Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành ThầnChương 158: Gặp gỡ những \”Nghịch Mệnh Giả\” từ vũ trụ khác.**
CHƯƠNG 158: NHỮNG KẺ ĐẾN TỪ VỰC THẨM TÀN TRO
Trong bóng tối vĩnh hằng của Hư Vô Hải — vùng không gian nằm giữa khe nứt của Trung Tam Giới và các hạ vị diện, dòng chảy thời gian không còn ý nghĩa. Ở đây, những cơn bão không gian gào thét như những con mãnh thú bị cầm tù, sẵn sàng nghiền nát bất cứ sinh vật nào dám bước chân vào mà không có sự bảo hộ của quy luật.
Diệp Phi bước đi giữa những cơn lốc xoáy sắc lẹm, tà áo xám phất phơ theo nhịp gió lộng. Mỗi bước chân của anh hạ xuống, một vòng tròn luân hồi nhạt nhòa lại hiện ra dưới gót giày, ngăn cách tuyệt đối sức mạnh xé rách của không gian. Ánh mắt anh bình thản đến lạ thường, sâu trong đồng tử là hình ảnh chín vòng xoáy lồng vào nhau, âm thầm vận chuyển theo quỹ đạo của Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết.
"Thiếu chủ, áp lực ở đây đang tăng dần. Huyết mạch của ta bắt đầu sôi sục rồi."
Thạch Hùng đi sau Diệp Phi nửa bước, cơ thể to lớn như một ngọn núi nhỏ. Những khối cơ bắp của hắn cuồn cuộn dưới lớp da màu đồng cổ, phát ra những tiếng nổ giòn giã của xương cốt. Trên trán Thạch Hùng, hình xăm Man Hoang cổ tự tỏa ra ánh sáng đỏ rực, giống như một ngọn đèn hải đăng giữa biển đen. Hắn vác trên vai một thanh trọng phủ đen ngòm, khí thế hung hãn đủ để khiến đám lâu la ở Linh Hoang Giới phải phủ phục.
Diệp Phi không quay đầu lại, giọng nói trầm thấp nhưng rõ mồn một: "Đừng dùng sức mạnh cưỡng ép chống lại. Hãy thả lỏng, để khí tức của Luân Hồi bao bọc lấy ngươi. Chúng ta đang tiến gần đến 'Khe Nứt Tàn Tro', nơi đó quy luật của Thiên Đạo bị vặn xoắn đến mức yếu nhất."
Trong Luân Hồi Châu nằm sâu trong thức hải của Diệp Phi, Tiêu Lão đột nhiên lên tiếng, giọng điệu mang theo sự nghiêm trọng hiếm thấy: "Diệp tiểu tử, có gì đó không đúng. Lão phu cảm nhận được những luồng ba động rất lạ. Nó không giống linh lực, cũng chẳng giống ma khí hay yêu lực của Cửu Trọng Thiên chúng ta. Nó… lạnh lẽo hơn, mang theo mùi của sự tàn lụi từ một vũ trụ khác."
Diệp Phi dừng lại. Trấn Thiên Kiếm trong tay anh khẽ run lên một tiếng oanh鸣 (oanh minh) trầm đục. Đó không phải là sự sợ hãi, mà là sự hưng phấn của một chiến binh khi cảm nhận được đối thủ xứng tầm.
"Ông cũng cảm thấy rồi sao?" Diệp Phi lẩm bẩm. "Kẻ dám bước ra ngoài sự khống chế của Thiên Đạo, ngoại trừ chúng ta, dường như còn có những kẻ khác."
Đột nhiên, từ phía trước màn sương đen kịt, một vệt sáng màu tím nhạt xé toạc bóng tối. Đó không phải là một chiêu thức tấn công, mà là một đạo "không gian nhãn" đang quét qua.
"Kẻ nào?!" Thạch Hùng gầm lên, trọng phủ trong tay quét ra một đạo huyết nguyệt khổng lồ, đánh nát vệt sáng tím kia.
"Bình tĩnh, kẻ thù từ phương xa tới." Diệp Phi đưa tay ngăn Thạch Hùng lại.
Từ trong những mảnh vụn không gian đang sụp đổ, ba bóng người dần hiện rõ. Họ không cưỡi mây hay ngự kiếm như tu sĩ Cửu Trọng Thiên. Người dẫn đầu là một nam tử gầy gò, khoác trên mình bộ giáp da màu bạc lấp lánh như bụi sao, trên lưng là một đôi cánh máy móc tinh xảo tỏa ra năng lượng xanh biếc. Bên cạnh hắn là một thiếu nữ tóc bạch kim, đôi mắt nàng không có con ngươi mà chỉ là một vùng tinh vân xoay chuyển liên tục. Kẻ cuối cùng là một lão nhân kỳ dị, ngồi trên một khối lập phương bằng đá trôi nổi, hơi thở mờ ảo như có như không.
Hai bên đối diện nhau giữa hư không. Một bên là Diệp Phi với khí tức luân hồi thâm thúy, một bên là ba kẻ mang theo hơi thở của những quy luật hoàn toàn xa lạ.
"Không có linh căn, không có khí hải… nhưng năng lượng trong cơ thể họ lại ngưng đặc đến mức kinh người." Tiêu Lão kinh ngạc thầm nhủ. "Chuyện này là sao? Chẳng lẽ truyền thuyết về Đa Vũ Trụ là thật?"
Nam tử mang cánh bạc lên tiếng, ngôn ngữ hắn phát ra vốn không thuộc về giới này, nhưng thông qua thần niệm, Diệp Phi hoàn toàn hiểu được: "Kẻ bản địa của thế giới thứ chín, ngươi là ai? Tại sao lại mang theo mùi vị của 'Kẻ Nghịch Mệnh' đậm đặc đến thế?"
Diệp Phi nhếch môi, một nụ cười lạnh lùng và ngạo nghễ: "Ta là kẻ sẽ chém đứt xiềng xích của thế giới này. Còn các ngươi, những bóng ma từ các vũ trụ tàn lụi, đến đây để tìm kiếm cơ hội sống sót sao?"
Thiếu nữ tóc bạch kim bước tới một bước, đôi mắt tinh vân của nàng đột ngột thu nhỏ lại: "Ngươi nhìn thấu chúng ta? Phải, vũ trụ của chúng ta đã bị Thiên Đạo Thần Tâm nuốt chửng từ mười triệu kỷ nguyên trước. Chúng ta là những kẻ tị nạn của dòng chảy nhân quả, trôi dạt qua hàng vạn lỗ hổng không gian để tìm kiếm kẻ có khả năng thực hiện 'Cửu Chuyển Nhất Kiếm'. Không ngờ… ở thế giới đang đi đến hồi kết này, lại gặp được một người như ngươi."
Lão nhân ngồi trên khối lập phương chậm rãi mở mắt, giọng nói của ông ta như tiếng chuông vọng về từ cõi chết: "Người trẻ tuổi, chúng ta tự gọi mình là 'Thợ Săn Thiên Đạo'. Chúng ta đến đây không phải để đánh nhau. Chúng ta đến để cảnh báo. Thần Đế Vô Nhai của các ngươi… hắn không chỉ đơn thuần là muốn làm chủ thế giới này. Hắn đang câu kết với những 'Kẻ Thu Hoạch' từ vùng đất bên ngoài để hiến tế toàn bộ Cửu Trọng Thiên Địa này, nhằm đạt được bước nhảy vọt sang vĩnh hằng."
Thạch Hùng hừ lạnh: "Vô Nhai là kẻ phản bội, điều đó chủ thượng của ta đã sớm biết. Nhưng nói các ngươi đến để cảnh báo? Nực cười! Những kẻ không rõ lai lịch như các ngươi, lấy gì để chúng ta tin tưởng?"
Nam tử cánh bạc không giận, hắn giơ tay lên, một màn hình ánh sáng hiện ra giữa không trung. Trong đó là những cảnh tượng hãi hùng: Hàng nghìn đại lục bị sụp đổ, hàng tỷ sinh linh bị rút cạn linh hồn chỉ trong một hơi thở để hóa thành những viên "Hồn Thạch" rực rỡ. Trong đám người thu hoạch đó, có một bóng dáng mờ ảo, trông cực kỳ giống với thần thông của Vô Nhai.
Diệp Phi im lặng. Trái tim của anh qua tám kiếp đã sớm hóa thành đá, nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng đó, một sự phẫn nộ cổ xưa vẫn bùng lên. Kiếp thứ nhất, anh bị Vô Nhai phản bội, không chỉ vì ngôi vị Thần Đế, mà còn vì một bí mật lớn hơn — bí mật về bản chất của Thiên Đạo.
"Thần Đế Vô Nhai muốn biến Cửu Trọng Thiên thành một lò luyện đan khổng lồ." Diệp Phi trầm giọng, sát khí trên người anh bắt đầu hóa thành thực thể, biến những cơn bão không gian xung quanh thành băng giá đen kịt. "Nhưng hắn quên mất một điều. Lần này, ta không chỉ mang theo thù hận, mà còn mang theo quyền năng hoàn chỉnh của Luân Hồi."
Lão nhân trên khối lập phương gật đầu: "Sức mạnh của ngươi rất đặc biệt. Nó không bị Thiên Đạo của thế giới này ghi nhận, bởi vì ngươi đã 'chết' quá nhiều lần. Ngươi là một lỗ hổng trong hệ thống của bọn chúng. Tuy nhiên, một mình ngươi là không đủ. Đám Khí Vận Chi Tử như Lâm Thiên Vũ chỉ là những con cờ thí để kéo dài thời gian cho Vô Nhai hoàn tất đại trận tế tự."
"Các ngươi muốn gì ở ta?" Diệp Phi đi thẳng vào vấn đề. Anh biết trên đời không bao giờ có bữa ăn miễn phí, nhất là với những kẻ đã đi xuyên qua các vũ trụ tàn tro.
Thiếu nữ tóc bạch kim nhìn sâu vào mắt Diệp Phi, vẻ mặt nghiêm túc: "Chúng ta cần ngươi mở ra 'Luân Hồi Hải' sớm hơn dự định. Đó là nơi duy nhất nằm ngoài tầm mắt của Thiên Đạo Thần Tâm. Ở đó, chúng ta có thể kết nối sức mạnh của những Nghịch Mệnh Giả từ các thế giới khác nhau để đánh ra một đòn chí mạng vào mắt xích của 'Thiên Đạo Chi Võng'."
"Và cái giá là gì?" Diệp Phi hỏi lại.
"Cái giá là ngươi phải chấp nhận mang theo chúng ta vào linh hồn của mình. Luân Hồi Châu của ngươi là bến đỗ an toàn duy nhất để chúng ta vượt qua kết giới của Thần Giới." Nam tử cánh bạc thành thật nói.
"Tuyệt đối không được!" Tiêu Lão hét lên trong thức hải. "Diệp Phi, để những kẻ xa lạ này đi vào Luân Hồi Châu, khác nào đem mồi cho hổ? Nếu chúng muốn đoạt xá, hoặc gây rối khi ngươi đang đột phá, ngươi sẽ vạn kiếp bất phục!"
Diệp Phi trầm ngâm. Tay anh nắm chặt chuôi kiếm Trấn Thiên. Một cảm giác kết nối kỳ lạ chợt nảy sinh. Anh nhìn thấy trong mắt ba kẻ này không có dã tâm, mà chỉ có một sự tuyệt vọng sâu thẳm được che giấu bởi lý trí. Họ là những người cuối cùng của chủng tộc mình, những kẻ đã mất đi tất cả quê hương.
Đột nhiên, Diệp Phi vung kiếm.
Một đạo kiếm mang màu xám trắng chém thẳng về phía ba người. Thạch Hùng giật mình, nhưng không ngăn cản. Ba kẻ kia cũng không tránh né.
Kiếm mang dừng lại cách cổ họng nam tử cánh bạc chỉ một tấc, khí lãng chấn vỡ toàn bộ áp lực không gian xung quanh.
"Ta có thể cảm nhận được chân hồn của các ngươi." Diệp Phi thu kiếm, lạnh lùng nói. "Được, ta sẽ đồng ý sự hợp tác này. Nhưng nghe cho rõ: Trong Luân Hồi Châu, ta là chúa tể. Nếu các ngươi có bất cứ ý đồ nào, ta sẽ dùng Cửu Chuyển Chi Hỏa thiêu rụi mảnh hồn cuối cùng của các ngươi thành cát bụi vĩnh hằng."
Lão nhân gật đầu nhẹ nhàng: "Đó là lẽ đương nhiên, Diệp Đế tương lai."
Ba bóng người hóa thành ba đạo lưu quang, lần lượt bay vào trong Luân Hồi Châu. Tiêu Lão mặc dù lẩm bẩm bất mãn, nhưng cũng bắt đầu sắp xếp một góc không gian tách biệt để giam giữ họ.
Thạch Hùng tiến lên, nhìn về phía chân trời của Hư Vô Hải, nơi bắt đầu lộ ra những tia sáng rực rỡ của Trung Tam Giới: "Thiếu chủ, giờ chúng ta đi đâu?"
Diệp Phi đứng giữa hư không, đôi cánh tay dang rộng như muốn ôm trọn cả bầu trời. Áo bào anh bay phần phật, một khí thế lăng vân tráng chí tỏa ra:
"Linh Hoang Giới. Chúng ta đi tìm mảnh vỡ linh hồn tiếp theo của Hiểu Nguyệt. Thiên Đạo muốn ngăn ta, ta sẽ trảm Thiên. Thần Đế muốn tế ta, ta sẽ luyện hắn thành tro. Những 'Nghịch Mệnh Giả' này chính là quân bài tẩy mà Vô Nhai không bao giờ ngờ tới."
Anh nhìn xuống lòng bàn tay, nơi một dấu ấn Luân Hồi thứ năm đang lờ mờ hiện ra.
"Đợi ta, Hiểu Nguyệt. Kiếp này, không ai có thể mang nàng đi khỏi ta lần nữa. Cho dù là Thiên Đạo sụp đổ, cho dù là Đa Vũ Trụ tan biến, ta vẫn sẽ nắm lấy tay nàng, bước lên đỉnh vinh quang của vĩnh hằng."
Tiếng cười của Diệp Phi vang vọng giữa không gian vắng lặng, lạnh lẽo và đầy sát khí, như một hồi chuông báo tử cho những kẻ đang ngồi cao cao tại thượng trên Thần Điện.
Chuyến hành trình thực sự tại Trung Tam Giới, giờ mới chính thức bắt đầu. Trong bóng tối của Hư Vô Hải, một vết nứt mới xuất hiện, không phải do bão tố, mà là do bước chân của một vị Thần đang trở lại.
Sáu tầng không gian phía trên đang run rẩy. Bởi vì họ biết, kẻ điên nhất trong lịch sử chín kiếp luân hồi, đã tìm thấy những đồng minh vượt ngoài tầm hiểu biết của họ. Thiên mệnh đã định sẵn một cái kết, nhưng Diệp Phi, đang dùng thanh kiếm gãy của mình, viết lại từng chữ một trên trang sách của vận mệnh.
—o0o—