Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 138: Trận chiến Không gian và Thời gian**
**CHƯƠNG 138: TRẬN CHIẾN KHÔNG GIAN VÀ THỜI GIAN**
Trên đỉnh vạn trượng của Thần Điện Vô Cực, không khí không còn là thứ dưỡng khí nuôi sống sinh linh, mà là một hỗn hợp đặc quánh của uy áp thần thánh và những tia sét không gian đen kịt. Gió đã ngừng thổi, hay đúng hơn, luồng khí lưu không còn dám chuyển động trước sự hiện diện của hai vị tồn tại đang đứng đối diện nhau.
Thần Đế Vô Nhai đứng trên đài cao, long bào thêu hình chín con kim long uốn lượn như đang sống dậy, mỗi cử động của hắn đều khiến hư không xung quanh xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ. Đôi mắt hắn, vốn là nơi chứa đựng vạn vì tinh tú, giờ đây chỉ còn lại một màu xám xịt của sự tàn khốc và quyền lực tuyệt đối.
"Diệp Phi, ngươi đã đi được một quãng đường rất dài." Giọng nói của Vô Nhai vang lên, trầm đục và mang theo tiếng vọng của nghìn năm lịch sử. "Nhưng ngươi nên biết, Thiên Đạo không chỉ là một danh hiệu. Nó là quy luật. Và quy luật tối cao nhất chính là… Trật Tự."
Diệp Phi đứng đó, thanh Trấn Thiên Kiếm trong tay vẫn còn loang lổ những vệt máu thần tính chưa kịp khô. Tóc trắng tung bay, gương mặt anh lãnh đạm như băng nghìn năm, nhưng sâu trong đôi mắt ấy là ngọn lửa luân hồi đang hừng hực cháy. Chín đạo luân hồi ấn sau lưng anh xoay chuyển chậm rãi, mỗi đạo ấn tỏa ra một loại khí tức hoàn toàn khác biệt: lúc thì cuồng bạo như lôi đình, lúc lại tĩnh lặng như mặt hồ mùa thu.
"Trật tự của ngươi là sự nô dịch. Trật tự của ngươi là sự đứng yên để phục vụ cho sự trường tồn của chính ngươi." Diệp Phi nâng kiếm, mũi kiếm chỉ thẳng vào tâm mạch của Vô Nhai. "Ta tu chín kiếp, không phải để trở thành một vị thần mới, mà là để chém đứt xiềng xích mà ngươi gọi là trật tự đó."
Vô Nhai khẽ mỉm cười, nụ cười mang theo sự thương hại vô hạn. "Ngươi vẫn ngoan cố như kiếp đầu tiên. Được, nếu ngươi muốn phá vỡ quy luật, ta sẽ cho ngươi thấy quy luật chân chính là gì."
Hắn đột nhiên đưa bàn tay phải lên, lòng bàn tay hướng về phía Diệp Phi. Một luồng sáng vàng rực rỡ, nhưng mang theo hơi thở của sự mục nát, bùng phát.
"Thiên Đạo Quy Luật: Thời Không Tĩnh Chỉ!"
Trong tích tắc đó, cả thế giới dường như rơi vào một sự im lặng tuyệt đối.
Những mảnh vụn của điện thờ đang lơ lửng trên không trung đột ngột đứng khựng lại. Những tia sét đen ngòm đang uốn lượn cũng đông cứng như những khối pha lê tối màu. Ngay cả ánh sáng cũng dường như bị cầm tù trong một không gian bất biến. Một con chim thần vô tình bay ngang qua tầng mây cũng bị khóa chặt trong tư thế vỗ cánh, hóa thành một bức tượng sống giữa thinh không.
Thời gian, dòng chảy vốn vĩnh hằng và không thể ngăn cản, lúc này đã bị bàn tay của Vô Nhai bóp nghẹt.
Diệp Phi cảm thấy toàn bộ cơ thể mình trở nên nặng nề như bị hàng vạn ngọn núi ép xuống. Máu trong huyết quản ngừng chảy, hơi thở nghẹn lại trong lồng ngực, và ngay cả ý nghĩ cũng bắt đầu trở nên trì trệ. Đây không phải là sự áp chế về sức mạnh đơn thuần, mà là sự tước đoạt quyền được tồn tại trong dòng thời gian. Nếu thời gian đứng yên, thì vạn vật đều là hư vô.
Vô Nhai chậm rãi bước đi. Giữa một thế giới tĩnh lặng, tiếng bước chân của hắn vang lên đều đặn, mỗi bước đi đều giẫm nát những quy tắc vật lý cơ bản nhất. Hắn tiến đến trước mặt Diệp Phi, nhìn vào đôi mắt đang dần mất đi thần thái của anh.
"Trong lãnh vực Thời Không của ta, ta là quá khứ, hiện tại và cả tương lai. Ngươi lấy gì để đấu?" Vô Nhai đưa tay ra, định nắm lấy Trấn Thiên Kiếm.
Nhưng, ngay khi ngón tay hắn vừa chạm vào chuôi kiếm, một sự rung động mãnh liệt nổ ra từ sâu trong linh hồn của Diệp Phi.
*“Kiếp thứ nhất… Thần Đế khai thiên…”*
*“Kiếp thứ ba… Kiếm Thánh trảm tình…”*
*“Kiếp thứ bảy… Minh Chủ nghịch mệnh…”*
Những tiếng thì thầm của chín kiếp luân hồi vang vọng lên trong thức hải của Diệp Phi. Luân Hồi Châu nằm giữa ngực anh đột ngột tỏa ra một luồng hắc bạch nhị khí, luân chuyển theo đồ hình Thái Cực.
"Thời gian của ngươi… chỉ là một đoạn ngắn trong vòng lặp luân hồi của ta!"
Một tiếng rền vang chấn động linh hồn nổ ra. Diệp Phi vốn đang bị đóng băng bỗng nhiên cử động. Đạo Luân Hồi Ấn thứ chín trên lưng anh bùng nổ, hóa thành một vòng tròn khổng lồ bao phủ lấy cả Thần Điện Vô Cực.
Nếu Vô Nhai dùng quyền năng để "dừng" thời gian, thì Diệp Phi lại dùng Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết để tạo ra một "dòng chảy thời gian riêng biệt". Anh không phá vỡ quy luật của Vô Nhai, anh chỉ đơn giản là đặt mình ra ngoài quy luật đó.
*Băng!*
Không gian tĩnh lặng như một tấm gương bị va đập mạnh, vỡ vụn thành nghìn mảnh. Thời gian bắt đầu trôi trở lại, nhưng với tốc độ hỗn loạn. Lúc thì cực nhanh khiến vạn vật như lão hóa đi vạn năm trong chớp mắt, lúc lại cực chậm khiến một cái chớp mắt kéo dài như cả một kỷ nguyên.
Trấn Thiên Kiếm bùng phát kiếm quang vạn trượng, một nhát chém từ dưới lên mang theo sức mạnh của sự tích lũy qua chín kiếp người.
"Luân Hồi Nghịch Chuyển – Nhất Kiếm Định Thiên Thu!"
Sắc mặt Vô Nhai lần đầu tiên biến đổi. Hắn không ngờ rằng Diệp Phi lại có thể đạt tới cảnh giới "Ngoại Đạo thời gian". Hắn vội vàng lùi lại, hai tay kết ấn thần tốc. Không gian xung quanh hắn bắt đầu co giãn, tạo thành những nếp gấp không gian chồng chất lên nhau để làm chệch hướng nhát kiếm.
Nhưng nhát kiếm của Diệp Phi không chém vào cơ thể Vô Nhai. Nó chém vào "Nhân Quả" của hắn.
Kiếm khí đi qua những nếp gấp không gian như đi qua không khí, trực tiếp chém đứt sợi dây liên kết giữa Vô Nhai và Thiên Đạo Minh.
*Hự!*
Vô Nhai lảo đảo, một ngụm máu vàng (thần huyết) phun ra. Hắn nhìn cánh tay mình bắt đầu xuất hiện những vết nhăn nheo của sự già nua – điều mà một vị Thần Đế vĩnh hằng không bao giờ nên gặp phải.
"Ngươi… ngươi dám dùng Luân Hồi để cướp đi thọ nguyên của ta?" Vô Nhai gầm lên, gương mặt trở nên vặn vẹo vì giận dữ.
"Ta không cướp của ngươi." Diệp Phi đáp, giọng anh trầm ổn nhưng chứa đầy sát khí. "Ta chỉ trả ngươi về đúng vị trí mà ngươi đáng lẽ phải có từ vạn năm trước. Ngươi là kẻ đánh cắp thời gian của chúng sinh, giờ đến lúc phải trả lại rồi."
Trận chiến bước vào giai đoạn khốc liệt nhất. Hai cường giả đứng đầu thế giới lao vào nhau giữa một vùng không gian đang tan rã. Mỗi lần va chạm là một lần kiến tạo và hủy diệt.
Vô Nhai tung ra "Đại Thủ Ấn Không Gian", bàn tay khổng lồ như che lấp cả bầu trời, mỗi ngón tay là một khe nứt không gian có thể nghiền nát cả một hành tinh. Diệp Phi không tránh né, anh hóa thân thành chín đạo ảo ảnh – chín kiếp người của mình.
Kiếp thứ nhất cầm kiếm tiên phong.
Kiếp thứ năm dùng đan hỏa đốt cháy hư không.
Kiếp thứ tám dùng trận pháp giam cầm sấm sét.
Chín vị Diệp Phi cùng lúc xuất chiêu, tạo thành một trận pháp Luân Hồi hoàn chỉnh. Sức mạnh này vượt xa giới hạn của Thần Giới, nó chạm đến ngưỡng cửa của hư vô.
Không gian xung quanh điện Vô Cực bắt đầu sụp đổ thành những lỗ đen hút sạch mọi thứ. Những trụ đá cột đồng nghìn năm hóa thành bụi phấn rồi lại ngưng tụ thành đá tảng dưới sự nhiễu loạn của thời gian.
Vô Nhai điên cuồng gào thét, hắn huy động toàn bộ sức mạnh của Thiên Đạo Chi Võng, mưu đồ dùng mạng lưới nhân quả của toàn bộ chúng sinh để đè bẹp Diệp Phi. "Ngươi muốn giết ta? Vậy thì hãy để cả thế giới này chôn vùi cùng ta!"
Hắn bắt đầu hút lấy sinh mệnh lực của các tu sĩ ở Hạ Giới và Trung Giới thông qua những sợi tơ hồng không thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Ánh mắt Diệp Phi thoáng qua một tia đau xót, nhưng nhanh chóng trở lại kiên định. Anh biết đây là thời khắc mấu chốt. Nếu anh chần chừ, tất cả sẽ tan biến.
"Tiêu Lão! Thạch Hùng! Hãy trợ ta một tay!" Diệp Phi hét lớn.
Từ trong Luân Hồi Châu, linh hồn uy nghiêm của Tiêu Lão xuất hiện, ông dồn toàn bộ kiến thức và hồn lực vào thanh Trấn Thiên Kiếm. Ở phía xa, Thạch Hùng đang chiến đấu với các Thần Tướng cũng gầm lên một tiếng, máu huyết Man Hoang sôi trào, tạo thành một luồng khí huyết thần lực rót vào lưng Diệp Phi.
Diệp Phi nhắm mắt lại, cảm nhận tất cả những mảnh vỡ linh hồn của Vân Hiểu Nguyệt đang run rẩy trong Luân Hồi Hải, cảm nhận nỗi đau của chúng sinh đang bị Vô Nhai bóp nghẹt.
Anh mở mắt, đôi mắt giờ đây là một màu trắng thuần khiết của sự giác ngộ tối cao.
"Cửu Chuyển Quy Nhất – Luân Hồi Chung Kết Kiếm!"
Diệp Phi lao đi, cơ thể anh biến thành một tia sáng duy nhất xuyên qua màn đêm của thời không. Tia sáng ấy cắt đứt mạng lưới nhân quả của Vô Nhai, chặt đứt sợi dây thời gian đang bóp nghẹt thế giới.
Vô Nhai trợn mắt nhìn thanh kiếm xuyên qua lồng ngực mình. Lần này, không có không gian nào có thể ngăn cản, không có thời gian nào có thể đảo ngược. Bởi vì nhát kiếm này, chính là kết cục của hắn – một kết cục đã được định sẵn kể từ khi hắn phản bội ở kiếp thứ nhất.
Thời gian bắt đầu chảy lại bình thường. Không gian ngừng rung chuyển.
Thần Điện Vô Cực sụp đổ hoàn toàn. Giữa đống đổ nát, Diệp Phi đứng đó, tay cầm kiếm xuyên qua tim kẻ thù. Xung quanh họ, những tàn hồn của các kỷ nguyên trước bắt đầu xuất hiện, im lặng nhìn xem giây phút vị chúa tể giả tạo ngã xuống.
Vô Nhai nhìn Diệp Phi, máu vàng chảy xuống khóe miệng, hắn thều thào: "Ngươi… ngươi thắng rồi. Nhưng… vòng lặp… vẫn sẽ… tiếp tục…"
"Không." Diệp Phi rút kiếm ra, lạnh lùng quay lưng bước đi. "Ta đã trảm sát vĩnh hằng. Từ nay về sau, thời gian thuộc về mỗi người, không còn thuộc về thần linh nào nữa."
Phía sau anh, thân xác của Thần Đế Vô Nhai bắt đầu tan rã thành những hạt ánh sáng, bị cuốn trôi vào dòng sông thời gian mà hắn từng cố gắng điều khiển. Trận chiến Thời Không kết thúc, để lại một Thần Giới hoang tàn nhưng đầy hy vọng cho một kỷ nguyên không còn sự sắp đặt của thiên mệnh.