Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 16: Bí cảnh Thiên Vân mở cửa**
**CHƯƠNG 16: BÍ CẢNH THIÊN VÂN MỞ CỬA**
Hắc Thiết Sơn Mạch, dải núi già nua bao bọc lấy Thanh Vân Thành suốt vạn năm qua, hôm nay bỗng chuyển mình. Một luồng hào quang màu tím sẫm từ sâu trong lòng núi vọt thẳng lên trời cao, xé tan những đám mây đen vĩnh cửu, tạo thành một cái phễu không gian khổng lồ vặn xoắn giữa tầng không. Khí tức cổ xưa, trầm mặc mang theo hơi thở của một thời đại đã mất từ từ lan tỏa, khiến chim chóc trong vòng trăm dặm không dám cất tiếng, yêu thú quỳ rạp dưới đất run rẩy.
Bí cảnh Thiên Vân – di tích huyền thoại của Hoang Khư Giới, cuối cùng đã hiện thế.
Tại cửa hang khổng lồ dẫn vào bí cảnh, mặt đất vốn gồ ghề nay đã được dọn dẹp bằng sức mạnh linh lực, trở thành một quảng trường rộng lớn. Các thế lực lớn nhất của hạ giới đã tề tựu đông đủ, chia nhau đóng giữ các phương vị tốt nhất.
Dẫn đầu ở phía Đông là Diệp gia của Thanh Vân Thành. Đội ngũ hơn trăm người, áo bào bay phất phới, uy phong lẫm lẫm. Đứng đầu đám thiếu niên chính là Diệp Phàm. Hắn mặc một bộ trường bào màu vàng kim thêu hoa văn mây tía, tay cầm quạt xếp bằng xương yêu thú, tu vi đã đạt tới Tụ Khí cảnh tầng thứ chín viên mãn, khí thế bức người.
"Lần này vào bí cảnh, linh dược, công pháp, ta đều muốn!" Diệp Phàm nhếch môi cười ngạo nghễ. Hắn xoay người nhìn về phía các gia tộc khác, ánh mắt đầy vẻ khinh thường. Sau lưng hắn, vài tên đệ tử Diệp gia cũng hùa theo nịnh bọt: "Với thiên tư của đại thiếu gia, bí cảnh này chẳng phải là nơi ngài hái lượm tài nguyên hay sao? Mấy tên đệ tử tông môn kia cũng chỉ làm nền cho ngài mà thôi."
Ở phía đối diện, đệ tử của Vân Hải Tông và Kiếm Luyện Đường cũng đã xuất hiện. Những thanh thiếu niên này khoác lên mình đồng phục tông môn sang trọng, trên lưng đeo kiếm bảo, mỗi người đều mang khí chất xuất trần, không thèm nhìn tới những gia tộc nhỏ bé tại địa phương.
Đột nhiên, bầu trời bỗng lạnh lẽo hẳn đi. Một đạo hào quang trắng muốt như sương muối hạ xuống giữa quảng trường. Sương tan, một thân ảnh thanh thoát hiện ra. Đó là một thiếu nữ mặc bạch y trắng hơn tuyết, mặt che lụa mỏng, chỉ để lộ đôi mắt đẹp như mặt hồ mùa thu nhưng lạnh đến thấu xương. Xung quanh nàng, linh khí dường như cũng bị đông cứng lại.
Lạc Thần Hi.
Sự xuất hiện của nàng khiến cả quảng trường im phắt trong giây lát. Đám thanh niên vừa rồi còn huênh hoang, nay tất cả đều nghẹn họng, nhìn chằm chằm vào bóng hình thoát tục kia với sự thèm khát xen lẫn tự ti. Dù nàng đã cố ý che giấu hơi thở, nhưng khí chất cao ngạo tự tận xương tủy của Thánh nữ Dao Trì khiến nàng giống như một vị tiên tử lạc bước giữa chốn phàm trần bụi bặm.
Lạc Thần Hi không nhìn ai, nàng đứng lặng ở một góc, đôi lông mày liễu hơi nhíu lại. Cửu Âm Tuyệt Thể trong người nàng đang phản ứng mãnh liệt với hơi thở từ bí cảnh. Nàng biết, thứ nàng cần nằm ở sâu trong đó.
"Đúng là mỹ nhân thiên hạ hiếm có…" Diệp Phàm nuốt nước miếng, trong lòng thầm thề phải tìm cách làm quen với vị tiểu thư bí ẩn này.
Đúng lúc không khí đang căng thẳng cực độ, từ lối mòn dẫn lên núi, có ba đạo thân ảnh thong dong đi tới.
Dẫn đầu là một thiếu niên mặc thanh y giản dị, tay không tấc sắt, trên vai có một con chó đen nhỏ đang cuộn tròn ngủ gật. Theo sau là một tên béo mặt mũi phờ phạc, xách theo hai cái túi lớn chứa đầy linh thạch và đạo cụ bảo mệnh.
"Kìa… kia chẳng phải là 'phế vật' Diệp Hư Không sao?"
Một tiếng xì xào vang lên từ phía Diệp gia, nhanh chóng lan rộng khắp quảng trường.
Diệp Phàm quay phắt lại, khi nhìn thấy người tới đúng là Diệp Hư Không, đôi mắt hắn lập tức hiện lên tia hung quang và sự khinh bỉ tột cùng. Hắn sải bước tới, đứng chặn đường, chiếc quạt trong tay đập mạnh vào lòng bàn tay tạo thành tiếng "bộp" chói tai.
"Diệp Hư Không, ngươi thật sự to gan. Loạn táng cương chưa giữ được mạng của ngươi, nay lại còn dám lết cái xác không có linh căn này đến đây nạp mạng?" Diệp Phàm cười lớn, giọng nói vang vọng khắp nơi để tất cả mọi người cùng nghe thấy. "Bí cảnh Thiên Vân là nơi của cường giả. Một phế nhân như ngươi vào đó, e là chưa qua được cửa ải đầu tiên đã bị khí áp bóp nát rồi!"
Diệp Hư Không dừng bước, đôi mắt thâm trầm như vực thẳm lướt qua Diệp Phàm như nhìn một vật chết. Hắn không nói một lời, thái độ thờ ơ ấy còn khiến người ta khó chịu hơn cả sự nhục mạ trực tiếp.
"Đứng lại! Ta nói chuyện với ngươi, ngươi điếc sao?" Diệp Phàm giận tím mặt, linh khí Tụ Khí tầng chín bộc phát, áp lực vô hình quét tới hướng Diệp Hư Không.
"Đại thiếu gia… chúng ta… chúng ta chỉ đến xem cho biết thôi mà." Tiền Đa Đa nấp sau lưng Diệp Hư Không, mồ hôi hột chảy ròng ròng, run rẩy nói.
Hắc Tử trên vai Diệp Hư Không khẽ hé mở một con mắt, nhìn Diệp Phàm với vẻ khinh bỉ rõ rệt, rồi lại lười biếng nhắm lại. Đối với Thôn Thiên Thú thời Thái Cổ, loại linh lực tạp nham này thậm chí không đủ để nó coi là một bữa ăn vặt.
"Cút."
Diệp Hư Không chỉ thốt ra một từ duy nhất. Thanh âm của hắn không lớn, nhưng truyền vào tai Diệp Phàm lại giống như tiếng sấm rền trong tâm trí, khiến kinh mạch của hắn chấn động mạnh, khí huyết trong người đảo lộn, buộc phải lùi lại ba bước.
Diệp Phàm kinh hãi, mặt biến sắc. Làm sao có thể? Một kẻ không có linh căn lại có thể dùng lời nói đẩy lui hắn? Hắn định lao lên liều mạng thì đột nhiên có tiếng vang trầm hùng vang lên từ cổng bí cảnh.
*Ầm! Ầm! Ầm!*
Không gian nứt toác ra một khe hở rộng hàng chục trượng, tỏa ra ánh sáng rực rỡ nhưng lạnh lẽo. Một dòng xoáy linh khí khổng lồ xuất hiện, cuộn trào như lốc xoáy.
"Bí cảnh đã mở! Vào!" Một vị trưởng lão của Vân Hải Tông hô lớn.
Ngay lập tức, hàng trăm tu sĩ hóa thành những luồng sáng lao vào trong dòng xoáy. Diệp Phàm nghiến răng, trừng mắt nhìn Diệp Hư Không: "Ngươi đợi đó, vào trong bí cảnh, ta sẽ lột da ngươi, xem ngươi còn giữ được vẻ cao ngạo này đến bao giờ!" Nói xong, hắn cùng đệ tử Diệp gia hỏa tốc xông vào.
Trong lúc đám đông hỗn loạn, Lạc Thần Hi bỗng dời bước. Khi đi ngang qua Diệp Hư Không, nàng bỗng khựng lại. Đôi mắt trong veo của nàng nhìn chằm chằm vào thiếu niên thanh y một giây, trong lòng dấy lên một cảm giác kỳ lạ không thể giải thích. Nàng cảm thấy trên người thiếu niên này không hề có chút linh khí nào, nhưng dường như tất cả linh khí xung quanh đều đang vô thức tránh né hắn, giống như… sợ hãi hắn.
"Cẩn thận một chút." Lạc Thần Hi khẽ môi, để lại một câu nói rồi hóa thành bóng trắng bay vào bí cảnh.
"Hả? Thánh nữ vừa nói chuyện với ngài sao, Diệp thiếu?" Tiền Đa Đa mắt tròn mắt dẹt, sùng bái hỏi.
Diệp Hư Không vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, tay khẽ chạm vào vị trí ngực nơi Hư Vô Châu đang bắt đầu xoay vòng chậm rãi. Hắn cảm nhận được một thứ gì đó thuộc về quá khứ đang nằm sâu trong lòng bí cảnh này. Một mảnh vỡ của *Hư Vô Kiếm*, món binh khí đã cùng hắn chinh chiến vạn giới, đang vang lên tiếng kêu gọi âm ỉ.
"Đi thôi. Kịch hay bây giờ mới bắt đầu."
Diệp Hư Không thong thả bước đi, bóng lưng hắn mỏng manh giữa sự cuồng loạn của linh khí, nhưng lại vững chãi đến mức khiến người ta có cảm giác cả thiên đạo này cũng không thể lay chuyển được bước chân của hắn.
Hắn tiến vào bí cảnh, bỏ lại sau lưng cả thế gian ồn ào. Trong nháy mắt hắn chạm vào dòng xoáy, một ý niệm lạnh lẽo lóe lên trong đầu:
*Chư vị, những kẻ từng cười nhạo, phản bội, khinh khi… hãy cầu nguyện đi. Vì Hư Vô đã trở lại.*
Cổng bí cảnh khép lại, khởi đầu cho một hành trình máu và lửa, nơi một phế vật sẽ từng bước nhai nuốt cả thương khung.