Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 62: Diệp Phi tham chiến**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 16:43:10 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 62: HUYẾT NHUỘM CHIẾN TRƯỜNG, ĐÚC THÂN LUÂN HỒI**

Sau cuộc đại chiến chấn động tại Vô Ưu Thành, cả một vùng cương vực phía Đông của Linh Hoang Giới chìm trong cảnh tiêu điều. Tuy nhiên, đối với giới tu hành, sự sụp đổ của một tòa thành hay sự hy sinh của hàng vạn thường dân không quan trọng bằng việc tranh đoạt "vận may" sau chiến tranh. Tại Vực Thẳm Huyết Hà — nơi tàn quân Ma tộc đang cố thủ và các tông môn chính đạo đang điên cuồng vây quét — sát khí bốc lên ngùn ngụt, nhuộm đỏ cả một khoảng trời.

Diệp Phi đứng trên một đỉnh núi cao, gió rít qua tà áo đen lộng lẫy, ánh mắt hắn lạnh lẽo nhìn xuống chiến trường vạn dặm bên dưới. Sau khi cưỡng ép thức tỉnh sức mạnh kiếp thứ hai để đánh lui Lâm Thiên Vũ, nhục thân của hắn hiện tại đang xuất hiện vô số vết nứt li ti. Nếu không kịp thời gia cố căn cơ, nhục thân này sẽ sụp đổ trước khi hắn kịp đột phá tầng tiếp theo của Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết.

"Tiểu tử, ngươi thật sự muốn làm vậy sao? Hấp thụ huyết khí ngay trên chiến trường, hành vi này rất dễ bị đám gọi là 'Chính đạo' kia quy kết thành Ma đạo, chưa kể sát khí vạn quân rất dễ khiến tâm ma trỗi dậy."

Tiếng nói của Tiêu Lão vang lên trong thức hải, mang theo vài phần lo ngại.

Diệp Phi không đổi sắc mặt, tay phải khẽ chạm vào Trấn Thiên Kiếm đang không ngừng rung động vì khát máu: "Tiêu Lão, Ngài cũng biết nhục thân kiếp này của ta vốn là phế vật, dù có dùng đan dược cực phẩm cũng chỉ là chắp vá. Muốn chịu đựng được uy áp của Cửu Chuyển, ta phải đi con đường cực đoan nhất. Ma hay Thần, bất quá cũng chỉ là danh xưng do kẻ mạnh đặt ra."

"Thạch Hùng!" Diệp Phi khẽ gọi.

Phía sau hắn, một thân hình cao lớn như ngọn núi nhỏ bước ra. Thạch Hùng vác trên vai một thanh trọng phủ đen kịt, huyết mạch Man Hoang trong người hắn đang sục sôi, khiến không khí xung quanh trở nên vặn vẹo.

"Chủ thượng, thuộc hạ đã sẵn sàng!"

"Ngươi trấn giữ phía Tây, phàm là kẻ nào ngăn cản ta luyện công, dù là người hay ma, giết không tha!"

"Rõ!"

Thạch Hùng gầm nhẹ một tiếng, cơ bắp cuồn cuộn phát ra những tiếng nổ "lốp đốp", hắn lao xuống như một khối thiên thạch đen, trực tiếp đập tan một đội quân nhỏ của Ma tộc đang lảng vảng dưới chân núi.

Diệp Phi nhắm mắt lại, cảm nhận dòng máu trong người đang kêu gào. Hắn bước một bước vào hư không, bóng dáng nhạt nhòa rồi biến mất, khi hiện ra đã ở ngay tâm điểm của cuộc hỗn chiến giữa đệ tử của Thiên Vân Tông và Ma tộc binh sĩ.

"Kẻ nào?!" Một vị chấp sự của Thiên Vân Tông quát lớn khi thấy một bóng người đột ngột xuất hiện.

Diệp Phi không trả lời. Hắn xòe bàn tay ra, luân hồi lực lượng bắt đầu vận chuyển. Một cái vòng xoáy màu xám bạc khổng lồ hiện ra trên đỉnh đầu hắn, phát ra lực hút kinh người.

"Cửu Chuyển Luân Hồi – Thôn Thiên Huyết Trận, mở!"

Oanh!

Một tiếng nổ trầm đục vang lên, huyết khí từ hàng ngàn xác chết và những vết thương của binh sĩ đang chiến đấu dường như tìm được chủ nhân, điên cuồng tuôn về phía Diệp Phi. Những sợi tơ máu đỏ thẫm vắt ngang bầu trời, tạo nên một cảnh tượng vừa kinh dị vừa hùng vĩ.

"Hắn đang hút huyết tinh của chúng ta! Là tà tu! Mau dừng tay lại!"

Đám tu sĩ Thiên Vân Tông kinh hãi. Huyết tinh là tinh túy của tu sĩ, mất đi huyết tinh không chỉ là giảm sút tu vi mà là trực tiếp khô héo vạn kiếp bất phục. Mấy vị tu sĩ Linh Cảnh cầm kiếm lao tới, linh lực rực rỡ bùng phát, toan chém đứt vòng xoáy.

Ánh mắt Diệp Phi lạnh lùng liếc qua. Hắn chỉ nhẹ nhàng búng ngón tay.

Phốc! Phốc! Phốc!

Mấy thanh kiếm chưa kịp chạm tới áo hắn đã bị lực lượng luân hồi nghiền nát thành bụi cám. Áp lực từ một cường giả mang ký ức Thần Đế khiến những tu sĩ này cảm thấy linh hồn mình như bị bóp nghẹt.

"Cút!"

Diệp Phi gầm lên, một vòng sóng âm màu xám khuếch tán ra, đánh văng hàng trăm tu sĩ xung quanh. Hắn không muốn sát sinh vô ích đối với nhân tộc, nhưng nếu kẻ nào cản trở đạo lộ của hắn, hắn không ngại để Vực Thẳm Huyết Hà này có thêm vài cái tên mới.

Lúc này, giữa chiến trường, một vị Ma Tướng cao cấp của Ma tộc phát hiện ra sự bất thường. Hắn sở hữu tu vi tương đương với Vương Cảnh sơ kỳ, tay cầm trường đao bốc lên hắc khí ngùn ngụt.

"Nhân tộc tiểu tử, dám đoạt huyết thực của Ma giới ta? Để mạng lại đây!"

Ma đao xé rách không gian, mang theo sát ý vô biên chém thẳng xuống đỉnh đầu Diệp Phi. Nhát đao này ẩn chứa "Ma chi quy tắc", đủ để chém đứt linh hồn một vị Hóa Thần cường giả.

Diệp Phi vẫn đứng yên, tay trái chắp sau lưng, tay phải đưa lên hai ngón tay khẽ kẹp một cái.

Keng!

Âm thanh kim loại va chạm giòn giã vang lên. Toàn bộ chiến trường dường như ngưng đọng. Vị Ma Tướng trợn trừng mắt, kinh hoàng nhìn thấy thanh ma đao nặng ngàn quân của mình lại bị hai ngón tay mảnh khảnh của thiếu niên kia kẹp chặt, không thể nhích thêm nửa phân.

"Sức mạnh của ngươi, quá tạp nham." Diệp Phi bình thản nói.

Rắc!

Hai ngón tay khẽ vận lực, thanh ma đao vỡ vụn. Diệp Phi tiến sát tới, bàn tay áp vào ngực vị Ma Tướng.

"Trở thành dưỡng liệu cho nhục thân của ta đi."

Luân Hồi Quyết kích hoạt cực hạn, từ lòng bàn tay Diệp Phi phát ra lực hút khủng khiếp. Trong tiếng gào thét thảm thiết, vị Ma Tướng kia nhanh chóng khô héo, toàn bộ tinh hoa ma lực và huyết cốt của một vị Vương Cảnh bị chuyển hóa thành dòng năng lượng tinh thuần nhất màu đỏ tươi, tràn vào kinh mạch Diệp Phi.

Uỳnh!

Bên trong cơ thể Diệp Phi, những vết nứt bắt đầu khép lại. Mỗi khi một giọt huyết tinh cao cấp chảy qua, xương cốt của hắn lại phát ra tiếng rồng ngâm hổ gầm. Đây chính là "Luân Hồi Thần Thể" bước đầu được đúc lại bằng máu.

Mùi máu tanh nồng nặc và năng lượng bùng nổ thu hút ngày càng nhiều Ma tộc và các cao thủ tu sĩ.

"Kia chính là Diệp Phi! Kẻ mà Thiên Đạo Minh phát lệnh truy nã!"

Từ phía xa, một đám cường giả của các tông môn tụ tập lại, dẫn đầu là ba vị trưởng lão của Huyền Thiên Tông, tu vi đều ở Vương Cảnh trung kỳ. Họ không nhìn thấy sự tàn khốc của Ma tộc, mà chỉ nhìn thấy "phần thưởng" to lớn khi lấy được đầu của Diệp Phi.

"Diệp Phi, ngươi tu luyện tà công, làm nhục chính đạo, hôm nay lão phu sẽ thay trời hành đạo!" Một vị trưởng lão mặc bào xanh hét lớn, tay vung ra một sợi xích vàng, lấp lánh thần quang — "Phược Thần Toả".

Diệp Phi hít vào một hơi thật sâu, huyết quang trong mắt hắn chợt lóe lên. Hắn vốn dĩ chỉ muốn thu thập huyết tinh Ma tộc, nhưng những kẻ tự xưng "Chính đạo" này lại luôn muốn dồn hắn vào đường cùng.

"Thay trời hành đạo sao?" Diệp Phi cười nhạt, nụ cười mang theo sự ngạo nghễ của vị Thần Đế đời thứ nhất. "Thiên mà các ngươi tôn thờ, còn không có tư cách hành đạo với ta. Các ngươi muốn giết ta để đổi lấy công lao với Thiên Đạo Minh, vậy thì dùng mạng của mình để hiến tế cho thanh kiếm này đi."

Hắn đưa tay nắm lấy chuôi Trấn Thiên Kiếm.

Vút!

Một đường kiếm mang màu xám bạc dài vạn trượng chém đôi bầu trời Huyết Hà. Ba vị trưởng lão Vương Cảnh chưa kịp phản ứng đã thấy hộ thân linh lực của mình tan rã như tuyết gặp ánh mặt trời.

Kiếm chi quy tắc – Vạn Vật Luân Hồi!

Sức mạnh của một kiếm này không phải là phá hoại nhục thân, mà là tước đoạt "thời gian" và "vận mệnh" gắn liền với chúng sinh. Ba vị lão già tóc trắng ngay lập tức già nua thêm nghìn tuổi, da thịt nhăn nheo, khí huyết khô kiệt.

"Ngươi… ngươi đã làm gì?!" Một vị trưởng lão kinh hãi nhìn bàn tay mình chỉ còn là da bọc xương.

"Ta cho các ngươi nếm trải sự mục nát của Luân Hồi." Diệp Phi bước tới, mỗi bước đi đều dẫm trên hư không, huyết dịch xung quanh chiến trường bay lên quấn quýt quanh hắn như những dải lụa thần.

Đúng lúc này, từ sâu trong Vực Thẳm Huyết Hà, một luồng ma khí cực kỳ kinh khủng bùng nổ. Một tòa ma cung khổng lồ trồi lên từ lòng đất. Trên đỉnh cung điện, một nam tử vận ma giáp đen thẫm, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm về phía Diệp Phi.

Đó là một trong Cửu Đại Ma Vương của Ma giới – Huyết Sát Ma Vương.

"Khá khen cho một tiểu tử nhân tộc, dám dùng huyết tinh của tộc ta để đúc thể. Ngươi coi Ma giới không có ai sao?"

Sự xuất hiện của Huyết Sát Ma Vương khiến cả chiến trường rung chuyển. Uy áp của cấp độ Thần Cảnh nửa bước khiến không ít tu sĩ có tu vi thấp trực tiếp nổ tung thành sương máu.

Diệp Phi ngước lên, khóe miệng khẽ nhếch: "Một vị Bán Thần sao? Tốt lắm, huyết tinh của ngươi, mới đủ để ta hoàn thiện tầng thứ nhất của nhục thân Luân Hồi."

Tiêu Lão trong lòng lo lắng: "Diệp Phi, ngươi hiện tại nhục thân chưa ổn định, đối đầu với Bán Thần có quá mạo hiểm không?"

"Mạo hiểm mới là bản sắc của Nghịch Mệnh!"

Diệp Phi hét lớn, cả người hóa thành một luồng ánh sáng máu lao thẳng về phía Ma Vương. Trên chiến trường đổ nát, một thiếu niên mang theo huyết khí ngợp trời đại chiến cùng Ma Vương viễn cổ. Mỗi lần va chạm, dư chấn tạo ra đều khiến bình địa lún xuống vài trượng.

Diệp Phi vận dụng ký ức của kiếp thứ ba – Kiếm Thánh. Kiếm pháp của hắn biến hóa khôn lường, mỗi chiêu đều hướng vào tử huyệt. Huyết Sát Ma Vương càng đánh càng kinh tâm, hắn nhận ra huyết khí của mình đang bị thanh kiếm gãy của đối phương không ngừng thôn phệ.

"Huyết Thần Nộ!" Ma Vương gầm lên, ngưng tụ toàn bộ huyết tinh của vạn quân Ma tộc tạo thành một tôn ma tượng khổng lồ, bàn tay ma tượng to như quả núi giáng xuống.

Diệp Phi không lùi, Trấn Thiên Kiếm tỏa ra hào quang rực rỡ nhất từ trước đến nay.

"Cửu Chuyển Đệ Nhất – Luân Hồi Nhất Kiếm, Trảm Thiên Địa!"

Ánh kiếm xuyên qua ma tượng, xuyên qua lồng ngực Ma Vương.

Trong khoảnh khắc Ma Vương ngã xuống, Diệp Phi lao vào tâm điểm của huyết vụ đang tan rã. Toàn bộ huyết tinh thuần khiết của một vị Bán Thần như thác đổ tràn vào cơ thể hắn.

Rắc… Rắc… Răng rắc!

Xương cốt Diệp Phi lấp lánh ánh kim nhạt, các vết nứt biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một lớp màng ánh sáng bảo vệ thần bí. Nhục thân của hắn đã đạt đến một cảnh giới cực kỳ kinh người, cho dù là linh khí vạn dặm cũng bắt đầu bị lỗ chân lông của hắn hấp thu.

Trên chiến trường, quân Ma tộc đại bại, tu sĩ chính đạo sợ hãi chạy trốn. Diệp Phi đứng đó giữa biển xác chết, thân ảnh cô độc nhưng sừng sững như một ngọn núi thiêng.

Hồi 1 đã gần kết thúc, nhục thân đã đúc xong. Đích đến tiếp theo, chính là vương đô của Linh Hoang Giới, nơi Vân Hiểu Nguyệt đang bị ràng buộc bởi xiềng xích của định mệnh.

Diệp Phi tra kiếm vào bao, ánh mắt hướng về phía chân trời xa xôi, nơi Thiên Đạo Minh đang âm thầm bố trí thiên la địa võng.

"Đợi ta, Hiểu Nguyệt. Kiếp này, không ai có thể đưa nàng đi khỏi ta một lần nữa."

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8