Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 91: Thượng Tam Giới

Cập nhật lúc: 2026-05-10 17:01:02 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 91: THƯỢNG TAM GIỚI**

Tiếng gầm rú của lôi kiếp vạn trượng vừa dứt, trả lại cho không gian một sự tĩnh lặng đến rợn người. Thiên Môn khép lại phía sau lưng, cắt đứt hoàn toàn sợi dây liên kết với Trung Tam Giới. Diệp Phi đứng đó, giữa vùng bình nguyên xám xịt, cảm giác đầu tiên ập đến không phải là sự hân hoan của kẻ vừa thăng thiên, mà là một sức nặng ngàn cân ép xuống bờ vai.

Trọng lực ở Thượng Tam Giới cao gấp trăm lần phàm giới. Không khí nơi này đặc quánh, linh khí không còn ở dạng khí thái mà dường như đã hóa thành những tinh thể nhỏ li ti, mỗi lần hít vào đều khiến kinh mạch đau rát như bị kim châm. Đây là quy luật của thần linh, là sự sàng lọc tàn khốc mà Thiên Đạo thiết lập để ngăn cản những kẻ "phàm thai" bước chân vào lãnh địa của chúng.

“Khụ… Khụ…”

Thạch Hùng chống thanh đại phủ xuống đất, gân xanh trên trán nổi lên như những con giun đất. Hắn nghiến răng, xương cốt trong người kêu lên những tiếng “răng rắc” giòn giã. Huyết mạch Man Hoang trong cơ thể hắn đang tự phát sực sôi để chống lại áp lực kinh hoàng này.

“Chủ thượng… đây là nơi nào? Tại sao thần cảm thấy… như đang mang cả một quả núi trên lưng?”

Diệp Phi không đáp ngay. Anh đứng sừng sững, tà áo đen lấm tấm máu khô khẽ bay trong cơn gió mang theo mùi rỉ sắt. Đôi mắt anh, thâm trầm như đầm nước cổ xưa, đang nhìn chằm chằm về phía chân trời xa thẳm, nơi những tòa điện thờ lơ lửng tỏa ra ánh hào quang vàng kim rực rỡ nhưng đầy vẻ giả tạo.

“Đây là Thần giới, cũng là nấm mồ lớn nhất thế gian.” Diệp Phi lạnh lùng nói, giọng anh trầm thấp nhưng vang vọng tận sâu trong tâm thức của các đồng đội. “Nơi này được gọi là Hoang Khô Chi Địa. Đó là biên thùy của Thượng Tam Giới, nơi chôn cất những kẻ thất bại trong các cuộc Đại Thanh Trừng trước đây.”

Bên cạnh anh, Vân Hiểu Nguyệt khẽ run rẩy. Nàng mặc một bộ y phục trắng thanh khiết, gương mặt tái nhợt vì áp lực không gian, nhưng đôi mắt lại toát lên một nỗi buồn man mác. Nàng đưa tay lên ngực, nơi mảnh vỡ linh hồn đang khẽ rung động. Ở nơi này, hơi thở của quá khứ, của đời thứ nhất khi nàng còn là người của Nguyệt Tộc, đang ùa về mạnh mẽ.

“Diệp Phi… em thấy nơi này rất quen.” Nàng thầm thì, giọng nói tan vào trong gió.

Diệp Phi bước đến, bàn tay ấm áp nắm lấy tay nàng. Một luồng linh lực Luân Hồi dịu nhẹ truyền sang, giúp nàng ổn định tâm thần. Anh nhìn nàng, ánh mắt hiếm khi lộ ra một tia nhu hòa: “Phải, đây là nơi chúng ta từng cùng nhau nhìn ngắm hoàng hôn trước khi tất cả sụp đổ. Kiếp này, anh sẽ không để mặt trời lặn thêm một lần nào nữa.”

Lúc này, Tiêu Lão từ trong Luân Hồi Châu cũng hiện thân. Lão già này vốn là linh thể nên ít bị ảnh hưởng bởi trọng lực, nhưng gương mặt hóm hỉnh thường ngày giờ đây lại đặc biệt nghiêm túc.

“Diệp小子 (Nhóc con Diệp), đừng có chủ quan. Lão phu cảm nhận được ít nhất mười đạo khí tức Thần cấp đang tiến về phía này. Động tĩnh khi chúng ta phá vỡ Thiên Môn quá lớn, Thiên Đạo Minh chắc chắn không ngồi yên.”

Quả đúng như lời Tiêu Lão, chỉ trong chớp mắt, từ phía bầu trời đỏ nhạt, mười một đạo kim quang xé rách mây mù lao tới. Tốc độ của chúng cực nhanh, mang theo tiếng rít xé gió lồng lộng.

Đó là một đội tuần tra của Thiên Đạo Minh – Kim Giáp Thần Vệ.

Mỗi kẻ đều cao hơn trượng, mặc trên mình bộ giáp vàng ròng khắc đầy những phù văn quy luật. Chúng cưỡi trên những con Thần Tê có cánh, tay lăm lăm trường thương tỏa ra ánh điện màu tím. Kẻ dẫn đầu là một gã trung niên có đôi mắt vàng rực, tu vi đã đạt tới mức Hạ Thần đỉnh phong.

“Kẻ nào to gan dám trái lệnh Thiên đạo, tự ý xông vào Thần giới?”

Tiếng quát của gã trung niên như sấm nổ, chấn động cả một vùng bình nguyên. Hắn nhìn xuống nhóm người Diệp Phi với ánh mắt tràn đầy sự khinh miệt, như đang nhìn một đám kiến hôi bò vào cung điện hoàng gia.

“Ồ? Chỉ là một đám sâu bọ hạ giới? Thật không ngờ, ở kỷ nguyên mục nát này lại có kẻ bò được tới đây.” Gã thủ lĩnh Kim Giáp cười lạnh, mũi thương chỉ thẳng vào Diệp Phi. “Bọn hạ đẳng, quỳ xuống! Thượng giới không phải là nơi bọn ngươi có thể đứng thẳng. Giao ra Luân Hồi chi bảo, ta sẽ cho bọn ngươi một cái chết toàn thây.”

Thạch Hùng gầm lên một tiếng, định vác phủ lao lên nhưng bị Diệp Phi đưa tay cản lại.

Diệp Phi bước ra phía trước một bước. Chỉ một bước ấy thôi, nhưng cả không gian dường như sụp đổ dưới chân anh. Một luồng khí thế lạnh lẽo, tàn khốc, vượt qua cả thần uy bao trùm lấy đội quân Kim Giáp.

“Quỳ xuống?” Diệp Phi nhướng mày, đôi đồng tử bỗng nhiên chuyển sang màu xám tro của Luân Hồi. “Ngay cả chủ nhân của các ngươi là Vô Nhai cũng không dám nói câu đó với ta ở đời thứ nhất. Các ngươi… là cái thá gì?”

“Láo xược! Dám gọi thẳng danh tự của Thần Đế!”

Gã thủ lĩnh nổi giận, phất tay một cái: “Giết sạch bọn chúng cho ta! Giữ lại linh hồn con nhỏ kia để làm nô bộc!”

Mười tên Kim Giáp Thần Vệ đồng loạt ra tay. Những cây trường thương tím ngắt đâm ra, tạo thành một mạng lưới lôi điện khổng lồ bao phủ lấy cả nhóm. Sức mạnh này so với các cường giả Độ Kiếp ở hạ giới đúng là một trời một vực, mỗi tia điện đều chứa đựng "Quy luật hủy diệt" thực sự.

Nhưng, Diệp Phi chỉ nhếch môi cười một cách băng lãnh.

“Kiếp thứ ba, Kiếm Thánh – Thức tỉnh.”

Một đạo kiếm ý thanh cao, ngạo nghễ bỗng chốc bùng nổ từ thân thể Diệp Phi. Mái tóc đen của anh trong phút chốc biến thành màu trắng bạc, tà áo tung bay, cả người như một thanh tuyệt thế bảo kiếm vừa rút ra khỏi bao.

Trấn Thiên Kiếm gãy nát bỗng rung động mãnh liệt. Một vầng hào quang bao phủ lấy đoạn kiếm, nối dài nó bằng một lưỡi kiếm hư ảo cấu thành từ kiếm ý nguyên thủy nhất.

“Nhất Kiếm – Bình Thiên Hạ.”

Diệp Phi không hoa mỹ, chỉ nhẹ nhàng vung tay một đường ngang.

*Hưu!*

Một đường chỉ bạc thanh mảnh xuất hiện giữa không trung. Thời gian như ngưng đọng. Mười tên Kim Giáp Thần Vệ đang lao tới bỗng nhiên khựng lại giữa chừng. Những con Thần Tê to lớn đứng yên như tượng gỗ.

Một giây sau.

*Rắc! Rắc! Rắc!*

Toàn bộ những cây thần thương lôi điện vỡ vụn như pha lê. Sau đó, một vệt máu đỏ tươi đồng loạt phun ra từ cổ của mười tên thần vệ. Những chiếc đầu mang theo mũ giáp vàng ròng lăn lông lốc xuống bãi đá xám, đôi mắt chúng vẫn còn giữ nguyên vẻ ngạo mạn chưa kịp tan biến.

Chỉ một chiêu! Mười vị hạ thần bị trảm sát như cắt cỏ.

Gã thủ lĩnh trung niên đại kinh thất sắc, cả người run bắn lên, suýt chút nữa ngã khỏi lưng thú. Hắn chưa bao giờ thấy kiếm pháp nào nhanh và tàn độc đến thế. Nó không phải là công pháp tu luyện bình thường, mà là sự lĩnh ngộ quy luật đến mức cực hạn.

“Ngươi… ngươi là ai? Ngươi không thể là tu sĩ hạ giới!” Gã thủ lĩnh lắp bắp, giọng nói tràn đầy sự sợ hãi.

Diệp Phi thu kiếm, mái tóc trắng lại trở về màu đen tuyền. Anh chậm rãi tiến về phía gã trung niên, mỗi bước chân của anh như giẫm lên nhịp tim của hắn, khiến hắn ngạt thở.

“Về bảo với Vô Nhai…” Diệp Phi đứng trước mặt gã, ánh mắt nhìn thẳng vào tâm can đối thủ. “Diệp Phi đã trở về. Những gì hắn nợ ta qua tám kiếp luân hồi, kiếp này, ta sẽ đòi lại cả gốc lẫn lãi. Và còn một việc nữa…”

Ánh mắt Diệp Phi thoáng qua một tia tàn nhẫn, anh đột ngột đưa tay bóp chặt cổ gã thủ lĩnh, nhấc bổng gã lên không trung.

“Đừng bao giờ dùng ánh mắt dơ bẩn đó nhìn người phụ nữ của ta.”

*Rắc!*

Một tiếng gãy gọn. Diệp Phi bóp nát yết hầu của gã thủ lĩnh, rồi ném cái xác sang một bên như ném một bao rác rưởi.

Xung quanh lặng ngắt như tờ. Thạch Hùng và Vân Hiểu Nguyệt nhìn cảnh tượng này với những cảm xúc khác nhau. Thạch Hùng là sự sùng bái tột độ, còn Hiểu Nguyệt lại là sự đau lòng kín đáo. Nàng biết, để có được sức mạnh như vậy, Diệp Phi đã phải trải qua những gì trong những kiếp luân hồi đẫm máu kia.

Diệp Phi phủi bụi trên tay, quay lại nhìn mọi người: “Đi thôi. Đây chỉ là những quân tốt thí. Trận chiến thật sự nằm ở Thần Điện Vô Nhai.”

Anh chỉ tay về phía một ngọn núi cao chọc trời, nơi có một dòng sông bạc chảy từ trên đỉnh xuống, lơ lửng giữa hư không. Đó là Luân Hồi Hải – nguồn cơn của mọi sự bắt đầu và cũng là nơi kết thúc của tất cả.

“Lục Đạo Tiên Ông đã từng nói, vận mệnh là một vòng tròn. Nhưng ta sẽ chém đứt vòng tròn đó để tạo thành một con đường thẳng đi đến vĩnh hằng.”

Khi nhóm người Diệp Phi bắt đầu di chuyển sâu hơn vào nội địa của Thượng Tam Giới, bầu trời bỗng nhiên chuyển từ màu đỏ nhạt sang màu tím đen âm u. Một đạo ý chí khổng lồ từ trung tâm Thần giới quét qua vạn dặm, mang theo sự tức giận của một vị chúa tể bị xúc phạm.

Tại Thần Điện vĩnh hằng, một nam nhân ngồi trên ngai vàng bằng xương trắng bỗng mở mắt. Ánh mắt hắn xuyên qua hàng triệu dặm không gian, nhìn thấy thi thể của đội tuần tra và bóng lưng của người thanh niên mặc áo đen kia.

“Diệp Phi… chín kiếp rồi, ngươi vẫn cố chấp như vậy sao?” Giọng nói của Vô Nhai vang vọng trong thần điện vắng lặng, lạnh lẽo vô cùng. “Ngươi muốn nghịch thiên? Nhưng ngươi có biết, ngay cả cái gọi là 'Nghịch mệnh' của ngươi, cũng nằm trong bàn cờ mà ta đã bày ra không?”

Vô Nhai mỉm cười, một nụ cười đầy nham hiểm. Hắn phất tay, một con cờ trên bàn cờ trước mặt vỡ vụn.

“Lâm Thiên Vũ chết rồi, nhưng ta còn nhiều 'Khí vận chi tử' khác. Thượng Tam Giới này, chính là lò luyện ngục mà ta dành riêng cho ngươi.”

Dưới mặt đất, Diệp Phi bỗng dừng bước. Anh ngửa đầu nhìn lên trời, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười ngạo nghễ. Anh biết Vô Nhai đang nhìn mình.

“Vô Nhai, chuẩn bị quan tài cho mình đi. Lần này, luân hồi sẽ không mở ra cho ngươi đâu.”

Gió ở Thượng Tam Giới bỗng rít gào mạnh hơn, cuốn theo cát bụi của những kỷ nguyên đã mất. Một cuộc đại biến thiên chưa từng có chính thức bắt đầu, nơi một kẻ vô mệnh sẽ đối đầu với toàn bộ quy luật của trời đất.

Diệp Phi nắm chặt chuôi kiếm Trấn Thiên, sải bước đi tới phía trước. Bóng lưng của anh, đơn độc nhưng vững chãi như một tượng đài, dẫn lối cho những kẻ nghịch mệnh đi về phía ánh rạng đông đẫm máu.

Thượng Tam Giới, hôm nay phải rung chuyển!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8