Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 160: Cuộc hành trình mới bắt đầu.**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 17:41:23 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 160: CUỘC HÀNH TRÌNH MỚI BẮT ĐẦU**

Gió ở Linh Hoang Giới không giống như những cơn gió nhẹ nhàng hay bão tố của Hạ Tam Giới. Nó mang theo một loại áp lực không hình thấu cốt, tràn ngập linh khí cuồng bạo nhưng cũng đầy rẫy tạp chất sát phạt. Giữa không gian xám xịt của vùng biên viễn Lạc Thần Uyên, bóng dáng Diệp Phi đứng sừng sững như một thanh kiếm cổ đã phủ bụi thời gian nhưng vẫn toát ra sự sắc lạnh kinh người.

Dưới chân anh, mặt đất loang lổ vết máu và những mảnh vụn của chiến thuyền thuộc Vạn Cổ Minh. Thạch Hùng đang đứng bên cạnh một tảng đá lớn, lồng ngực phập phồng, mồ hôi đầm đìa chảy xuống trên cơ bắp cuồn cuộn như những dãy núi nhỏ. Hắn vừa trải qua một trận chiến ác liệt, nhưng trong đôi mắt rực cháy ấy không có sự mệt mỏi, chỉ có một lòng trung thành tuyệt đối dành cho người thanh niên đang đứng trước mặt.

“Diệp đại ca, chúng ta đã tiêu diệt hết tàn quân của Vạn Cổ Minh ở khu vực này rồi.” Thạch Hùng lên tiếng, giọng nói ồm ồm như sấm động, xua tan cái tĩnh lặng chết chóc của vực sâu.

Diệp Phi không quay đầu lại. Ánh mắt anh vẫn dán chặt vào bức đại kỳ "Nghịch Chiến Thiên" đang dần mờ ảo trong sương mù của Lạc Thần Uyên. Ba chữ ấy như ba ngọn lửa rực cháy trong ký ức của anh, gợi lại một thời oanh liệt ở kiếp thứ nhất – thời điểm anh dẫn dắt vạn quân chinh phạt chư thiên. Thế nhưng, tại sao những thuộc hạ từng thề chết trung thành ấy lại xuất hiện ở đây, trong bộ dạng tà dị và tàn bạo như vậy?

“Chủ nhân, đừng nhìn nữa.” Giọng nói của Tiêu Lão vang lên từ trong Luân Hồi Châu, có chút mệt mỏi và ưu tư. “Vạn vật thay đổi theo năm tháng. Ngay cả Thiên Đạo còn có thể mục nát, huống chi là nhân tâm. Có lẽ sau khi người biến mất, quân đoàn Nghịch Chiến Thiên đã bị kẻ nào đó tẩy não hoặc bị một sức mạnh hắc ám thao túng. Muốn tìm ra câu trả lời, người buộc phải đi sâu vào trung tâm của Linh Hoang Giới này.”

Diệp Phi thở dài một tiếng, bàn tay khẽ vuốt ve chuôi Trấn Thiên Kiếm gãy nát dắt bên hông. Cảm giác kim loại lạnh lẽo khiến tâm trí anh bình lặng trở lại.

“Tiêu Lão nói đúng. Kiếp này ta bắt đầu lại từ đầu, vốn dĩ không nên bị những tàn tích của quá khứ cầm chân.” Diệp Phi nhàn nhạt nói, rồi anh xoay người lại, nhìn về phía Thạch Hùng. “Nghỉ ngơi đủ chưa? Con đường phía trước sẽ không còn dễ dàng như ở Thanh Vân đại lục nữa đâu.”

Thạch Hùng nhe răng cười, lộ ra hàm răng trắng hếu: “Đại ca yên tâm, chỉ cần được đi cùng huynh, dù là tiến vào tận sào huyệt của Thiên Đạo Minh, Thạch Hùng tôi cũng không nhíu mày lấy một cái!”

Diệp Phi khẽ gật đầu, trong lòng dâng lên một tia ấm áp hiếm hoi. Giữa cuộc đời luân hồi đầy rẫy sự phản bội, sự bộc trực của Thạch Hùng là thứ duy nhất khiến anh cảm thấy mình vẫn còn là một con người, thay vì một cỗ máy tu luyện vô hồn.

Đúng lúc đó, một tia sáng dịu nhẹ thoát ra từ chiếc nhẫn không gian trên ngón tay Diệp Phi. Một đạo hư ảnh mờ ảo hiện ra, đẹp đến mức khiến cho cả vùng không gian u tối này cũng phải bừng sáng. Đó chính là Vân Hiểu Nguyệt. Lúc này nàng vẫn chưa tỉnh táo hoàn toàn, linh hồn mảnh khảnh tựa như một nhành liễu trước gió, nhưng vẻ thanh cao, thoát tục vẫn khiến người ta phải nín thở.

Diệp Phi vội vàng bước tới, đỡ lấy bóng hình ấy bằng một luồng linh lực ôn hòa nhất.

“Hiểu Nguyệt…” Anh thì thầm, sát khí vừa rồi biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại sự dịu dàng vô hạn.

Vân Hiểu Nguyệt khẽ mở mắt, ánh mắt nàng mông lung, nhìn Diệp Phi mà như đang nhìn về một tiền kiếp xa xăm nào đó. Nàng đưa bàn tay trong suốt chạm vào gò má anh, giọng nói yếu ớt như sương khói: “Phi… ta lại cảm thấy linh hồn mình đang gọi… Ở phía đó… có một phần của ta đang bị giam cầm trong bóng tối.”

Nàng chỉ tay về hướng Đông Bắc, nơi những dãy núi tím sẫm trùng điệp che khuất bầu trời. Theo kiến thức mà Diệp Phi tiếp nhận, hướng đó chính là Thiên Nguyệt Thành – thánh địa của Nguyệt Tộc tại Trung Tam Giới, và cũng là một trong những thành trì nằm dưới sự kiểm soát gắt gao của Thiên Đạo Minh.

Diệp Phi nắm lấy bàn tay nàng, ánh mắt kiên định: “Ta biết rồi. Ta sẽ đưa nàng về đó, lấy lại những gì thuộc về nàng. Bất cứ kẻ nào cản đường, ta sẽ dùng máu của chúng để tế lên con đường trùng phùng của chúng ta.”

Vân Hiểu Nguyệt mỉm cười nhẹ nhàng, rồi hư ảnh dần tan biến, trở lại trong vật chứa linh hồn để duy trì sinh mệnh. Sự xuất hiện ngắn ngủi của nàng giống như một liều thuốc kích thích, làm bùng cháy khát vọng nghịch thiên trong lòng Diệp Phi.

“Đi thôi!”

Diệp Phi phất tay, luồng luân hồi lực từ trong đan điền bùng nổ, quấn lấy cả anh và Thạch Hùng, biến họ thành hai luồng sáng xé tan sương mù, lao vút đi.

Cuộc hành trình thực sự tại Linh Hoang Giới đã chính thức bắt đầu.

***

Ba ngày sau.

Tại ranh giới của Huyết Phong Trấn – cửa ngõ đầu tiên tiến vào vùng lõi của Linh Hoang Giới.

Đây là một thị trấn hỗn tạp, nơi các tán tu, những kẻ bị truy nã và các thương đoàn từ khắp nơi đổ về. Ở Linh Hoang Giới, linh khí tuy dồi dào nhưng lại có tính ăn mòn nhất định đối với những người có tu vi thấp. Vì vậy, các trấn nhỏ như Huyết Phong Trấn thường có các đại trận ngăn cách không gian, tạo ra nơi trú chân tạm thời cho những tu sĩ chưa đạt đến cấp độ Vương Cảnh.

Diệp Phi và Thạch Hùng đã thay đổi trang phục. Anh mặc một bộ thanh y giản dị, trên vai là một tấm choàng đen che khuất thanh kiếm gãy. Thạch Hùng thì khoác lên mình lớp da thú dày, che đi những hình xăm huyết mạch Man Hoang đang chực chờ bùng nổ. Cả hai trông giống như những tán tu đi tìm kiếm cơ duyên bình thường, không gây ra quá nhiều sự chú ý.

Tuy nhiên, vừa bước chân vào cổng trấn, một luồng mùi vị tanh nồng của máu và không khí ngột ngạt của sự áp bức đã đập vào mặt.

Ở giữa trấn, một đám tu sĩ mặc đồng phục màu vàng ròng, trên ngực thêu hình một con mắt nhìn thấu thiên hạ – biểu tượng của Thiên Đạo Minh – đang quây quanh một nhóm người dân bản địa. Tiếng kêu gào, tiếng khóc than vang lên thảm thiết.

“Mạng sống của các ngươi là do Thiên Đạo ban cho! Hôm nay lấy mười giọt máu tâm mạch để hiến tế cho Thiên Đài là ân huệ của các ngươi!” Một gã thủ lĩnh Thiên Đạo Minh, có tu vi vào khoảng Kết Đan đỉnh phong, tay cầm một bình ngọc lớn, lạnh lùng hét lớn.

Mười giọt máu tâm mạch? Đối với những người có tu vi thấp hoặc phàm nhân, đó chẳng khác nào việc rút đi phân nửa thọ nguyên của họ.

Diệp Phi dừng bước. Đôi mắt anh híp lại, một tia lạnh lẽo thoáng qua. Anh nhìn ra được, Thiên Đạo Minh không chỉ đơn thuần là thu thập máu, mà chúng đang dùng huyết khí này để nuôi dưỡng một loại trận pháp do thám quy mô lớn. Mục tiêu của trận pháp ấy, không gì khác hơn là tìm kiếm những "kẻ lạ mặt" vừa mới đột phá kết giới của Hạ Tam Giới.

“Đại ca… bọn khốn kiếp này…” Thạch Hùng nắm chặt nắm đấm, khớp xương kêu lên răng rắc. Bản tính thiện lương của tộc Man Hoang khiến hắn không thể ngồi yên trước cảnh tượng này.

“Bình tĩnh.” Diệp Phi thấp giọng. “Chỉ là một đám lính lác, ra tay lúc này sẽ rút dây động rừng.”

Nhưng thiên hạ vốn dĩ không phải lúc nào cũng thuận theo ý muốn. Một cô bé nhỏ nhắn, chạy trốn khỏi vòng vây của đám tu sĩ, chẳng may vấp ngã ngay trước mũi giày của Diệp Phi. Phía sau, một gã tay sai của Thiên Đạo Minh đang cầm một sợi roi da đầy gai ngược, vung lên định quật xuống lưng cô bé.

“Con ranh, dám chạy!”

Cây roi xé gió lao tới. Nhưng khi nó chỉ còn cách cô bé vài thốn, một bàn tay thon dài, nhìn qua có vẻ gầy guộc đã tóm chặt lấy đầu roi.

Thời gian như ngừng trôi.

Gã tu sĩ Thiên Đạo Minh giật mình, nhìn người thanh niên mặc thanh y vừa đột nhiên xuất hiện cản đường. Hắn gầm lên: “Thằng ranh nào đây? Muốn đối đầu với Thiên Đạo Minh sao?”

Diệp Phi không nhìn hắn, mà cúi xuống đỡ cô bé dậy, giọng nói của anh rất nhẹ nhưng mang theo uy nghiêm của một vị Thần đế đã từng đứng trên đỉnh cao: “Ở thế giới này, kẻ mạnh cai trị là lẽ thường. Nhưng kẻ mạnh mà dùng máu của những đứa trẻ để xây đài thì không còn là người, mà là súc vật.”

“Ngươi nói cái gì?!”

Gã thủ lĩnh bước lên, tu vi Kết Đan đỉnh phong của hắn bùng nổ, linh lực tạo thành một vòng xoáy xung quanh: “Lâm vào Huyết Phong Trấn này còn dám lên mặt dạy đời? Để ta rút sạch máu của ngươi trước!”

Hắn vung tay, một thanh trường kiếm linh lực mang theo sát ý của Thiên Đạo trực diện đâm vào lồng ngực Diệp Phi. Đối với một tu sĩ bình thường ở độ tuổi Diệp Phi, nhát kiếm này đủ để phá nát tâm mạch.

Nhưng Diệp Phi vẫn đứng im. Ngay cả khi thanh kiếm linh lực chạm vào áo choàng của anh, anh cũng không thèm chớp mắt.

*Rắc!*

Một tiếng động khô khốc vang lên. Thanh kiếm linh lực kia không những không xuyên qua được lớp phòng ngự của Diệp Phi, mà trái lại còn vỡ tan thành từng mảnh nhỏ.

Đồng tử của gã thủ lĩnh co rút lại như hạt kim. Hắn cảm nhận được một luồng áp lực vô hình bao trùm lấy toàn thân, khiến ngay cả việc hít thở cũng trở nên khó khăn. Đó không phải là áp lực của linh lực thông thường, mà là áp lực của một đẳng cấp linh hồn vượt xa thực tại này.

“Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?” Hắn run rẩy hỏi.

Diệp Phi bước lên một bước, mỗi bước chân anh đi dường như làm cho cả thị trấn Huyết Phong đều phải run rẩy theo. Một luồng linh khí tím nhạt – hơi thở của Luân Hồi – bắt đầu tỏa ra từ lòng bàn tay anh.

“Ta là kẻ mà Thiên Đạo các ngươi vẫn luôn lo sợ.”

Diệp Phi nhẹ nhàng vung tay. Không có những thần thông hào nhoáng, không có linh lực nổ tung, chỉ có một đường kiếm ý vô hình xé toạc hư không. Gã thủ lĩnh thậm chí còn không kịp kêu lên một tiếng, cơ thể hắn đã bị chém thành hai nửa, mà ngay cả linh hồn cũng bị luân hồi lực nghiền nát, vĩnh viễn không thể siêu sinh.

Cả khu chợ bỗng chốc im bặt. Đám thuộc hạ Thiên Đạo Minh còn lại đứng ngây dại như những bức tượng đá, sự kinh hãi dâng lên đến cực điểm.

“Chạy! Mau về báo cho phân điện!”

Một kẻ tỉnh táo lại trước tiên hét lớn, cả đám lập tức vắt chân lên cổ mà chạy. Diệp Phi cũng không truy đuổi, anh thu lại khí tức, ánh mắt nhìn về phía những người dân đang quỳ sụp dưới đất dập đầu cảm tạ mình.

“Tiêu Lão, có vẻ như hành tung của ta đã bại lộ sớm hơn dự tính.” Diệp Phi bình thản nói, nhìn vào hư không.

“Bại lộ thì sao chứ?” Tiêu Lão hừ lạnh một tiếng, trong giọng nói mang theo một chút kiêu ngạo từ thuở viễn cổ. “Kiếp này người tu luyện Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết, căn cơ đã vững chắc như kim cương bất hoại. Thiên Đạo Minh này, sớm muộn gì cũng phải dọn dẹp thôi.”

Diệp Phi quay sang nhìn Thạch Hùng, người nãy giờ đang tỏ vẻ đầy tiếc nuối vì chưa kịp ra tay.

“Đi thôi. Mục tiêu tiếp theo là Thiên Nguyệt Thành. Đám người Thiên Đạo Minh chắc chắn sẽ lập các trạm gác ở dọc đường, chúng ta sẽ vừa đi vừa lấy mạng bọn chúng để luyện kiếm.”

Anh lướt nhìn qua cô bé vừa cứu được, lấy ra một viên đan dược thượng phẩm ném vào tay cô bé, rồi không nói thêm một lời, cùng Thạch Hùng rời đi.

Sau lưng anh, Huyết Phong Trấn vẫn còn xôn xao. Nhưng có một điều chắc chắn, tin tức về một tu sĩ bí ẩn mang theo luân hồi lực đã bắt đầu lan truyền. Một con mãnh hổ đã rời hang, một con rồng đã ẩn mình nay lại xuất thế.

Linh Hoang Giới này, vì sự xuất hiện của Diệp Phi, chắc chắn sẽ không bao giờ được yên bình nữa.

Dưới ánh hoàng hôn màu huyết dụ, bóng lưng của Diệp Phi kéo dài trên mặt đất. Anh đang bước những bước chân đầu tiên trên con đường chém đứt xiềng xích của 10 vạn năm luân hồi. Phía trước anh là kẻ thù, là thần thánh, là thiên mệnh. Nhưng trong tay anh, Trấn Thiên Kiếm tuy gãy vẫn vang lên tiếng reo hò của chiến ý.

Một hành trình vạn dặm, một cuộc báo thù qua chín kiếp, giờ đây mới thực sự bắt đầu vào hồi gây cấn nhất.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8