Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 116: Đột phá Thánh Cảnh**
Giữa rặng núi Thần Khuyết vạn năm mây mù bao phủ của Linh Hoang Giới, một cỗ khí tức cổ xưa và trầm mặc đang âm thầm thức tỉnh, tựa như một con cự long ngủ vùi dưới lòng đất sâu vừa khẽ chuyển mình.
Diệp Phi ngồi xếp bằng trên đỉnh Cửu Long, chung quanh anh là tám cột sáng luân hồi rực rỡ, mỗi cột sáng đều thấp thoáng hình bóng của một vị cường giả đỉnh phong. Có kẻ cầm kiếm ngạo thị thiên hạ, có kẻ đứng trước lò luyện đan vạn trượng, lại có kẻ một thân sát khí trấn áp cả bầu trời… Đó là tám kiếp luân hồi mà anh đã đi qua, tám mảnh ký ức đau thương và huy hoàng đang cuộn trào, hòa quyện vào cơ thể kiếp thứ chín này.
"Diệp Phi, nén lại! Đừng để tâm ma của đời thứ tư quấy nhiễu!" Giọng nói già nua nhưng uy nghiêm của Tiêu Lão vang lên từ trong Luân Hồi Châu. Lúc này, lão không còn vẻ cợt nhả thường ngày, mà thần sắc cực kỳ nghiêm trọng.
Trên đỉnh đầu Diệp Phi, bầu trời vốn đang trong xanh bỗng chốc sụp tối. Những đám mây đen kịt từ bốn phương tám hướng kéo về, cuồn cuộn như sóng thần hắc ám. Trong làn mây ấy, những tia chớp màu tím đen – Tử Tiêu Thần Lôi – bắt đầu nhảy múa, xé toác hư không. Đây không phải là lôi kiếp bình thường, mà là "Thánh Nhân Diệt Thế Kiếp", sự trừng phạt của Thiên Đạo dành cho những kẻ dám chạm tay vào quy luật luân hồi cấm kỵ.
Phía dưới chân núi, Thạch Hùng một tay nắm chặt chiến rìu bằng đồng cổ, thân hình cao lớn như một tòa tháp canh sừng sững. Huyết mạch Man Hoang trong người hắn đang sôi sục, khí huyết bốc lên nghi ngút như một ngọn lửa hồng hoang.
"Bất cứ kẻ nào dám tiến lại gần đỉnh núi trong vòng mười dặm, chết!"
Tiếng gầm của Thạch Hùng làm chấn động cả sơn hà. Ở phía đối diện, Vân Hiểu Nguyệt lặng lẽ đứng đó, y phục trắng tinh khôi tung bay trong gió lốc. Đôi mắt nàng mang theo vẻ u sầu vạn cổ, Thái Âm Chi Thể vận chuyển hết mức, tỏa ra từng luồng hàn khí thấu xương để đóng băng không gian xung quanh, ngăn cản sự dò xét của các cường giả Thiên Đạo Minh đang ẩn nấp trong bóng tối.
"Ầm!"
Đạo lôi điện đầu tiên giáng xuống. Nó không đánh vào Diệp Phi, mà đánh thẳng vào cột sáng của kiếp thứ nhất.
Diệp Phi khẽ rên lên một tiếng, gương mặt anh tuấn trở nên tái nhợt, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo vô cùng. Anh vận hành Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết đến cực hạn. Từng tấc da thịt, từng đốt xương cốt đều đang bị sức mạnh của thiên phạt nghiền nát rồi lại tái tạo ngay lập tức.
"Chỉ bấy nhiêu thôi sao?" Diệp Phi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào con mắt lôi đình trên chín tầng trời. "Tám kiếp trước, ngươi dùng định mệnh để khóa chặt ta. Kiếp này, ta sẽ dùng chính cơ thể này để nuốt chửng cả lôi kiếp của ngươi!"
Anh đột ngột đứng dậy, Trấn Thiên Kiếm trong tay vang lên tiếng ngân vang xé lòng. Thanh kiếm gãy giờ đây đã nối liền một đoạn bằng một dải linh quang đỏ sẫm như máu đào. Diệp Phi không chọn cách phòng ngự, anh đạp không mà lên, lao thẳng vào giữa tâm bão lôi đình.
"Hắn điên rồi sao? Dùng nhục thân đón nhận Tử Tiêu Thần Lôi?" Một lão giả áo bào vàng của Thiên Đạo Minh đang ẩn nấp phía xa kinh hãi thốt lên.
Nhưng cảnh tượng tiếp theo đã phá vỡ mọi nhận thức của bọn chúng.
Diệp Phi đâm thẳng thanh kiếm vào đám mây đen, miệng quát lớn: "Luân Hồi Ấn thứ tám – Khai!"
Sau lưng anh, một đồ án khổng lồ hình vòng tròn xuất hiện, bên trong chia thành tám ngăn, mỗi ngăn đều đang phát ra ánh sáng chói lòa. Luân Hồi Châu từ trong ngực Diệp Phi bay ra, trấn giữ tâm điểm của vòng tròn. Sức mạnh luân hồi cuồng bạo bắt đầu thôn phệ lôi điện. Những tia chớp có thể khiến một vị Vương Cảnh cường giả tan xương nát thịt, lúc này lại như những con rắn nhỏ bị thuần hóa, chui tợn vào các lỗ chân lông của Diệp Phi, tôi luyện cho anh một bộ "Thánh Thể Luân Hồi".
Khí tức của Diệp Phi bắt đầu tăng vọt.
Vương Cảnh đỉnh phong…
Nửa bước Thánh Cảnh…
Sức mạnh áp bách lan tỏa ra từ người anh khiến vạn vật trong vòng trăm dặm đều phải phủ phục. Cỏ cây hóa đá, thú dữ run rẩy. Một luồng uy áp mang theo hơi thở của thần linh thượng cổ bắt đầu thành hình.
"Ngăn hắn lại! Tuyệt đối không được để hắn đột phá Thánh Cảnh!" Tiếng gầm thét của Thiên Đế Vô Nhai vang vọng từ cõi hư vô xa xăm, xuyên qua kết giới để truyền đến tai những kẻ thuộc hạ.
Lúc này, từ trong hư không, ba vị trưởng lão Thánh Cảnh của Thiên Đạo Minh đồng loạt xuất hiện. Họ cầm trong tay những đạo phù lục màu vàng kim, toát ra khí tức tiêu diệt vạn vật, lao thẳng về phía Diệp Phi giữa lúc anh đang ở thời khắc mấu chốt nhất.
"Kẻ nào dám!"
Thạch Hùng gầm lên, chiến rìu vung lên một vòng cung xé gió, mang theo sức mạnh nghìn cân chém thẳng vào vị trưởng lão đi đầu. Vân Hiểu Nguyệt cũng không chậm trễ, nàng kết ấn bằng hai tay, một đóa nguyệt hoa khổng lồ nở rộ giữa không trung, đóng băng cả dòng thời gian trong nháy mắt, khiến chuyển động của ba vị trưởng lão trở nên chậm chạp.
Tuy nhiên, áp lực của ba vị Thánh Cảnh hợp lực không phải chuyện đùa. Thạch Hùng bị chấn văng ra ngoài, ngực lõm xuống một mảng, máu tươi phun ra nhuộm đỏ cả vạt áo nhưng hắn vẫn gượng dậy, đôi mắt đỏ ngầu như dã thú. Vân Hiểu Nguyệt sắc mặt trắng bệch, Thái Âm Chi Thể của nàng dù mạnh nhưng linh hồn mảnh vỡ vẫn chưa hoàn chỉnh, việc cưỡng ép đóng băng Thánh Cảnh đang khiến nàng chịu phản phệ cực lớn.
Diệp Phi nhìn thấy cảnh đó, một ngọn lửa giận dữ bùng lên trong đáy mắt.
"Cút cho ta!"
Một tiếng quát của anh như sấm sét nổ tung bên tai ba vị trưởng lão. Diệp Phi lúc này đã hoàn toàn dung hợp được đạo lôi kiếp cuối cùng. Toàn thân anh phát ra ánh sáng bạch kim thuần khiết, đôi mắt biến thành màu bạc vô tình.
Thánh Cảnh!
Không phải là Tiểu Thánh hay Đại Thánh bình thường, mà là "Vô Thượng Thánh Cảnh" – một cảnh giới mà vạn năm qua chưa ai đạt tới kể từ khi Luân Hồi Chi Bàn bị phong ấn.
Diệp Phi chỉ đơn giản vung kiếm một cái. Không có chiêu thức cầu kỳ, không có linh lực hào nhoáng. Chỉ có một đường kẻ ngang xám xịt xuất hiện giữa không trung.
Ba vị trưởng lão Thánh Cảnh khựng lại. Ánh mắt họ lộ ra vẻ sợ hãi tột cùng, miệng muốn nói nhưng không phát ra âm thanh. Ngay sau đó, cơ thể họ bắt đầu nứt ra theo đường kẻ xám kia. Linh hồn của họ, tu vi của họ, thậm chí cả dấu vết tồn tại của họ trong dòng chảy thời gian đều bị một lực lượng vô hình xóa sổ sạch sẽ.
Nhân quả của họ đã bị chém đứt.
Diệp Phi đáp xuống mặt đất, mỗi bước đi đều khiến hoa cỏ héo úa rồi lại tươi tốt trong nháy mắt, đó chính là dấu hiệu của việc làm chủ sự sống và cái chết. Anh bước tới chỗ Thạch Hùng, đặt tay lên vai hắn, một luồng sinh khí luân hồi dạt dào đổ vào, chữa lành vết thương cho hắn chỉ trong chớp mắt. Sau đó, anh đi đến trước mặt Vân Hiểu Nguyệt, nhẹ nhàng đỡ lấy thân hình mảnh mai của nàng.
"Ta đã về." Diệp Phi nói, giọng trầm thấp nhưng chứa đựng sức mạnh vô biên.
Tiêu Lão từ trong Luân Hồi Châu hiện ra dưới hình dạng hư ảo, lão nhìn Diệp Phi rồi cười lớn: "Tốt! Tốt lắm! Một bước vào Thánh, thực lực bây giờ của ngươi sợ rằng ngay cả Thiên Thần dưới trướng Vô Nhai cũng phải kiêng dè. Nhưng Diệp Phi, con đường trước mắt sẽ còn khốc liệt hơn gấp bội."
Diệp Phi nhìn lên bầu trời, nơi mây đen đã tan biến nhưng một con mắt khổng lồ mờ ảo đang lặng lẽ quan sát anh từ phía sau những tầng mây Thần Giới. Đó là ý chí của Thiên Đạo, là ánh mắt của kẻ phản bội năm xưa.
"Vô Nhai, chuẩn bị đi." Diệp Phi lẩm bẩm, thanh Trấn Thiên Kiếm trong tay rung lên bần bật như đang thèm khát máu thần. "Nợ của tám kiếp, ta bắt đầu thu hồi từ hôm nay."
Hào quang Thánh Cảnh trên người Diệp Phi không hề thu liễm, ngược lại càng lúc càng rực rỡ, chiếu sáng cả vùng Linh Hoang Giới tăm tối. Kể từ giây phút này, ván cờ luân hồi đã không còn nằm trong tay Thiên Đạo nữa. Một vị Thần không có mệnh cách, kẻ đứng ngoài vòng nhân quả, đã thực sự trở lại.