Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 65: Thức tỉnh kiếp thứ 6: Ngự Thú Sư**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 16:44:52 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 65: THỨC TỈNH KIẾP THỨ 6 – VẠN THÚ QUY TÂM**

Không gian sụp đổ giống như những mảnh gương vỡ vụn, bóng tối nuốt chửng lấy vạn vật. Diệp Phi cảm thấy toàn thân như bị hàng ngàn lưỡi dao hư vô băm vằn, cơn đau thấu tận linh hồn. Một tay anh siết chặt lấy thanh Trấn Thiên Kiếm gãy nát, tay còn lại dùng hết sức bình sinh túm lấy bả vai hộ pháp khổng lồ của Thạch Hùng.

Thạch Hùng lúc này đã hôn mê sâu, huyết mạch Man Hoang sau khi cưỡng ép thức tỉnh đã bắt đầu phản phệ. Da thịt hắn nứt toác, máu tím đen rỉ ra, hơi thở yếu ớt như một ngọn nến trước gió.

"Hùng tử, đừng chết… Đệ không được phép chết thêm một lần nào nữa!"

Diệp Phi gầm lên trong thinh không, ý chí Luân Hồi bùng phát mạnh mẽ, tạo thành một lớp màng bảo hộ mỏng manh bao bọc lấy cả hai trước áp lực của dòng chảy khe nứt không gian.

Oanh!

Một tiếng nổ rền vang, không gian phía trước đột ngột mở ra một lối thoát. Diệp Phi và Thạch Hùng bị tống mạnh ra ngoài, rơi tự do từ trên bầu trời cao vạn trượng. Bên dưới họ không phải là đại lục Thanh Vân quen thuộc, mà là một vùng thung lũng bị sương mù đen bao phủ đặc quánh, tử khí bốc lên nghi ngút, những rặng núi đá lởm chởm trông như những bộ răng của quái thú khổng lồ đang há miệng chờ mồi.

“Ầm!”

Tiếng va chạm chấn động cả thung lũng. Diệp Phi dùng chính tấm lưng của mình làm vật đệm cho Thạch Hùng khi tiếp đất. Xương sống vang lên tiếng rắc ghê người, ngụm máu nóng trào ra từ miệng anh, nhuộm đỏ cả một khoảng đất đá.

“Khụ… khụ…”

Diệp Phi lảo đảo đứng dậy, mặc kệ những vết thương đang rách toạc ra. Anh vội vã kiểm tra mạch đập của Thạch Hùng. Nhịp tim rất chậm, sinh mệnh lực đang trôi dạt từng chút một. Nếu không có đan dược đặc biệt hoặc linh khí chữa trị cực mạnh, Thạch Hùng chắc chắn sẽ hóa đạo tại đây.

“Tiêu Lão! Ra ngoài giúp con!” Diệp Phi khàn giọng gọi vào trong Luân Hồi Châu.

Một làn khói xám bay ra, bóng dáng hư ảo của Tiêu Lão hiện lên. Lão nhìn xung quanh một lượt, sắc mặt vốn hay mỉa mai bỗng trở nên vô cùng nghiêm trọng:

“Tiểu tử, ngươi chọn nơi rơi xuống thật là tốt! Đây là Vực Thẳm U Minh – cấm địa tử thần của Trung Tam Giới. Mà điều tệ hại hơn là… chúng ta đang đứng ở giữa sào huyệt của một con rồng. Không phải rồng bình thường, mà là Thái Cổ Ma Long!”

Như để minh chứng cho lời của Tiêu Lão, một tiếng gầm vang dội từ sâu trong hang động tối tăm gần đó bỗng dưng bùng nổ. Sóng âm mang theo sát khí hóa hình, thổi bay lớp sương mù dày đặc, để lộ ra một đôi nhãn mâu đỏ ngầu to lớn như hai vầng trăng máu đang trừng trừng nhìn chằm chằm vào kẻ xâm phạm.

“Gào…!”

Mặt đất rung chuyển dữ dội. Một thân hình dài hàng trăm trượng, phủ đầy lân phiến đen bóng như hắc thiết, toát ra ma khí nồng nặc chậm rãi bò ra. Thái Cổ Ma Long – sinh vật tồn tại từ kỷ nguyên trước, mang theo sức mạnh có thể so sánh với cường giả Thần Cảnh, đang lộ rõ sự giận dữ tột cùng khi bị đánh thức giấc ngủ ngàn năm.

“Xong đời rồi, tiểu tử!” Tiêu Lão hét lên. “Kinh mạch ngươi đứt đoạn, Thạch Hùng sắp chết, giờ lại gặp con thú hung hãn này. Chạy ngay đi!”

Diệp Phi nhìn Thạch Hùng đang nằm bất động, rồi lại nhìn con rồng khổng lồ đang che khuất cả bầu trời. Chạy? Nếu anh chạy, Thạch Hùng sẽ là món mồi ngon nhất cho nó. 8 kiếp trước, anh đã nhìn bao nhiêu thuộc hạ ngã xuống trước mặt mình?

Đủ rồi!

Ánh mắt Diệp Phi đột ngột biến đổi. Từ sự lo lắng, nó trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ, một sự tĩnh lặng như mặt hồ trước cơn bão lớn.

“Mệnh trời bảo ta phải chết sao? Không, trời không có quyền đó.”

Diệp Phi ngồi xuống, đặt tay lên ngực mình. Bên trong thần thức của anh, vòng xoáy Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết đang điên cuồng xoay ngược lại. Mỗi một lần xoay là một lần đốt cháy thọ nguyên, kích phát ký ức bị phong ấn sâu nhất.

“Luân Hồi Ấn… Chuyển thứ sáu… thức tỉnh cho ta!”

Oanh!

Một luồng linh hồn lực màu xanh lục dịu nhẹ nhưng mang theo uy nghiêm vĩnh hằng từ linh hồn Diệp Phi bùng nổ. Phía sau lưng anh, hư ảnh của một vị đạo sĩ trung niên hiện ra, người đó mặc trường bào thêu hình vạn thú, đứng trên đỉnh núi cao, chỉ cần một ánh mắt liền khiến cho Thiên địa vạn thú đều phải phủ phục.

Đó là kiếp thứ sáu: Vạn Thú Chí Tôn – Mặc Vô Đạo.

Trong kiếp đó, Diệp Phi từng dùng một câu lệnh mà trấn áp thập đại yêu đế, một cái búng tay khiến cho thần thú chân chính cũng phải cúi đầu nhận chủ.

Mái tóc đen của Diệp Phi trong chớp mắt chuyển sang màu xanh lục nhạt, con ngươi anh thu hẹp lại thành hình thẳng đứng của loài dã thú tinh khôn nhất. Khí chất của anh hoàn toàn thay đổi: từ một kiếm khách lãnh đạm biến thành một vị chúa tể cai trị muôn loài.

Thái Cổ Ma Long vốn đang lao đến, nhưng khi cảm nhận được hơi thở này, thân hình to lớn của nó bỗng chốc khựng lại giữa không trung. Một nỗi sợ hãi từ sâu trong bản năng truyền thừa qua hàng vạn năm trỗi dậy khiến nó run rẩy.

Diệp Phi chậm rãi bước lên phía trước, mỗi bước chân của anh đều khiến hoa cỏ xung quanh héo úa rồi lại nảy mầm thần tốc. Anh nhìn vào đôi mắt đỏ của con rồng, thanh âm trầm thấp nhưng vang vọng tận tâm linh nó:

“Nghiệt súc, nhìn thấy bản tôn, vì sao chưa quỳ?”

Con Ma Long gầm nhẹ một tiếng, cố gắng kháng cự. Nó phun ra một luồng hơi thở rồng đầy ma khí hắc ám, nóng chảy cả đá tảng. Diệp Phi không tránh né, anh đưa một tay ra, hư không xuất hiện một cái phù ấn màu lục:

“Ngự Linh Ấn – Vạn Thú Quy Tâm!”

Cái phù ấn đó hóa thành hàng vạn sợi xích ánh sáng, xuyên thấu qua luồng hắc hỏa, đâm thẳng vào giữa trán của Ma Long. Đây không phải là sức mạnh thể chất, mà là sự áp chế về cấp bậc linh hồn tuyệt đối. Ma Long hét lên thảm thiết, nó cảm thấy linh hồn mình đang bị một bàn tay vô hình bóp chặt, ép nó phải phục tùng.

“Ta cho ngươi hai lựa chọn.” Diệp Phi lạnh lùng nói, giọng nói của anh lúc này chứa đựng sự uy nghiêm của vạn năm. “Một, trở thành tọa kỵ của ta, hộ vệ huynh đệ ta, ta sẽ ban cho ngươi cơ duyên lột xác thành Thiên Long chân chính. Hai… biến thành vật tế cho linh hồn này của ta được hoàn thiện.”

Ma Long trừng lớn mắt. Nó cảm nhận được một mảnh ký ức về thời kỳ khai thiên lập địa từ vị nhân loại nhỏ bé này. Nó thấy được hình ảnh những con rồng tổ tiên của mình từng bị người này khuất phục để kéo xe. Sự ngạo mạn của dòng máu Thái Cổ cuối cùng đã hoàn toàn sụp đổ trước áp lực kinh khủng kia.

Thái Cổ Ma Long gập đôi chân trước lại, đầu rồng to lớn hạ xuống sát mặt đất, tiếng gầm hung tợn chuyển thành tiếng rên rỉ thần phục. Một luồng bản mệnh tinh huyết từ giữa chân mày nó bay ra, rơi vào lòng bàn tay Diệp Phi, hóa thành một cái hình xăm con rồng nhỏ uốn lượn trên cổ tay anh.

Khế ước linh hồn đã thành!

Diệp Phi thu hồi hư ảnh kiếp thứ sáu, khí chất lục sắc biến mất, trả lại một Diệp Phi đầy thương tích và mệt mỏi. Anh khuỵu gối xuống, dựa vào chân của Ma Long, thở dốc:

“Hắc Long… dùng nội đan của ngươi… che chở cho huynh đệ ta… nhanh lên.”

Ma Long giờ đây đã trung thành tuyệt đối, nó không dám chậm trễ, há miệng phun ra một viên nội đan đen lánh lấp lánh hắc mang. Nội đan xoay tròn trên đỉnh đầu Thạch Hùng, tỏa ra tinh hoa linh lực của Thái Cổ thú thuần khiết nhất để chữa lành những vết rách kinh mạch cho hắn.

Tiêu Lão từ trong Luân Hồi Châu chứng kiến toàn bộ sự việc, không khỏi chép miệng cảm thán:

“Tiểu tử thối… mỗi lần ngươi thức tỉnh một kiếp, ta đều thấy kinh hồn bạt vía. Kiếp thứ sáu này của ngươi đúng là khắc tinh của lũ yêu thú. Thu phục được Thái Cổ Ma Long ở giai đoạn này, ngươi coi như có được một tấm bài tẩy có thể quét ngang Linh Hoang Giới rồi.”

Diệp Phi mỉm cười yếu ớt, ánh mắt anh nhìn về phía trời xa, nơi mà Thiên Đạo Minh chắc chắn đang ráo riết săn lùng mình.

“Vô Nhai, Lâm Thiên Vũ… các ngươi nghĩ ta sẽ chết trong kẽ nứt không gian sao? Kiếp thứ chín này, ta không chỉ có một mình. Thạch Hùng là khiên của ta, và giờ ta đã có kiếm, có rồng.”

Anh bước lên đỉnh đầu của Thái Cổ Ma Long, bế theo Thạch Hùng đang dần hồi phục.

“Hắc Long, rời khỏi đây. Chúng ta hướng tới trung tâm của Linh Hoang Giới. Đã đến lúc đòi lại những gì bọn chúng nợ ta!”

Ma Long gầm lên một tiếng làm rung chuyển cả Vực Thẳm U Minh, đôi cánh rộng lớn như đám mây đen che kín bầu trời vẫy mạnh, mang theo vị thần chủ của mình lao vút lên tầng mây, xé tan màn sương mù u tối.

Chiến hỏa của kiếp thứ chín, lúc này mới chính thức bùng nổ thực sự. Diệp Phi đứng trên đầu rồng, tà áo rách nát bay lất phất trong gió, đôi mắt anh rực sáng ý chí nghịch thiên. Một cuộc hành trình mới đã mở ra, nơi máu và lửa sẽ tráng lệ hơn bao giờ hết.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8