Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 189: Mười vạn năm sau…**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 17:47:04 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 189: MƯỜI VẠN NĂM, MỘT GIẤC MỘNG DÀI**

Mười vạn năm.

Đối với phàm nhân, đó là vô số triều đại hưng thịnh rồi suy tàn, là bụi mờ của lịch sử không cách nào truy cứu. Đối với tu sĩ thông thường, đó là một con số xa xăm chỉ thấy trong cổ thư. Nhưng đối với những cường giả thực sự của Cửu Trọng Thiên hiện tại, mười vạn năm qua chỉ như một hơi thở dài, một khoảng lặng giữa những chương hồi rực rỡ nhất của thế giới.

Kể từ ngày Thiên Đạo cũ sụp đổ dưới lưỡi kiếm của Diệp Phi, xiềng xích vận mệnh trói buộc chúng sinh đã biến mất. Linh khí của đất trời không còn bị thu hồi một cách tàn nhẫn sau mỗi vạn năm nữa, mà chảy tràn như nước đại dương, nuôi dưỡng vạn vật. Thế giới không còn là một vòng lặp chết chóc, mà là một mảnh đất của sự tự do.

Trên đỉnh cao nhất của Linh Hoang Giới, nơi trước kia vốn là cấm địa của Thiên Đạo Minh, nay đã mọc lên một tòa thánh điện giản dị nhưng uy nghiêm, mang tên **Luân Hồi Điện**.

Quanh năm suốt tháng, nơi đây bao phủ bởi mây mù mờ ảo và ánh sáng xanh nhạt của Luân Hồi Chi Lực. Không có quân đội trấn giữ, không có kết giới giết chóc, nhưng ngay cả những vị Chí Tôn mới của thời đại này khi đi ngang qua chân núi cũng phải cúi đầu, đi chân trần để tỏ lòng thành kính. Bởi họ biết, người đang nằm ngủ ở nơi đó chính là người đã ban tặng cho họ bầu trời tự do này.

“Lão Thạch, ngươi vẫn đứng đó như một khối đá vậy à?”

Một giọng nói lười biếng, mang theo chút ý vị cợt nhả vang lên phá tan sự tĩnh lặng của đỉnh núi.

Một lão giả mặc đạo bào trắng tinh khôi, tay cầm chiếc quạt giấy thong dong đi tới. Gương mặt lão hồng nhuận, đôi mắt lấp lánh sự tinh anh mà không kẻ nào có thể thấu triệt. Đó là Tiêu Lão. Mười vạn năm qua đi, linh hồn lão không những không suy yếu mà còn nhờ linh khí của Luân Hồi Hải mà đúc thành tiên thể thực sự, trẻ trung hơn cả kiếp trước.

Cách đó không xa, một gã khổng lồ cao hơn trượng, vai rộng như núi, làn da đồng hun lấp lánh những cổ phù màu huyết sắc đang đứng bất động. Thạch Hùng vẫn như mười vạn năm trước, bộc trực và trung thành tuyệt đối. Hắn chỉ hừ lạnh một tiếng, thanh âm vang rền như sấm nổ:

“Tiêu Lão, Ngài lại đi trêu chọc đám hậu bối ở học viện dưới núi sao? Thần Chủ chưa tỉnh, ta thân là vệ binh, tuyệt đối không được rời nửa bước.”

Tiêu Lão lắc đầu cười khổ, ngồi bệt xuống một tảng đá, vỗ vỗ vào vò rượu bên hông:

“Thần Chủ? Hắn mà biết ngươi gọi hắn như vậy, chắc chắn sẽ mắng ngươi là cứng nhắc. Diệp tiểu tử năm đó chính là muốn chúng ta sống cho bản thân mình. Ngươi xem, Man tộc của ngươi hiện tại đã là đệ nhất tộc nhân hạ giới, đồ tôn của ngươi nhiều không đếm xuể, vậy mà ngươi vẫn thích ở đây làm cái tượng đá.”

Thạch Hùng không đáp, đôi mắt cương nghị nhìn về phía thung lũng đầy đóa sen ngọc ở giữa Luân Hồi Điện. Nơi đó, khí tức của Diệp Phi đang hòa quyện vào vạn vật, dường như đã biến thành một phần của quy luật thế giới.

“Thần Chủ nói mười vạn năm là một chu kỳ của tâm hồn. Người đã mệt mỏi qua chín kiếp, giấc ngủ này là để người tìm lại bản ngã.” Thạch Hùng trầm giọng nói.

Đột nhiên, cả hai đồng thời sững người.

Bầu trời xanh thẳm của Linh Hoang Giới bỗng nhiên khẽ run rẩy. Một vết nứt không gian đen kịt, mảnh như sợi chỉ nhưng lại mang theo một loại hơi thở cực kỳ xa lạ và băng lãnh, từ từ lan ra phía chân trời ngoài vạn dặm.

Tiêu Lão nheo mắt, chiếc quạt trên tay khựng lại: “Vực ngoại khí tức? Chẳng lẽ lời của Lục Đạo Tiên Ông là thật? Ngoài Cửu Trọng Thiên chúng ta, vẫn còn những kẻ nhòm ngó mảnh đất này?”

Vết nứt đó tỏa ra một thứ áp lực khiến những tu sĩ cảnh giới Chí Tôn ở phía xa cũng phải run sợ, linh hồn như bị bóp nghẹt. Một đạo ý chí cuồng ngạo từ khe nứt đó truyền tới, xuyên thấu không gian:

*“Hóa ra đây là thế giới đã phá bỏ vòng lặp sao? Một vùng đất vô chủ, linh khí nồng đậm như vậy… rất hợp để trở thành linh điền của 'U Minh Giới' chúng ta!”*

Thạch Hùng gầm lên một tiếng, chân dẫm mạnh khiến đỉnh núi nứt toác, thân hình cao lớn che chắn trước thung lũng sen ngọc, sát khí Man Hoang cuồn cuộn dâng trào: “Kẻ nào dám làm loạn!”

Nhưng khi Thạch Hùng định lao lên không trung, một bàn tay thon dài, trắng trẻo đã khẽ đặt lên vai hắn.

Cái chạm tay nhẹ tênh, nhưng lại khiến toàn bộ sát khí ngút trời của Thạch Hùng tan biến trong hư vô, ngay cả không gian đang run rẩy ngoài kia cũng bỗng chốc lặng tờ.

“Lão Thạch, không cần nôn nóng.”

Thanh âm nhẹ nhàng như gió thoảng, bình thản như mặt hồ mùa thu, nhưng chứa đựng một loại uy nghiêm khiến thiên địa vạn pháp phải thần phục.

Thạch Hùng và Tiêu Lão sững sờ, chậm rãi quay đầu lại.

Giữa đóa sen ngọc khổng lồ ở trung tâm điện, một nam tử trẻ tuổi mặc trường bào đen đơn giản đang đứng đó. Hắn không tỏa ra hào quang rực rỡ, không có uy áp Thần Đế kinh người, nhìn từ xa chỉ giống như một thư sinh vừa tỉnh dậy sau một giấc mộng dài. Đôi mắt hắn sâu thẳm như chứa đựng cả dòng sông thời gian, bên trong đó, hình ảnh chín kiếp luân hồi đã không còn là gánh nặng, mà chỉ là những bài học để kết tinh nên một tâm thế bình thản vô vi.

Cạnh bên nam tử ấy, một nữ tử thanh tao thoát tục như ánh trăng đêm rằm khẽ mỉm cười, đôi mắt nàng nhu hòa như nước, đó chính là Vân Hiểu Nguyệt. Nàng khẽ tựa đầu vào vai nam tử, khẽ nói: “Chàng tỉnh rồi.”

Diệp Phi khẽ gật đầu, hắn nhìn Tiêu Lão, rồi lại nhìn Thạch Hùng, trong ánh mắt thoáng qua một tia ấm áp của cố nhân.

Hắn nhìn lên vết nứt không gian đen kịt trên bầu trời, nơi một bóng ma khổng lồ của một thế giới khác đang tìm cách chen vào. Diệp Phi khẽ thở dài, bước một bước về phía trước.

Chỉ một bước chân, toàn bộ Cửu Trọng Thiên Địa dường như co lại dưới chân hắn.

“Mười vạn năm trước, ta chém đứt xiềng xích của chính mình.” Diệp Phi lên tiếng, giọng nói bình thản lan tỏa đến từng ngóc ngách của vũ trụ. “Mười vạn năm sau, có lẽ ta phải cầm kiếm để bảo vệ sự tự do mà ta đã chọn.”

Từ sâu trong linh hồn Diệp Phi, một thanh kiếm gãy bỗng nhiên bay ra. **Trấn Thiên Kiếm**. Không còn vẻ gỉ sét cũ kỹ, nó rạng ngời một sắc màu tinh khiết như thủy tinh, mang theo sức mạnh của cả chín kiếp tu hành đã được tôi luyện qua mười vạn năm tĩnh lặng.

Vết nứt không gian ngoài kia đột nhiên mở rộng, một con mắt đỏ ngầu của một thực thể cực mạnh từ vũ trụ khác nhìn vào, giọng nói của nó run rẩy:

*“Ngươi… ngươi là ai? Ngôi sao này không phải không có chủ nhân sao? Tại sao lại có loại hơi thở vượt qua quy luật như thế này?”*

Diệp Phi đứng lơ lửng giữa tầng mây, vạt áo tung bay. Hắn giơ tay, ngón tay thanh mảnh chạm vào lưỡi kiếm, một luồng ánh sáng luân hồi lan tỏa, chiếu sáng toàn bộ những góc tối nhất của Cửu Trọng Thiên.

“Ta không phải là chủ nhân của thế giới này. Ta chỉ là một kẻ lữ hành đã qua đời.”

Hắn mỉm cười, một nụ cười rực rỡ nhưng cũng vô cùng lạnh lẽo đối với kẻ xâm lăng.

“Nhưng nếu ngươi muốn chạm vào đóa sen mà nàng ấy đã trồng… thì mười vạn năm tu vi này, ta không ngại đem ra để tiễn ngươi một đoạn đường luân hồi cuối cùng.”

Diệp Phi vung kiếm.

Một đạo kiếm quang bình dị, không chút màu mè, cắt đôi bầu trời, lao thẳng vào vết nứt đen kịt kia. Trong khoảnh khắc đó, hàng triệu sinh linh trên Cửu Trọng Thiên ngẩng đầu lên, họ không thấy sự diệt thế, mà thấy một vầng hào quang rực rỡ mang tên **Hy vọng**.

Mười vạn năm giấc mộng dài đã tỉnh. Hành trình mới của Cửu Thế Luân Hồi Giả, nay mới thực sự bắt đầu giữa một vũ trụ mênh mông hơn.

Dưới gốc cây già bên bờ Luân Hồi Hải, Lục Đạo Tiên Ông mỉm cười thu cần câu lại. Trên móc câu không lưỡi, giờ đây đã đậu một con bướm rực rỡ màu sắc.

“Cá đã cắn câu, và người cũng đã đến lúc bước ra khỏi nhà mình rồi, Diệp tiểu tử.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8