Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 73: Đột phá Vương Cảnh**
**CHƯƠNG 73: KIẾM TRẢM THIÊN MỆNH, NGHỊCH CHUYỂN THÀNH VƯƠNG**
Gió rít gào trên đỉnh Thiên Vân, mang theo mùi của lôi hỏa và máu tươi. Bầu trời vốn đã sầm uất bởi mây đen, nay lại càng thêm kinh dị khi con mắt khổng lồ giữa tầng không — Thiên Đạo Chi Nhãn — đang điên cuồng rung động. Dòng huyết lệ màu vàng ròng chảy xuống từ hốc mắt hư ảo đó, thấm đẫm cả một vùng không gian, biến nơi đây thành một pháp trường đầy sát khí.
Lâm Thiên Vũ lùi lại một bước, hơi thở dồn dập, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy. Hắn không thể tin được, hắn là "Khí vận chi tử", kẻ được Thiên Đạo sủng ái, kẻ mang trong mình vận mệnh của một vị thần tương lai. Vậy mà lúc này, trước mặt một kẻ vốn bị coi là "phế vật" của Diệp Gia, hắn lại cảm thấy một nỗi sợ hãi nguyên thủy, giống như một con kiến đứng trước một con cự long đang tỉnh giấc.
"Diệp Phi! Ngươi đã làm gì? Ngươi chỉ là một kẻ nghịch tử bị trời ruồng bỏ, lấy tư cách gì mà khiến Thiên Đạo đổ lệ?" Lâm Thiên Vũ gào lên, âm thanh khản đặc vì phẫn nộ và hoảng sợ.
Diệp Phi đứng đó, giữa tâm bão của lôi đình. Trên trán anh, vạch thứ nhất của Luân Hồi Ấn tỏa ra thứ ánh sáng màu xám tro, kỳ ảo và cổ xưa. Khí tức của anh bắt đầu biến hóa. Nếu như ban nãy Diệp Phi giống như một thanh kiếm sắc bén tiềm ẩn, thì lúc này, anh chính là hiện thân của một vị thần cai quản cái chết và sự tái sinh.
Từ trong thức hải, giọng nói khàn khàn nhưng mang theo sự hưng phấn của Tiêu Lão vang lên:
"Diệp Phi, cẩn thận! Luân Hồi Ấn tầng một đã kích hoạt, ký ức kiếp thứ ba đang tràn về. Nhưng thể xác kiếp này của ngươi chưa đạt tới Vương Cảnh, nếu không thể đột phá ngay lúc này, kinh mạch của ngươi sẽ bị sức mạnh của Kiếm Thánh bạo phát làm cho tan nát!"
Diệp Phi không đáp lời, nhưng ánh mắt anh lạnh lẽo như băng ngàn năm. Anh cảm nhận được trong huyết quản mình, linh lực đang sôi trào như nước lũ. Những hình ảnh về một đời cô độc trên đỉnh tuyết sơn, chỉ có kiếm làm bạn, một đời trảm yêu trừ ma rồi cuối cùng bị chính thiên lôi phản phệ vì quá mạnh… đó chính là kiếp thứ ba — Kiếm Thánh Vô Danh.
"Đột phá sao? Vậy thì đột phá ngay bây giờ."
Diệp Phi lẩm bẩm. Anh không ngồi xuống kết ấn, không dùng linh thạch để bổ trợ. Anh chọn con đường điên cuồng nhất: Luân Hồi Tự Sát để Nghịch Chuyển.
Anh cầm chắc thanh Trấn Thiên Kiếm gãy, đột ngột hướng thẳng về phía tim mình mà đâm tới.
"Diệp ca!" Thạch Hùng ở phía xa thét lên thất thanh, định lao tới nhưng bị áp lực từ lôi kiếp ép chặt xuống đất.
Vân Hiểu Nguyệt che miệng, đôi mắt nàng rung động mãnh liệt. Một nỗi đau đớn không tên từ sâu trong linh hồn nàng trỗi dậy, dường như nàng đã thấy cảnh tượng này hàng ngàn lần trong bóng tối của luân hồi.
Nhưng, mũi kiếm không đâm xuyên qua ngực Diệp Phi. Ngay khi mũi kiếm chạm vào da thịt, một vòng xoáy màu xám đen bùng nổ, nuốt chửng lấy Diệp Phi vào bên trong.
"Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết — Chuyển thứ ba: Kiếm Tâm Tái Tạo!"
*Ầm!*
Một cột sáng xám đâm thẳng lên trời xanh, va chạm trực diện với Thiên Đạo Chi Nhãn. Mây đen bị đánh tan, để lộ ra một khoảng không gian trống rỗng kỳ dị. Trong cột sáng đó, hình bóng Diệp Phi dần biến đổi. Tóc anh dài ra, bạc trắng như sương tuyết, khí tức Vương Cảnh (Hóa Thần) từ cơ thể anh phun trào ra như núi lửa.
Bên trong ý thức của Diệp Phi, bức màn sương mù của kiếp thứ ba đã hoàn toàn tan biến.
*“Ta là kiếm, kiếm là ta. Trời muốn ta chết, ta trảm trời. Đất muốn chôn ta, ta chém đất.”*
Diệp Phi mở mắt. Lúc này, đôi đồng tử của anh đã biến thành màu bạc tinh khôi, sâu thẳm và đầy sự uy nghiêm của một bậc thầy kiếm đạo vĩnh cửu.
"Vương Cảnh… thành rồi." Tiêu Lão thốt lên kinh ngạc. "Không chỉ là Vương Cảnh sơ kỳ, căn cơ của hắn trải qua chín kiếp tích lũy, vừa đột phá đã đạt tới Vương Cảnh đỉnh phong, trực tiếp bỏ qua giai đoạn ổn định!"
Diệp Phi bước ra khỏi cột sáng. Mỗi bước đi, dưới chân anh lại nở ra một đóa hoa sen bằng kiếm khí xám. Thanh Trấn Thiên Kiếm gãy trong tay anh lúc này phát ra tiếng ngâm vang lảnh lót, rung động cả vạn trượng không gian. Những mảnh vỡ rỉ sét bắt đầu rụng xuống, để lộ ra thân kiếm đen huyền huyền bí, dù vẫn gãy, nhưng sát khí phát ra đã đủ khiến các cường giả Linh Cảnh xung quanh phải thổ huyết mà ngất xỉu.
Lâm Thiên Vũ run rẩy, hắn cảm thấy vận mệnh của mình đang bị tước đoạt. Hắn điên cuồng điều khiển Thiên Đạo Chi Nhãn, dùng chút sức tàn cuối cùng gào thét:
"Thiên Đạo Phán Quyết! Trảm cho ta!"
Con mắt trên trời khép lại rồi đột ngột mở trừng, một đạo lôi điện màu tím thẫm đại diện cho sự diệt thế giáng xuống, nhắm thẳng đỉnh đầu Diệp Phi. Đòn này đủ sức san phẳng cả một vương quốc phàm trần chỉ trong nháy mắt.
Diệp Phi nhìn đạo lôi điện đó, môi khẽ nhếch lên một đường cong ngạo nghễ. Anh giơ thanh kiếm gãy lên, động tác chậm rãi nhưng lại mang theo một loại ý vị vận hành của cả vũ trụ.
"Kiếp thứ ba, Kiếm Thánh Vô Danh chiêu thức thứ nhất…"
"Nhất Thiết Không — Luân Hồi Trảm!"
Diệp Phi phất nhẹ thanh kiếm.
Không có kiếm khí hoành tráng, không có âm thanh nổ mạnh. Chỉ thấy một vệt cắt mờ ảo màu xám xẹt qua không trung.
*Xoẹt!*
Đạo lôi điện tím vốn mang theo uy nghiêm của trời đất, khi chạm vào vệt cắt ấy, bỗng nhiên bị tách làm đôi, rồi dần dần hóa thành hư không, giống như nó chưa từng tồn tại. Chưa dừng lại ở đó, vệt cắt màu xám vẫn tiếp tục tiến lên, xuyên thẳng qua tầng mây, chém đôi con mắt Thiên Đạo Chi Nhãn khổng lồ kia.
Một tiếng thét rùng rợn, không phải của con người, vang lên từ phía sau chín tầng mây. Thiên Đạo Chi Nhãn nứt toác, máu vàng văng tung tóe. Sự phản phệ đáng sợ lập tức giáng xuống đầu Lâm Thiên Vũ.
"Aaaa!" Lâm Thiên Vũ ôm lấy mặt, hai hốc mắt hắn nổ tung, máu tươi chảy dài. Khí vận rực rỡ bao quanh hắn bắt đầu thoát ra, tụ lại thành những luồng ánh sáng vàng ròng bay về phía Diệp Phi.
Diệp Phi thu kiếm, khí tức Kiếm Thánh thu liễm lại, nhưng sự áp bách của một vị Vương giả vẫn còn đó. Anh bước đến trước mặt Lâm Thiên Vũ đang quằn quại dưới đất, giọng nói trầm ổn:
"Ngươi tự cho mình là khí vận chi tử, nhưng ngươi có biết, khí vận này vốn dĩ không thuộc về ngươi? Nó được đánh cắp từ chúng sinh, từ những người đã chết trong các vòng lặp trước đó. Hôm nay, ta lấy lại nó."
Diệp Phi đưa tay ra, hút lấy luồng khí vận kim long từ Lâm Thiên Vũ. Luân Hồi Châu trong ngực anh rung động mạnh mẽ, dường như rất hài lòng khi nuốt chửng lấy thứ này.
Lâm Thiên Vũ nằm co quắp, sức mạnh biến mất, địa vị biến mất, ngay cả Thiên Đạo mà hắn hằng sùng bái cũng không bảo vệ được hắn. Hắn lảm nhảm:
"Ngài sẽ đến… Thần Đế Vô Nhai sẽ đến… Ngươi sẽ phải chết…"
"Vô Nhai?" Diệp Phi hừ lạnh, ánh mắt nhìn về phía xa xăm, nơi mà rào cản của Thượng Tam Giới vẫn còn mập mờ. "Sớm thôi, ta sẽ mang theo thanh kiếm này, tìm đến tận ngai vàng của hắn."
Ngay khi Diệp Phi định vung kiếm kết liễu Lâm Thiên Vũ, không gian xung quanh đột nhiên đông cứng lại. Một bàn tay khổng lồ bằng sương mù từ trong hư không thò ra, nhanh như chớp tóm lấy Lâm Thiên Vũ đang hấp hối.
"Kẻ nghịch mệnh, chớ nên quá ngông cuồng. Cờ này chưa tàn." Một giọng nói già nua, đầy sự mục nát vang vọng khắp đỉnh núi.
"Muốn đi?" Diệp Phi nhướng mày, chém ra một kiếm. Nhưng bàn tay sương mù kia dường như không thuộc về quy luật của thế giới này, kiếm khí xuyên qua nó mà không gây ra tổn hại gì đáng kể. Bàn tay đó mang theo Lâm Thiên Vũ biến mất vào khe nứt không gian, để lại một làn khói đen kịt.
Tiêu Lão trầm giọng: "Là người của Thiên Đạo Minh chi nhánh Thượng Giới can thiệp. Diệp Phi, không cần đuổi theo. Lâm Thiên Vũ đã bị ngươi trảm mất Thiên Nhãn, tước sạch khí vận, giờ chỉ là một tên phế nhân, không còn là mối đe dọa."
Diệp Phi thu kiếm, khí tức của anh dần trở lại bình thường, mái tóc bạc trắng chuyển dần về màu đen, nhưng ánh mắt anh vẫn còn đó vẻ sắc sảo của một vị Vương.
Anh quay đầu lại nhìn về phía đám người Yêu tộc và Diệp Gia. Tất cả đều quỳ sụp xuống, không phải vì ép buộc, mà là vì sự kính sợ từ tận đáy lòng. Ngay cả Đại Trưởng lão Yêu tộc — một lão già sống hàng nghìn năm — cũng không tự chủ được mà cúi đầu xưng thần.
Diệp Phi bước đến trước mặt Vân Hiểu Nguyệt. Nàng đứng đó, làn gió nhẹ làm lay động tà áo trắng, đôi mắt đẹp nhìn anh chứa đựng cả sự vui mừng lẫn nỗi u buồn không rõ nguyên nhân.
"Hiểu Nguyệt." Diệp Phi gọi khẽ.
"Chúc mừng ngươi… đột phá Vương Cảnh." Giọng nàng trong trẻo như tiếng suối, nhưng có chút run rẩy.
Diệp Phi vươn tay, khẽ vuốt lên lọn tóc của nàng, trong lòng thầm thề: *Kiếp này, dù phải trảm sạch chín tầng trời, ta cũng sẽ không để nàng phải hóa thân vào luân hồi một lần nào nữa.*
Bỗng nhiên, mặt đất dưới chân họ rung chuyển. Một tiếng nổ kinh thiên động địa phát ra từ hướng bắc của đại lục. Một luồng ánh sáng đen xộc thẳng lên trời, làm biến sắc cả vùng Linh Hoang Giới phía trên.
Tiêu Lão sắc mặt đại biến, bay ra khỏi Luân Hồi Châu: "Đó là… Luân Hồi Hải truyền tới động tĩnh! Không lẽ mảnh vỡ linh hồn tiếp theo của Vân Hiểu Nguyệt xuất hiện rồi?"
Diệp Phi siết chặt tay. Hành trình thực sự của kiếp thứ chín này, sau khi đột phá Vương Cảnh và thức tỉnh Kiếm Thánh, lúc này mới chính thức mở màn.
Anh nhìn thanh kiếm gãy trong tay, rồi nhìn về phía chân trời đang dần sụp đổ bởi sức mạnh hắc ám kia, trầm giọng nói:
"Thạch Hùng, dẫn theo Yêu tộc chỉnh đốn binh mã. Chúng ta không chờ định mệnh đến tìm mình nữa. Chúng ta sẽ chủ động… đi tìm định mệnh để tính sổ."
Tiếng của Diệp Phi vang vọng khắp núi rừng, như một lời tuyên ngôn đanh thép gửi đến vị thần đang ngự trị trên đỉnh cao kia: Trò chơi luân hồi này, kể từ giây phút này, do Diệp Phi ta làm chủ!