Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 21: Địch nhân khắp nơi**
Gió tuyết trên đỉnh Tuyết Ma Sơn vẫn gào rú như cũ, nhưng bầu không khí lúc này đã mang theo một mùi vị tanh nồng của máu và sự tĩnh lặng đầy áp lực. Tin tức về việc Triệu Vô Cực — thiên tài số một của Thiên Hà Tông, người được mệnh danh là kẻ sẽ thống nhất lục địa Hoang Khư — bị một "phế vật" của Diệp gia phế bỏ linh hải, đã giống như một tia sét đánh thẳng vào mặt hồ đang yên ả, tạo nên những cơn sóng dữ dội lan khắp hạ giới.
Chỉ trong vòng nửa ngày, các con đường dẫn xuống chân núi Tuyết Ma đã bị phong tỏa hoàn toàn.
Tại Thanh Vân Trấn, một thị trấn nhỏ nằm dưới chân núi, không khí vốn nhộn nhịp nay lại trở nên ngột ngạt đến khó thở. Những tu sĩ thường ngày kiêu ngạo nay đều thu mình lại, bởi trên bầu trời, từng đạo độn quang rực rỡ không ngừng bay qua, khí thế bừng bừng, sát khí đằng đằng.
Trong một tửu quán nhỏ ven đường, Diệp Hư Không đang thong thả rót một chén trà nóng. Khói trà nghi ngút che mờ đi gương mặt thâm trầm của hắn. Bên cạnh hắn, Lạc Thần Hi vẫn giữ vẻ lạnh lùng thanh cao, nhưng đôi mày liễu của nàng khẽ nhíu lại, thỉnh thoảng liếc nhìn ra ngoài cửa sổ.
"Huynh vẫn còn tâm trí để uống trà sao?" Lạc Thần Hi nhẹ giọng hỏi, giọng nói như tiếng chuông khánh trong trẻo nhưng chứa đựng sự lo lắng không dễ nhận ra. "Hơn mười đạo khí tức của cảnh giới Trúc Cơ viên mãn đang áp sát, thậm chí ta còn cảm nhận được ba luồng áp lực của Kim Đan cảnh sơ kỳ đang khóa chặt khu vực này."
Diệp Hư Không nhấp một ngụm trà, vị đắng chát tan nơi đầu lưỡi rồi hóa thành dư vị ngọt thanh. Hắn không ngẩng đầu, chỉ nhàn nhạt đáp: "Trà ngon phải uống lúc nóng. Đám ruồi nhặng đó muốn đến thì cứ để chúng đến, chẳng qua là làm vấy bẩn thêm đất trời này mà thôi."
"Mẹ kiếp! Đại ca, huynh thật sự là ông nội của ta rồi!"
Tiền Đa Đa ngồi phía đối diện, vừa lau mồ hôi trên cái trán bóng lưỡng vừa run rẩy tính toán trên bàn tính vàng ròng của mình. "Mười ba tông môn lớn nhỏ, tổng cộng hơn năm trăm đệ tử tinh anh, còn có trưởng lão của Thiên Hà Tông, Tuyết Sơn Phái và Thanh Độc Môn. Đại ca à, số tiền thưởng treo thưởng cho đầu của huynh đã lên tới mười vạn linh thạch trung phẩm rồi đấy! Ta tuy yêu tiền, nhưng lần này thật sự thấy mạng nhỏ quan trọng hơn!"
Hắc Tử, con chó đen nhỏ nằm phủ phục dưới chân Diệp Hư Không, khẽ ngáp một cái dài, đôi mắt to tròn hiện lên vẻ khinh bỉ cực độ nhìn Tiền Đa Đa. Nó khẽ sủa một tiếng "Gâu", như muốn nói: "Đúng là đồ nhát gan".
"Ngay cả con chó của huynh cũng khinh bỉ ta!" Tiền Đa Đa mếu máo.
Đúng lúc này, một tiếng nổ lớn vang lên. Cánh cửa gỗ của tửu quán vỡ vụn thành trăm mảnh. Một luồng luồng kình phong lạnh lẽo ập vào, mang theo bụi bặm và sát cơ mãnh liệt.
"Diệp Hư Không! Bước ra đây chịu chết!"
Một tiếng gầm vang vọng như sấm truyền khắp trấn nhỏ. Kẻ vừa xuất hiện là một lão giả mặc trường bào xanh sẫm, trên ngực thêu hình một dòng sông đang cuộn trào — Trưởng lão Ngoại môn của Thiên Hà Tông, Lâm Hải, tu vi Kim Đan cảnh sơ kỳ.
Phía sau lão là dày đặc những tu sĩ mang đủ loại đồng phục của các tông môn khác nhau. Họ bao vây chặt chẽ tửu quán, ánh mắt kẻ nào cũng hừng hực tham vọng và thù hận. Trong mắt họ, Diệp Hư Không lúc này không phải là một người, mà là một kho báu di động kèm theo danh vọng khổng lồ nếu ai lấy được đầu hắn.
Diệp Hư Không vẫn không đứng dậy. Hắn đặt chén trà xuống, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ theo một nhịp điệu kỳ lạ.
"Ồ? Thiên Hà Tông tới nhanh hơn ta tưởng." Giọng nói của hắn không cao, nhưng lại lọt vào tai mỗi người có mặt một cách rõ mồn một. "Chỉ là, chỉ mang theo mấy con tôm con cá này, có phải là quá coi thường ta rồi không?"
Lâm Hải cười lạnh, thanh trường kiếm trong tay rung lên bần bật: "Cuồng vọng! Ngươi ỷ vào việc có chút kỳ duyên tại Tuyết Ma Sơn, ám toán Triệu hiền điệt, tội nghiệt tày trời. Hôm nay liên minh mười ba tông môn chúng ta đại diện cho chính đạo Hoang Khư Giới, tiêu diệt cái mầm mống ma đạo như ngươi!"
"Chính đạo?" Diệp Hư Không nhẹ nhàng đứng lên, đôi mắt đen sâu thẳm đột nhiên biến đổi. Một tia sáng đen nhánh, u uất như hố đen vũ trụ lóe lên trong đồng tử hắn. "Các ngươi truy sát ta vì chính đạo, hay vì phần kiếm phách mà các ngươi nghĩ rằng ta đang nắm giữ? Hay là vì mười vạn linh thạch treo thưởng?"
Không gian xung quanh đột ngột hạ xuống âm độ. Một cảm giác hư vô, trống rỗng bắt đầu lan tỏa từ chân Diệp Hư Không ra tứ phía.
Lạc Thần Hi đứng dậy, linh lực băng sương quanh người nàng chấn động, tạo thành một lớp màn bảo vệ quanh nàng và Tiền Đa Đa. Nàng biết, Diệp Hư Không sắp ra tay. Và mỗi lần hắn ra tay, đều là một đoạn ký ức đẫm máu cho những kẻ chứng kiến.
"Giết hắn! Kẻ nào lấy được đầu hắn, mười vạn linh thạch thuộc về kẻ đó!" Lâm Hải gầm lên, vung kiếm chỉ về phía trước.
"Sát!"
Hàng trăm tu sĩ đồng loạt rút vũ khí, linh lực đủ màu sắc bùng nổ, hóa thành vô số kiếm khí, đao quang và pháp thuật ném về phía tửu quán nhỏ bé. Cả tòa kiến trúc rung chuyển bần bật dưới áp lực khổng lồ.
Diệp Hư Không thở dài một tiếng, tiếng thở dài dường như mang theo sự cổ xưa vượt qua thời gian.
"Vốn định để các ngươi sống thêm vài ngày, nhưng nếu đã muốn hóa thành cát bụi sớm như vậy… ta thành toàn cho các ngươi."
Hắn khẽ đưa tay phải lên, ngón trỏ và ngón giữa khép lại, tùy ý vung một đường ngang vào không trung.
"Hư Vô Chỉ — Tịch Diệt."
Không có âm thanh chói tai, không có nổ tung rung trời. Một luồng gợn sóng đen tuyền từ đầu ngón tay hắn lan ra. Khi luồng gợn sóng này chạm vào những luồng kiếm khí và pháp thuật đang ập tới, một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra: tất cả mọi công kích, dù là hỏa diễm thiêu đốt hay hàn băng cứng rắn, đều giống như mực nhúng vào nước, tan biến không còn một dấu vết.
Chưa dừng lại ở đó, luồng gợn sóng đen vẫn tiếp tục lan đi.
Những tu sĩ đứng hàng đầu chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, khi gợn sóng chạm vào cơ thể họ, biểu cảm trên mặt họ đóng băng lại. Da thịt, xương tủy, ngay cả quần áo và vũ khí trên tay họ, đều hóa thành những hạt bụi li ti, biến mất vào không hư vô một cách lặng lẽ.
Không có tiếng hét đau đớn, bởi vì ngay cả cổ họng và linh hồn họ cũng đã bị "đồng hóa" thành không trung trong nháy mắt.
"Cái gì?!" Lâm Hải trợn trừng mắt, da đầu tê dại. Lão chưa bao giờ thấy loại công pháp nào tà môn và đáng sợ đến thế. Nó không phải là hủy diệt, mà là "xóa sổ".
"Yêu pháp! Đây là yêu pháp!" Một trưởng lão của Thanh Độc Môn hét lên kinh hãi, vội vàng lùi lại phía sau, nhưng đã quá muộn.
Gợn sóng đen như một bóng ma vô hình, lặng lẽ thu hoạch từng mạng người một. Trong chớp mắt, khoảng không trước mặt tửu quán trống rỗng đến lạ kỳ. Hàng trăm tu sĩ vừa nãy còn la hét đòi giết người, nay chỉ còn lại những vũng bụi đen nhàn nhạt trên nền đất.
Tiền Đa Đa há hốc mồm, cái bàn tính vàng ròng rơi xuống chân lúc nào không biết. Hắc Tử thì hưng phấn sủa lớn, đuôi ngoáy tít, nó rất thích nhìn chủ nhân biểu diễn cái "chiêu thức lười biếng" nhưng đầy hiệu quả này.
Lạc Thần Hi dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng vẫn cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Nàng nhìn tấm lưng cô độc của Diệp Hư Không, trong lòng dấy lên một suy nghĩ điên rồ: Thế gian này, có cái gì mà hắn không thể diệt?
"Tới phiên ngươi." Diệp Hư Không ánh mắt nhìn thẳng về phía Lâm Hải.
Lâm Hải lúc này không còn một chút khí thế của cao thủ Kim Đan cảnh nào. Lão run rẩy cầm thanh trường kiếm, giọng lạc hẳn đi: "Ngươi… ngươi rốt cuộc là quái vật phương nào? Hạ giới này không thể có loại sức mạnh này!"
"Quái vật?" Diệp Hư Không nhếch môi cười, nụ cười mang theo sự miệt thị của một vị thần nhìn xuống đám kiến cỏ. "Ta chỉ là người thực hiện đúng triết lý của vũ trụ này mà thôi. Vạn vật sinh ra từ hư vô, nay ta đưa các ngươi trở về chốn đó."
Hắn bước ra khỏi tửu quán, mỗi bước chân rơi xuống đất đều làm nảy sinh một đóa sen đen mờ ảo.
Lâm Hải nghiến răng, trong lúc tuyệt vọng đã thi triển ra cấm thuật mạnh nhất của Thiên Hà Tông: "Thiên Hà Đại Thủy — Vạn Kiếm Quy Tông!"
Toàn bộ linh lực của một cao thủ Kim Đan đốt cháy, biến thành một dòng sông ánh sáng khổng lồ cuồn cuộn trên trời cao, từ trong dòng sông đó, vạn đạo kiếm quang sắc lẹm phóng xuống như mưa sa bão táp, mục tiêu chính là Diệp Hư Không.
"Vô ích."
Diệp Hư Không chỉ khẽ búng tay một cái.
"Nhất Niệm… Vô Định."
Toàn bộ vạn đạo kiếm quang và cả dòng sông linh lực đang gào thét trên không trung, đột ngột đứng khựng lại như bị đóng băng trong không gian. Sau đó, giống như một bức tranh mực tàu bị tạt nước, tất cả bắt đầu nhòe đi, vỡ vụn, rồi tan biến thành những mảnh vỡ đen kịt, tiêu tán giữa bầu trời tuyết.
Sắc mặt Lâm Hải trắng bệch như tờ giấy. Cảm giác bất lực tột cùng bao trùm lấy lão. Đối mặt với Diệp Hư Không, không phải là đối mặt với một đối thủ mạnh, mà là đối mặt với một sự hiện diện phủ định mọi sự tồn tại.
Diệp Hư Không đi tới trước mặt Lâm Hải, nhìn sâu vào đôi mắt đầy sợ hãi của lão.
"Về báo với tông chủ Thiên Hà Tông của các ngươi, và cả những kẻ đang thèm muốn bí mật của ta…"
Hắn dừng lại một chút, giọng nói trở nên lạnh thấu xương: "Kể từ hôm nay, kẻ nào bước vào bán kính mười dặm quanh ta với sát ý, linh hồn sẽ vĩnh viễn không được luân hồi, xác thân sẽ tan vào cát bụi. Ta — Diệp Hư Không — chính là thiên tai lớn nhất mà hạ giới này phải gánh chịu."
Dứt lời, Diệp Hư Không vung tay áo. Một luồng lực lượng không hình không dạng hất văng Lâm Hải đi xa hàng dặm. Hắn không giết Lâm Hải, vì hắn cần một kẻ sống sót để truyền đi nỗi sợ hãi.
Xung quanh Thanh Vân Trấn lúc này im phăng phắc. Những tu sĩ nấp trong bóng tối nãy giờ đều cảm thấy tim mình như ngừng đập. Liên minh mười ba tông môn, mấy trăm tinh anh, trong nháy mắt chỉ còn là mây khói.
Diệp Hư Không quay đầu nhìn Lạc Thần Hi và Tiền Đa Đa: "Đi thôi, mục tiêu kế tiếp… Diệp gia thủ đô. Đã đến lúc đòi lại món nợ máu năm xưa rồi."
Tiền Đa Đa lắp bắp: "Đại… đại ca, huynh cứ đi như vậy sao? Không thu dọn chiến trường sao? Biết đâu có túi trữ vật…"
"Hư vô rồi, Tiền Đa Đa. Mọi thứ đều đã hóa thành hư vô, túi trữ vật cũng không ngoại lệ." Diệp Hư Không điềm nhiên nói.
Mập mạp ôm mặt khóc không ra nước mắt: "Đại ca, huynh giết người thì giết, nhưng đừng tiêu hủy tài sản chứ! Đó là tội ác!"
Lạc Thần Hi không nhịn được mà bật cười khẽ, nhưng ánh mắt nhìn về hướng kinh đô của nàng lại tràn đầy sự nghiêm túc. Nàng biết, những gì vừa xảy ra chỉ là món khai vị. Khi Diệp Hư Không đặt chân lên kinh thành, nơi tụ hội những cường giả thực sự của hạ giới và những kẻ đứng sau thao túng tất cả, một cơn bão máu tanh mới thực sự bùng nổ.
Dưới ánh hoàng hôn vàng vọt chiếu rọi lên con đường đầy tuyết trắng, ba người một thú chậm rãi rời khỏi trấn nhỏ. Phía sau họ, đống đổ nát của tửu quán và những vệt đen trên mặt đất như những vết sẹo không bao giờ lành, nhắc nhở thế gian về sự trở lại của một vị thần đã bị lãng quên.
"Địch nhân khắp nơi sao?" Diệp Hư Không tự nhủ, khóe môi khẽ cong lên một độ cong lạnh lẽo.
"Càng nhiều địch nhân, Hư Vô của ta sẽ càng thêm hoàn mỹ."
Bầu trời xa xa, những tầng mây đang cuồn cuộn đổi màu. Dường như ý chí của Thiên đạo hạ giới cũng đang cảm nhận được một sự đe dọa không thể dung thứ, bắt đầu tụ hội những tia lôi điện trừng phạt. Nhưng đối với Diệp Hư Không, Thiên đạo hạ giới này chẳng qua chỉ là một lớp vỏ mỏng manh chờ ngày bị hắn bóp vụn.
Trận chiến thực sự, giờ mới bắt đầu.