gì cũng bị ta trảm dưới kiếm."

"Phập!"

Một cái đầu lăn xuống. Một cường giả Vương Cảnh bát trọng, danh chấn một phương, cứ như vậy mà vẫn lạc trong rừng sâu.

Diệp Phi thu kiếm, khí tức Kiếm Thánh thu liễm lại. Hắn vội vàng chạy đến bên Vân Hiểu Nguyệt. Lúc này, nàng đã rơi vào hôn mê, hơi nóng tỏa ra khiến cây cổ thụ sau lưng nàng bắt đầu héo úa.

Hắn không do dự, đưa viên Hàn Băng Chi Tinh lên trước ngực nàng. Dưới sự điều khiển của Luân Hồi lực, viên tinh thể bắt đầu tỏa ra những sợi tơ khí xanh lam nhạt, dịu dàng len lỏi vào lỗ chân lông, chạy dọc theo kinh mạch của nàng.

Khi luồng hàn khí thuần khiết nhất chạm vào hỏa độc đỏ rực, một âm thanh "xèo xèo" như nước dập lửa vang lên. Sắc mặt Vân Hiểu Nguyệt dần dần dịu lại, hơi thở trở nên đều đặn, tầng tơ hồng nhạt trên da cũng biến mất.

Trong cơn mơ màng, Vân Hiểu Nguyệt cảm nhận được một vòng tay ấm áp đang bao bọc lấy mình. Nàng khẽ mở mắt, nhìn thấy khuôn mặt cương nghị nhưng mang theo chút mệt mỏi của Diệp Phi dưới ánh trăng. Nàng bất giác đưa tay chạm nhẹ vào gò má hắn, giọng nói yếu ớt:

"Diệp… Diệp Phi… Ngươi lại vì ta mà liều mạng…"

Diệp Phi cầm lấy tay nàng, ánh mắt hắn vốn lạnh lùng bỗng chốc trở nên nhu hòa lạ thường. Hắn áp bàn tay nhỏ nhắn của nàng lên mặt mình, thanh âm trầm thấp mà đầy sức nặng:

"Hiểu Nguyệt, ta đã đánh mất nàng một lần ở kiếp thứ nhất. Kiếp này, dù là Thiên Đạo muốn mang nàng đi, ta cũng sẽ chém đứt nó. Một viên Hàn Băng Chi Tinh này, có là gì?"

Trong sâu thẳm linh hồn của Vân Hiểu Nguyệt, một đoạn ký ức mờ ảo bỗng lóe lên. Nàng nhìn thấy bóng dáng một nam tử đứng trên đỉnh núi đầy mây, nhìn nàng cười, nụ cười ấy y hệt nam tử trước mặt này. Một giọt lệ nóng hổi lăn dài trên má nàng. Nàng không hiểu vì sao mình lại khóc, chỉ biết rằng, ở bên người này, nàng thấy bình yên đến lạ lùng.

Tiêu Lão từ trong Luân Hồi Châu thở dài một tiếng: "Diệp tiểu tử, tình cảm là thứ dễ khiến người ta yếu đuối nhất, nhưng cũng là thứ khiến ngươi mạnh mẽ nhất. Ngươi đã lấy được Hàn Băng Chi Tinh, nhưng trận chiến này chắc chắn đã kinh động đến kẻ canh giữ quy luật ở Thượng Tam Giới. Chúng ta phải đi ngay."

Diệp Phi gật đầu. Hắn bế Vân Hiểu Nguyệt lên, ánh mắt sắc lẹm nhìn về phía chân trời, nơi những vì sao đang dần mờ nhạt bởi ánh bình minh sắp đến.

"Đi! Mục tiêu tiếp theo – Nguyệt Tộc bí cảnh."

Dưới bóng trăng mờ, hai bóng người một cao một thấp dần tan biến vào màn sương sâu thẳm của Vạn Thú Lâm, để lại sau lưng một đống thi thể và một danh tiếng sẽ làm rung động toàn bộ Linh Hoang Giới trong những ngày tới. Diệp Phi, cái tên này, chính thức trở thành cơn ác mộng của những kẻ dám ngăn cản bánh xe luân hồi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8