Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 45: Gia nhập một tiểu tông môn ẩn dật**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 15:46:18 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 45: THANH ĐỈNH TRẦM LUÂN, ẨN THÂN NHẬP GIÁO**

Linh Khư Giới, Cửu Lục Bình Nguyên.

Khác với sự cằn cỗi và linh khí mỏng manh của Hạ giới, nơi đây bầu trời cao vút, mây xanh như ngọc thạch, từng luồng linh khí đậm đặc như sương mù bao phủ lấy những dãy núi trùng điệp. Trong không gian thi thoảng lại vang lên tiếng hạc lệ thanh tao, phảng phất hơi thở của một cõi tiên cảnh thực thụ. Tuy nhiên, đằng sau vẻ tĩnh lặng đó là những quy tắc thiên đạo cứng nhắc và sự bài xích mãnh liệt đối với kẻ ngoại lai.

Diệp Hư Không đứng trên đỉnh một ngọn đồi nhỏ, tà áo đen khẽ lay động trong gió. Đôi mắt hắn thâm trầm như mặt hồ không đáy, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những tia sét tím thỉnh thoảng xé toạc hư không.

“Linh khí tuy nồng, nhưng lại lẫn lộn quá nhiều tạp niệm của Thiên đạo.” Diệp Hư Không khẽ lẩm bẩm. Đối với một kẻ tu luyện *Hư Vô Diệt Thế Quyết*, linh khí bình thường chẳng khác nào thực phẩm thô rác, thứ hắn cần là loại năng lượng nguyên thủy nhất, tinh khiết nhất.

“Đại ca, huynh nói gì vậy?” Tiền Đa Đa vỗ vỗ cái bụng mỡ, mồ hôi nhễ nhại bò lên đỉnh đồi. Gã ôm chặt lấy cái túi trữ vật bằng vàng ròng trước ngực như sợ ai đó cướp mất. “Chúng ta vừa mới đặt chân lên đây, Thiên Minh Thánh Địa đã bắt đầu rải người tìm kiếm rồi. Huynh lại còn bẻ gãy cả Thiên Kiêu Thần Trụ, giờ chúng ta là đích nhắm của cả Trung Giới đấy!”

Dưới chân Tiền Đa Đa, Hắc Tử – con chó đen nhỏ với bộ lông mượt mà – ngước nhìn gã bằng ánh mắt khinh bỉ tột độ. Nó gầm gừ một tiếng trong cổ họng, ý tứ rõ ràng: *“Đồ nhát chết, có chủ nhân ở đây, Thiên Đế xuống cũng phải bò.”*

Diệp Hư Không thản nhiên quay lại: “Muốn diệt Thiên Minh Thánh Địa chỉ cần một cái búng tay, nhưng giết chóc lúc này sẽ đánh động đến Cổ Thiên Thánh. Hắn vốn đa nghi, nếu nhận ra hơi thở của Hư Vô, hắn sẽ không tiếc hy sinh cả Linh Khư Giới để trấn áp ta. Lúc đó, kế hoạch tìm lại các mảnh vỡ của Hư Vô Châu sẽ bị cản trở.”

Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lóe lên tia sáng sắc sảo: “Chúng ta cần một chỗ ẩn thân, một nơi đủ tầm thường để không ai để ý, nhưng đủ cổ xưa để chứa đựng những bí mật mà thời gian đã lãng quên.”

Tiền Đa Đa nghe vậy, hai con mắt ti hí bỗng chốc sáng rực lên. Gã vội vàng lấy ra một bàn tính bằng ngọc bích, các hạt tính nảy lên lách cách. “Để tiểu đệ tính toán… Tụ Bảo Thể của ta đang cảm nhận được một luồng khí tức kỳ quái. Cách đây ba ngàn dặm về phía Tây Bắc, có một dải núi gọi là Thanh Sơn. Ở đó có một tông môn tên là Thanh Đỉnh Tông. Tên thì oai đấy, nhưng thực chất chỉ là một đám tàn quân lụi bại, quanh năm chỉ biết nhóm lò luyện mấy loại đan dược rẻ tiền cho tán tu.”

“Thanh Đỉnh Tông?” Diệp Hư Không nhếch môi, “Nghe tên có chút duyên nợ với đan đạo. Đi thôi.”

Ba ngày sau, tại chân núi Thanh Sơn.

Thanh Đỉnh Tông vốn là một tông môn có lịch sử lâu đời, truyền văn thuở sơ khai từng có Tiên Vương trấn giữ, dùng đan nhập đạo, uy chấn một phương. Nhưng đó là chuyện của mấy vạn năm trước. Giờ đây, cổng tông môn đã bong tróc sơn, bậc thang đá phủ đầy rêu xanh, bảng hiệu gỗ mục nát treo lủng lẳng chỉ chực chờ rơi xuống.

Trước cổng tông môn, một cảnh tượng không mấy tốt đẹp đang diễn ra.

“Lão già Tô, hôm nay là hạn chót! Nếu không giao ra ba mươi viên Phù Linh Đan, đừng trách Thiết Quyền Môn tụi này san phẳng cái đống đổ nát này của lão!”

Một tên thanh niên lực lưỡng, ngực trần lộ ra những vết sẹo ngang dọc, đang túm áo một lão giả râu tóc bạc phơ. Lão giả gương mặt khắc khổ, hơi thở hổn hển, cố gắng che chắn cho một tiểu cô nương khoảng mười lăm, mười sáu tuổi phía sau.

Tiểu cô nương khuôn mặt thanh tú nhưng lấm lem tro bụi từ lò luyện đan, đôi mắt đỏ hoe nhưng vẫn kiên cường nhìn trừng trừng kẻ đối diện: “Các người quá đáng! Đan dược này vốn là phụ thân ta vất vả luyện ba tháng mới có, các người chỉ trả mười khối linh thạch hạ phẩm, đó là cướp giật!”

“Cướp?” Tên thanh niên cười nhạo, “Ở Linh Khư Giới này, nắm đấm lớn chính là đạo lý. Thanh Đỉnh Tông các người đã không còn đan hỏa truyền thừa, luyện ra đan dược toàn là phế phẩm, bọn ta thu mua đã là nể mặt lắm rồi!”

Dứt lời, hắn giơ nắm đấm rực lửa định giáng xuống lão giả.

“Nắm đấm lớn chính là đạo lý sao? Ngươi nói đúng đấy.”

Một giọng nói thanh lãnh, bình thản như mặt nước lặng bỗng vang lên giữa không trung.

Mọi người quay đầu lại. Giữa con đường mòn, một nam tử trẻ tuổi mặc trường bào đen tuyền đang chắp tay sau lưng, thong dong bước tới. Theo sau là một tên mập mạp mặc đồ lụa là xa hoa và một con chó đen trông có vẻ lười biếng.

Tên thanh niên Thiết Quyền Môn cau mày, cảm nhận được luồng khí tức không chút tu vi từ Diệp Hư Không, hắn cười gằn: “Lại thêm mấy kẻ muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân? Một tên phế vật không có lấy nửa tia linh khí cũng dám lên tiếng?”

Diệp Hư Không không nhìn hắn, mà đưa mắt nhìn lão giả họ Tô cùng tiểu cô nương. Ánh mắt hắn dừng lại ở chiếc lò luyện đan cũ kỹ treo lủng lẳng bên hông lão giả. Phía trên chiếc lò đó, có một ký hiệu mờ nhạt hình hoa sen sáu cánh – một dấu ký chỉ những đại sư đan đạo thượng cổ mới biết tới.

“Gia nhập Thanh Đỉnh Tông, có điều kiện gì không?” Diệp Hư Không hỏi, giọng điệu cứ như thể đang hỏi giá một món hàng ở chợ.

Lão giả họ Tô ngẩn người, run rẩy nói: “Vị tiểu hữu này… Thanh Đỉnh Tông sắp tàn rồi, ngươi vào đây chỉ tổ mang họa vào thân. Mau đi đi!”

“Đi? Thằng ranh này hôm nay phải để mạng lại!” Tên thanh niên Thiết Quyền Môn quát lớn, nắm đấm mang theo kình phong vù vù hướng thẳng vào mặt Diệp Hư Không mà đánh tới. Luồng sức mạnh này ít nhất cũng tương đương với Tụ Khí cảnh tầng chín, đủ để nghiền nát xương cốt một người phàm.

Tiền Đa Đa thở dài, che mắt lại: “Chậc chậc, lại có người chán sống rồi.”

Diệp Hư Không đứng yên tại chỗ. Hắn không hề nâng tay, thậm chí ánh mắt cũng không thèm dao động.

Trong sâu thẳm con ngươi đen lánh của hắn, một luồng hắc khí nhàn nhạt chợt lóe lên.

*Nhất niệm – Tịch diệt.*

“Bùm!”

Không có bất kỳ va chạm vật lý nào. Chỉ thấy cơ thể tên thanh niên Thiết Quyền Môn đột ngột đông cứng giữa không trung. Trong một hơi thở, toàn bộ kinh mạch trong người hắn như bị một bàn tay vô hình rút cạn năng lượng, sau đó nổ tung thành những mảnh vụn linh li ti.

Tên thanh niên thậm chí còn không kịp hét lên, cả người bị hất văng xa hàng chục mét, đập mạnh vào vách đá, ngất lịm đi. Tu vi toàn thân hắn đã bị xóa sổ hoàn toàn, trở thành một kẻ tàn phế.

Những kẻ đồng bọn của hắn sợ đến mức rụng rời chân tay. Chúng không nhìn thấy Diệp Hư Không ra tay như thế nào, cũng không thấy linh áp bùng nổ, nhưng chính cái sự tĩnh lặng đến quỷ dị đó mới là thứ đáng sợ nhất.

“Quỷ… Quỷ môn quan!” Đám người Thiết Quyền Môn la lên thất thanh, bỏ lại đồng bọn, chạy trối chết về hướng thung lũng.

Lão giả họ Tô trợn tròn mắt, nhìn Diệp Hư Không như nhìn một vị thần giáng thế. Lão vội vàng quỳ xuống: “Đa tạ cao nhân cứu giúp! Lão phu là Tô Thanh Vân, tông chủ hiện tại của Thanh Đỉnh Tông. Xin hỏi đại danh cao nhân?”

Diệp Hư Không khẽ phẩy tay, một luồng lực lượng nhu hòa nâng lão giả dậy: “Ta tên Diệp Hư Không. Không cần gọi cao nhân, ta chỉ là kẻ không chốn dung thân, muốn tìm một chỗ nghỉ chân thôi.”

Tô Thanh Vân run rẩy nhìn Tiền Đa Đa và Hắc Tử, rồi lại nhìn thiếu niên thần bí trước mặt. Lão thừa biết, một người có thủ đoạn bực này làm sao có thể là kẻ không chốn dung thân? Nhưng nhìn vào ánh mắt đạm mạc của Diệp Hư Không, lão hiểu rằng nếu hắn muốn giết lão, lão đã chết từ lâu rồi.

“Diệp… Diệp công tử nếu không chê nơi này hoang tàn, xin mời lên núi. Chỉ cần Thanh Đỉnh Tông còn một miếng ăn, tuyệt đối không để công tử chịu khổ.”

Buổi tối tại Thanh Đỉnh Tông.

Trên đỉnh ngọn núi nhỏ chỉ có ba bốn gian nhà bằng tre nứa và một gian đại điện nhỏ hẹp thờ phụng tổ sư. Gió núi rít qua khe cửa, mang theo mùi thuốc đắng ngắt.

Diệp Hư Không được sắp xếp ở trong một căn phòng sau vườn thuốc. Nơi đây trồng toàn là linh thảo cấp thấp nhất, phần lớn đều đã héo úa do không được chăm sóc đúng cách.

Lạc Thần Hi, người vẫn luôn bí mật đi theo Diệp Hư Không từ khi hắn rời hạ giới, lúc này đang ẩn thân trong tầng mây, quan sát mọi việc qua một tấm gương ngọc chiếu ảnh. Đôi chân mày thanh mảnh của nàng khẽ cau lại:

“Hư Không, rốt cuộc ngươi đang nghĩ gì? Linh Khư Giới rộng lớn vô ngần, với thực lực của ngươi, dù là gia nhập các Thánh địa hàng đầu cũng dư sức trở thành Trưởng lão thực quyền. Tại sao lại chọn cái xó xỉnh đổ nát này?”

Nàng nhìn thấy Diệp Hư Không bước ra giữa vườn thuốc. Dưới ánh trăng bạc, dáng dấp hắn cô độc nhưng cao ngạo như một vị quân chủ đang ngự lãm vương quốc của mình.

“Mập mạp, lấy ra đi.” Diệp Hư Không nhạt giọng.

Tiền Đa Đa từ bóng tối bước ra, vẻ mặt nghiêm túc hiếm thấy. Gã đưa cho Diệp Hư Không một chiếc hộp gỗ cổ xưa, bên trong chứa đựng một viên tinh thạch màu đen loang lổ. “Đại ca, huynh chắc chứ? Đây là mảnh vỡ của *Hư Vô Thần Tọa* mà chúng ta tìm được ở di tích dưới hạ giới. Nó chứa đựng oán khí cực nặng, nếu hấp thụ vào lúc này, thiên kiếp sẽ bị dẫn động ngay lập tức.”

Diệp Hư Không cầm lấy mảnh vỡ, cảm nhận được hơi thở quen thuộc của kiếp trước đang gào thét đòi quay về với chủ nhân.

“Ta không hấp thụ nó. Ta dùng nó để ‘tẩy lễ’ lại mảnh đất này.”

Diệp Hư Không ngồi xuống xếp bằng, Hư Vô Kiếm bỗng hiện hình giữa không trung, một thanh kiếm không có lưỡi đen tuyền, lơ lửng ngay đỉnh đầu hắn.

“Nhất niệm khởi, vạn pháp hư không.”

Hắn khẽ quát một tiếng. Từ trong cơ thể hắn, những luồng khói đen kịt của sức mạnh Hư Vô tuôn ra, không phải để phá hủy, mà để hòa tan vào không khí quanh ngọn núi Thanh Sơn này. Một màng chắn vô hình, mỏng như cánh ve nhưng bền chắc hơn bất kỳ hộ tông đại trận nào trên thế giới, từ từ hình thành, bao bọc toàn bộ tông môn.

Bên trong màng chắn này, mọi quy tắc thiên đạo của Linh Khư Giới đều bị bóp méo. Linh khí bắt đầu vận chuyển theo một quỹ đạo hoàn toàn khác, thấm sâu vào từng lò luyện đan, từng gốc thảo dược héo úa.

Ngay tại giây phút đó, lão giả Tô Thanh Vân đang ngủ ở gian nhà bên cạnh bỗng giật mình tỉnh giấc. Lão ngửi thấy trong không gian có một mùi hương kỳ lạ – mùi của vạn dược hòa quyện, và linh lực trong cơ thể lão, vốn đã trì trệ từ mười mấy năm nay, bỗng nhiên bắt đầu rục rịch chuyển động.

Dưới gốc cây thuốc héo úa ngoài sân, một chồi non màu tím biếc đột nhiên đâm chồi từ nền đất đá khô cằn.

Diệp Hư Không mở mắt, nhìn về phía gian đại điện đổ nát của Thanh Đỉnh Tông, khẽ mỉm cười: “Tài nguyên quý giá nhất không phải là linh thạch, mà là sự tĩnh lặng của Hư Vô.”

Hắn gia nhập nơi này không phải chỉ để ẩn nấp. Hắn đã nhận ra, sâu dưới lòng đất của Thanh Sơn có một dòng linh mạch đã chết. Và với quyền năng của Hư Vô, hắn có thể khiến linh mạch đó hồi sinh, biến nơi này thành một “Hư Vô Giới” thu nhỏ – nơi hắn sẽ nuôi dưỡng thế lực của chính mình, bắt đầu cuộc hành trình lật đổ Thiên Đạo.

Hắc Tử bỗng nhiên ngóc đầu dậy, nhìn ra phía bóng tối rìa núi, gầm gừ nhỏ.

“Đừng lo.” Diệp Hư Không nhấp một ngụm nước trà nhạt, “Chút sâu kiến từ Thiết Quyền Môn muốn tới đưa thêm tiền cho Tiền Đa Đa, cứ để chúng tới. Thanh Đỉnh Tông này từ hôm nay, mang họ Diệp.”

Trăng treo đỉnh núi, bóng của thiếu niên in dài trên nền đất, giống như một vị thần đang lặng lẽ sắp đặt lại bàn cờ của cả vũ trụ. Chương mới của Hư Vô Thần Đế, chính thức mở ra từ một tông môn tàn tạ nhất Linh Khư Giới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8