Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 71: Gặp gỡ Yêu Vương**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 16:48:26 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 71: GẶP GỠ YÊU VƯƠNG**

Tiếng vang của đôi cánh đen khổng lồ xé toạc màn sương mù yêu khí dày đặc trong Vạn Yêu Khổng. Mặc Thiên, kẻ từng là một phương Yêu Vương xưng bá, giờ đây mang theo cuồng nộ tích tụ qua hàng vạn năm, hóa thành một đạo hắc quang vút tới. Áp lực từ cấp độ Vương Cảnh ép xuống khiến nham thạch xung quanh nứt toác, những luồng yêu hỏa tím sẫm bốc lên từ khe nứt, biến hang động thành một hỏa ngục chốn nhân gian.

Thạch Hùng gầm lên một tiếng dữ dằn, cơ bắp cuồn cuộn nổi lên như những thanh sắt nguội, huyết mạch Man Hoang trong người hắn sục sôi, chống lại uy áp kinh hồn kia. Hắn vung trọng quyền, định lấy thân mình làm lá chắn, nhưng một bàn tay mảnh khảnh, trắng trẻo đã nhẹ nhàng đặt lên vai hắn.

"Lùi lại."

Giọng nói của Diệp Phi bình thản đến lạ lùng. Giữa bão tố yêu lực đang tàn phá, anh vẫn đứng đó, tà áo xám hơi bay nhẹ, gương mặt không một chút gợn sóng. Đôi mắt anh – đôi mắt đã chứng kiến sự sinh diệt của hàng vạn tinh cầu – khẽ nheo lại, nhìn chằm chằm vào tâm điểm của đạo hắc quang đang lao tới.

Mặc Thiên trong hình hài nam tử tóc tím, bàn tay hóa thành trảo thép, chỉ còn cách cổ họng Diệp Phi gang tấc. Nhưng ngay khoảnh khắc sinh tử ấy, Diệp Phi không tránh, cũng không đỡ. Anh chỉ nhẹ nhàng thốt lên một câu, âm thanh không lớn nhưng lại xuyên thấu qua tiếng gào thét của gió lốc, đâm thẳng vào thức hải của đối phương:

"Tám vạn năm qua, cứ mỗi đêm trăng tròn, vết nứt nơi Yêu Đan của ngươi lại bốc hỏa, linh hồn như bị ngàn vạn kiến độc đục khoét, cảm giác ấy… vẫn dễ chịu chứ?"

*Khựng lại!*

Móng vuốt của Mặc Thiên dừng khựng lại đúng vị trí cách yết hầu Diệp Phi chỉ nửa phân. Gió bão đột ngột tan biến, dư chấn của yêu lực khiến mặt đất sụp đổ thêm một trượng, nhưng Mặc Thiên lại đứng bất động như một pho tượng đá.

Khuôn mặt tuấn tú nhưng tái nhợt của gã Yêu Vương co giật liên hồi. Đôi mắt tím sẫm tràn đầy vẻ kinh hoàng nhìn thiếu niên trước mặt. Hắn nghiến răng, giọng nói khản đặc: "Ngươi… sao ngươi biết? Chuyện này ngay cả tâm phúc của ta cũng không hay biết!"

Diệp Phi đẩy nhẹ móng vuốt của Mặc Thiên sang một bên, bước đi chậm rãi xung quanh gã Yêu Vương như đang dạo chơi trong hoa viên.

"Kiếm ý Luân Hồi của ta ở Kiếp thứ tư không phải là thứ dễ hóa giải đến thế. Ngươi dùng ba ngàn năm để bế quan, dùng thêm bảy vạn năm để thôn phệ yêu hỏa âm hàn nhằm trấn áp nó. Nhưng ngươi không biết rằng, kiếm ý đó giống như hạt giống, ngươi càng dùng ngoại lực trấn áp, nó càng cắm rễ sâu vào cốt tủy."

Diệp Phi dừng lại phía sau lưng Mặc Thiên, nhìn vào vị trí sau gáy của gã, nơi có một vết sẹo hình chữ "V" mờ nhạt đang tỏa ra làn khói đen li ti.

"Bây giờ, ngươi không chỉ bị thương ở Yêu Đan, mà ngay cả thần hồn cũng đã bắt đầu thối rữa. Trông ngươi uy phong thế này, nhưng thực chất chỉ là một cái bình nứt, chỉ cần một mồi lửa nhỏ… bùm, tám vạn năm tu vi sẽ tan thành mây khói."

"Ngươi cầm miệng cho ta!" Mặc Thiên quay ngoắt lại, yêu khí bùng lên nhưng lần này lại mang theo sự hỗn loạn, thiếu đi sự ổn định của một cường giả Vương Cảnh. Gã sợ hãi. Kẻ đứng trước mặt gã, dù mang thân xác của một thiếu niên Linh Cảnh phế vật, nhưng cái khẩu khí và ánh mắt kia… chính xác là kẻ đã suýt nữa tiễn gã về với hư vô ở đời thứ tư.

"Ngươi muốn gì? Trêu chọc ta để cầu xin một cái chết nhanh chóng?" Mặc Thiên cười lạnh, nhưng cánh tay gã đang run rẩy.

Diệp Phi nhìn thẳng vào mắt Mặc Thiên, nụ cười trên môi biến mất, thay vào đó là một sự uy nghiêm tột đỉnh. "Ta muốn chữa thương cho ngươi."

"Chữa thương?" Mặc Thiên sững sờ, rồi phá lên cười điên dại. "Diệp Phi, ngươi bị luân hồi làm hỏng não rồi sao? Ngươi là kẻ gây ra vết thương này, giờ lại nói muốn chữa? Hơn nữa, với tu vi cỏ rác của ngươi hiện tại, lấy gì để chữa cho một Yêu Vương?"

Trong Luân Hồi Châu, linh hồn của Tiêu Lão cũng phải thốt lên: "Diệp小子 (nhóc con), ngươi điên rồi à? Thằng nhóc này hận ngươi thấu xương, ngươi định giúp nó hồi phục để nó xé xác ngươi dễ hơn sao?"

Diệp Phi không đáp lời Tiêu Lão, chỉ bình thản lấy từ trong nhẫn trữ vật ra vài loại linh dược cấp thấp, rồi nhạt giọng nói với Mặc Thiên: "Ngươi không có quyền lựa chọn. Hoặc là để ta chữa, ngươi còn có cơ hội bước vào Thánh Cảnh, nhìn thấy đỉnh cao thực sự. Hoặc là trong vòng ba năm tới, ngươi sẽ hóa thành một vũng mủ máu ngay tại cái hang động hôi hám này. Tin hay không, tùy ngươi."

Mặc Thiên im lặng. Sự im lặng kéo dài đến mức nghe được cả tiếng nham thạch rơi xuống vực thẳm. Gã biết Diệp Phi nói đúng. Tình trạng cơ thể gã đã chạm đến giới hạn cực đoan.

"Được… ta cho ngươi một cơ hội." Mặc Thiên thu hồi cánh đen, ngồi xếp bằng xuống đất, đôi mắt vẫn không rời khỏi Diệp Phi một khắc nào. "Nếu ngươi dám giở trò, ta cam đoan dù có phải tự bạo Yêu Đan, cũng sẽ khiến ngươi và thuộc hạ của ngươi vĩnh viễn không thể siêu sinh."

Diệp Phi không để ý đến lời đe dọa. Anh ra hiệu cho Thạch Hùng canh gác lối vào, rồi hít một hơi thật sâu.

"Tiêu Lão, mượn sức mạnh của Kiếp thứ năm – Đan Thần."

Trong tâm thức, một luồng ánh sáng xanh ngọc bích bùng nổ. Linh hồn Diệp Phi rung động, ký ức về vạn loại dược thảo, về quy luật sinh mệnh của đời thứ năm tràn về như thác đổ. Khí chất của anh đột nhiên thay đổi, từ một kiếm khách sắc lạnh trở thành một vị y sư thần thánh, thanh cao và đầy lòng nhân ái, nhưng sâu bên trong vẫn là sự quyết đoán của kẻ nắm giữ sinh sát.

Diệp Phi bước tới phía sau Mặc Thiên, hai ngón tay khép lại thành kiếm chỉ, nhúng vào vũng máu yêu của chính Mặc Thiên còn sót lại trên mặt đất, sau đó nhanh như chớp điểm vào ba đại huyệt trên sống lưng gã.

"Cửu Chuyển Luân Hồi – Sinh Tử Nghịch Chuyển!"

Một luồng linh lực màu vàng kim hòa lẫn với sắc xanh lục của Đan Thần chảy ra từ đầu ngón tay Diệp Phi, thẩm thấu qua da thịt Mặc Thiên.

"Aaaa!"

Mặc Thiên hét thảm một tiếng, toàn thân run rẩy dữ dội. Những luồng khói đen kịt mang theo kiếm ý mục nát bắt đầu bị ép ra khỏi các lỗ chân lông. Cảm giác đó giống như có hàng vạn lưỡi dao nhỏ đang cắt gọt từng thớ thịt từ bên trong.

"Ngươi… ngươi đang giết ta!" Mặc Thiên gầm gừ, định phản kháng.

"Ngồi yên!" Diệp Phi quát lớn, giọng nói mang theo chân lý không thể chối từ. "Kiếm ý tích tụ tám vạn năm đã hóa thành 'Tử khí'. Ta đang dùng tu vi hiện tại để dẫn dắt nó ra ngoài. Ngươi mà động đậy, kinh mạch sẽ đứt đoạn ngay lập tức!"

Mặc Thiên cắn chặt môi đến bật máu, cố gắng chịu đựng. Gã kinh ngạc nhận thấy, theo sau cơn đau thấu trời xanh là một luồng khí mát lạnh như suối nguồn đầu mùa hạ, len lỏi vào những nơi kinh mạch vốn dĩ đã khô héo và nứt nẻ từ lâu. Yêu Đan đang rệu rã của gã, dưới tác động của luồng linh lực kỳ lạ kia, bắt đầu chậm rãi xoay chuyển, từng mảng sần sùi bị bong tróc, lộ ra lớp yêu tinh thuần khiết nhất.

Diệp Phi đổ mồ hôi đầm đìa. Việc dùng tu vi Linh Cảnh để điều khiển quy luật chữa trị cho một Vương Cảnh là một sự quá tải cực lớn đối với kinh mạch của anh hiện tại. Luân Hồi Châu tỏa ra ánh sáng rực rỡ, giúp anh duy trì sự tỉnh táo.

Anh đang thi triển "Cửu Chuyển Linh Lung Châm", một bí thuật chữa trị có thể hồi sinh người từ cõi chết ở kiếp thứ năm. Từng đường chỉ linh lực như những sợi tơ tằm, khâu lại những vết nứt trong thần hồn của Mặc Thiên.

Thời gian trôi qua, yêu khí hung bạo trong Vạn Yêu Khổng dần dần dịu lại, thay vào đó là một loại khí tức ôn hòa, tràn đầy sinh cơ.

Một canh giờ sau, Diệp Phi thu tay lại, lảo đảo lùi bước, khuôn mặt trắng bệch vì kiệt sức.

Mặc Thiên ngồi đó, một luồng ánh sáng tím rực rỡ bùng phát từ cơ thể gã, quét sạch mọi hôi thối và âm hàn trong bán kính trăm trượng. Đôi cánh đen sau lưng mọc lại, nhưng lần này chúng mang theo những hoa văn cổ xưa rực rỡ, tỏa ra khí tức của một vị vua thực sự.

Mặc Thiên mở mắt, một đạo lôi điện tím xẹt qua hư không. Gã đứng dậy, cảm nhận sự nhẹ nhõm chưa từng có trong tám vạn năm qua. Sức mạnh trong người chảy tràn trề như sông lớn đổ ra biển, không còn sự ngăn trở, không còn nỗi đau đớn thấu xương.

Gã quay lại nhìn Diệp Phi, sát ý trong mắt vẫn còn đó, nhưng lại pha lẫn một sự phức tạp không thể diễn tả bằng lời.

"Tại sao?" Mặc Thiên trầm giọng hỏi. "Ngươi biết rõ sau khi hồi phục, ta có thể giết ngươi ngay lập tức mà không cần tốn chút sức lực nào."

Diệp Phi ngồi dựa vào một tảng đá, vừa điều息 (điều tức) vừa cười nhạt: "Thứ nhất, ta không giúp ngươi miễn phí. Thứ hai, ta đã để lại một đạo 'Luân Hồi Ấn' trong Yêu Đan của ngươi. Nếu ngươi muốn giết ta, linh hồn ngươi sẽ tự hủy trước khi kịp ra tay. Thứ ba… Mặc Thiên, kẻ thù của chúng ta không phải là lẫn nhau."

Mặc Thiên sững người: "Ý ngươi là gì?"

Ánh mắt Diệp Phi trở nên lạnh lẽo như băng tuyết vạn năm, anh nhìn về phía vòm hang động cao vút, dường như muốn xuyên qua đó để nhìn thẳng lên Thượng Tam Giới.

"Tám vạn năm trước, kẻ đứng sau xúi giục ngươi tấn công ta lúc ta đang đột phá, khiến ngươi suýt chết dưới kiếm ta… ngươi cho rằng đó chỉ là một sự trùng hợp? Ngươi nghĩ vì sao vết thương của ngươi lại không thể lành dù ngươi đã thử đủ mọi cách? Bởi vì Thiên Đạo không muốn ngươi lành. Ngươi chỉ là một con cờ dùng một lần để kìm chân ta. Sau khi xong việc, ngươi chết hay sống, không ai quan tâm."

Lời nói của Diệp Phi như sấm nổ ngang tai Mặc Thiên. Gã là Yêu Vương, không phải kẻ ngu ngốc. Nghĩ lại những năm tháng đau đớn và cả những chỉ dẫn mơ hồ từ "vị đại nhân" bí ẩn thuở đó, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng gã.

"Vô Nhai…" Mặc Thiên nghiến răng thốt ra một cái tên.

"Chính là hắn." Diệp Phi đứng dậy, dù hơi thở còn yếu nhưng khí độ vẫn lấn át cả không gian. "Ta cần một lối thoát ra khỏi Vạn Yêu Khổng để đến Nguyệt Tộc. Ngươi biết đường chứ?"

Mặc Thiên nhìn thiếu niên trước mặt, lần đầu tiên gã nhận ra, kẻ đứng trước mặt mình không còn là vị Thần Đế ngạo mạn của đời thứ nhất, mà là một kẻ nghịch mệnh mang theo thù hận và mưu lược của chín kiếp luân hồi. Kẻ này, đáng sợ hơn trước gấp vạn lần.

Mặc Thiên cúi đầu, đôi cánh đen khép lại. Gã không quỳ xuống, nhưng hành động đó đã thể hiện một sự phục tùng ngầm.

"Đường ra đã bị Thiên Đạo Minh phong tỏa từ phía ngoài. Nhưng ta có một đường hầm cổ xưa dẫn thẳng đến biên giới Nguyệt Tộc. Tuy nhiên…" Mặc Thiên ngập ngừng.

"Tuy nhiên cái gì?"

"Lâm Thiên Vũ đã dẫn theo ba vị trưởng lão của Thiên Đạo Minh chờ sẵn ở đầu lối ra kia. Hắn tựa hồ biết chắc ngươi sẽ đi con đường đó."

Diệp Phi không ngạc nhiên, Lâm Thiên Vũ là "Khí vận chi tử", được Thiên Đạo chỉ dẫn là chuyện thường tình. Anh nhìn về phía Thạch Hùng, rồi quay lại nhìn Mặc Thiên:

"Vậy thì tốt. Ta vừa chữa thương cho ngươi, coi như đây là buổi luyện tập đầu tiên của ngươi sau khi tái sinh. Ngươi có dám cùng ta đi chém chết mấy con chó săn của Thiên Đạo không?"

Mặc Thiên sững lại một giây, rồi một nụ cười tàn nhẫn, khát máu dần hiện lên trên khuôn mặt tuấn tú. Gã vung tay, một thanh yêu đao màu tím sẫm hiện ra, không gian xung quanh rên rỉ dưới sức mạnh của nó.

"Tám vạn năm uất ức… quả thật cần chút máu Thần để gột rửa."

Dưới đáy sâu của Vạn Yêu Khổng, một liên minh kỳ dị nhất thế gian đã được hình thành. Diệp Phi dẫn đầu, theo sau là gã khổng lồ Man Hoang và một Yêu Vương cổ đại vừa thức tỉnh từ bóng tối. Họ bước đi, hướng về phía ánh sáng le lói nơi cuối đường hầm, nơi mà "Thiên mệnh" đang chờ đợi để tiêu diệt họ.

Nhưng Thiên Đạo không biết rằng, bánh xe luân hồi của Diệp Phi đã bắt đầu chuyển động theo một quỹ đạo mà không một vị Thần nào có thể tính toán được.

***

*(Nội dung tiếp nối hành trình tiến tới biên giới Nguyệt Tộc và trận đại chiến với Lâm Thiên Vũ)*

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8