Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 119: Tiêu Lão tái sinh**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 17:17:25 | Lượt xem: 1

Giữa những đỉnh núi quanh năm mây phủ của dãy Trường Sinh, nơi linh khí từ Linh Hoang Giới đổ xuống như những dòng thác bạc, có một động phủ bí mật được che giấu bởi "Thiên Cơ Mê Trận". Bên trong động phủ, không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng linh khí đang râm ran chảy qua những khe đá.

Diệp Phi ngồi xếp bằng trên một bệ đá cổ, trước mặt anh là một chiếc đỉnh đồng tỏa ra luồng khí tức u linh. Bên cạnh anh, Thạch Hùng đứng như một pho tượng thần bằng thép, tay lăm lăm chiến phủ, đôi mắt hổ dốc sức canh chừng mọi biến động nhỏ nhất. Vân Hiểu Nguyệt đứng ở phía đối diện, đôi tay ngọc ngà liên tục kết ấn, duy trì một màng hào quang màu bạc dịu nhẹ, bao phủ lấy căn phòng để giữ cho khí tức bên trong không bị rò rỉ ra ngoài.

– "Tiểu tử, ngươi thật sự chắc chắn chứ? Bùn Sen Luân Hồi này tuy là thánh vật, nhưng muốn dung hợp linh hồn của lão phu vốn đã tàn khuyết qua hàng vạn năm vào đó, chỉ sợ một sơ suất nhỏ cũng đủ khiến lão phu hồn bay phách tán."

Giọng nói của Tiêu Lão từ trong Luân Hồi Châu vang lên, mang theo vẻ hóm hỉnh thường lệ nhưng sâu bên trong là một sự hồi hộp không thể giấu giếm. Đã bao nhiêu lâu rồi lão không được hít thở không khí bằng một lồng ngực thực sự? Đã bao nhiêu kiếp lão phải ẩn mình trong bóng tối của món bảo khí này, nhìn hậu bối của mình chiến đấu?

Diệp Phi không mở mắt, giọng nói bình thản nhưng đầy sức nặng:
– "Tiêu Lão, tám kiếp trước Diệp Phi ta nợ người quá nhiều. Kiếp này, nếu không thể giúp người tái sinh, ta lấy tư cách gì để nghịch thiên cải mệnh, lấy tư cách gì để bước lên đỉnh cao nhất của Thần Giới?"

Nói đoạn, Diệp Phi phất tay. Một khối bùn màu xám đen, toả ra ánh sáng thất thải lung linh bay lơ lửng giữa không trung. Đó chính là Bùn Sen Luân Hồi, thứ mà anh đã phải dùng cả tính mạng để tranh đoạt từ đáy sâu nhất của Luân Hồi Hải. Đây là vật chất nguyên thủy nhất của thế giới, là thứ duy nhất có thể chịu đựng được sức nặng của một linh hồn cổ đại.

– "Hóa!"

Diệp Phi quát khẽ, Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết trong người vận hành đến cực hạn. Từng vòng xoáy linh lực từ kinh mạch anh tuôn ra, bao trùm lấy khối bùn sen. Khối bùn bắt đầu co giãn, biến đổi, dưới sự nhào nặn của thần niệm đỉnh phong, nó dần hình thành nên khung xương, cơ bắp và huyết mạch.

Một giọt máu đỏ tươi, lấp lánh ánh kim từ đầu ngón tay Diệp Phi bay ra, rơi tõm vào tâm của hình hài mới. Đó là tinh huyết của anh – máu của một kẻ đang tu luyện công pháp nghịch thiên.

– "Vào cho ta!"

Chiếc Luân Hồi Châu rung chuyển dữ dội. Một luồng linh quang xanh biếc, mờ ảo từ bên trong bay vút ra, chính là tàn hồn của Tiêu Lão. Ngay khi tàn hồn chạm vào cơ thể được tạo ra từ bùn sen, một tiếng nổ trầm đục vang lên trong không gian.

Ầm!

Cả động phủ rung chuyển. Những luồng khí tức đen trắng đan xen, tượng trưng cho âm dương luân hồi, bắt đầu xoáy mạnh quanh hình hài đó. Gương mặt của hình hài bằng bùn sen bắt đầu hiện rõ những đường nét: từ một khuôn mặt vô định, nó dần biến thành một lão giả có chòm râu dài quá ngực, khí độ ung dung, đôi mắt dù nhắm nghiền nhưng vẫn toát ra vẻ uy nghiêm kinh người.

Tuy nhiên, quá trình tái sinh không hề suôn sẻ. Thiên Đạo dường như cảm nhận được có một kẻ đã chết từ kỷ nguyên trước đang tìm cách hồi sinh trái quy luật. Trên bầu trời dãy núi Trường Sinh, mây đen từ hư không kéo đến đặc quánh, lôi điện màu tím thẫm cuồng bạo giáng xuống không ngừng.

– "Cẩn thận! Thiên phạt đến rồi!" – Vân Hiểu Nguyệt kêu lên, sắc mặt tái nhợt nhưng ánh mắt đầy kiên định. Nàng vung tay, dải lụa Thái Âm bay múa, tạo thành một tầng lá chắn băng giá ngăn chặn uy áp từ đỉnh núi đổ xuống.

– "Hừ! Muốn ngăn ta cứu người?" – Diệp Phi lạnh lùng ngẩng đầu. Anh đứng phắt dậy, Trấn Thiên Kiếm gãy nát trong tay đột nhiên bùng phát sát khí ngất trời.

Anh nhìn vào hình hài đang co giật vì đau đớn của Tiêu Lão. Linh hồn và thân xác mới đang trong quá trình đào thải dữ dội. Diệp Phi hiểu rằng, nếu không có một lực lượng trung hòa, Tiêu Lão sẽ bị thân xác này nuốt chửng.

– "Thạch Hùng! Dùng huyết mạch Man Hoang trấn áp sát khí địa mạch! Hiểu Nguyệt, hộ trì tâm mạch cho lão! Chỗ còn lại… để ta!"

Diệp Phi bay vọt lên, đứng chặn ngay dưới khe hở của trận pháp, đối diện với tia lôi kiếp tím thẫm đang bổ xuống. Anh không dùng kiếm phòng ngự, mà lại dang rộng vòng tay, để mặc lôi điện xuyên qua cơ thể mình. Anh dùng chính cơ thể Cửu Chuyển Luân Hồi để làm cột thu lôi, lọc đi sự hung bạo của Thiên Đạo, chỉ để lại tinh hoa tinh khiết nhất truyền xuống hình hài bên dưới.

– "Aaa!!!" – Diệp Phi gầm lên một tiếng đau đớn, làn da anh bắt đầu nứt toác, máu tươi tuôn rơi, nhưng đôi mắt anh vẫn sáng quắc.

Dưới sự che chở của Diệp Phi, cơ thể Tiêu Lão bắt đầu ổn định trở lại. Các mạch máu từ bùn sen đã được lấp đầy bởi linh khí và máu của Diệp Phi, đập theo nhịp của một trái tim thực sự. Bùn sen vốn vô tri, nay dưới sự dẫn dắt của tàn hồn cổ đại, bắt đầu biến chuyển thành da thịt trắng trẻo như ngọc.

Một canh giờ trôi qua… hai canh giờ…

Cuối cùng, khi tia lôi kiếp cuối cùng tan biến, bầu trời trở lại vẻ thanh bình vốn có. Trong động phủ, ánh sáng chói lòa thu hẹp lại vào một điểm duy nhất.

Một nam tử trung niên, nhưng mái tóc lại bạc trắng như sương, khoác trên mình bộ đạo bào dài thướt tha dần dần tiếp đất. Đôi mắt người đó mở ra, ánh lên cái nhìn uyên bác nhìn thấu hồng trần, nhưng ngay sau đó là một cái chớp mắt rất đỗi "nhân gian".

Hắn giơ bàn tay lên, nhìn kỹ từng lóng tay, rồi bóp mạnh. Cảm giác xương cốt va chạm phát ra tiếng "răng rắc" giòn tan khiến hắn ngẩn ngơ.

– "Sống rồi… Lão phu… thật sự sống lại rồi sao?"

Thanh âm ấy không còn là sự vang vọng trong thức hải nữa, mà là một giọng nói thực sự, mang theo hơi thở của phổi và độ ấm của dây thanh quản.

– "Tiêu Lão!" – Thạch Hùng phấn khích hét lớn, lao tới như một ngọn núi nhỏ.

Diệp Phi từ trên cao rơi xuống, anh quỳ một gối, chống thanh kiếm xuống đất để giữ thăng bằng, hơi thở yếu ớt nhưng trên môi nở một nụ cười nhạt.

Tiêu Lão – hay đúng hơn là vị tiền bối cổ đại vừa có thân xác mới – bước nhanh tới, nâng Diệp Phi dậy. Trong đôi mắt của lão lão hiện lên một chút nước mờ ảo. Lão nhìn sâu vào mắt Diệp Phi, giọng nói nghẹn lại:
– "Tên nhóc thối này… Ngươi liều mạng như vậy làm gì? Chẳng phải ta đã nói mạng già này không đáng giá sao?"

Diệp Phi khẽ lắc đầu, nén lại cơn đau từ các vết thương:
– "Mạng của người, chính là mạng của sư phụ ta, của ân nhân ta qua nhiều đời. Tiêu Lão, chào mừng người trở lại với nhân gian."

Vân Hiểu Nguyệt bước tới, nhìn diện mạo mới của Tiêu Lão, nàng khẽ mỉm cười:
– "Chúc mừng Tiêu tiền bối tìm lại được tiên khu."

Tiêu Lão hắng giọng, lấy lại vẻ đạo mạo thường ngày nhưng ánh mắt vẫn không giấu được sự hân hoan. Lão vung tay áo, một luồng kình khí cường đại quét qua, vết thương trên người Diệp Phi vậy mà nhanh chóng khép miệng lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được.

– "Bùn Sen Luân Hồi kết hợp với tinh huyết của ngươi quả nhiên lợi hại. Tuy hiện tại lão phu chỉ có khoảng ba phần tu vi thời đỉnh phong, tương đương với Vương Cảnh hậu kỳ, nhưng với kiến thức và đạo vận trong đầu, dẫu có gặp phải Thánh Cảnh kẻ thù, lão phu cũng có thể khiến chúng có đi không có về."

Lão vuốt chòm râu mới, đôi mắt trở nên sắc lạnh nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi Thần Giới tọa lạc.

– "Vô Nhai… Lâm Thiên Vũ… các ngươi hẳn là không ngờ tới, một quân cờ đã bị các ngươi xóa bỏ khỏi lịch sử, nay lại bò ra từ dưới mồ sâu nhỉ?"

Diệp Phi thu hồi Trấn Thiên Kiếm, đứng thẳng người dậy. Khí thế của bốn người giờ đây đã hoàn toàn khác. Có Tiêu Lão không còn là linh hồn phụ thuộc, nhóm của anh như được tiếp thêm một bộ óc vĩ đại và một đôi tay lão luyện.

– "Đi thôi." – Diệp Phi trầm giọng nói. "Linh Hoang Giới là nơi các thế lực tay sai của Thiên Đạo hoành hành mạnh nhất. Chúng ta cần chiếm lấy một mảnh địa bàn, xây dựng Nghịch Mệnh Điện. Ngày ta cầm thanh kiếm hoàn chỉnh trở lại Thần Giới không còn xa nữa."

Tiêu Lão nhìn bóng lưng của Diệp Phi, khẽ thở dài một tiếng cảm thán, rồi sải bước theo sau. Con đường nghịch thiên này, từ giờ lão sẽ đi cùng hắn, không còn là một cái bóng nữa, mà là một chiến hữu kề vai chiến đấu.

Ánh bình minh từ khe núi chiếu vào, đổ bóng bốn người dài dặc trên lối mòn đi về phía trước, mở ra một chương mới đẫm máu nhưng cũng đầy hào hùng của kỷ nguyên thứ chín.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8