Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 37: Chuẩn bị rời đi**
**CHƯƠNG 37: ĐOẠN TUYỆT PHÀM TRẦN, NGHỊCH MỆNH KHỞI HÀNH**
Đêm Thanh Vân thành, gió rít qua những khe hở của gạch đá đổ nát, mang theo mùi nồng đậm của sương lạnh và phảng phất chút dư hương của máu đã cạn.
Trên đỉnh lầu cao nhất của Diệp phủ, một bóng thân hình gầy guộc nhưng thẳng tắp như kiếm đang đứng chắp tay sau lưng, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả tinh hà nhìn về phía xa xăm. Diệp Phi khẽ vuốt ve chuôi thanh kiếm gãy sau lưng, cảm giác lành lạnh từ sắt vụn truyền vào lòng bàn tay khiến tâm cảnh của hắn càng thêm tĩnh lặng.
Tám kiếp luân hồi, mỗi lần đứng trước ngưỡng cửa ra đi, hắn đều có những cảm xúc khác nhau. Có kiếp là phẫn nộ, có kiếp là bi thương, nhưng kiếp này, chỉ có một sự lạnh lẽo thấu xương và ý chí nghịch thiên không gì lay chuyển nổi.
"Chủ nhân, mọi thứ đã chuẩn bị xong."
Một giọng nói trầm đục, đầy uy lực vang lên từ phía sau. Thạch Hùng bước ra từ bóng tối, thân hình đồ sộ của hắn tựa như một ngọn núi nhỏ. Dưới ánh trăng lờ mờ, những hình xăm cổ quái trên cánh tay Thạch Hùng khẽ lóa sáng – đó là dấu ấn của huyết mạch Man Hoang đang dần thức tỉnh dưới sự dẫn dắt của Diệp Phi. So với gã nô lệ thảm hại trước kia, Thạch Hùng lúc này đã chân chính lột xác, khí thế đạt tới Tụ Khí cảnh cửu trọng đỉnh phong, chỉ thiếu một bước là có thể Trúc Cơ.
Diệp Phi không quay đầu lại, nhàn nhạt hỏi: "Diệp gia thế nào rồi?"
"Báo cáo chủ nhân, Diệp Hoàn gia chủ cùng các trưởng lão đều đang đợi ngài ở nghị sự đường. Họ… họ dường như vừa sợ hãi, lại vừa có chút không nỡ." Thạch Hùng thành thật trả lời.
Diệp Phi khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong lạnh lẽo. Không nỡ? Có lẽ họ không nỡ đánh mất một "vị thần hộ mệnh" có thể một tay xoay chuyển càn khôn như hắn thì đúng hơn.
"Đi thôi, cắt đứt chút nhân quả cuối cùng này, chúng ta sẽ rời đi."
…
Nghị sự đường Diệp gia đèn đuốc sáng trưng. Tất cả những người có mặt, từ Gia chủ Diệp Hoàn đến các đệ tử nòng cốt, đều giữ hơi thở nặng nề. Khi bóng dáng của Diệp Phi bước vào, cả căn phòng đột ngột lâm vào sự tĩnh lặng tuyệt đối.
Nhìn thiếu niên trước mặt, Diệp Hoàn cảm thấy xa lạ vô cùng. Đây từng là đứa con trai "phế vật" mà ông ta từng ngó lơ, nhưng giờ đây, áp bách lực tỏa ra từ hắn khiến một kẻ có tu vi Linh Cảnh như ông cũng thấy run rẩy tận linh hồn.
"Phi nhi… con thật sự phải đi sao?" Diệp Hoàn lên tiếng, giọng nói có chút khàn đặc.
Diệp Phi bước đến vị trí trung tâm, hắn không ngồi xuống mà chỉ lấy ra một chiếc nhẫn trữ vật, nhẹ nhàng đặt lên bàn gỗ.
"Trong này có ba ngàn linh thạch thượng phẩm, mười lọ Đan Vân cấp bậc đan dược, và ba bộ công pháp Địa cấp." Diệp Phi bình thản nói, mỗi lời thốt ra đều như sấm nổ bên tai mọi người. "Đây là cái giá cho mười tám năm Diệp gia nuôi dưỡng thân xác này. Từ nay về sau, ta và Diệp gia, ân đoạn nghĩa tuyệt."
Cả sảnh đường xôn xao. Địa cấp công pháp? Đan Vân cấp bậc đan dược? Đó là những thứ mà cả Thanh Vân thành này có nằm mơ cũng không thấy được. Diệp Hoàn run rẩy cầm lấy chiếc nhẫn, đôi mắt vẩn đục hiện lên sự phức tạp khôn lường. Ông ta biết, Diệp Phi đưa ra những thứ này không phải vì tình cảm, mà là để "mua đứt" nhân quả, để con đường tu hành sau này không còn vướng bận.
"Ngoài ra," Diệp Phi vung tay lên, một đạo thanh quang bắn ra, bao phủ lấy toàn bộ phủ đệ. "Ta đã bố trí một tòa 'Cửu Thiên Thừa Phong Trận'. Trận này có thể ngăn cản đòn tấn công của cường giả Vương Cảnh trong vòng nửa canh giờ. Nếu Diệp gia không tự tìm đường chết, tòa trận pháp này đủ để bảo vệ gia tộc bình an trong trăm năm."
Dặn dò xong, Diệp Phi quay người, không đợi bất kỳ lời cảm ơn hay níu kéo nào. Hắn biết, một khi bước ra khỏi cánh cửa này, cái tên "Diệp Phi của Thanh Vân thành" sẽ chết đi, chỉ còn lại "Cửu Thế Luân Hồi Giả" tìm lại vinh quang đẫm máu của mình.
…
Ra đến cổng thành, Tiêu Lão từ trong Luân Hồi Châu chợt hiện thân, linh hồn hư ảo trôi nổi bên cạnh Diệp Phi, lão vuốt râu cười hì hì:
"Tiểu tử, ngươi cũng thật hào phóng. Mấy thứ đó đủ để gây ra một trận huyết phong tử vũ ở cái vùng hẻo lánh này đấy. Ngươi không sợ Diệp gia đức không phối vị, ngược lại bị diệt môn sao?"
Diệp Phi ánh mắt lạnh lùng, bước đi giữa con đường vắng lặng: "Ta đã cho họ cơ duyên và sự bảo vệ. Nếu họ vẫn bị diệt, đó là thiên mệnh của họ, không liên quan đến ta. Nhân quả của ta đã cắt, lòng ta đã tịnh."
"Hắc hắc, tốt một câu lòng ta đã tịnh." Tiêu Lão thu lại vẻ cợt nhả, sắc mặt trở nên nghiêm túc: "Linh Hoang Giới không giống với vùng đất phế tích này đâu. Ở đó, linh khí nồng đậm gấp mười lần, nhưng cường giả cũng nhiều như chó chạy ngoài đồng. Quan trọng nhất là Thiên Đạo Minh chi nhánh tại đó rất mạnh. Ngươi giết sứ giả của họ, vừa bước chân vào Trung Tam Giới chắc chắn sẽ bị truy nã."
Diệp Phi dừng bước, nhìn về phía mảnh lụa tàn trong tay – manh mối duy nhất về Vân Hiểu Nguyệt mà hắn lấy được từ Lâm gia. Mảnh lụa khẽ rung động, phát ra hơi thở ấm áp quen thuộc nhưng cũng đầy bi thương.
"Bị truy nã thì sao?" Diệp Phi lẩm bẩm, Trấn Thiên Kiếm sau lưng khẽ reo vang, phát ra một luồng kiếm ý vắt ngang bầu trời đêm. "Kiếp thứ nhất, ta giết đến Thần giới nhuốm máu. Kiếp thứ ba, ta dùng một kiếm trảm đứt chín dặm luân hồi. Nếu Thiên Đạo muốn ngăn ta, ta sẽ trảm Thiên Đạo. Nếu mệnh vận muốn cản ta, ta sẽ đạp nát mệnh vận."
Thạch Hùng đứng bên cạnh, nghe những lời hào hùng ấy, máu trong người dường như sôi trào. Hắn quỳ một gối xuống, trầm giọng nói: "Dù là lên núi đao hay xuống biển lửa, Thạch Hùng nguyện làm lá chắn cho chủ nhân, vạn kiếp không hối!"
Diệp Phi nhìn Thạch Hùng, trong ánh mắt lạnh lùng rốt cuộc cũng hiện lên một chút ấm áp hiếm hoi. Kiếp trước, vị đại tướng này đã chết vì hắn. Kiếp này, hắn sẽ đưa hắn ta đi lên đỉnh cao của vạn tộc.
"Đứng lên đi. Điểm đến của chúng ta là Cửu Tiên Sơn."
"Lâm Thiên Vũ… món nợ ở Thanh Vân thành chỉ là lãi suất. Cái đầu của ngươi và vị hôn thê mang tàn hồn của Hiểu Nguyệt, ta sẽ thu về đủ cả."
Dưới ánh bình minh đầu tiên rạng rỡ của ngày mới, hai bóng người một cao một thấp bắt đầu cất bước. Gió đại ngàn thổi tung tà áo bào đen của Diệp Phi, hình vẽ vòng tròn Luân Hồi sau lưng hắn như đang chuyển động, như muốn nuốt chửng cả không gian và thời gian.
Thanh Vân thành phía sau lưng họ mờ dần trong sương sớm. Một huyền thoại đã kết thúc tại đây, nhưng một chương mới kinh thiên động địa hơn, đẫm máu hơn, chính thức bắt đầu mở ra trên con đường Nghịch Mệnh Thành Thần.
Trung Tam Giới, chuẩn bị run rẩy đi! Cửu Thế Luân Hồi Giả, đã trở lại.