Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 19: Hư Vô chi lực trấn áp hàn băng**
Tiếng gió rít gào qua những khe đá nhọn hoắt của dãy Tuyết Ma Sơn như tiếng khóc than của những vong hồn bị chôn vùi trong băng giá. Tuyết rơi mỗi lúc một dày, trắng xóa cả một khoảng trời, che lấp đi những dấu vết của cuộc đồ sát vừa diễn ra chỉ vài phút trước đó. Ba vị cao thủ của địch thủ Thánh địa, những kẻ vốn dĩ có thể hô phong hoán vũ ở một phương hạ giới này, nay ngay cả một mẩu xương vụn cũng chẳng còn lại. Chúng đã bị biến thành hư vô, theo đúng nghĩa đen nhất của từ này.
Lạc Thần Hi đứng đó, tà áo lụa trắng bay phần phật trong gió tuyết, mái tóc đen dài dính những hạt băng tinh lấp lánh. Đôi mắt nàng, vốn dĩ luôn giữ vẻ bình thản như mặt hồ không gợn sóng, giờ đây lại chứa đựng sự kinh hoàng và nghi hoặc tột độ. Nàng nhìn chằm chằm vào bóng lưng của thiếu niên đang thản nhiên rũ sạch bụi trần trên vai áo – Diệp Hư Không.
Hắn chỉ là một "phế vật" của Diệp gia? Một kẻ linh căn bị phế, bị người đời phỉ nhổ?
Nàng không tin. Những gì nàng vừa chứng kiến đã hoàn toàn lật nhào thế giới quan của một vị Thánh nữ đến từ Thượng giới như nàng. Thứ năng lực đó… không thuộc về linh khí thuộc tính ngũ hành, cũng chẳng phải là ma khí hay tà khí của những ma tu ngoại đạo. Nó là một sự tồn tại hư ảo, trống rỗng nhưng lại mang theo sức mạnh xóa sổ vạn vật khỏi quy luật tự nhiên.
“Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?” giọng nói của Lạc Thần Hi run rẩy, không chỉ vì cái lạnh đang thấm vào tận tủy mà còn vì áp lực vô hình từ khí tức của Diệp Hư Không.
Diệp Hư Không từ từ quay người lại. Đôi mắt hắn thâm trầm như đáy biển sâu, dường như bên trong đó có những vòng xoáy của vĩnh hằng đang chuyển động. Hắn không trả lời ngay, ánh mắt nhìn lướt qua vết bầm tím đen trên cổ tay nàng – dấu hiệu của Cửu Âm Tuyệt Thể đang bộc phát đến mức cực hạn.
“Hỏi danh tính của một kẻ đã chết đi sống lại không có ý nghĩa gì.” Diệp Hư Không nhạt giọng nói, bước từng bước lại gần nàng. “Thay vì lo lắng ta là ai, nàng nên lo lắng cho cái mạng nhỏ của mình trước đi. Hàn khí đã thâm nhập vào phế phủ, nếu không áp chế, trong vòng ba khắc nữa, nàng sẽ hóa thành một khối băng điêu của Tuyết Ma Sơn này.”
Lạc Thần Hi cắn chặt môi, cơn đau từ linh hồn truyền lại khiến nàng suýt chút nữa ngã quỵ. Đúng lúc này, từ sâu trong đỉnh núi Tuyết Ma, một tiếng gầm vang dội rung chuyển cả đất trời. Mặt đất dưới chân họ nứt toác, tuyết trắng bị thổi bay lộ ra những lớp băng đen nghìn năm. Một cái bóng khổng lồ che khuất ánh sáng lờ mờ còn sót lại của hoàng hôn.
Tuyết Ma Thú!
Đây là thủ hộ thần thú của bí cảnh này, thực lực tương đương với tu sĩ Kim Đan kỳ viên mãn của hạ giới. Thân hình nó cao hàng chục trượng, toàn thân bao phủ bởi những khối băng nhọn hoắt và lông trắng cứng như thép. Đôi mắt đỏ rực như hai vầng trăng máu của nó đang khóa chặt lấy hai vị khách không mời mà đến.
“Rống!”
Nó lao đến, mỗi bước chân làm chấn động cả dãy núi. Một luồng hàn hơi tinh thuần nhất bắn ra từ miệng nó, đóng băng mọi thứ trên đường đi, kể cả không khí.
Lạc Thần Hi muốn vận chuyển linh lực trong cơ thể để chống cự, nhưng Cửu Âm Tuyệt Thể lúc này lại như một sợi xiềng xích, khóa chặt toàn bộ kinh mạch của nàng. Nàng bất lực nhìn luồng hàn hơi đó đang cận kề, trong lòng dấy lên một cảm giác tuyệt vọng chưa từng có.
Đúng lúc này, một bàn tay thon dài, hơi tái nhưng tràn đầy lực lượng đặt nhẹ lên vai nàng.
“Nhắm mắt lại.” Giọng nói của Diệp Hư Không vang bên tai nàng, điềm nhiên đến lạ kỳ, dường như con quái thú khổng lồ kia chỉ là một chú mèo nhỏ trước mắt hắn.
Lạc Thần Hi vô thức nghe theo. Nàng không cảm thấy linh khí bộc phát rầm rộ, cũng chẳng thấy những chiêu thức hoa mỹ thường thấy của các cường giả. Thứ duy nhất nàng cảm nhận được là một hơi ấm dị thường bắt đầu lan tỏa từ bờ vai, len lỏi vào cơ thể nàng. Nó không nóng rực như hỏa diễm, cũng không êm đềm như mộc khí, nó mang theo một sự trung hòa tuyệt đối, đi tới đâu, hàn độc Cửu Âm vốn hung hãn là thế liền bị "nuốt chửng" đến đó.
Bên ngoài, Diệp Hư Không nhìn Tuyết Ma Thú đang lao tới với ánh mắt đầy vẻ khinh bỉ.
“Một con súc vật sinh ra từ tàn tích của khí tức băng sương cũng dám giương oai trước mặt ta?”
Hắn nhẹ nhàng đưa một ngón tay lên, chỉ về phía luồng hàn hơi tử vong đang ập tới. Một chấm đen nhỏ bằng hạt đậu xuất hiện tại đầu ngón tay hắn, ngay sau đó, chấm đen này mở rộng ra, biến thành một cái khe không gian tối tăm sâu thẳm.
Hư Vô Chỉ – Vạn Pháp Quy Nhất!
Tất cả luồng hàn hơi của Tuyết Ma Thú khi chạm vào khe đen này liền biến mất hoàn toàn, như thể chúng chưa từng được bắn ra. Không dừng lại ở đó, luồng sức mạnh đen tuyền từ ngón tay Diệp Hư Không phóng đi như một tia chớp tăm tối, đâm xuyên qua lớp phòng ngự dày đặc bằng băng cứng của Tuyết Ma Thú, ghim thẳng vào giữa trán nó.
Thời gian như ngừng trôi.
Con quái thú khổng lồ đột ngột dừng lại, những khối băng trên cơ thể nó bắt đầu xuất hiện những vết nứt đen kịt. Thay vì vỡ vụn, cơ thể của nó bắt đầu tan chảy, nhưng không phải thành nước, mà thành những mảnh vụn đen lốm đốm rồi biến mất vào không trung. Chỉ trong vài nhịp thở, Tuyết Ma Thú vĩ đại đã hoàn toàn tiêu biến, ngay cả hơi thở của nó cũng không còn sót lại trong không gian này.
Sắc mặt Lạc Thần Hi dần hồng hào trở lại, cơn đau xé tâm can bắt đầu dịu xuống. Khi nàng mở mắt ra, tất cả những gì nàng thấy là sự tĩnh lặng kỳ quái. Tuyết Ma Thú đã biến mất, và thiếu niên đứng trước mặt nàng vẫn mang vẻ mặt bình thản như cũ, hơi thở không hề rối loạn lấy một phân.
“Ngươi… làm sao có thể?” Nàng thảng thốt. “Cửu Âm Tuyệt Thể của ta ngay cả sư phụ là Tiên Vương đỉnh phong cũng phải bó tay, chỉ có thể dùng linh dược quý giá để áp chế tạm thời… Vậy mà ngươi chỉ cần một lần chạm…”
Diệp Hư Không thu tay lại, l負y vạt áo khoác hờ lên người nàng. Ánh mắt hắn nhìn về phía xa, nơi những rặng núi cao khuất tầm mắt.
“Sư phụ ngươi nói không sai, nhưng lão ta chỉ nhìn thấy bề nổi. Cửu Âm Tuyệt Thể không phải là bệnh, mà là một loại lực lượng quy tắc cấp cao quá tải đối với cơ thể phàm nhân. Nàng dùng hàn tính của thiên địa để trấn áp nó chỉ làm nó bùng phát mạnh hơn. Còn ta…”
Hắn dừng lại một chút, nụ cười nhàn nhạt thoáng hiện rồi biến mất. “Ta chỉ đơn giản là đồng hóa một phần năng lượng đó, đưa chúng trở về trạng thái khởi nguyên ban đầu mà thôi.”
Lạc Thần Hi ngây người nhìn hắn. Trạng thái khởi nguyên? Đó là cấp độ nghiên cứu quy tắc mà ngay cả những lão quái vật ở Cửu Tiêu cũng chưa chắc chạm tới được. Thiếu niên trước mặt này, thực sự là ai? Trong lòng nàng dâng lên một sự hiếu kỳ mãnh liệt, xen lẫn một cảm xúc lạ lùng mà nàng chưa bao giờ cảm nhận với bất kỳ nam nhân nào. Sự thần bí của hắn như một hố đen, thu hút mọi ánh nhìn và suy nghĩ của nàng.
“Đi thôi, chúng ta không có nhiều thời gian. Những kẻ đứng sau ba tên vừa rồi hẳn đã nhận được tín hiệu vong mạng.” Diệp Hư Không lạnh lùng nói, ánh mắt thâm trầm hướng về đỉnh cao nhất của Tuyết Ma Sơn. “Hơn nữa, có một vài con chuột nhắt đang bám theo phía sau, nếu chúng thích lạnh như vậy, ta không ngại để chúng ở lại đây mãi mãi.”
Lạc Thần Hi run lên, nàng cảm nhận được một luồng sát ý nhạt nhẽo nhưng thấu xương từ lời nói của hắn. Nàng gật đầu, lần này nàng không đi trước nữa mà lẳng lặng bước theo sau Diệp Hư Không.
Ở cách đó không xa, sau một tảng băng lớn, Diệp Phàm nấp mình đến tím tái mặt mày, không dám thở mạnh. Chứng kiến toàn bộ cảnh tượng Tuyết Ma Thú bị xóa sổ, lá gan của hắn dường như cũng sắp nổ tung vì sợ.
“Quái vật… hắn là quái vật!” Diệp Phàm lẩm bẩm, bàn tay bóp chặt miếng ngọc giản trong tay đến mức rỉ máu. Hắn không ngờ mình lại chọc phải một tồn tại đáng sợ như thế. Nhưng sự đố kỵ và điên cuồng trong lòng hắn vẫn chưa tắt hẳn. “Cứ đợi đấy, chờ lão tổ của ta xuất quan, bí mật này của ngươi sẽ phải là của ta! Chỉ có ta mới xứng đáng có được sức mạnh đó!”
Tiếng gió lại nổi lên, Diệp Hư Không dường như khẽ liếc mắt về phía vị trí của Diệp Phàm, một cái nhếch môi lạnh lẽo hiện lên. Đối với hắn, những trò hề này chẳng qua là gia vị cho hành trình trở lại đỉnh phong mà thôi. Một ý niệm vừa khởi phát trong đầu hắn, bão tuyết xung quanh Diệp Phàm bỗng nhiên cuộn trào mạnh mẽ hơn, như muốn giam cầm gã sâu vào trong địa ngục băng giá.
Tại trung tâm bí cảnh Tuyết Ma Sơn, linh khí đột nhiên trở nên xao động dữ dội. Một luồng khí tức sắc lạnh, mang theo sự sắc bén có thể chém đứt không gian đang từ từ thức tỉnh. Đó chính là mảnh vỡ kiếm phách của Hư Vô Kiếm mà Diệp Hư Không hằng tìm kiếm.
Bóng hình của thiếu niên và Thánh nữ dần khuất xa vào màn sương tuyết mịt mù, để lại sau lưng những truyền kỳ vừa mới bắt đầu chớm nở ở vùng hạ giới hoang sơ này. Cửu giới vạn vật, ai có thể ngờ rằng vị Thần Đế năm xưa bị phản bội, nay đang dùng một phương thức bá đạo nhất để quay trở lại thương khung.
Diệp Hư Không khẽ nắm tay lại, cảm nhận lực lượng Hư Vô Châu đang xoay vòng trong đan điền, trầm giọng nói nhỏ:
“Cổ Thiên Thánh, chuẩn bị run rẩy đi. Nợ máu năm xưa, ta sẽ đòi lại bằng sự im lặng của hư vô vĩnh hằng.”
Cả dãy Tuyết Ma Sơn như đáp lại lời hắn, hàng ngàn lớp băng rung chuyển, gió tuyết thét gào, mở ra một chương mới cho sự trỗi dậy của Hư Vô Thần Đế._