Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 184: Vân Hiểu Nguyệt tìm thấy bí mật về nguồn gốc Nguyệt Tộc tại một tinh hệ xa xôi.**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 17:44:14 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 184: THÁI ÂM CHÂN TƯỚNG, NGHỊCH MỆNH CHI NGUYỆT**

Giữa hư không vô tận của tinh hệ Thương Nguyệt Di Khúc, một dải ngân hà héo úa nằm ở rìa biên thùy của Trung Tam Giới, không gian nơi đây dường như đã bị thời gian lãng quên. Những ngôi sao chết tỏa ra thứ ánh sáng lập lòe, lạnh lẽo như những đôi mắt của những linh hồn đang than khóc. Tại tâm điểm của tinh hệ này, một bóng hình thanh khiết như tuyết đầu mùa, phiêu hốt như khói sương đang lướt đi giữa những mảnh vỡ của các hành tinh tan nát.

Vân Hiểu Nguyệt, Thánh nữ của Nguyệt Tộc, người mà vẻ đẹp vốn đã làm khuynh đảo thiên hạ, lúc này đây lại mang một vẻ u sầu sâu thẳm. Đôi mắt nàng, vốn tĩnh lặng như nước hồ thu, giờ đây lại dao động theo từng nhịp đập của một mảnh vỡ linh hồn đang không ngừng rúng động trong thức hải. Nàng đã đi theo sự dẫn dắt của mảnh tàn hồn này qua nhiều lỗ hổng không gian, rời xa Diệp Phi và những cuộc chiến đẫm máu ở Thanh Vân đại lục, chỉ để tìm về nơi mà tâm linh nàng cảm nhận được sự hiện diện của cội nguồn.

"Cảm giác này… vừa thân thuộc, vừa đau đớn."

Vân Hiểu Nguyệt khẽ mấp máy môi. Giọng nói của nàng nhỏ như hơi thở, bị nuốt chửng bởi sự im lặng của vũ trụ. Nàng dừng lại trước một vùng tinh vân mang hình dáng một vầng trăng khuyết khổng lồ, được bao phủ bởi thứ khí tức màu bạc đậm đặc. Đó không phải linh khí bình thường, mà là Thái Âm Nguyên Khí thuần khiết nhất – thứ sức mạnh sinh ra từ thuở hồng mông.

Tiến sâu vào tâm của tinh vân, một phế tích vĩ đại hiện ra giữa hư không. Đó là một cung điện lơ lửng, được chạm khắc từ Thái Âm Thạch khổng lồ. Dù đã qua hàng triệu năm bị tàn phá, nó vẫn toát lên một uy nghiêm của thần linh. Những cây cột đá vỡ vụn, những phù điêu bị bào mòn, tất cả đều mang một biểu tượng duy nhất: Một vòng tròn luân hồi bao bọc lấy vầng trăng.

Khi bước chân nàng chạm lên thềm đá lạnh buốt của điện chính, một tiếng "ầm" trầm đục vang lên trong linh hồn. Những ký ức vốn bị khóa chặt, những mảnh vỡ linh hồn tản mát khắp nơi của nàng đột ngột phát sáng rực rỡ.

"Về rồi sao… đứa trẻ tội nghiệp của ta?"

Một giọng nói cổ xưa, mang theo sự bi ai vô tận vang lên từ phía sâu trong điện. Vân Hiểu Nguyệt giật mình, nàng vô thức nắm chặt lấy ngọc thủ, tiến về phía phát ra âm thanh. Ở giữa điện thờ, một pho tượng ngọc cao nghìn trượng đang ngồi nhắm mắt, toàn thân tỏa ra hào quang dịu nhẹ. Pho tượng đó có khuôn mặt giống nàng đến bảy phần, nhưng lại mang một khí chất cao ngạo, thống trị thiên địa.

Phía dưới chân tượng là một khối băng tinh vĩnh hằng, bên trong có một người phụ nữ đang ngồi xếp bằng, nhưng rõ ràng đó chỉ là một lũ tàn niệm chưa tan biến.

"Tiền bối… Người là ai? Tại sao ta lại cảm thấy đau đớn như thế này?" Vân Hiểu Nguyệt quỳ xuống, nước mắt không tự chủ được mà rơi trên nền đá.

Người phụ nữ trong băng tinh khẽ mở mắt. Đôi mắt ấy không có con ngươi, chỉ là một vùng màu bạc mênh mông như biển cả: "Ta là Ý chí cuối cùng của Nguyệt Tộc tại Kỷ Nguyên thứ nhất. Ta ở đây chờ đợi mảnh linh hồn chủ chốt nhất quay trở về. Hiểu Nguyệt, ngươi nghĩ Nguyệt Tộc chúng ta từ đâu mà có? Ngươi nghĩ Thái Âm Chi Thể của ngươi chỉ đơn thuần là một tư chất thiên phú?"

Người phụ nữ cười, một nụ cười đầy mỉa mai và đau xót: "Vô Nhai Thần Đế… kẻ đã phản bội Thần Đế Luân Hồi đời thứ nhất, hắn không chỉ muốn chiếm đoạt ngôi vị. Hắn muốn trở thành chủ nhân duy nhất của Thiên Đạo. Nhưng Thiên Đạo cần sự cân bằng. Để kiểm soát được dòng chảy của thời gian, hắn đã xé nát cơ thể của Thái Âm Nguyên Thần – vị thần vốn là nửa kia của Luân Hồi – thành vạn mảnh. Mỗi mảnh vỡ đó đầu thai thành một người của Nguyệt Tộc."

Trái tim Vân Hiểu Nguyệt như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Nàng run rẩy nói: "Vậy… chúng ta là gì?"

"Nguyệt Tộc không phải là một chủng tộc. Nguyệt Tộc là một cái lồng!" Người phụ nữ gầm lên, khiến cả tinh hệ rung chuyển. "Mỗi Thánh nữ Nguyệt Tộc đều mang trong mình mảnh hồn phách quan trọng nhất. Chúng ta được sinh ra, được ban cho nhan sắc và sức mạnh thiên phú chỉ để một ngày kia, khi vòng lặp luân hồi kết thúc, Thiên Đạo Minh sẽ thu hồi tất cả. Chúng ta là linh hồn dược liệu, là 'pin' để duy trì cỗ máy Thiên Đạo của Vô Nhai!"

Vân Hiểu Nguyệt lùi lại một bước, hơi thở nàng trở nên dồn dập. Nàng nhớ lại những lần mình đột ngột cảm thấy kiệt sức, nhớ lại nỗi buồn không tên mỗi khi nhìn thấy vầng trăng tròn. Hóa ra, định mệnh của nàng đã bị kẻ khác viết sẵn ngay từ khi bắt đầu.

"Còn hắn… Diệp Phi… đời thứ nhất của hắn…" nàng nghẹn ngào hỏi.

Người phụ nữ khẽ thở dài, ánh mắt trở nên nhu hòa hơn một chút: "Hắn là người duy nhất muốn phá vỡ cái lồng này. Đời thứ nhất, vì cứu ngươi – vị thần của Thái Âm – mà hắn đã khiêu chiến toàn bộ Thiên Đạo. Kết quả, hắn bị vây giết, còn ngươi bị xé nát linh hồn để làm vật hy sinh. Hắn chọn Cửu Chuyển Luân Hồi không phải chỉ để tìm lại sức mạnh, mà là để tìm lại từng mảnh linh hồn của ngươi, hy vọng một ngày nào đó có thể tái hợp vị Thần của đời mình."

Một luồng sáng khổng lồ đột ngột từ pho tượng đổ sụp xuống người Vân Hiểu Nguyệt. Ký ức của nàng bắt đầu thức tỉnh như những thước phim quay chậm.

Nàng thấy mình đứng bên cạnh một nam tử mặc hắc bào, cầm thanh kiếm Trấn Thiên oai hùng. Họ đứng trên đỉnh cao nhất của Thần Giới, nhìn xuống chúng sinh. Nam tử đó, dù có lạnh lùng với cả thế giới, nhưng mỗi khi nhìn nàng, đôi mắt ấy luôn chan chứa một tình yêu đến tận cùng xương tủy.

Nàng thấy cảnh nam tử đó gào thét trong tuyệt vọng khi linh hồn nàng bị Vô Nhai xé nát trước mặt. Nàng thấy máu của anh nhuộm đỏ chín tầng trời, thấy anh cầm mảnh kiếm gãy bước vào vòng xoáy luân hồi, chỉ để lại một lời thề vang dội vạn cổ: *"Kiếp sau, kiếp sau nữa, dù phải bước qua vạn nẻo tử sinh, ta nhất định sẽ tìm thấy nàng!"*

"Diệp… Phi…"

Vân Hiểu Nguyệt quỵ ngã, tiếng khóc nghẹn ngào nức nở vang vọng trong điện thờ hoang vắng. Nàng cuối cùng đã hiểu tại sao mình lại yêu anh đến thế ngay từ lần đầu gặp mặt dù chưa hề quen biết. Đó không phải là duyên phận tình cờ, đó là nỗi nhớ nhung tích tụ qua tám kiếp nếm trải đắng cay, là tiếng gọi của linh hồn vượt qua rào cản của thời gian.

Mảnh linh hồn trong người nàng lúc này bắt đầu bùng nổ sức mạnh. Toàn bộ Thái Âm Nguyên Khí của tinh hệ này đang điên cuồng tràn vào cơ thể nàng. Thực lực của Vân Hiểu Nguyệt bắt đầu tăng vọt: Kết Đan… Nguyên Anh… Hóa Thần… và chưa có dấu hiệu dừng lại. Thái Âm Chi Thể của nàng đang dần hoàn thiện, không phải để làm vật hiến tế cho Thiên Đạo, mà để trở thành một lực lượng nghịch thiên thực thụ.

"Ta hiểu rồi."

Vân Hiểu Nguyệt đứng dậy, lau đi giọt nước mắt cuối cùng trên má. Ánh bạc trong đôi mắt nàng giờ đây không còn sự yếu đuối, mà là một ý chí sắt đá.

"Thiên Đạo Minh muốn dùng ta để khai mở Luân Hồi Hải, muốn dùng ta để hoàn thiện cái quy luật chết chóc của bọn chúng. Nhưng bọn chúng không biết rằng, khi mảnh vỡ cuối cùng tìm thấy cội nguồn, ánh trăng không còn chỉ biết phản chiếu ánh mặt trời, mà ánh trăng sẽ thiêu đốt cả bầu trời đêm."

Nàng nhìn xuống đôi bàn tay đang phát ra ánh sáng thuần khiết. Một luồng kiến thức khổng lồ về trận pháp luân hồi và cách thức khống chế quy luật của Vô Nhai đang dần hiện rõ trong tâm trí nàng. Nàng không chỉ là một nữ nhân cần được che chở, nàng đã nắm giữ bí mật lớn nhất về nguồn gốc của mình – cũng chính là tử huyệt của kẻ đang thao túng thế giới này.

Người phụ nữ trong băng tinh dần dần tan biến thành những điểm sáng, mỉm cười thanh thản: "Tốt lắm… Hãy quay về đi. Hắn đang ở rất gần đây. Hắn đang chiến đấu vì ngươi, và bây giờ, ngươi hãy trở thành tấm khiên bảo vệ linh hồn cho hắn. Thái Âm và Luân Hồi, khi cả hai cùng thực sự thức tỉnh… thì vương vị của Vô Nhai sẽ sụp đổ."

Cung điện Thái Âm rung chuyển dữ dội rồi hoàn toàn nổ tung, hóa thành một đạo luồng sáng bạc rực rỡ quấn quanh người Vân Hiểu Nguyệt. Nàng đứng giữa hư không, xung quanh là vô số linh hồn tàn phế của Nguyệt Tộc qua các kỷ nguyên đang quỳ lạy và gửi gắm hy vọng cuối cùng vào nàng.

"Phi, chờ em."

Vân Hiểu Nguyệt khẽ nói, bóng dáng nàng mờ dần rồi biến mất vào không gian. Ở một hướng khác của vũ trụ, tại Trung Tam Giới, Diệp Phi đang cầm Trấn Thiên Kiếm đối diện với vạn quân, đột nhiên trái tim anh đập mạnh một nhịp. Một cảm giác kết nối tâm linh mãnh liệt truyền đến khiến anh bất giác mỉm cười giữa vòng vây của quân thù.

"Nguyệt nhi… nàng đã tìm thấy chính mình rồi sao?"

Sát khí trên người Diệp Phi bùng nổ, hóa thành một con hắc long quấn quanh người. Trận chiến lớn nhất của kỷ nguyên thứ chín, vì sự trở lại của Thái Âm Thần Nữ, đã hoàn toàn rẽ sang một hướng khác mà ngay cả Thiên Đạo cũng không thể lường trước được.

Định mệnh đang bị xé nát, và dòng máu của Thần sắp đổ xuống.

Hết chương 184.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8