Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 73: Sự thật về Thể chất của Lạc Thần Hi**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 16:06:43 | Lượt xem: 2

CHƯƠNG 73: SỰ THẬT VỀ THỂ CHẤT CỦA LẠC THẦN HI

Gió tuyết thét gào bên ngoài hang động đá vôi cổ xưa, nhưng cái lạnh thấu xương của phương Bắc dường như vẫn chẳng thấm tháp gì so với luồng hàn khí đang điên cuồng bộc phát từ bên trong.

Dưới ánh sáng lờ mờ của những viên huỳnh thạch đính trên vách đá, Lạc Thần Hi đang ngồi xếp bằng, toàn thân nàng bị bao phủ bởi một lớp sương giá trắng xóa. Những sợi tóc dài vốn đen mượt như mun nay đã chuyển sang màu bạc tuyết, lông mi đọng lại những tinh thể băng li ti. Gương mặt thanh cao thoát tục của Thánh nữ Dao Trì giờ đây tái nhợt, đôi môi thâm tím run rẩy liên hồi. Mỗi hơi thở của nàng phả ra đều biến thành một mũi tên băng, đâm thẳng vào vách đá tạo thành những vết lõm sâu hoắm.

"A…"

Một tiếng rên rỉ đau đớn thoát ra từ kẽ răng đang nghiến chặt. Cửu Âm Tuyệt Thể – cái danh xưng mỹ miều mà người đời vẫn ca tụng là thiên phú hiếm có mười vạn năm mới xuất hiện một lần, lúc này lại giống như một con dã thú đang cắn xé linh hồn nàng từ bên trong.

Cách đó không xa, Diệp Hư Không đứng chắp tay sau lưng, ánh mắt thâm trầm như đại dương nhìn chằm chằm vào sự biến hóa của nàng. Bên cạnh hắn, Hắc Tử – con chó đen nhỏ với đôi mắt mang đầy vẻ uể oải – cũng hiếm khi tỏ ra nghiêm túc, nó ngồi thu mình lại, cảm nhận được áp lực đáng sợ tỏa ra từ nữ tử kia.

"Chủ nhân, cứ tiếp tục thế này, tâm mạch của nàng ta sẽ hóa đá. Cửu Âm chi khí này đã vượt quá giới hạn mà thân thể của một tu sĩ Kim Đan có thể chịu đựng." Giọng nói trầm đục của Hắc Tử vang lên trong thức hải của Diệp Hư Không.

Diệp Hư Không không đáp, hắn bước tới một bước. Chỉ một bước ấy thôi, toàn bộ hàn khí đang cuộn trào bỗng nhiên bị khựng lại, giống như gặp phải một bức tường vô hình nhưng vô cùng cứng rắn.

"Ngồi yên, đừng phản kháng."

Giọng nói của hắn lạnh lùng nhưng mang theo một uy quyền không thể chối từ. Lạc Thần Hi mơ màng mở mắt, đồng tử xanh biếc của nàng phủ một tầng sương mờ, nàng nhìn thấy bóng dáng gầy gò nhưng cao vợi của hắn đang áp sát. Trong khoảnh khắc tâm trí mấp mé bờ vực sụp đổ, một bàn tay ấm áp đã áp chặt vào lưng nàng.

*Oanh!*

Lạc Thần Hi cảm thấy một luồng năng lượng đen tuyền, sâu thẳm như hố đen vũ trụ tràn vào kinh mạch. Đó không phải là hỏa linh lực để sưởi ấm, mà là lực lượng Hư Vô – thứ có thể đồng hóa và nuốt chửng mọi loại thuộc tính trên đời. Khi Hư Vô Lực của Diệp Hư Không tiến vào, những dòng hàn khí cuồng bạo vốn đang tàn phá kinh mạch của nàng bỗng nhiên im bặt, giống như đám binh lính nổi loạn nhìn thấy vị vua tối cao, đồng loạt quỳ xuống quy phục.

Nhưng chân mày của Diệp Hư Không càng lúc càng nhíu chặt.

Thần niệm của hắn vốn là Thần Đế cấp bậc, dù bây giờ tu vi còn yếu, nhưng nhãn giới vẫn còn đó. Hắn dẫn dắt lực lượng Hư Vô len lỏi vào từng kẽ xương tủy, đi sâu vào gốc rễ của Cửu Âm Tuyệt Thể. Khi chạm đến luân xa thứ chín nơi vùng đan điền của nàng, đồng tử của Diệp Hư Không bỗng co rụt lại, sát khí ngập trời trong nháy mắt bùng lên, khiến cả hang động rung chuyển dữ dội.

"Cửu Thiên Khóa Hồn Ấn… Bát Hoang Nuôi Đan Thuật!"

Hắn gằn từng chữ, âm thanh mang theo sự phẫn nộ cùng cực của một vị Đế vương bị xúc phạm.

Trong cơ thể của Lạc Thần Hi, ẩn sâu dưới lớp lớp hàn băng không phải là thiên phú bẩm sinh, mà là một trận pháp tinh vi được khắc họa bằng máu của chí ít là chín vị tu sĩ cảnh giới Thần Tôn. Trận pháp này đang không ngừng kích thích tiềm năng của nàng, buộc cơ thể nàng sản sinh ra Cửu Âm chi khí một cách điên cuồng, sau đó lại dùng các vòng xích năng lượng để trói buộc chúng lại một chỗ, nén chúng thành một khối cầu đặc quánh.

Lạc Thần Hi cảm nhận được sự dao động cảm xúc của hắn, nàng run rẩy hỏi: "Diệp… Diệp Hư Không… Ngươi thấy cái gì?"

Diệp Hư Không thu lại bàn tay, lực lượng Hư Vô vẫn bao quanh nàng để trấn áp cơn đau, nhưng ánh mắt hắn nhìn nàng lúc này lại mang theo một sự thương hại mà nàng chưa từng thấy.

"Nàng có biết vì sao Thánh địa lại phong nàng làm Thánh nữ, vì sao họ lại cung cấp cho nàng những tài nguyên quý hiếm nhất, và vì sao họ lại luôn dặn nàng phải giữ cho tâm cảnh thanh tịnh, không được nảy sinh tình cảm với bất kỳ ai không?"

Lạc Thần Hi ngẩn người, sắc mặt nàng càng thêm trắng bệch: "Đó là vì… sư phụ nói Cửu Âm Tuyệt Thể cần sự thuần khiết tuyệt đối để đạt đến đại viên mãn. Khi đó, ta có thể phi thăng, trở thành chỗ dựa của Dao Trì Thánh Địa…"

"Nực cười!" Diệp Hư Không cười lạnh, tiếng cười mang theo sự khinh bỉ tột cùng. "Đại viên mãn? Đúng là khi Cửu Âm chi khí đạt đến đỉnh phong, nàng sẽ 'phi thăng', nhưng không phải lên tiên giới, mà là bay vào miệng của một kẻ khác."

Lạc Thần Hi rung động kịch liệt, sương băng quanh người nổ tung: "Ngươi nói gì? Ngươi rốt cuộc đang muốn nói gì?"

Diệp Hư Không đứng dậy, đi tới trước mặt nàng, đôi mắt đen sâu thẳm như muốn hút cả linh hồn nàng vào trong. "Cơ thể của nàng không phải là thiên phú bẩm sinh, mà là một món đồ gốm được nhào nặn công phu. Cái gọi là Cửu Âm Tuyệt Thể này thực chất là một loại 'Nhân Đan'. Có kẻ đã trồng mầm mống vào hồn phách nàng từ khi nàng còn trong bụng mẹ, dùng toàn bộ linh dược của Dao Trì để nuôi dưỡng nàng như nuôi một con vật lấy thịt."

"Kẻ đó đang chờ nàng đạt tới cảnh giới Thần Vương, khi Cửu Âm chi khí cô đặc đến mức cực hạn, hắn sẽ dùng 'Bát Hoang Nuôi Đan Thuật' để luyện hóa toàn bộ máu thịt, tu vi và linh hồn của nàng thành một viên Thần Đan tuyệt thế. Viên đan ấy có thể giúp một vị Thần Đế đang thọ cạn máu khô tăng thêm mười vạn năm thọ mệnh, hoặc giúp kẻ tu luyện hỏa công nghịch thiên có thể âm dương hòa hợp, đột phá xiềng xích Thiên đạo."

Lạc Thần Hi nghe như sấm bên tai. Đầu óc nàng nổ tung, những kỷ niệm đẹp đẽ về sư phụ dịu dàng, về những trưởng lão hết lòng chăm sóc bỗng chốc trở nên méo mó và ghê tởm. Những ánh mắt quan tâm ấy, hóa ra chỉ là ánh mắt của người thợ đang kiểm tra sự sinh trưởng của một gốc dược thảo? Sự ưu ái bấy lâu nay, hóa ra là cái giá để nàng phải trả bằng chính sinh mạng một cách đau đớn nhất?

"Không… Không thể nào… Sư phụ rất thương ta…" Nàng lẩm bẩm, nước mắt chực trào ra nhưng lập tức bị đóng băng lại thành những hạt ngọc trên má.

"Thương nàng sao?" Diệp Hư Không vung tay lên, một đạo phù văn đen tuyền hiện ra giữa không trung, mô phỏng lại những xiềng xích bên trong cơ thể nàng. "Đây là 'Cửu Thiên Khóa Hồn Ấn'. Người thi triển loại ấn này hẳn phải là kẻ có địa vị cực cao tại Thượng giới. Và trong ký ức của ta, loại thủ pháp tinh xảo đến mức độc ác này chỉ có một nơi nắm giữ."

"Là ai?" Lạc Thần Hi gần như gào lên.

"Cổ Thiên Thánh. Hoặc chí ít, là kẻ trung thành nhất của hắn – Thái Thượng trưởng lão của Thiên Đạo Minh, người cũng chính là sư thúc của sư phụ nàng." Diệp Hư Không bình thản nói ra cái tên chấn động cửu giới ấy.

Nhắc đến Cổ Thiên Thánh, không gian trong hang động bỗng nhiên trở nên đặc quánh sát khí. Diệp Hư Không biết rất rõ con người đó. Năm xưa, vị đại đồ đệ mà hắn tin tưởng nhất đã phản bội hắn, giờ đây kẻ đó lại dùng những thủ đoạn hèn hạ nhất để thao túng sinh mạng của những sinh linh vô tội.

Lạc Thần Hi sụp đổ hoàn toàn. Nàng không nghi ngờ lời của Diệp Hư Không, bởi vì mỗi khi nàng đột phá một cảnh giới, sâu trong tâm linh quả thực đều cảm nhận được một tiếng rít từ những sợi xích mà nàng tưởng rằng là do thể chất bẩm sinh tạo ra. Nàng cứ ngỡ mình là con cưng của trời, hóa ra lại chỉ là một món lễ vật nằm trên khay bạc chờ ngày hiến tế.

"Vậy ra… cả cuộc đời ta chỉ là một trò đùa…" Lạc Thần Hi gục đầu xuống gối, vai nàng run lên bần bật. Sự lạnh lẽo bấy lâu nay nàng cố chịu đựng không bằng cái lạnh lẽo đang xâm chiếm tâm hồn lúc này. Nàng đã từ bỏ bao nhiêu thứ, từ bỏ sự tự do, từ bỏ cảm xúc nữ nhi thường tình để chuyên tâm tu luyện vì Thánh địa, kết quả lại là một cái bẫy đẫm máu.

Diệp Hư Không nhìn nàng, trong lòng thoáng qua một tia xao động. Hắn từng đứng ở đỉnh cao vạn giới, đã thấy quá nhiều sự phản bội và âm mưu, nhưng chứng kiến một thiếu nữ trong sáng bị cả thế giới mà nàng tin tưởng quay lưng, hắn lại chợt nhớ về chính mình của kiếp trước.

Kiếp trước, hắn cũng bị đồ đệ và hồng nhan phản bội khi đang ở thời khắc quan trọng nhất. Cảm giác đó, đau hơn vạn lần chết chóc.

Hắn vươn tay ra, nhẹ nhàng nâng cằm nàng lên, bắt nàng phải nhìn thẳng vào mắt mình.

"Lạc Thần Hi, ta hỏi nàng. Nàng muốn thuận theo vận mệnh ấy, biến thành viên thuốc cho kẻ khác, hay muốn đi cùng ta, nghiền nát cái Thiên đạo mục nát này?"

Ánh mắt của Lạc Thần Hi lúc này đầy rẫy sự tuyệt vọng nhưng cũng bắt đầu nhen nhóm một ngọn lửa hận thù: "Ta… Ta còn sự lựa chọn sao? 'Cửu Thiên Khóa Hồn Ấn' đã hòa làm một với hồn phách ta, sư phụ nói… trừ phi chết đi, nếu không không bao giờ giải được."

Diệp Hư Không cười, một nụ cười ngạo nghễ, khinh đời, mang theo khí phách của vị Đế vương thống trị Hư Vô.

"Trên đời này, thứ mà kẻ khác không làm được, Diệp Hư Không ta làm được. Thứ mà Thiên đạo không cho phép, ta bắt nó phải chấp nhận. Cái gọi là Khóa Hồn Ấn đối với người khác là tuyệt lộ, nhưng đối với lực lượng Hư Vô của ta, nó chỉ là một nắm bụi bẩn cần được quét dọn."

Hắn đột nhiên áp sát tai nàng, hơi thở nóng ấm phá tan bầu không khí băng giá: "Ta có thể giúp nàng cắt đứt xiềng xích, thậm chí có thể biến Cửu Âm Tuyệt Thể này trở thành một loại thể chất chưa từng có, để nàng đủ sức tát vào mặt những kẻ đã xem nàng là rác rưởi. Nhưng cái giá nàng phải trả là, kể từ giây phút này, mạng của nàng không còn thuộc về Dao Trì, cũng không thuộc về chính nàng nữa."

"Nó thuộc về ta."

Lạc Thần Hi sững sờ nhìn hắn. Trong bóng tối của hang động, người thiếu niên này dường như không còn là một phế vật của Diệp gia, cũng không phải là một tu sĩ bình thường. Hắn giống như một vị thần ma đáng sợ nhất vừa thức tỉnh từ vực thẳm. Sự bá đạo của hắn, sự tự tin đến điên rồ của hắn lại mang cho nàng một cảm giác an toàn lạ kỳ giữa lúc nàng mất tất cả.

Nàng hít một hơi thật sâu, gạt đi những vụn băng còn sót lại trên khóe mắt, giọng nói dần lấy lại sự lạnh lùng nhưng pha lẫn quyết tuyệt: "Nếu ngươi có thể cho ta thấy cảnh tượng Dao Trì và Thiên Đạo Minh phải quỳ dưới chân mình, mạng này của ta, trao cho ngươi thì đã sao?"

Diệp Hư Không hài lòng gật đầu. Hắn vẫy tay một cái, Hư Vô Kiếm lặng lẽ hiện hình trong lòng bàn tay. Thanh kiếm đen tuyền, không lưỡi, không ánh sáng, chỉ tỏa ra một sự trống rỗng đến cực điểm.

"Hắc Tử, canh chừng lối vào. Bất cứ thứ gì bước vào phạm vi một ngàn trượng, giết không tha."

Con chó đen nhỏ gầm gừ một tiếng, thân hình trong nháy mắt to ra như một ngọn núi nhỏ, bước ra khỏi hang động, tỏa ra khí tức của một hung thú thái cổ khiến đám yêu thú trong rừng vạn dặm quanh đó phải run rẩy quỳ mọp xuống đất.

Quay lại nhìn Lạc Thần Hi, Diệp Hư Không ngồi xuống đối diện nàng, bốn mắt nhìn nhau.

"Sẽ rất đau. Có thể nàng sẽ cảm thấy hồn phách bị xé nát và tái tạo lại hàng vạn lần. Nếu nàng không nhịn được, ta sẽ lập tức dừng lại, nhưng khi đó nàng sẽ vĩnh viễn không còn cơ hội nào nữa."

Lạc Thần Hi nhắm mắt lại, đôi môi khẽ nở một nụ cười thê lương nhưng rực rỡ: "Diệp Hư Không, ta đã chết một lần ngay khi biết sự thật rồi. Bây giờ, cái gì ta cũng không sợ."

"Tốt."

Diệp Hư Không đột nhiên giơ tay ra, dùng sức kéo nàng vào lòng. Một tay hắn ôm lấy eo nàng, tay kia đặt lên đỉnh đầu nàng (Bách Hội huyệt). Hư Vô Lực không còn ôn hòa nữa mà hóa thành những sợi tơ đen kịt, điên cuồng tràn vào cơ thể nàng thông qua bảy khiếu.

*Rầm!*

Toàn bộ hang động bùng phát một cột sáng màu đen đâm thẳng lên trời cao, xuyên qua những tầng mây dày đặc. Những tu sĩ ở gần đó kinh hãi nhìn về hướng đó, họ cảm thấy như thể một vị ma vương vừa mới sinh ra.

Bên trong cột sáng đen, cơ thể Lạc Thần Hi run lên dữ dội. Nàng cảm thấy như có hàng triệu lưỡi dao đang róc thịt mình ra khỏi xương. Những sợi xích vàng nhạt – Cửu Thiên Khóa Hồn Ấn – đang hiện hình, rung lên bần bật để chống trả lại sự xâm lược của lực lượng Hư Vô. Chúng phát ra những tiếng kêu rên rỉ của oán linh, cố gắng hút lấy sinh mạng của nàng để duy trì sự tồn tại.

"Trước mặt Hư Vô, vạn pháp đều là giả tạm. Phá cho ta!"

Diệp Hư Không gầm lên một tiếng, linh hồn của hắn bỗng chốc tỏa ra bóng hình một vị Thần Đế uy nghiêm đứng giữa vạn giới, vầng hào quang sau đầu hắn rực sáng đến mức át đi tất cả. Lực lượng Hư Vô hóa thành những con hắc long, điên cuồng cắn nuốt những sợi xích vàng kia.

Tiếng nứt vỡ giòn tan vang lên bên trong thức hải của Lạc Thần Hi. Nàng hét lên một tiếng đau đớn đến cực hạn, đầu óc trống rỗng hoàn toàn.

Nhưng trong cơn đau tột cùng ấy, nàng cảm thấy một sự tự do chưa từng có. Những sợi dây vô hình trói buộc nàng từ khi mới lọt lòng bỗng chốc đứt lìa. Dòng Cửu Âm chi khí vốn bạo ngược nay bắt đầu bị Hư Vô Lực nhào nặn lại, đồng hóa và hòa làm một với máu thịt của nàng theo một quy luật hoàn toàn mới.

Không còn là "Cửu Âm Tuyệt Thể" chỉ chờ ngày hiến tế.

Mà là "Hư Vô Cửu Âm Thể" – một loại thần thể nghịch thiên, có thể nuốt chửng linh khí của đối phương và biến nó thành hàn băng diệt thế.

Sau một thời gian không biết là bao lâu, cột sáng đen dần biến mất. Hang động trở lại vẻ tĩnh mịch vốn có, chỉ còn tiếng thở dốc của hai người.

Lạc Thần Hi mềm nhũn trong vòng tay của Diệp Hư Không, toàn thân nàng đẫm mồ hôi, mái tóc bạc tuyết dần dần chuyển về màu đen huyền ảo, nhưng thỉnh thoảng lại có những sợi lam quang lóe lên. Khí chất của nàng giờ đây đã thay đổi hoàn toàn, không còn vẻ thanh cao mong manh như trước, mà mang theo một sự huyền bí, lạnh lùng và một tia sắc sảo của thanh kiếm vừa được tôi rèn.

Nàng yếu ớt mở mắt ra, thấy gương mặt của Diệp Hư Không chỉ cách mình vài tấc. Gương mặt hắn lộ rõ vẻ mệt mỏi – rõ ràng việc phá bỏ cấm thuật của một Thần Đế ở tu vi hiện tại là quá sức đối với hắn.

"Ta… Ta vẫn còn sống sao?" Nàng khẽ hỏi.

Diệp Hư Không khàn giọng đáp: "Từ nay về sau, trời đất rộng lớn, không ai có thể làm chuồng nhốt nàng nữa."

Lạc Thần Hi nhìn vào mắt hắn, trong lòng nàng trào dâng một cảm xúc phức tạp. Nàng bất chấp tất cả, vòng tay ôm chặt lấy cổ hắn, vùi đầu vào ngực hắn. Hóa ra, giữa thế giới đầy rẫy dối trá này, người duy nhất phá hủy xiềng xích cho nàng lại chính là người mà nàng từng nghi ngờ là kẻ địch.

Phía ngoài hang động, tuyết đã ngừng rơi. Trăng sáng trên cao tỏa ánh bạc xuống trần gian.

Hắc Tử thu nhỏ lại kích thước con chó đen nhỏ, nhìn vào hang động rồi tặc lưỡi: "Đúng là chủ nhân, lúc nào cũng biết cách thu phục lòng người… à không, thu phục lòng gái đẹp. Thôn Thiên Thú ta thật là hâm mộ mà."

Nhưng rất nhanh, Hắc Tử ngẩng đầu nhìn về phía chân trời xa thẳm, đôi mắt nó lóe lên tia sáng nguy hiểm.

Ở nơi đó, sâu trong một cung điện tráng lệ lơ lửng giữa mây trời của Thượng giới, một lão giả mặc trường bào vàng đang ngồi thiền đột nhiên phun ra một ngụm máu lớn. Đôi mắt lão mở trừng trừng, chứa đựng sự kinh hoàng và phẫn nộ vô biên.

"Khóa Hồn Ấn bị phá rồi? Ai… là kẻ nào dám động vào đan dược của Thiên Đế?!"

Tiếng gầm thét của lão làm chấn động cả chín tầng trời, nhưng đáp lại lão chỉ là sự im lặng của những vì sao.

Bên dưới hạ giới, trong hang động cổ, Diệp Hư Không nhìn Lạc Thần Hi đã thiếp đi trong lòng mình, hắn khẽ vuốt ve mái tóc nàng, ánh mắt nhìn thẳng về phía trời cao như thể đang đối diện với kẻ địch xa xôi kia.

"Cổ Thiên Thánh, lễ vật đầu tiên ta gửi cho ngươi, có vẻ hơi nặng đô rồi phải không?"

Trong màn đêm u tối, Hư Vô Kiếm bỗng dưng rung động một cách hào hứng. Trận chiến lớn của vạn giới, dường như đã chính thức được khai hỏa từ một hang động vô danh ở hạ giới này.

Vận mệnh của Lạc Thần Hi đã rẽ sang một hướng hoàn toàn khác, và bánh xe lịch sử của cửu giới, cũng bắt đầu nghiền nát những trật tự cũ dưới bàn tay của người thiếu niên mang danh Hư Vô.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8