Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 49: Tìm thấy Mảnh hồn thứ nhất**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 16:34:58 | Lượt xem: 1

Gió rít gào qua những khe đá của rặng núi Thiên Mang, mang theo mùi của sương sớm và chút dư vị tanh nồng của máu còn sót lại từ cuộc chiến ở di tích. Trên con đường mòn nhỏ hẹp dẫn về hướng tây – nơi tọa lạc của lãnh địa Nguyệt Tộc, ba bóng người đang lặng lẽ di chuyển.

Đi đầu là Diệp Phi. Thân hình hắn thanh mảnh nhưng thẳng tắp như một thanh kiếm vừa ra khỏi vỏ, mỗi bước chân đạp trên lá khô đều không phát ra một tiếng động nhỏ nhất. Phía sau hắn, Thạch Hùng như một pho tượng đồng đen di động, mỗi lần cơ bắp vận động đều khiến không khí xung quanh khẽ run rẩy. Trên vai Thạch Hùng bây giờ không còn là cây gậy sắt rỉ sét, mà là một thanh đại phủ thô sơ nặng hàng ngàn cân, vừa mới được Diệp Phi tìm thấy trong kho tàng của bí cảnh.

Trong Luân Hồi Châu nằm sâu trong thức hải của Diệp Phi, Tiêu Lão khẽ tặc lưỡi:

“Tiểu tử, ngươi thật sự định đi tìm Mảnh Hồn ở Hàn Nguyệt Hồ sao? Nơi đó mặc dù là thánh địa của Nguyệt Tộc từ thời thượng cổ, nhưng hiện tại đã bị một luồng khí lạnh cực độ bao phủ, ngay cả Vương Cảnh cường giả cũng không dám tùy tiện dấn thân đâu.”

Diệp Phi không dừng bước, đôi mắt lạnh lùng nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi có một vầng trăng khuyết vẫn chưa chịu tan đi dù mặt trời đã bắt đầu ló rạng.

“Bất kể là nơi nào, chỉ cần có một tia hy vọng cứu tỉnh nàng, ta đều phải đi.” Diệp Phi nhàn nhạt đáp, trong lòng lại trào dâng một nỗi đau nhói. “Kiếp này, ta thà phụ cả thiên hạ, chứ tuyệt không để nàng phải tan biến một lần nữa.”

Dưới lớp áo mỏng, luồng khí tức của *Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết* đang vận chuyển âm thầm qua các kinh mạch đã được tôi luyện. Diệp Phi cảm thấy rõ ràng một sự liên kết mỏng manh, tựa như một sợi chỉ đỏ rung động trong linh hồn hắn. Đó là sự cộng hưởng giữa linh hồn hắn và tàn hồn của Vân Hiểu Nguyệt đang ngủ say trong khối băng tâm treo trước ngực.

Đột nhiên, bước chân của Diệp Phi khựng lại. Hắn khẽ đưa tay lên, Thạch Hùng phía sau lập tức vào tư thế chiến đấu, thanh đại phủ dựng đứng, sát khí vô hình bắt đầu lan tỏa.

“Ra đi.” Diệp Phi lạnh giọng nói, ánh mắt dừng lại ở một tán cây cổ thụ sum suê cách đó chừng trăm trượng.

“Hahaha! Quả không hổ danh là kẻ đã náo loạn chi nhánh Thiên Đạo Minh tại Hạ Giới. Cảm giác thật nhạy bén!”

Một tràng cười lạnh lẽo vang lên. Từ sau thân cây, ba gã nam tử mặc hắc bào, thêu hình một con mắt rướm máu trước ngực từ từ bước ra. Kẻ đi đầu có khí tức âm trầm, trên trán có một vết sẹo dài trông như một con rết đang bò, cảnh giới rõ ràng đã đạt đến linh cảnh Trung kỳ – Kết Đan cảnh đỉnh phong.

“Huyết Ảnh Vệ?” Tiêu Lão trong Luân Hồi Châu khẽ kêu lên. “Tiểu tử cẩn thận, bọn chúng là lũ chó săn chuyên đi thi hành 'Thiên mệnh' của Thiên Đạo Minh tại Linh Hoang Giới này. Kẻ cầm đầu kia hẳn là một đội trưởng.”

Tên sẹo dài nhìn Diệp Phi với ánh mắt như nhìn một con mồi đã chết: “Diệp Phi, ngươi phạm vào thiên quy, mưu đồ nghịch mệnh, tội đáng muôn chết. Hôm nay, chúng ta phụng mệnh đem thủ cấp ngươi về tế Thiên Đạo.”

Diệp Phi không nói lời nào, chỉ khẽ xoay nhẹ cổ tay. Trấn Thiên Kiếm gãy vẫn chưa được rèn lại hoàn chỉnh, nhưng khí tức cổ xưa và hung sát từ nó đã bắt đầu rục rịch.

“Thạch Hùng, giao hai kẻ hộ vệ cho ngươi. Kẻ cầm đầu… để ta.”

“Vâng, thưa chủ thượng!”

Thạch Hùng gầm lên một tiếng, mặt đất dưới chân hắn nứt toác. Hắn như một cơn lốc đen lao thẳng về phía hai gã hắc y nhân bên cạnh tên sẹo. Bất Diệt Chiến Thể bộc phát, làn da của Thạch Hùng chuyển sang màu tro xám như nham thạch, cứng rắn đến mức đáng sợ. Một gã Huyết Ảnh Vệ rút ra đoản đao linh cấp, đâm mạnh vào vai Thạch Hùng, nhưng chỉ nghe thấy tiếng “keng” của kim loại chạm nhau, đoản đao không thể xuyên thủng lớp da thịt ấy dù chỉ nửa phân.

Trong khi Thạch Hùng đang đại triển thần uy, Diệp Phi đã đối mặt với tên cầm đầu. Tên sẹo dài phất tay, một dải lụa máu từ tay áo hắn bay ra, mang theo mùi hôi thối nồng nặc và sức mạnh ăn mòn kinh người.

“Huyết Ảnh Thực Tâm!”

Diệp Phi ánh mắt chợt biến đổi. Đôi mắt hắn vốn dĩ bình thản, bỗng chốc trở nên thâm trầm và đỏ rực như chứa đựng cả một huyết hải vạn trượng. Đây chính là biểu hiện khi hắn mượn dùng khí tức của **Kiếp thứ 2 – Sát Thần**.

Sát khí đặc quánh quanh thân Diệp Phi cô đọng lại thành một tầng sương mờ ảo. Hắn không né tránh dải lụa máu, mà chậm rãi vung Trấn Thiên Kiếm gãy lên. Một đường kiếm giản đơn, không màu mè, không hào nhoáng, nhưng lại mang theo quy luật của sự diệt tuyệt.

“Trảm!”

Một tiếng rít vang lên, dải lụa máu bị chém đứt làm đôi như cắt tờ giấy mỏng. Tên sẹo dài kinh hãi lùi lại, nhưng đã quá muộn. Diệp Phi như dịch chuyển tức thời qua hư không, thanh kiếm gãy đã kề sát cổ hắn.

“Thiên mệnh? Thiên đạo mà các ngươi tôn thờ, trong mắt ta… chẳng qua chỉ là một trò đùa dai dẳng.”

Thanh âm của Diệp Phi lúc này không phải là giọng của một thiếu niên, mà là tiếng vọng từ vực thẳm của vị Sát Thần kiếp trước. Kiếm quang loé lên, một vệt máu đỏ tươi bắn ra, nhuộm hồng một mảng lá rụng dưới chân. Tên đội trưởng Huyết Ảnh Vệ trợn trừng mắt, đầu rơi lìa khỏi cổ, linh hồn ngay lập tức bị thanh kiếm gãy nuốt chửng để nuôi dưỡng bản thể.

Phía bên kia, Thạch Hùng cũng đã kết thúc trận đấu bằng cách bóp nát yết hầu của gã hắc y nhân cuối cùng. Hắn đi tới, người đẫm máu kẻ thù nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự phấn khích.

“Thu dọn chiến lợi phẩm, chúng ta không có nhiều thời gian.” Diệp Phi nhanh chóng khôi phục lại vẻ bình thường, sát khí thu lại tận cùng.

Sau ba ngày di chuyển liên tục, không khí bắt đầu trở nên loãng và lạnh lẽo thấu xương. Trước mắt họ hiện ra một thung lũng chìm trong sương mù bạc lấp lánh – Hàn Nguyệt Hồ. Hồ nước không đóng băng theo cách thông thường, mà mặt nước tĩnh lặng như một tấm gương khổng lồ, bên trong ẩn chứa những luồng khí lạnh cực âm phát ra từ đáy sâu.

Giữa lòng hồ, một đài sen đá đơn độc nổi lên. Trên đài sen, một đốm sáng màu lam nhạt đang nhẹ nhàng lay động như một ngọn nến trước gió.

“Mảnh hồn!”

Diệp Phi run rẩy thốt lên. Cảm giác đau đớn và hoài niệm mãnh liệt từ sâu trong linh hồn khiến hắn suýt chút nữa không đứng vững.

“Chờ đã tiểu tử!” Tiêu Lão cảnh báo. “Mảnh hồn này đã ở đây quá lâu, nó đã tự động thu hút hàn khí của hồ nước để bảo vệ mình. Nếu ngươi cứ thế lao vào, không chỉ ngươi bị đóng băng, mà linh hồn của nàng cũng sẽ vỡ vụn.”

Diệp Phi hít sâu một hơi, lấy lại sự bình tĩnh. Hắn ngồi xếp bằng bên bờ hồ, hai tay bắt quyết. *Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết* tầng thứ nhất và thứ hai bắt đầu vận hành điên cuồng, tạo thành một vòng xoáy linh khí quanh người để ngăn chặn cái lạnh xâm nhập.

“Thạch Hùng, hộ pháp cho ta!”

“Rõ!” Thạch Hùng đứng như trời trồng, thanh đại phủ cắm xuống đất, cảnh giác nhìn xung quanh.

Diệp Phi từ từ thả ra linh lực của mình, dẫn dắt theo khí tức của Luân Hồi Châu để chạm vào đốm sáng lam nhạt kia. Ngay khi sự kết nối được thiết lập, cả thung lũng bỗng chốc vang lên những tiếng rền rĩ trầm đục.

Mặt hồ nổi sóng, những tảng băng khổng lồ vươn lên từ đáy nước như những mũi thương sắt lẹm. Một hình bóng mờ ảo bắt đầu hiện ra từ đốm sáng. Đó là một thiếu nữ mang vẻ đẹp thanh khiết như ánh trăng buổi sớm, nhưng khuôn mặt nàng nhợt nhạt và đau khổ, đôi mắt nhắm nghiền.

“Hiểu Nguyệt…” Diệp Phi thầm gọi trong lòng, đôi mắt hắn cay xè.

Khi đốm sáng – chính là mảnh hồn thứ nhất – bắt đầu từ từ bay về phía Diệp Phi, nó bỗng khựng lại. Một ý chí phản kháng mạnh mẽ nảy sinh từ chính mảnh hồn ấy. Những hình ảnh vụn vỡ của kiếp trước hiện ra trong thức hải của Diệp Phi: Một cung điện sụp đổ, một bóng lưng thiếu nữ gầy yếu đứng chắn trước mặt hắn, bị hàng ngàn thanh giáo vàng đâm xuyên qua tim…

“Áaaa!”

Diệp Phi thét lên một tiếng đau đớn. Nỗi đau ấy không phải là đau về thể xác, mà là nỗi dằn vặt của linh hồn. Mảnh hồn kia đang tràn ngập sự oán hận và bi thương của giây phút nàng tử trận ở đời thứ nhất. Nó không nhận ra hắn, nó chỉ cảm thấy một sự sợ hãi bản năng trước luân hồi.

“Tỉnh lại cho ta!” Diệp Phi cắn răng, dồn toàn bộ sức mạnh linh hồn vào một tiếng quát tâm linh. “Hiểu Nguyệt! Ta là Diệp Phi! Kiếp này, ta không để ai chạm vào nàng nữa!”

Trong giây phút ấy, khối băng tâm trên cổ hắn chợt tỏa ra một luồng ánh sáng ấm áp bao bọc lấy mảnh hồn lam nhạt. Sự oán hận tan biến, thay vào đó là một sự bình yên kỳ lạ. Mảnh hồn khẽ run rẩy rồi lướt tới, tan vào trong khối băng tâm, sau đó theo mạch máu của Diệp Phi chảy thẳng vào trong thức hải, dung hợp với phần chính hồn đang ngủ say của Vân Hiểu Nguyệt bên trong Luân Hồi Châu.

Xoạt!

Cả không gian tĩnh lặng lại. Sương mù tan đi một nửa, để lộ ra mặt hồ phẳng lặng như cũ.

Diệp Phi nhắm mắt, tâm trí hắn bây giờ hoàn toàn đặt vào bên trong Luân Hồi Châu. Tại trung tâm của châu báu, hình bóng ảo ảnh của Vân Hiểu Nguyệt đang dần trở nên rõ nét hơn. Đôi lông mi dài của nàng khẽ rung động, rồi từ từ mở ra.

Đôi mắt ấy… vẫn trong trẻo như lần đầu tiên họ gặp nhau dưới tàn cây ngô đồng của vạn năm trước. Nàng nhìn vào khoảng không vô định, rồi dường như cảm nhận được hơi ấm quen thuộc, môi nàng khẽ mấp máy.

“A… Phi…?”

Giọng nói ấy cực kỳ nhỏ, mỏng manh như sương khói, nhưng đối với Diệp Phi, nó vang dội hơn bất kỳ sấm sét nào của thiên kiếp. Hắn cảm thấy lồng ngực mình như vỡ òa.

“Nàng… nàng nhớ ra ta sao?” Diệp Phi run giọng hỏi bằng linh thức.

Vân Hiểu Nguyệt khẽ cau mày, dường như việc suy nghĩ khiến nàng vô cùng đau đớn. Nàng nhìn hắn, một giọt nước mắt ảo ảnh lăn dài trên gò má trắng sứ.

“Lạnh quá… Diệp Phi… nơi này… rất tối… Tại sao… chàng lại ở đây?”

Nàng vươn tay ra, nhưng bàn tay ảo ảnh ấy xuyên qua thực tại, không thể chạm tới hắn. Những ký ức bắt đầu ùa về trong đầu nàng như những mảnh phim rời rạc: một nụ cười ấm áp của hắn trên đỉnh thần sơn, máu đỏ nhuộm cả bầu trời, và tiếng khóc tuyệt vọng của hắn khi ôm lấy thân xác nàng.

“Không… đừng đến đây… bọn họ sẽ giết chàng…” Nàng hoảng loạn kêu lên, linh thể bắt đầu có dấu hiệu tan vỡ vì kích động.

“Hiểu Nguyệt! Bình tĩnh lại!” Tiêu Lão kịp thời xuất hiện, vung tay tung ra một đạo trấn hồn chú bao phủ lấy nàng. “Hồn phách nàng mới chỉ có một mảnh trở về, cực kỳ yếu ớt, nếu kích động sẽ tự bạo ngay lập tức.”

Diệp Phi đau đớn chứng kiến người mình yêu lại một lần nữa chìm vào hôn mê dưới tác dụng của chú thuật. Hắn thu hồi ý thức, đứng dậy bên bờ hồ, cả người toát ra một khí thế lạnh lẽo đến thấu xương.

“Thiên đạo… Vô Nhai… các ngươi đã gieo rắc bao nhiêu nỗi đau cho nàng ấy, ta sẽ bắt các ngươi trả lại gấp vạn lần.”

Hắn siết chặt Trấn Thiên Kiếm. Với việc thu hồi mảnh hồn thứ nhất, cảnh giới của hắn tuy chưa đột phá mạnh mẽ nhưng sức mạnh linh hồn đã thăng tiến vượt bậc. Quan trọng hơn, hắn đã cảm ứng được phương hướng của các mảnh hồn còn lại. Chúng phân tán khắp Linh Hoang Giới, và mỗi mảnh đều bị những thế lực cực mạnh trấn giữ hoặc là mắt xích trong các trận pháp cổ của Thiên Đạo Minh.

“Chủ thượng, có quân truy viện đang đến, cách đây mười dặm.” Thạch Hùng lên tiếng báo cáo, đôi mắt nhìn chằm chằm vào những bóng đen đang lấp ló sau sương mù.

Lần này, khí tức không chỉ có Linh Cảnh mà đã thấp thoáng sự xuất hiện của Vương Cảnh cường giả. Một sức ép cực lớn đang phủ xuống thung lũng.

Diệp Phi khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo vẻ điên cuồng của một kẻ không còn gì để mất.

“Đến đúng lúc lắm. Kiếm của ta… đang cần thêm máu để rèn lại đoạn thứ hai.”

Hắn nhìn Thạch Hùng, trong ánh mắt đầy vẻ tin tưởng: “Thạch Hùng, ngươi có sợ hãi cái chết không?”

Thạch Hùng vác đại phủ lên vai, đứng chắn trước mặt Diệp Phi, cơ bắp cuồn cuộn như những dãy núi nhỏ: “Dưới chân thần điện kiếp trước, Thạch Hùng đã chết một lần để bảo vệ người. Kiếp này, mạng của ta chính là lá chắn cho ngài. Kẻ nào muốn chạm vào ngài, phải bước qua xác ta!”

“Tốt! Vậy hôm nay chúng ta sẽ nhuộm đỏ cái Hàn Nguyệt Hồ này bằng máu của chúng.”

Diệp Phi tung mình lên không trung, Trấn Thiên Kiếm phát ra một tiếng ngâm dài xé rách không gian. *Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết* tầng thứ hai hoàn toàn vận khởi. Trên đỉnh đầu hắn, một vòng tròn hư ảo của Luân Hồi Bàn xuất hiện, tỏa ra uy áp khiến chim chóc trong rừng đều rụng rời rơi xuống.

Ở phía xa, một vị trưởng lão của Thiên Đạo Minh, cưỡi trên một con linh thú hổ báo to lớn, cau mày nhìn hiện tượng dị thường giữa thung lũng: “Lòng can đảm của con kiến hôi này thật đáng kinh ngạc, nhưng dưới bánh xe vận mệnh, kẻ nghịch đạo chỉ có một con đường chết. Toàn quân tấn công!”

Trận chiến lớn nhất kể từ khi Diệp Phi trọng sinh tại Linh Hoang Giới chính thức bùng nổ. Dòng nước hồ vốn trong xanh nay sẽ sớm nhuộm màu huyết nhục, và bước chân của kẻ Nghịch Mệnh lại một lần nữa đạp lên đống xác chết để hướng về phía đỉnh cao của Thần Giới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8