Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 111: Cuộc đào thoát vĩ đại**
**CHƯƠNG 111: CUỘC ĐÀO THOÁT VĨ ĐẠI**
Máu.
Máu nhuộm đỏ cả một vùng chân trời của Linh Hoang Giới.
Bầu trời Cửu Tiên Sơn lúc này không còn sắc xanh thanh bình của chốn tiên gia, mà bị phủ lấp bởi một tầng mây tím ngắt, đặc quánh áp lực từ "Thiên Đạo Chi Võng". Những sợi xích ánh sáng khổng lồ từ hư không đâm xuống, khóa chặt không gian trong phạm vi vạn dặm. Tiếng sấm rền vang không ngớt, mỗi một tiếng nổ đều như muốn chấn nát linh hồn của những kẻ bên dưới.
Tại trung tâm của chiến trường, Nghịch Mệnh Điện – pháo đài mà Diệp Phi đã dốc hết tâm huyết xây dựng bấy lâu – nay đã trở thành một đống đổ nát hoang tàn. Các kiến trúc cổ kính sụp đổ dưới hỏa lực của mười vạn thiên binh Thiên Đạo Minh.
Diệp Phi quỳ một gối trên đỉnh Thiên Mệnh Đài, thanh Trấn Thiên Kiếm cắm sâu xuống mặt đất để giúp anh đứng vững. Mái tóc đen nhánh của anh giờ đây đã điểm bạc quá nửa, đôi mắt vốn dĩ trầm mặc như đầm nước sâu giờ lại đỏ ngầu tơ máu. Cả cơ thể anh là chi chít những vết thương không thể khép miệng, linh lực Hóa Thần Cảnh trong đan điền đang ở trạng thái khô kiệt vì phải đối kháng trực tiếp với một đòn "Thiên Đạo Chế裁" của Thần Đế Vô Nhai cách không truyền xuống.
"Diệp ca, đi mau! Đừng chần chừ nữa!"
Thạch Hùng gầm lên một tiếng như sấm, toàn thân hắn sưng phồng lên, huyết mạch Man Hoang cổ đại kích phát đến mức tối đa. Cơ bắp hắn đỏ rực như nham thạch, tay cầm cự phủ điên cuồng vung vẩy, mỗi nhát rìu đều chém nát mười mấy tên chấp pháp giả của Thiên Đạo Minh. Thế nhưng, cứ mỗi kẻ ngã xuống, lại có hàng trăm kẻ khác lao vào như thiêu thân.
Bên cạnh Diệp Phi, Vân Hiểu Nguyệt gương mặt trắng bệch, đôi bàn tay ngọc ngà của nàng vẫn không ngừng thi triển Thái Âm linh lực để chữa trị cho anh. Thế nhưng tàn hồn của nàng đang run rẩy, khí tức mong manh như ngọn nến trước gió.
"Phi… đi thôi. Nếu chàng không đi, sự hy sinh của mọi người sẽ vô nghĩa." Giọng nàng nhỏ như muỗi kêu nhưng kiên định đến lạ lùng.
Từ trong Luân Hồi Châu, giọng nói già nua và gấp gáp của Tiêu Lão vang vọng trong thức hải Diệp Phi:
"Tiểu tử thối! Ngươi còn do dự cái gì? Đây là một cái bẫy! Vô Nhai dùng phân thân của Lâm Thiên Vũ để dẫn dụ ngươi, hắn muốn vây chết toàn bộ nòng cốt của Nghịch Mệnh Điện để cắt đứt đôi cánh của ngươi trước khi ngươi đạt đến Chuyển thứ chín! Chạy mau, lão phu sẽ dùng tàn hồn cuối cùng để đốt cháy một thông đạo không gian!"
Diệp Phi nhìn quanh. Tim anh thắt lại.
Mặc Phàm – một vị tướng trẻ đầy tài năng đã theo anh từ những ngày đầu ở Hạ Tam Giới, giờ đây chỉ còn lại một cánh tay, đang dùng thân mình chặn trước cổng lớn, cười ha hả giữa đám kẻ thù:
"Điện chủ! Đời này Mặc Phàm ta được theo người nghịch thiên, đã không còn gì hối tiếc! Nhớ lấy, nợ máu này, kiếp sau người nhất định phải đòi lại!"
*Ầm!*
Một tiếng nổ kinh thiên động địa. Mặc Phàm chọn cách tự bạo nguyên anh. Sức mạnh của một tu sĩ Vương Cảnh tự bạo tạo ra một quầng sáng khổng lồ, cuốn phăng toàn bộ binh đoàn Thiên Đạo Minh xung quanh, mở ra một khe hở nhỏ trong vòng vây trùng điệp.
"Mặc Phàm!" Diệp Phi rống lên, cổ họng trào ra một ngụm máu tươi.
Lại thêm những tiếng nổ khác vang lên ở khắp nơi. Thanh Y lão nhân – người canh giữ thư viện của Nghịch Mệnh Điện, kẻ cả đời chỉ biết đến kinh thư, lúc này lại hiên ngang đứng trên không trung, đốt cháy thọ nguyên để triệu hồi vạn đạo phù văn vây khốn ba vị trưởng lão của Thiên Đạo Minh.
"Chủ thượng, đi! Đi để phục thù! Đi để hoàn thành Cửu Chuyển!"
Từng người, từng người một ngã xuống. Những thuộc hạ trung thành nhất, những người đã cùng anh thề nguyện phá vỡ xiềng xích vận mệnh, giờ đây đang dùng máu của mình để lót đường cho anh. Họ biết, chỉ cần Diệp Phi còn sống, ngọn lửa Nghịch Mệnh sẽ không bao giờ tắt. Chỉ cần Diệp Phi thành Thần, họ sẽ có cơ hội được tìm thấy trong vòng xoáy luân hồi.
Diệp Phi nắm chặt chuôi kiếm, đốt ngón tay trắng bệch. Một giọt lệ nóng hổi lăn dài trên má anh, hòa cùng máu tươi. Anh vốn là Cửu Thế Luân Hồi Giả, anh tưởng rằng mình đã đủ lạnh lùng sau tám kiếp đau thương, nhưng cảm giác nhìn những người tin tưởng mình chết dần trước mắt lại đau đớn hơn cả việc bị Thiên Đạo xé xác.
"Chúng thần của Nghịch Mệnh Điện, nghe lệnh ta!" Diệp Phi đứng phắt dậy, thanh Trấn Thiên Kiếm phát ra tiếng ngâm vang rền, vang vọng khắp vạn dặm.
Âm thanh đó át cả tiếng sấm sét, khiến toàn bộ chiến trường khựng lại trong giây lát.
"Hôm nay, ta – Diệp Phi, nợ các ngươi một mạng! Nếu trời xanh không đổ, ta sẽ là kẻ đổ nó! Nếu luân hồi không mở, ta sẽ là kẻ rạch nó ra! Đi!"
Diệp Phi không nhìn lại nữa. Anh biết, sự do dự lúc này chính là tội ác lớn nhất đối với những người đã ngã xuống.
Anh nắm lấy tay Vân Hiểu Nguyệt, kéo nàng vào lòng. Luân Hồi Châu bay vút ra ngoài, tỏa ra ánh sáng rực rỡ chưa từng có. Tiêu Lão hóa thành một đạo thanh quang khổng lồ, lao thẳng vào vị trí yếu nhất của Thiên Đạo Chi Võng.
"Thạch Hùng! Mau rút!" Diệp Phi quát lớn.
Thạch Hùng nhổ ra một ngụm máu đầy mảnh vụn nội tạng, nhe răng cười khổ: "Đại ca, huynh đi trước. Đám khốn khiếp này cắn dai quá, đệ phải ở lại 'tiễn' bọn chúng thêm một đoạn nữa. Đừng lo, huyết mạch Man Hoang của đệ khó chết lắm, đệ sẽ tìm huynh ở điểm hẹn!"
Nói đoạn, Thạch Hùng không đợi Diệp Phi trả lời, quay người lao vào đám sương mù dày đặc của kẻ thù. "Đến đây! Đám chó săn của Thiên Đạo! Đến xem ông nội Thạch Hùng của các ngươi chết thế nào!"
Diệp Phi cắn chặt môi đến bật máu. Anh biết Thạch Hùng đang nói dối. Hắn định dùng tuyệt kỹ "Vạn Thú Tự Diệt" để ngăn chặn toàn bộ viện quân phía sau. Đó là đòn đánh đổi cả sinh mạng.
"Đi!"
Diệp Phi kích phát toàn bộ luân hồi ấn trong cơ thể. Sáu vòng xoáy ánh sáng hiện ra sau lưng anh, đại diện cho sáu kiếp đã tu hành thành đạt. Anh dùng chút sức tàn cuối cùng, chém ra một kiếm rách trời.
"Trấn Thiên: Luân Hồi Vô Tận!"
Một nhát kiếm xám xịt mang theo hơi thở của thời gian và cái chết quét qua. Không gian nứt toác, tạo ra một vết rách không gian đen ngòm. Diệp Phi ôm chặt Vân Hiểu Nguyệt, cả hai hóa thành một luồng sáng lao vào trong bóng tối vô tận đó.
Phía sau anh, tòa cung điện nguy nga đổ xuống. Tiếng hét của Thạch Hùng nhỏ dần, rồi bị thay thế bởi một vụ nổ ánh sáng vàng rực phủ kín toàn bộ Cửu Tiên Sơn.
Tại Thần Giới xa xôi, trên một tòa ngai vàng bằng tinh thể không gian, Thần Đế Vô Nhai khẽ mở mắt. Ánh mắt hắn xuyên qua hàng triệu dặm, nhìn thấy cảnh tượng Diệp Phi đào thoát. Một nụ cười nhạt hiện lên trên gương mặt thần thánh của hắn.
"Diệp Phi, ngươi trốn không thoát. Kiếp thứ chín này, quân cờ của ta đã đặt sẵn. Ngươi càng mạnh mẽ, trái quả luân hồi càng ngọt ngào…"
Hắn phất tay một cái, "Thiên Đạo Chi Võng" biến mất. Toàn bộ Cửu Tiên Sơn giờ chỉ còn là một hố đen khổng lồ, không còn dấu vết của sự sống.
***
Trong kẽ nứt không gian, Diệp Phi lịm dần đi. Trong cơn mê man, anh vẫn cảm nhận được bàn tay nhỏ bé của Vân Hiểu Nguyệt đang nắm chặt lấy tay mình, và linh hồn của Tiêu Lão đang yếu ớt kêu gọi.
Anh không thấy đau đớn nữa, chỉ thấy một nỗi hận ý thấu tận tâm can đang bốc cháy.
"Vô Nhai… Thiên Đạo… Các ngươi muốn ta chết ở kiếp này? Các ngươi muốn dùng máu của anh em ta để làm bàn đạp cho sự vĩnh hằng?"
Một giọng nói trầm đục, mang theo sức mạnh từ kiếp thứ nhất – Thần Đế Luân Hồi, vang lên trong tâm khảm của anh:
"Tỉnh lại đi, phần bản thể cuối cùng của ta. Nghịch mệnh không phải là chạy trốn, mà là sự rèn luyện giữa máu và lửa. Kiếp thứ chín… bây giờ mới thật sự bắt đầu."
Linh hồn Diệp Phi rung động mãnh liệt. Vết sẹo linh hồn do bị Thiên Đạo đánh trúng bỗng nhiên nảy mầm một tia sáng kỳ lạ. Đó là mầm mống của "Vô Mệnh Cách", thứ mà ngay cả Thiên Đạo cũng không thể đo lường được.
Cuộc đào thoát vĩ đại này, là kết thúc của Nghịch Mệnh Điện, nhưng cũng là khởi đầu cho một con quỷ dữ sắp thức tỉnh từ cõi luân hồi. Diệp Phi biết, khi anh trở lại lần tới, toàn bộ Thượng Tam Giới sẽ phải phủ phục dưới lưỡi kiếm gãy của anh.
Nợ máu, phải trả bằng máu của Thần!