Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 191: Diệp Phi thức tỉnh trong một thời đại mới.**
**CHƯƠNG 1: THỨC TỈNH TRONG MỘT THỜI ĐẠI MỚI**
Bóng tối là vĩnh hằng, hay chỉ là một cái chớp mắt của thần linh?
Trong cõi hư vô tĩnh lặng ấy, một đốm sáng nhợt nhạt như ngọn đèn dầu trước gió bắt đầu le lói. Những mảnh ký ức vụn vỡ như những thước phim quay chậm ùa về, cuồn cuộn và tàn nhẫn. Tiếng gào thét của vạn quân trên chiến trường Thần Giới, tiếng cười ngạo mạn của Thần Đế Vô Nhai khi lưỡi kiếm đâm xuyên qua lồng ngực hắn, và hình bóng một người thiếu nữ tan biến vào cõi hư không, để lại một nỗi đau xé lòng không thể lấp đầy.
*“Diệp Phi, đời này ta thắng, đời sau… ngươi vẫn không thoát khỏi lòng bàn tay của Thiên Đạo!”*
Giọng nói ấy như sấm sét nổ vang trong linh hồn, đánh thức ý thức đang chìm sâu của hắn. Diệp Phi chợt mở mắt.
Cảm giác đầu tiên là đau. Một nỗi đau thấu xương tủy truyền từ mọi ngóc ngách của cơ thể vào đại não. Hắn thấy mình đang nằm trên một bãi cỏ ẩm ướt, bên tai là tiếng róc rách của dòng nước. Hơi thở của hắn hổn hển, mỗi lần hít vào đều như kéo theo cả ngàn mũi kim châm trong lồng ngực.
Diệp Phi cố gắng chống tay ngồi dậy, nhưng vừa cử động, một dòng máu nóng đã trào ra từ khóe miệng. Hắn cúi xuống nhìn đôi bàn tay của mình — nhỏ nhắn, gầy gò và đầy những vết bầm tím. Đây không phải là đôi bàn tay của vị Thần Đế từng một tay trấn áp vạn giới, cũng không phải đôi tay của kiếm thánh một đời vẫy vùng.
Đây là cơ thể của một thiếu niên mười sáu tuổi.
“Kiếp thứ chín… bắt đầu rồi sao?”
Hắn thào thào, giọng nói khản đặc vì thiếu nước. Những mảnh ký ức của chủ nhân cơ thể này bắt đầu hòa nhập.
Đại lục Thanh Vân, một góc nhỏ bé của Hạ Tam Giới. Hắn, cũng tên là Diệp Phi, vốn là thiếu gia của Diệp gia tại Linh Thạch Thành. Nhưng danh xưng “thiếu gia” ấy chỉ là một cái vỏ bọc cho sự sỉ nhục. Mười sáu tuổi, linh mạch không thông, tu vi dậm chân ở luyện thể tầng thứ hai, bị người đời gọi là “Thiên cổ phế vật”. Vài canh giờ trước, hắn bị chính những người anh em họ trong tộc lừa ra bìa rừng, đánh đập đến hơi tàn lực kiệt rồi vứt xác bên suối Tẩy Tâm Tuyền này.
Diệp Phi nhếch môi cười, một nụ cười lạnh lẽo thấm đẫm sát khí: “Diệp gia? Linh Thạch Thành? Một lũ kiến hôi lại dám chạm vào cơ thể của Luân Hồi Giả đời thứ chín. Có điều, cơ thể này quả thực nát đến mức không thể nhìn nổi.”
Hắn cố gắng vận chuyển chút khí lực mỏng manh để kiểm tra đan điền. Trống rỗng. Mười hai chính kinh đều bị xé rách bởi những đòn đánh thâm độc. Đối với một người tu luyện bình thường ở thế giới này, đây là án tử cho con đường võ đạo.
*“Hắc hắc… tiểu tử, cuối cùng cũng tỉnh rồi sao? Lão phu cứ ngỡ ngươi đã chết mất xác trong dòng sông Luân Hồi rồi chứ.”*
Một giọng nói hóm hỉnh, mang theo chút âm khí lạnh lẽo vang lên ngay trong đầu Diệp Phi. Hắn không hề kinh ngạc, trái lại ánh mắt hiện lên một tia ấm áp hiếm hoi.
“Tiêu Lão, ông vẫn còn sống.”
*“Vớ vẩn! Lão phu là linh hồn dẫn đường của Luân Hồi Châu, chừng nào ngươi chưa phá vỡ được cái lồng chim Thiên Đạo này thì lão phu sao dám chết? Có điều…”* giọng nói trong Luân Hồi Châu chợt trầm xuống, *“Lần này tình hình không ổn. Luân Hồi Châu đã tổn hại nghiêm trọng sau cuộc đại biến kiếp trước. Tu vi của ngươi bị tước sạch, ký ức tám kiếp bị phong ấn sau cánh cửa Cửu Chuyển. Ngươi bây giờ, thực sự chỉ là một phế vật đúng nghĩa đấy.”*
Diệp Phi chống lưng vào một phiến đá, đôi mắt nhìn đăm đăm vào mặt nước suối trong vắt phản chiếu gương mặt tái nhợt nhưng đầy cương nghị của mình.
“Phế vật? Tiêu Lão, ông quên rồi sao? Kiếp thứ tư tôi từng là một tên nô lệ, kiếp thứ bảy tôi bắt đầu từ một hài tử mù lòa. Đối với Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết, không có gì là kết thúc, tất cả chỉ là khởi đầu.”
Hắn nhắm mắt lại, một khẩu quyết cổ xưa và huyền bí bắt đầu vận chuyển trong tâm trí. *Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết* — tầng thứ nhất: Phá Nhi Hậu Lập.
Thông thường, tu giả sẽ cố gắng vá lại kinh mạch bị tổn thương. Nhưng công pháp của Diệp Phi thì ngược lại. Hắn dùng chút linh khí mỏng manh ít ỏi còn sót lại trong huyết thịt, hóa thành những lưỡi dao sắc lẹm, chủ động cắt đứt toàn bộ những mảnh kinh mạch vụn vỡ còn lại.
“A!”
Diệp Phi nghiến răng đến bật máu, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Cảm giác này giống như bị thiên đao vạn quả, băm vằm từng tấc thịt.
*“Điên rồi! Tiểu tử ngươi thực sự vẫn điên như kiếp trước!”* Tiêu Lão kinh hãi kêu lên, nhưng cũng nhanh chóng phóng ra một luồng khí xanh biếc từ Luân Hồi Châu để bảo vệ tâm mạch của hắn. *“Dẫn khí từ trời đất, lấy cơ thể làm lò luyện, lấy đau đớn làm mồi lửa! Nhanh!”*
Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, một luồng linh khí từ xung quanh suối Tẩy Tâm Tuyền dường như cảm nhận được sự hiệu triệu mạnh mẽ, bắt đầu tràn vào lỗ chân lông của Diệp Phi.
Không có kinh mạch dẫn dắt, luồng linh khí này điên cuồng va đập trong cơ thể hắn. Nhưng Diệp Phi vẫn ngồi đó, bất động như một pho tượng đá cổ xưa. Trong linh hải của hắn, một thanh kiếm gãy, đen ngụa và đầy gỉ sét, chợt run lên bần bật.
*Trấn Thiên Kiếm!*
Thanh kiếm gãy này đã đi theo hắn qua tám đời luân hồi. Lúc này, nó dường như cảm nhận được hơi thở của chủ nhân, bắt đầu phát ra những tiếng ngân nga trầm đục. Nó nuốt chửng toàn bộ sự đau đớn, chuyển hóa luồng linh khí bạo ngược kia thành một dòng suối ấm áp, từ từ tái tạo lại một hệ thống kinh mạch hoàn toàn mới — rộng hơn, kiên cố hơn và mang theo một tia sáng bạc của luân hồi.
Khi mặt trời bắt đầu lặn xuống sau những đỉnh núi nhấp nhô, Diệp Phi từ từ mở mắt. Một tia sáng rực rỡ lóe lên trong đồng tử đen láy của hắn rồi biến mất vào sâu thẳm.
Cơ thể hắn vẫn đầy vết thương, nhưng hơi thở đã hoàn toàn khác. Trầm ổn, thâm thúy và ẩn chứa một sức mạnh đáng sợ.
“Luyện thể tầng thứ ba.” Diệp Phi đứng dậy, khẽ nắm chặt nắm đấm, cảm nhận sức bật của cơ bắp. “Chỉ trong một buổi chiều từ phế nhân trở thành tầng ba, tốc độ này so với thiên tài của thế giới này cũng đã là điều sỉ nhục bọn chúng rồi.”
*“Hừ, đó là vì ngươi có kinh nghiệm tám kiếp, cộng thêm lão phu dùng dược lực tích lũy nghìn năm bảo hộ. Đừng có đắc ý sớm.”* Tiêu Lão hừ lạnh một tiếng, nhưng trong giọng nói rõ ràng mang theo sự tán thưởng. *“Kiếp này, Thiên Đạo sẽ giám sát gắt gao hơn. Thần Đế Vô Nhai hẳn đã rải quân cờ của hắn khắp nơi. Ngươi chỉ cần để lộ một chút khí tức luân hồi, bọn chúng sẽ kéo đến như ruồi thấy mật.”*
Diệp Phi thu lại khí thế, trở về bộ dạng của một thiếu niên ốm yếu ban đầu. Hắn cúi xuống, nhặt một thanh kiếm sắt đã gãy đôi của mình bị đám người kia ném sang một bên.
“Khí tức luân hồi? Tôi sẽ dùng máu của kẻ thù để che giấu nó.”
Hắn nhìn về hướng Linh Thạch Thành, nơi những ánh đèn bắt đầu nhen nhóm. Trong đầu hắn hiện lên những gương mặt khinh khỉnh, những lời nhục mạ và cả gương mặt tàn độc của tên huynh trưởng đã hạ lệnh giết hắn.
“Diệp Hoành, ngươi muốn chiếm đoạt vị trí thế tử, muốn lấy đi miếng ngọc bội mà mẫu thân để lại cho ta sao? Được, tối nay ta sẽ đưa nó cho ngươi… nhưng e là ngươi không có mạng để cầm.”
Diệp Phi khoác lên mình bộ y phục rách rưới, bước chân thong dong nhưng mỗi bước đi dường như đều hòa nhịp với hơi thở của đất trời. Dáng lưng của hắn dưới ánh hoàng hôn đổ dài, đơn độc mà kiêu hùng, như một vị thần vừa trở về từ cõi chết để đòi lại công lý của chính mình.
Gió núi thổi qua suối Tẩy Tâm Tuyền, cuốn trôi mùi máu tanh. Mùa thu năm ấy, Hạ Tam Giới vẫn yên bình như ngàn năm qua, nhưng không ai biết rằng, bánh xe vận mệnh vốn đã đứng yên từ tám kỷ nguyên trước, nay đã bắt đầu chuyển động lại với một lực lượng không gì có thể cản nổi.
Mọi thứ mới chỉ là bắt đầu. Một thời đại của sự nghịch diệt, của sự báo thù và của niềm hy vọng vĩnh hằng đã khai màn.
Diệp Phi, đời thứ chín, chính thức thức tỉnh.