Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 2: Hư Vô Diệt Thế Quyết**
CHƯƠNG 2: HƯ VÔ DIỆT THẾ QUYẾT
Gió đêm rít lên từng hồi qua những khe đá hẹp nơi rìa Loạn Táng Cương, mang theo mùi tử khí nồng nặc và cái lạnh thấu xương của chốn mồ hoang ngõ vắng. Diệp Hư Không lê từng bước chân nặng nề, tìm đến một hang động nhỏ khuất sau những lùm cây khô héo. Hắn cần một nơi đủ yên tĩnh, không chỉ để ẩn mình mà còn để bắt đầu một quá trình cải thiên hoán địa, tái sinh từ đống tro tàn của kẻ phế vật.
Ngồi xếp bằng trên nền đá lạnh lẽo, Diệp Hư Không nhắm nghiền mắt lại. Trong thần thức của hắn, một mảnh không gian tối đen như mực hiện ra. Tại trung tâm của bóng tối đó, một hạt châu tròn trịa, đen tuyền nhưng tỏa ra những luồng sáng luân chuyển huyền ảo đang lơ lửng – đó chính là Hư Vô Châu, khởi nguyên của vạn vật và cũng là báu vật khiến hắn bị chúng bạn phản bội ở kiếp trước.
"Cổ Thiên Thánh, ngươi nghĩ rằng lấy đi linh căn của ta, cướp đi thần vị của ta là có thể khiến Diệp Hư Không này vĩnh viễn biến mất sao?" Diệp Hư Không thầm nghĩ, nụ cười trên môi hắn lạnh đến mức có thể đóng băng cả không gian. "Ngươi không biết rằng, linh căn là xiềng xích của thiên đạo, mà Hư Vô mới là chân lý tối thượng."
Diệp Hư Không bắt đầu dẫn dắt ý niệm, kết nối với Hư Vô Châu. Ngay lập tức, một luồng năng lượng đen đặc như mực tràn ra từ hạt châu, len lỏi vào các kinh mạch đang héo úa của hắn.
Hư Vô Diệt Thế Quyết!
Đây không phải là công pháp tu luyện linh khí thông thường của nhân gian. Kẻ tu luyện Linh Khư Giới hay Cửu Tiêu Thiên Ngoại đều cố gắng hấp thụ linh khí đất trời để hóa thành năng lượng bản thân. Nhưng Hư Vô Diệt Thế Quyết thì ngược lại, nó bắt đầu bằng việc "xóa bỏ".
"Rắc! Rắc!"
Những tiếng xương gãy vụn bắt đầu vang lên khô khốc trong hang động yên tĩnh. Cảm giác đau đớn khủng khiếp ập đến, tựa như có hàng vạn mũi kim bằng băng lạnh đâm sâu vào từng tế bào, rồi lại như có lửa thiêu đốt từ bên trong tủy xương. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán Diệp Hư Không, sắc mặt hắn tái nhợt, nhưng đôi môi vẫn mím chặt, không một tiếng rên rỉ.
Quá trình Tẩy Tủy Phạt Cốt của kẻ khác là dùng linh khí gột rửa tạp chất. Còn đối với Diệp Hư Không, đây là sự phá hủy hoàn toàn. Hư Vô Lực đi đến đâu, những đoạn kinh mạch cũ nát, những mẩu xương cốt yếu ớt của "phế vật" Diệp gia đều bị nghiền nát thành bột mịn, rồi ngay sau đó được đồng hóa vào bóng tối.
Cơn đau này, nếu là kẻ thường nhân chắc chắn đã hồn phi phách tán từ lâu. Nhưng Diệp Hư Không là ai? Hắn từng là Thần Đế đứng đầu vạn giới, trái tim của hắn đã kinh qua sự phản bội đau đớn hơn thế này gấp nghìn lần. Ý chí của hắn kiên định như đá tảng giữa dòng thác lũ.
"Tan biến cho ta!"
Hắn gầm nhẹ trong cổ họng. Luồng hắc khí từ Hư Vô Châu đột ngột bùng nổ, quét sạch mọi ngóc ngách trong cơ thể. Lúc này, nếu có ai nhìn vào hang động, họ sẽ thấy một cảnh tượng kinh hoàng: Thân ảnh Diệp Hư Không mờ ảo dần, dường như hắn đang hòa tan vào hư không, không còn cảm nhận được sự hiện diện của sự sống, chỉ còn một hố đen thăm thẳm đang nuốt chửng ánh sáng.
Trong khoảnh khắc xương cốt cũ bị xóa sổ, từ trong sự trống rỗng đó, những cấu trúc mới bắt đầu hình thành. Những sợi kinh mạch mới không phải màu đỏ của huyết nhục, cũng không phải màu vàng của hoàng kim linh căn, mà là một màu đen huyền bí, trong suốt như thạch anh của vực thẳm.
Xương cốt của hắn bắt đầu tái tạo, từng đốt xương sáng lên ánh đen lấp lánh, cứng cáp hơn cả tinh thiết nghìn năm. Máu trong huyết quản hắn chảy rộn ràng, mang theo sức mạnh hủy diệt và sáng thế của Hư Vô.
Thời gian trôi qua, trăng lặn mặt trời mọc, bên ngoài hang động đã qua một đêm dài.
Khi tia nắng đầu tiên của bình minh chạm vào lối vào hang, Diệp Hư Không đột ngột mở mắt. Trong đôi đồng tử của hắn, một luồng hắc quang lóe lên rồi biến mất, thay vào đó là vẻ thâm trầm, sâu thẳm như đại dương về đêm.
Hắn khẽ cử động cánh tay. "Răng rắc!" – những lớp vảy đen kịt, chất thải từ quá trình tẩy tủy bong tróc ra, lộ ra làn da trắng trẻo nhưng săn chắc, mang theo một khí chất thoát tục, bất khả xâm phạm.
"Luyện Thể tầng một… tầng hai… tầng ba… tầng sáu!"
Chỉ trong một đêm, từ một kẻ có cơ thể bị phế hoàn toàn, Diệp Hư Không đã nhảy vọt sáu cảnh giới của Phàm Cảnh. Điều quan trọng nhất không phải là cấp độ, mà là chất lượng. Luyện Thể tầng sáu của Hư Vô Thần Thể đủ sức để nghiền nát bất kỳ tu sĩ Tụ Khí cảnh nào của Hạ giới này.
Diệp Hư Không đứng dậy, cảm nhận luồng sức mạnh dồi dào chảy trong cơ thể. Hắn vung nhẹ một nắm đấm vào vách đá trước mặt. Không có tiếng nổ lớn, nắm đấm của hắn xuyên qua đá cứng như xuyên qua đậu phụ. Vết đục trên đá nhẵn thín, không có một vết rạn, bởi vì phần đá chạm vào nắm đấm của hắn đã bị biến thành hư vô, hoàn toàn biến mất khỏi thế gian này.
"Thú vị." Diệp Hư Không nhếch mép. "Sức mạnh của Hư Vô Châu quả nhiên còn vượt qua cả sự tưởng tượng của ta ở kiếp trước. Khi đó ta chỉ dùng nó như một vật chứa, giờ đây lấy nó làm gốc, con đường tu luyện này… mới thật sự là nghịch thiên."
Hắn bước ra khỏi hang động, ánh sáng mặt trời rọi xuống khuôn mặt tuấn lãng nhưng đầy sát khí. Trong trí nhớ của cơ thể này, hôm nay chính là ngày gia tộc cử hành Đại hội Võ thí để lựa chọn những thiên tài trẻ tuổi tham gia vào kỳ tuyển tú của các tông môn lớn.
Diệp Phàm – kẻ đã sỉ nhục và tự tay kết liễu hắn, chắc chắn đang đứng ở đó, tận hưởng vinh quang và sự sùng bái của mọi người.
"Thanh Vân Thành, Diệp gia…" Diệp Hư Không lẩm bẩm, ánh mắt hướng về phía thành trì xa xa. "Ta đã hứa sẽ trở lại tiễn các ngươi đi một đoạn đường. Bữa tiệc của các ngươi, nên kết thúc được rồi."
Hắn nhặt lấy một cành cây khô dưới đất. Trong nháy mắt, cành cây bình thường đó được bao phủ bởi một lớp sương mù đen mỏng manh. Diệp Hư Không vung tay, một kiếm ý vô hình từ cành cây chém ra.
"Vù!"
Một vạt rừng phía trước, hàng chục cây đại thụ cổ thụ cao lớn, đột nhiên đứt đoạn một cách kỳ lạ. Những thân cây bị chém không đổ xuống ngay, mà phần bị chém trúng cứ thế tan rã thành tro bụi trong gió, khiến phần ngọn cây rơi thẳng xuống gốc trong sự im lặng đáng sợ.
Đây chính là Nhất Niệm Kiếm Ý sơ khai của hắn. Không cần kiếm tốt, không cần linh khí mạnh, chỉ cần một ý niệm, vạn vật đều trở về hư ảo.
Diệp Hư Không không dừng lại thêm một giây nào nữa. Hắn vận chuyển Hư Vô Lực dưới chân, thân hình như một bóng ma lướt đi giữa rừng già, tốc độ nhanh đến mức chỉ để lại những tàn ảnh đen mờ nhạt.
Trong lòng hắn, ngọn lửa thù hận không hề giảm bớt, nhưng nó không phải là ngọn lửa cuồng loạn, mà là một sự lạnh lẽo chết chóc. Với cương vị là một vị Thần Đế từng đứng trên đỉnh cao, hắn biết rằng cách trả thù tàn nhẫn nhất không phải là giết chóc đơn thuần, mà là đạp nát mọi niềm kiêu hãnh của đối thủ ngay khi chúng đang ở đỉnh cao nhất.
Cổ Thiên Thánh, nếu ngươi muốn lấy thiên hạ này làm bàn cờ, thì ta sẽ dùng Hư Vô xóa sạch bàn cờ đó của ngươi.
Từng bước chân của Diệp Hư Không hướng về phía Thanh Vân Thành như những tiếng chuông tang dành cho Diệp gia. Một bóng ma từ cõi chết đã thực sự trở về, và lần này, không có bất kỳ "Thiên đạo" nào có thể ngăn cản bước chân của hắn.
Vạt áo rách rưới bay phấp phới trong gió, bóng dáng cô độc ấy bước đi giữa ranh giới của ánh sáng và bóng tối, bắt đầu viết nên chương đầu tiên của một huyền thoại mới – huyền thoại về Hư Vô Thần Đế, kẻ chỉ bằng một ý niệm, có thể khiến cả Thương Khung phải sụp đổ.