Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 136: Phá vỡ Thần trận**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 17:27:18 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 136: PHÁ VỠ THẦN TRẬN**

Không gian Thần Giới lúc này như đông đặc lại. Sự im lặng không phải là sự bình yên, mà là cái tĩnh mịch rợn người trước khi một cơn cuồng phong có sức hủy diệt vạn vật kéo đến.

Vân Hiểu Nguyệt đã biến mất.

Nơi nàng vừa đứng, chỉ còn lại những đốm sáng lân tinh màu bạc nhạt nhòa, tan dần vào hư không như những cánh hoa tàn trong gió tuyết. Nàng đã tự bạo linh hồn, dùng toàn bộ tinh hoa của Thái Âm Chi Thể và cả sự tồn tại của chính mình để bẻ gãy gông xiềng của Thiên Đạo đang thắt chặt trên cổ Diệp Phi.

Diệp Phi đứng đó, mái tóc dài tung bay trong luồng áp suất cực đại. Đôi mắt anh, vốn mang theo sự trầm ổn của chín kiếp luân hồi, giờ đây trống rỗng đến lạ thường. Không có lấy một giọt nước mắt, cũng chẳng có tiếng gào thét bi thương. Sự đau đớn khi đạt đến cực hạn sẽ không còn là thanh âm, mà là một hố đen thăm thẳm nuốt chửng mọi cảm xúc.

"Hiểu Nguyệt…"

Anh khẽ lẩm bẩm, bàn tay run rẩy nắm lấy cán kiếm Trấn Thiên.

Thanh kiếm gãy kỹ vật đi qua chín kiếp, lúc này đang phát ra những tiếng ngân run rẩy. Những đốm sáng bạc từ linh hồn của Vân Hiểu Nguyệt không tan biến hết mà bắt đầu tụ hội về phía lưỡi kiếm. Chúng len lỏi vào từng vết nứt, hàn gắn đoạn kiếm gãy bằng một thứ kim loại lỏng mang màu sắc của ánh trăng và máu.

*Uỳnh!!!*

Một cột sáng vọt thẳng lên trời cao, đâm xuyên qua chín tầng mây của Thần Giới, nối liền giữa mặt đất và thiên cung. Khí tức của Diệp Phi bắt đầu thăng hoa một cách điên cuồng. Tầng thứ chín của *Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết* – tầng vốn dĩ chỉ tồn tại trong truyền thuyết, nay nhờ vào sự hiến tế bằng tình yêu vĩnh hằng và nỗi hận thấu xương, đã chính thức đại viên mãn.

Sau lưng Diệp Phi, tám ảo ảnh của tám kiếp trước hiện ra rõ nét hơn bao giờ hết. Có vị Kiếm Thánh tiêu sái, có Đan Thần uy nghiêm, có Sát Thần đẫm máu… Tất cả đồng loạt mở mắt, rồi hóa thành những luồng khí lưu cường đại, nhập thẳng vào cơ thể Diệp Phi.

Lúc này, Diệp Phi không còn là một cá nhân. Anh là tổng hòa của mười vạn năm tu hành, là kết tinh của hàng vạn lần sinh ly tử biệt.

"Hư… Vô… Cảnh…" Thần Đế Vô Nhai lùi lại một bước, đôi mắt tràn đầy vẻ kinh hoàng. Hắn không thể tin nổi, ngay cả khi hắn đã nắm giữ Thiên Đạo, vẫn có kẻ có thể đạt đến cảnh giới nằm ngoài mọi quy luật này.

"Toàn bộ thần binh! Kích hoạt Thiên Đạo Phạt Thần Trận! Giết hắn cho ta! Băm vằn hắn ra!" Vô Nhai gào lên, giọng nói mất đi vẻ ung dung thường ngày, chỉ còn lại sự sợ hãi tột độ.

Phía dưới Thần Đô, hàng vạn thần binh thần tướng tỉnh giấc sau cơn kinh hoàng. Họ đồng loạt kết ấn, dùng máu của chính mình tế lễ lên mặt đất. Từ bốn phương tám hướng, những cột trụ đồng khổng lồ khắc đầy phù văn cổ xưa trồi lên, liên kết với nhau tạo thành một mạng lưới bát quái khổng lồ bao trùm lấy vạn dặm Thần Đô.

Đây là đại trận mạnh nhất của Thần Giới, được xây dựng để tiêu diệt ngay cả những cường giả cấp Chí Tôn. Những tia lôi điện màu tím sậm, mỗi sợi đều to bằng thân người, bắt đầu quần tụ trên đỉnh đầu Diệp Phi. Thiên Đạo dường như cảm nhận được sự đe dọa, điên cuồng trút xuống những đòn trừng phạt khủng khiếp nhất.

*Oanh! Oanh! Oanh!*

Vạn đạo lôi kiếp cùng giáng xuống một điểm. Thần Đô rung chuyển dữ dội, mặt đất nứt toác, những cung điện nguy nga đổ sụp như những tòa lâu đài cát trước sóng biển.

Thế nhưng, giữa trung tâm vụ nổ, Diệp Phi vẫn bước đi.

Mỗi bước chân anh giẫm xuống, một đóa sen luân hồi màu xám lại nở rộ, hóa giải toàn bộ áp lực của thần trận. Anh đi xuyên qua lôi hỏa, đi xuyên qua những mũi tên ánh sáng có thể xuyên thấu linh hồn. Trấn Thiên Kiếm trong tay anh lúc này đã hoàn chỉnh, lưỡi kiếm dài ba thước, không tỏa ra ánh sáng chói mắt nhưng mỗi khi khẽ rung lên, không gian xung quanh lại bị cắt xé thành từng mảnh nhỏ.

"Thiên Đạo là của chúng sinh, không phải của kẻ phản bội như ngươi." Giọng nói của Diệp Phi vang lên, thanh thoát như tiếng chuông chùa nhưng lại ẩn chứa uy nghiêm không thể chối từ.

Anh giơ cao thanh kiếm. Chín tầng Luân Hồi Ấn trên trán anh đồng loạt bùng nổ.

"Cửu Chuyển Nhất Nhất – Vạn Kiếp Trảm!"

Diệp Phi vung kiếm. Không có một đường kiếm khí rầm rộ, cũng chẳng có tiếng nổ long trời lở đất. Chỉ thấy một dải sáng bạc mỏng manh như tơ trời lướt ngang qua hư không.

Trong chớp mắt, thời gian dường như ngưng đọng.

Hàng vạn thần binh thần tướng đang kết ấn bỗng khựng lại. Thiên Đạo Phạt Thần Trận đang vận hành điên cuồng bỗng nhiên vụt tắt. Những cột trụ đồng khổng lồ lặng lẽ nứt ra một đường mảnh dài, rồi tan biến thành bụi mịn.

*Rắc! Rắc! Rắc!*

Âm thanh vỡ vụn vang lên từ sâu trong lòng đất Thần Đô. Cái gọi là Thần trận vững chắc nhất thế giới, dưới một kiếm của Diệp Phi, mỏng manh như một tờ giấy trắng.

Khói bụi mịt mù bốc lên che khuất cả bầu trời. Những tòa tháp chọc trời của Thần Đô lần lượt đổ sụp. Sự tráng lệ tích lũy qua hàng triệu năm giờ đây chỉ còn lại đống gạch vụn điêu tàn. Những thần quan cao cao tại thượng giờ đây tháo chạy thục mạng trong sự tuyệt vọng, họ nhận ra rằng cái "mệnh trời" mà họ tôn thờ bấy lâu nay, thực chất chỉ là một lời nói dối trước sức mạnh luân hồi thực thụ.

Vô Nhai đứng trên đỉnh Thần Điện cao nhất, nhìn thành phố tâm huyết của mình sụp đổ, gương mặt hắn vặn vẹo vì phẫn nộ và đau đớn. Hắn thấy Diệp Phi đang từ từ bay lên, thân hình bao phủ trong một màn sương mờ ảo, lướt qua những tàn tích vụn vỡ để hướng thẳng về phía hắn.

Xung quanh Diệp Phi, không còn là sát khí nồng đậm, mà là một vùng trời bình yên đến đáng sợ.

Anh đi đến đâu, những mảnh vỡ linh hồn của quân lính tử trận đều được thu nạp vào dòng chảy luân hồi, thoát khỏi sự khống chế của Thiên Đạo. Đây mới là quyền năng thực sự của một vị Thần nắm giữ Luân Hồi: Không phải là kẻ hủy diệt, mà là người mở đường cho sự sống và cái chết được tự do.

Diệp Phi dừng lại trước mặt Vô Nhai, cách nhau chưa đầy mười trượng. Gió từ đống đổ nát thổi qua, mang theo mùi máu và tro tàn.

"Ngươi nghĩ phá được thần trận là có thể thắng ta sao?" Vô Nhai gầm lên, tay hắn hiện ra một chiếc ấn vàng ròng – Thiên Đạo Chi Ấn. "Ta là chủ nhân của thế giới này! Ta là vĩnh hằng!"

Diệp Phi không nhìn vào chiếc ấn quyền lực ấy, anh nhìn vào khoảng không phía sau Vô Nhai, nơi mà tàn hồn của Vân Hiểu Nguyệt vừa tan biến. Ánh mắt anh trở nên lạnh lẽo như băng tuyết vạn năm trên đỉnh núi cao.

"Vô Nhai, ngươi đã cai trị bằng sự sợ hãi quá lâu rồi. Hôm nay, ta sẽ dùng thanh kiếm này để trảm đoạn nhân quả giữa ngươi và thế giới này."

Trấn Thiên Kiếm chỉ thẳng về phía ngực Vô Nhai. Thần Đô sau lưng họ tiếp tục sụp đổ, tạo nên một bản hùng ca của sự diệt vong và tái sinh. Trận chiến cuối cùng, cuộc đối đầu giữa một kẻ nắm giữ quy tắc giả tạo và một kẻ vừa bước ra từ bóng tối của định mệnh, chính thức bắt đầu.

Trong đống đổ nát của Thần Đô, bóng dáng của Diệp Phi đơn độc mà vĩ đại, như một vị thần thực thụ vừa trở về từ cõi chết để thiết lập lại trật tự cho cả vũ trụ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8