Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 51: Danh tiếng vang dội bí cảnh**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 16:36:06 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 51: DANH TIẾNG VANG DỘI BÍ CẢNH**

Gió lạnh rít gào qua những khe đá hẹp của Thiên Linh Bí Cảnh, mang theo mùi máu tanh nồng vẫn chưa kịp tan biến sau trận chiến kinh hoàng bên bờ hồ Hàn Nguyệt. Ánh trăng tà chiếu xuống mặt hồ phẳng lặng, nhưng lúc này, màu nước không còn trong vắt như gương mà nhuốm một sắc hồng nhạt yêu dị. Đó là máu của một cường giả Vương Cảnh, thứ huyết dịch chứa đựng linh khí dồi dào khiến lũ cá dưới sâu bắt đầu điên cuồng cắn xé.

Giữa không gian tĩnh lặng đến nghẹt thở ấy, Diệp Phi chậm rãi đeo lên chiếc mặt nạ quỷ bằng đồng cũ kỹ. Chiếc mặt nạ này vốn là một món đồ tùy thân của hắn ở kiếp thứ tư – kiếp mà hắn được mệnh danh là "Thiên Sát Ma Quân". Mặt nạ mang hình thù một khuôn mặt quỷ đang cười nửa miệng, đôi mắt rỗng tuếch nhưng lại toát ra một thứ uy áp lạnh lẽo thấu xương.

“Chủ thượng, thi thể của Minh Tùng đã được xử lý xong.” Thạch Hùng từ trong bụi rậm bước ra, vác trên vai chiếc rìu khổng lồ. Gương mặt của gã thanh niên tộc Man Hoang này vẫn còn vương lại chút kinh hãi chưa tan.

Dù đã thề trung thành, nhưng việc chứng kiến Diệp Phi – một kẻ mang tu vi Linh Cảnh – lại có thể dùng một kiếm kết liễu Nguyên Anh của một trưởng lão Vương Cảnh, quả thực đã đánh nát mọi quy luật tu hành mà Thạch Hùng từng biết.

Diệp Phi không quay đầu lại, giọng nói vang lên từ sau chiếc mặt nạ đồng nghe trầm đục và đầy xa xăm: “Đừng gọi ta là chủ thượng khi ở trước mặt người ngoài. Từ giờ, hãy gọi ta là ‘Quỷ Diện’. Chúng ta cần giữ kín thân phận này cho đến khi ra khỏi bí cảnh.”

“Tuân lệnh, Quỷ Diện đại nhân.” Thạch Hùng cung kính cúi đầu.

Hai bóng người một cao một thấp nhanh chóng biến mất vào màn sương mù dày đặc, để lại sau lưng một đống đổ nát của một đại trận bị phá vỡ và danh tiếng của một vị trưởng lão lẫy lừng vừa mới nằm xuống.

Chỉ chưa đầy nửa ngày sau, tin tức về cái chết của Minh Tùng Trưởng lão thuộc Thiên Đạo Minh chi nhánh phía Nam đã bùng nổ như một cơn địa chấn khắp Thiên Linh Bí Cảnh.

Tại một thung lũng đầy linh dược cách đó không xa, một nhóm đệ tử của Kim Kiếm Tông đang vây quanh một gốc Thiên Linh Thảo ngàn năm. Dẫn đầu là Lâm Hải, một thiên tài vừa đột phá Kết Đan Kỳ, khí thế đang bừng bừng. Thế nhưng, khi nghe tin dữ từ một tên đệ tử hớt hải chạy về báo cáo, thanh kiếm trong tay Lâm Hải suýt chút nữa rơi xuống đất.

“Ngươi nói cái gì? Minh Tùng Trưởng lão… tử trận? Ai làm? Là yêu thú cấp cao sao?” Lâm Hải run giọng hỏi.

Tên đệ tử kia mặt cắt không còn giọt máu, lắp bắp: “Không… không phải yêu thú. Theo những người chứng kiến từ xa kể lại, đó là một nam tử đeo mặt nạ quỷ. Hắn chỉ dùng đúng một chiêu… một chiêu duy nhất đã trảm sát cả hổ sủng lẫn Trưởng lão.”

Cả đám đệ tử Kim Kiếm Tông lập tức lạnh toát cả người. Minh Tùng là ai? Lão là một cường giả Vương Cảnh, người nắm giữ Thiên Hỏa Phiên có thể đốt cháy cả một tòa thành. Vậy mà lại bị một kẻ vô danh đeo mặt nạ quỷ hạ sát chỉ trong một chiêu?

Tin đồn như có cánh, lan truyền với tốc độ chóng mặt. Ở phía Đông, đệ tử của Nguyệt Tộc cũng bắt đầu xôn xao. Ở phía Tây, những tán tu và sát thủ của ám giới bắt đầu rỉ tai nhau về một sự hiện diện đáng sợ mang tên “Quỷ Diện nhân”.

Tại một hang động ngầm dưới lòng đất, nơi hội tụ của những linh mạch mạnh nhất, Diệp Phi đang ngồi xếp bằng. Hắn không hề hay biết (hoặc không hề quan tâm) đến việc mình đã trở thành cơn ác mộng của hàng ngàn tu sĩ trong bí cảnh. Lúc này, bên trong thức hải của hắn, một cuộc đối thoại đang diễn ra.

“Tiểu tử, ngươi lần này chơi hơi lớn rồi đấy.” Tiêu Lão từ trong Luân Hồi Châu hiện thân, lão vuốt râu, nụ cười mang theo vẻ đắc ý nhưng cũng có chút lo lắng. “Giết một trưởng lão của Thiên Đạo Minh, khác nào ngươi vỗ thẳng vào mặt Thiên Đạo. Vận mệnh của ngươi sẽ bị chúng truy lùng gắt gao hơn.”

Diệp Phi mở mắt, luồng sáng tím bên trong đồng tử lóe lên rồi tắt lịm. Hắn thản nhiên đáp: “Dù ta có ngồi yên, chúng cũng sẽ tìm đến. Chi bằng ra tay trước để chấn nhiếp. Kiếp này ta không cầu an ổn, ta cầu một con đường máu để bước lên đỉnh cao.”

Hắn giơ tay ra, cảm nhận linh khí đang điên cuồng cuộn trào trong huyết quản. Sau khi hấp thụ một phần tinh hoa linh hồn của Minh Tùng thông qua Luân Hồi Châu, cảnh giới của Diệp Phi đã vững vàng đứng ở đỉnh cao của Linh Cảnh. Hắn chỉ còn thiếu một chút “cơ duyên” nữa là có thể thực hiện “Luân Hồi Tự Sát” lần thứ chín để hoàn thành tầng thứ nhất của Cửu Chuyển Quyết.

“Quỷ Diện đại nhân, có người đang tiến đến.” Tiếng của Thạch Hùng vang lên từ cửa hang.

Diệp Phi thu hồi khí thế, chiếc mặt nạ quỷ dưới ánh lửa bập bùng trông càng thêm dữ tợn. Hắn đứng dậy, bước ra ngoài.

Trước mặt hắn là một nhóm gồm năm người, y phục thêu hoa văn sóng nước – người của Thủy Liên Môn. Kẻ dẫn đầu là một thiếu nữ dáng người mảnh mai, nhưng đôi mắt sắc sảo, tu vi đã đạt đến Kết Đan trung kỳ. Khi nhìn thấy bóng dáng đeo mặt nạ quỷ bước ra từ bóng tối, cả năm người họ lập tức thủ thế, khí lạnh tỏa ra xung quanh.

“Các hạ chính là ‘Quỷ Diện’ trong lời đồn?” Thiếu nữ lên tiếng, giọng nói có phần run rẩy dù cố tỏ ra bình tĩnh.

Diệp Phi không đáp, chỉ đứng lặng như một pho tượng. Sự im lặng của hắn tạo ra một áp lực vô hình nặng nề như núi Thái Sơn đè nặng lên vai những tu sĩ trẻ tuổi kia.

Thạch Hùng bước tới một bước, gầm lên một tiếng như sấm: “Có việc thì nói, không việc thì biến. Chỗ này không phải nơi các ngươi có thể lai vãng!”

Thiếu nữ Thủy Liên Môn cắn môi, nàng lấy từ trong ngực áo ra một cuộn giấy da dê cũ kỹ, đặt xuống đất rồi lùi lại vài bước: “Chúng tôi không có ý định gây chiến. Chúng tôi chỉ muốn trao đổi một tin tức. Đây là bản đồ chỉ dẫn đến ‘Vạn Niệm Đài’, nơi tương truyền đang cất giữ một mảnh linh thạch có khả năng trấn giữ linh hồn. Chúng tôi biết Quỷ Diện đại nhân đang tìm kiếm những thứ liên quan đến linh hồn… Chúng tôi chỉ xin ngài một điều, nếu ngài đến đó, hãy tha mạng cho đệ tử Thủy Liên Môn nếu vô tình gặp phải.”

Ánh mắt Diệp Phi khẽ động dưới lớp mặt nạ. Mảnh linh thạch trấn giữ linh hồn? Đó chính xác là thứ hắn cần để duy trì tàn hồn cho Vân Hiểu Nguyệt.

Hắn phất tay, cuộn giấy da dê bay thẳng vào lòng bàn tay. Diệp Phi liếc qua một lượt, xác nhận bản đồ là thật, rồi hắn nhạt giọng nói: “Thông minh đấy. Đi đi. Từ nay về sau, phàm là người của Thủy Liên Môn không động chạm đến ta, ta sẽ không tận diệt.”

Năm người của Thủy Liên Môn như trút được gánh nặng nghìn cân, vội vàng chắp tay hành lễ rồi lui đi trong sự sợ hãi tột độ.

“Tại sao ngài không giết sạch bọn chúng để cướp tin tức?” Thạch Hùng tò mò hỏi. Với hắn, quy tắc của Man Hoang tộc là kẻ mạnh đoạt lấy tất cả.

Diệp Phi nhìn về hướng Vạn Niệm Đài, trầm giọng nói: “Kẻ chỉ biết giết chóc là kẻ nô lệ của dục vọng. Ta cần danh tiếng, nhưng không cần trở thành một con quái vật vô tri. Cho chúng sống, tin tức về sự đáng sợ của ta sẽ lan xa hơn, điều đó có lợi hơn là vài xác chết.”

Vạn Niệm Đài nằm ở khu vực lõi của Thiên Linh Bí Cảnh, một nơi quanh năm bị bao phủ bởi sương mù ảo giác. Người tu vi không vững, bước vào đó sẽ lập tức rơi vào mê trận của chính những ham muốn và nỗi sợ của mình.

Tuy nhiên, đối với một kẻ đã trải qua chín kiếp luân hồi như Diệp Phi, ảo ảnh chỉ là trò trẻ con. Tâm cảnh của hắn sớm đã cứng rắn hơn kim cương, lạnh lẽo hơn băng tuyền.

Khi Diệp Phi và Thạch Hùng đặt chân đến chân đài Vạn Niệm, họ phát hiện ra nơi này đã tụ tập rất đông người. Đáng chú ý nhất là một đoàn người mang theo cờ xí vàng rực, khí thế oai nghiêm – người của Thánh địa Thiên Khải.

Ở vị trí trung tâm, một thanh niên mặc trường bào trắng thêu chỉ vàng, gương mặt tuấn tú nhưng kiêu ngạo đang đứng chắp tay sau lưng. Đó chính là Lâm Thiên Vũ – “Khí vận chi tử” mà Thiên Đạo chọn trúng trong kỷ nguyên này.

Lúc này, Lâm Thiên Vũ đang nhìn chằm chằm vào những bậc thang đá dẫn lên đỉnh đài. Xung quanh hắn, hàng chục tu sĩ từ các tông môn khác đều giữ một khoảng cách cung kính, không ai dám bước lên trước.

“Thiên Vũ sư huynh, nghe nói Quỷ Diện nhân kia cũng đang tiến về đây. Liệu hắn có dám xuất hiện trước mặt huynh không?” Một tên đệ tử nịnh nọt đứng cạnh hỏi.

Lâm Thiên Vũ hừ lạnh, ánh mắt lóe lên sự khinh miệt: “Một tên tu sĩ đeo mặt nạ, dùng vài thủ đoạn tà môn ngoại đạo để giết chết một trưởng lão sắp hết tuổi thọ như Minh Tùng mà thôi. Có gì đáng sợ? Nếu hắn dám xuất hiện, ta sẽ cho hắn thấy thế nào là sức mạnh của Thiên Đạo thực sự. Tại bí cảnh này, ta mới chính là chủ nhân!”

Câu nói của Lâm Thiên Vũ vừa dứt, một luồng khí lạnh đột ngột từ đâu tràn đến. Đám đông bắt đầu dạt ra hai bên, những tiếng xì xào vang lên với âm lượng cực nhỏ nhưng tràn đầy sợ hãi.

“Hắn… hắn tới rồi!”

“Quỷ Diện nhân!”

Từ trong màn sương mù, một nam tử mặc hắc y, đeo mặt nạ quỷ đồng bước ra. Đi bên cạnh là một gã khổng lồ vác rìu với hơi thở dã tính mạnh mẽ. Diệp Phi không hề nhìn quanh, ánh mắt hắn chỉ hướng thẳng về đỉnh Vạn Niệm Đài.

Không khí như đóng băng lại. Hàng trăm đôi mắt đổ dồn về phía Diệp Phi. Có kẻ căm hận, có kẻ tò mò, nhưng chiếm đa số vẫn là sự sợ hãi thẳm sâu từ tận linh hồn.

Lâm Thiên Vũ quay lại, đôi lông mày nhướn lên, sát khí từ trên người hắn bắt đầu dao động dữ dội: “Ngươi chính là kẻ đã trảm Minh Tùng?”

Diệp Phi dừng bước chân, đứng cách Lâm Thiên Vũ khoảng mười trượng. Qua khe hở của chiếc mặt nạ, Diệp Phi nhìn chằm chằm vào kẻ đang mang trên mình thiên mệnh khí vận của kẻ phản bội Vô Nhai. Ở đời thứ nhất, hắn và Vô Nhai từng là huynh đệ vào sinh ra tử, rồi chính Vô Nhai đã dùng vẻ mặt quân tử này để đâm một nhát kiếm vào tim hắn.

Ánh mắt của Diệp Phi dần trở nên lạnh thấu xương. Hắn không nói lời nào, chỉ đưa tay lên, ngón trỏ chỉ thẳng vào Lâm Thiên Vũ, sau đó từ từ hạ ngón tay hướng xuống mặt đất.

Một hành động khiêu khích trắng trợn! Cả quảng trường im phăng phắc.

“Ngươi… tìm chết!” Lâm Thiên Vũ gầm lên. Hắn chưa bao giờ bị khinh thường như vậy.

Vạn kiếm sau lưng Lâm Thiên Vũ đồng loạt rung động, hóa thành một trận pháp hào quang rực rỡ hướng về phía Diệp Phi. Trận chiến giữa kẻ đại diện cho “Thiên mệnh” và kẻ “Nghịch mệnh” dường như sắp bùng nổ ngay tại chân đài cổ xưa này.

Diệp Phi khẽ nghiêng đầu, đôi môi dưới lớp mặt nạ nhếch lên một nụ cười khinh bỉ.

“Kiếp này, kẻ đầu tiên ta muốn giết là Vô Nhai, nhưng nếu ngươi đã tự nhận là chó săn của hắn, vậy ta sẽ chặt đứt móng vuốt này trước.”

Bàn tay Diệp Phi nắm chặt chuôi Trấn Thiên Kiếm gãy nát. Luân Hồi Châu bên trong lồng ngực bắt đầu xoay chuyển điên cuồng, mở ra ký ức của kiếp thứ bảy – một vị Đại Tướng cầm quân vạn trận. Uy áp tướng quân tỏa ra, khiến những tu sĩ yếu hơn xung quanh lập tức quỳ sụp xuống đất vì không chịu nổi áp lực.

Trận chiến tại Vạn Niệm Đài, chính thức được khắc tên vào lịch sử của Thanh Vân đại lục từ giây phút này. Danh tiếng của “Quỷ Diện nhân” sẽ không chỉ dừng lại ở bí cảnh, mà sẽ sớm trở thành nỗi ám ảnh cho toàn bộ Cửu Trọng Thiên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8