Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 5: Vả mặt Diệp Phàm**
**CHƯƠNG 5: VẢ MẶT DIỆP PHÀM**
Ánh nắng ban mai tại Thanh Vân Thành mang theo chút se lạnh của sương sớm, nhưng tại Diễn Võ Trường của Diệp gia, không khí lại nóng hực như lửa đốt. Hôm nay là ngày tuyển bạt con cháu vào nội phủ, một sự kiện trọng đại quyết định tương lai của những thiếu niên trẻ tuổi trong gia tộc.
Trên đài cao, các trưởng lão ngồi chỉnh tề, ánh mắt sắc lẹm quét xuống đám đông phía dưới. Ở vị trí trung tâm, Đại trưởng lão Diệp Khôn đang vuốt râu cười đắc ý. Ánh mắt lão không rời khỏi nam tử trẻ tuổi đang đứng hiên ngang giữa trường đấu – Diệp Phàm.
Diệp Phàm, thiên tài số một của Diệp gia hiện tại, mới mười sáu tuổi đã đạt đến Tụ Khí cảnh tầng thứ bảy. Hắn mặc một bộ trường bào màu lam nhạt, gương mặt tuấn tú nhưng lại vương chút kiêu ngạo khó giấu. Hắn đứng đó, hưởng thụ sự ngưỡng mộ của chúng nhân như một vị vương giả trẻ tuổi.
“Diệp Phàm ca ca thật lợi hại, nghe nói hắn vừa mới đột phá, linh lực nồng đậm vô cùng!”
“Hừ, đó là đương nhiên. Đâu có giống như cái tên phế vật Diệp Hư Không kia, nghe nói hôm trước bị Diệp Phàm ca ca đánh cho một trận thừa sống thiếu chết, giờ chắc đang nằm liệt giường chờ ngày bốc mộ rồi.”
“Phế vật thì mãi là phế vật, dám đắc tội với Diệp Phàm ca, quả thực là tự tìm đường chết.”
Những tiếng xì xào bàn tán vang lên không ngớt. Nhắc đến Diệp Hư Không, người ta chỉ nhớ đến một kẻ có linh căn bị tổn hại, một vết nhơ của Diệp gia.
“Hôm nay Diệp Hư Không không đến sao?” Diệp Khôn khẽ nhíu mày, giọng nói vang vọng khắp quảng trường.
Diệp Phàm bước ra một bước, khóe môi nhếch lên nụ cười đầy mỉa mai: “Báo cáo phụ thân, Diệp Hư Không mấy ngày trước cùng hài nhi ‘thiết tha trao đổi’ võ học, có lẽ do hắn quá yếu ớt, không chịu nổi một chưởng của hài nhi nên giờ vẫn chưa thể xuống giường. Loại người hèn nhát này, e là không còn tư cách đứng ở Diệp gia nữa.”
Tiếng cười rộ lên khắp Diễn Võ Trường. Diệp Phàm càng thêm đắc ý, hắn nhìn về phía cổng lớn, nơi mà hắn đinh ninh sẽ chẳng bao giờ thấy bóng dáng của đối thủ nữa.
Nhưng đúng lúc đó, một giọng nói trầm ổn, lạnh nhạt đến cực điểm đột nhiên vang lên, cắt ngang tiếng cười nhạo của đám đông.
“Ngươi nói ai hèn nhát?”
Từ phía cuối hành lang dẫn vào Diễn Võ Trường, một bóng người gầy gò nhưng thẳng tắp như kiếm đang chậm rãi bước tới. Hắn mặc một bộ thanh y giản dị, vạt áo hơi cũ nhưng vô cùng sạch sẽ. Đôi mắt hắn sâu thẳm như đầm nước cổ xưa, mang theo một vẻ thâm trầm mà bất cứ ai nhìn vào cũng cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp.
Diệp Hư Không!
Cả quảng trường chợt im bặt. Diệp Phàm nheo mắt, trong lòng dâng lên một sự kinh ngạc không hề nhỏ. Hắn nhớ rõ hôm đó mình đã hạ thủ nặng nề thế nào, linh mạch của Diệp Hư Không lẽ ra đã nát bấy, làm sao có thể đi lại bình thường, thậm chí khí chất còn trở nên lạnh lùng đáng sợ như vậy?
“Ngươi mạng cũng lớn thật.” Diệp Phàm thu lại vẻ ngạc nhiên, thay vào đó là sự hung ác lộ liễu: “Đã may mắn nhặt lại được cái mạng chó, sao không tìm chỗ mà trốn, lại vác mặt đến đây chịu nhục?”
Diệp Hư Không bước lên đài cao, từng bước một, thong dong như dạo chơi giữa chốn không người. Hắn đứng đối diện với Diệp Phàm, đôi mắt không gợn sóng: “Nhục hay vinh, không phải do miệng ngươi định đoạt.”
Đại trưởng lão Diệp Khôn đập bàn đứng dậy, quát lớn: “Diệp Hư Không! Ngươi đã đến muộn, còn dám vô lễ với đường huynh? Mau quỳ xuống nhận lỗi, nếu không đừng trách ta dùng gia pháp!”
Diệp Hư Không hơi ngẩng đầu, ánh mắt liếc nhìn Diệp Khôn. Chỉ một cái liếc nhìn đầy hững hờ đó thôi, lại khiến vị trưởng lão Tụ Khí cảnh tầng chín này cảm thấy một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng, như thể lão đang bị một đầu viễn cổ hung thú nhìn chằm chằm.
“Gia pháp?” Diệp Hư Không cười khẩy, nụ cười mang theo sự khinh bỉ tột cùng: “Trong mắt các ngươi chỉ có mạnh yếu, làm gì có pháp luật? Hôm nay ta đến không phải để nghe giáo huấn, mà là để đòi lại những gì thuộc về ta.”
“Láo xược!” Diệp Phàm giận quá hóa cười: “Đòi lại? Một phế vật ngay cả linh căn cũng không hoàn chỉnh như ngươi, lấy cái gì mà đòi? Được, nếu ngươi đã muốn tìm chết, ta sẽ cho ngươi toại nguyện trước mặt toàn bộ tộc nhân!”
Diệp Phàm bước lên một bước, linh lực màu xanh nhạt quanh thân bùng phát, hóa thành từng đạo kình phong sắc lẹm. Hắn không hề nương tay, ngay lập tức thi triển huyền cấp võ học của Diệp gia – Thanh Phong Chưởng.
“Chết đi cho ta!”
Đạo chưởng phong như cơn lốc cuốn theo lá khô, mang theo uy thế ngàn cân vỗ thẳng về phía ngực Diệp Hư Không. Đám đông dưới đài rú lên kinh hãi, không ít kẻ đã nhắm mắt lại vì không muốn chứng cảnh tượng Diệp Hư Không bị đánh thành vũng máu.
Thế nhưng, Diệp Hư Không vẫn đứng đó, bất động như núi.
Ngay khi lòng bàn tay của Diệp Phàm chỉ còn cách ngực hắn gang tấc, Diệp Hư Không mới chậm rãi đưa một ngón tay lên.
Chỉ duy nhất một ngón tay.
Trên đầu ngón tay hắn không có linh lực dao động cuồn cuộn, chỉ có một điểm đen bé xíu, sâu thẳm như hư không vĩnh hằng hiện ra.
*Hư Vô Chỉ – Động Thế.*
“Răng rắc!”
Một tiếng nứt vỡ rợn người vang lên. Không phải là xương cốt của Diệp Hư Không gãy, mà là đạo chưởng phong mạnh mẽ của Diệp Phàm khi chạm vào ngón tay kia liền giống như băng tuyết gặp lửa hồng, tan rã một cách quỷ dị.
“Cái gì?!” Diệp Phàm trừng mắt, kinh hoàng nhận ra linh lực mà mình dày công tu luyện đang bị ngón tay kia nuốt chửng hoàn toàn.
Không dừng lại ở đó, lực lượng hư vô từ đầu ngón tay Diệp Hư Không truyền ra như một cơn sóng ngầm, trực tiếp đánh sập mọi sự phòng thủ của Diệp Phàm.
“Bùm!”
Thân hình Diệp Phàm giống như một quả cầu da bị sút mạnh, bay ngược ra sau, đâm sầm vào cột đá đồ sộ phía sau đài cao. Cột đá vỡ vụn, Diệp Phàm ngã xuống vũng máu, sắc mặt trắng bệch, toàn thân run rẩy không ngừng.
Cả Diễn Võ Trường chìm vào một sự im lặng chết chóc.
Một chiêu.
Không, thậm chí không thể gọi là một chiêu. Chỉ với một ngón tay, thiên tài số một Diệp gia, người đang ở Tụ Khí tầng bảy, lại thảm bại trước kẻ bị gọi là “phế vật”.
“Phàm nhi!” Diệp Khôn gào lên, lao xuống đài nâng đỡ con trai mình. Lão kiểm tra vết thương của Diệp Phàm, sắc mặt lập tức đại biến: “Ngươi… ngươi cư nhiên phế sạch linh mạch của hắn? Tâm địa sao lại độc ác như vậy!”
Diệp Hư Không hạ tay xuống, dáng vẻ tiêu sái, ánh mắt lạnh lẽo nhìn phụ tử Diệp Khôn: “Độc ác? Khi hắn đánh ta suýt chết, khi các ngươi dung túng hắn cướp đoạt tài nguyên của ta, các ngươi có bao giờ nghĩ đến hai chữ ‘độc ác’? Hư không không sinh không diệt, ta chỉ là để cho hắn nếm mùi vị của sự hư vô mà hắn vẫn thường ban phát cho kẻ khác mà thôi.”
“Súc sinh! Ta giết ngươi!” Diệp Khôn phát điên, lão không còn giữ được dáng vẻ trưởng lão thường ngày, toàn bộ linh lực Tụ Khí tầng chín bộc phát, hóa thành một đạo hắc quang lao về phía Diệp Hư Không.
Nhưng Diệp Hư Không vẫn không hề nao núng. Hắn hít một hơi sâu, *Hư Vô Diệt Thế Quyết* trong cơ thể bắt đầu vận hành nhanh hơn. Một luồng khí chất uy nghiêm từ thời Thái Cổ lan tỏa ra từ người hắn, khiến bầu trời phía trên Diệp gia dường như tối sầm lại trong tích tắc.
“Muốn giết ta? Ngươi còn chưa đủ tư cách.”
Ngay lúc Diệp Khôn chuẩn bị tiếp cận, một tiếng quát như sấm rình vang lên từ phía hậu viện Diệp gia: “Dừng tay ngay cho ta!”
Một luồng áp lực cực đại giáng xuống, trực tiếp chấn bay Diệp Khôn ra xa. Một vị lão giả râu tóc bạc phơ, khí chất phi phàm bước ra từ hư không – đó chính là Diệp gia tộc trưởng, Diệp Thiên Thiên, một cường giả đã chạm đến ngưỡng cửa của Trúc Cơ cảnh.
Diệp Thiên Thiên nhìn đống đổ nát, nhìn Diệp Phàm đang thoi thóp, rồi cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Diệp Hư Không với một sự kinh nghi chưa từng có.
“Hư Không… ngươi, tu vi của ngươi là thế nào?”
Diệp Hư Không đối mặt với vị tộc trưởng quyền lực nhất gia tộc, vẫn chỉ giữ một thái độ bình thản: “Tộc trưởng, linh căn là của trời ban, nhưng sức mạnh là do tâm định. Kẻ yếu dùng lời nói, kẻ mạnh dùng nắm đấm. Diệp Phàm đã thua, vậy những gì thuộc về ta, có phải đã đến lúc trả lại?”
Ánh mắt Diệp Hư Không xuyên qua Diệp Thiên Thiên, nhìn thẳng vào linh hồn lão. Lão giả này đột nhiên cảm thấy một sự run rẩy vô hình. Lão nhận ra, thiếu niên trước mặt này không còn là đứa trẻ phế vật mà lão từng mặc kệ nữa. Đây là một con rồng thật sự đã tỉnh giấc, và cái đầm nước nhỏ như Diệp gia này, e rằng không còn giữ nổi hắn nữa.
Diệp Hư Không không đợi câu trả lời. Hắn xoay người bước đi, vạt áo tung bay giữa gió lộng.
“Từ nay về sau, phàm là kẻ nào dám chạm đến một sợi tóc của người phe ta, ta sẽ để cho hắn và cả gia quy của hắn… hóa thành hư vô.”
Lời nói vang lên, trầm mặc mà uy nghiêm, vang vọng khắp Thanh Vân Thành, báo hiệu cho sự trở lại của một vị Thần Đế, người sẽ khiến cả thương khung này phải chấn động.
Từ trên nóc tòa tháp cao nhất của Diệp gia, một dải lụa trắng khẽ lướt qua. Lạc Thần Hi thu lại ánh mắt đầy kinh ngạc, đôi môi đỏ mọng khẽ mấp máy: “Một ngón tay hóa giải quy tắc lực lượng… Diệp Hư Không, ngươi rốt cuộc là ai?”
Nàng nhìn theo bóng lưng đơn độc ấy, trái tim vốn lạnh như băng sơn, nay đã bắt đầu có những vết nứt của sự hiếu kỳ không thể cứu vãn. Một màn kịch hay, có lẽ chỉ mới vừa bắt đầu.