Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 84: Hắc Tử hóa hình**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 16:14:51 | Lượt xem: 2

Dưới chân đỉnh Tuyết Diệt Sơn, khí lạnh vẫn lở vởn trong không gian, nhưng sự tàn bạo của trận chiến vừa qua đã bị xóa sạch bởi năng lượng Hư Vô kỳ bí của Diệp Hư Không. Lúc này, bên trong một hang động tự nhiên được gia cố bởi hàng loạt trận pháp ẩn mình, Tiền Đa Đa đang ngồi xổm trên một đống tinh thạch cao như núi nhỏ, mắt sáng rực rỡ, miệng lẩm nhẩm tính toán không ngớt.

“Một nghìn vạn hạ phẩm linh thạch, tám trăm vạn trung phẩm… chậc chậc, cái Bắc Cực Tông này đúng là béo bở. Đại ca, lần này chúng ta giàu to rồi!” Tiền Đa Đa hớn hở vỗ vỗ vào cái bụng mỡ, quay sang nhìn Diệp Hư Không đang tọa thiền ở trung tâm hang động.

Diệp Hư Không không đáp lại, đôi mắt thâm trầm của hắn vẫn khép hờ, toàn thân bao phủ bởi một lớp màng đen mỏng manh nhưng dường như có thể cắn nuốt ánh sáng xung quanh. Hắn không quan tâm đến đống tài bảo kia. Thứ hắn đang cảm nhận chính là luồng dao động hỗn loạn đang phát ra từ một góc tối của hang động.

Ở đó, Hắc Tử – con chó đen nhỏ có vẻ ngoài tầm thường – đang nằm rạp dưới đất. Toàn thân nó lúc này không còn bộ lông bóng mượt thường ngày, mà thay vào đó là từng luồng khí đen đậm đặc như mực đang không ngừng tuôn ra từ lỗ chân lông, quấn quýt lấy thân thể nó thành một cái kén đen khổng lồ.

Hắc Tử khẽ gầm gừ, âm thanh không giống tiếng chó sủa, mà mang theo sự trầm hùng của một loài hung thú cổ đại, khiến linh khí trong hang động rúng động từng hồi.

“Gâu… Diệp tiểu tử, lão tử cảm thấy… sắp không nhịn nổi nữa rồi! Cái đám đan dược linh dược rách nát của Bắc Cực Tông hỏa tính quá mạnh, bản tôn muốn nổ tung đây!” Giọng nói của Hắc Tử vang lên trong thức hải của Diệp Hư Không, đầy vẻ nôn nóng và đau đớn.

Diệp Hư Không mở bừng mắt, ánh sáng hư vô xẹt qua đồng tử. Hắn đứng dậy, bước từng bước nhẹ tênh về phía cái kén đen.

“Ngươi tham ăn, nuốt hết cả kho linh dược của người ta, giờ lại than vãn sao?” Diệp Hư Không thản nhiên nói, nhưng tay trái đã khẽ kết ấn. “Thân là Thôn Thiên Thú, nếu ngay cả chút hỏa khí hậu thiên này cũng không luyện hóa được, ngươi nên sớm biến thành món thịt chó nướng cho xong.”

“Phi! Ngươi mới là thịt nướng! Mau giúp ta một tay, lão tử mà hóa hình không thành công, linh khí này sẽ nổ tung cả ngọn núi này đấy!” Hắc Tử quát lên trong đau đớn.

Diệp Hư Không không đùa cợt nữa. Hắn biết Hắc Tử đang ở thời khắc mấu chốt. Hóa hình là bước ngoặt lớn nhất của mọi thần thú thái cổ. Một khi thành công, phong ấn huyết mạch sẽ được cởi bỏ thêm một tầng, sức mạnh sẽ tăng vọt.

Hắn vẫy tay một cái, từ trong hư không hiện ra một miếng vảy lấp lánh ánh sáng xám xịt – đó là Hư Vô Nguyên Tinh mà hắn thu được từ sâu trong Vực Thẳm Hư Vô kiếp trước, một vật phẩm chí cao có tác dụng đồng hóa vạn vật.

“Hư Vô dẫn lối, huyết mạch quy tông. Hắc Tử, thu liễm tâm thần, dùng Hư Vô lực làm khung xương, tái tạo chân thân!”

Diệp Hư Không điểm một ngón tay vào cái kén đen. Một luồng lực lượng huyền bí, mang theo ý chí chủ tể vạn giới tràn vào bên trong. Cái kén đen đang run rẩy dữ dội bỗng chốc lặng ngắt, sau đó bắt đầu co rụt lại với tốc độ chóng mặt.

“Oanh!”

Một luồng khí thế bạo liệt từ cái kén nổ bùng ra. Tiền Đa Đa đang mải đếm linh thạch bị thổi bay ra tận cửa hang, hắn hớt hải kêu lên: “Mẹ kiếp, lại chuyện gì nữa đây? Đại ca, con chó đen kia sắp thành tinh thật rồi à?”

Áp lực trong hang động tăng cao đến mức ngay cả những trận pháp bảo vệ cũng bắt đầu nứt vỡ. Hình bóng của một con quái thú khổng lồ, cao tới hàng nghìn trượng, có thể nuốt chửng cả nhật nguyệt, hiện lên chập chờn sau lưng cái kén đen. Đó là pháp tướng chân thân của Thôn Thiên Thú.

Khí đen cuồn cuộn bắt đầu kết tụ lại. Lần này, nó không còn mang hình dáng tứ chi của linh thú nữa, mà dần dần kéo dài ra, định hình thành một cấu trúc thanh mảnh nhưng tràn đầy lực lượng.

Mười hơi thở trôi qua, thời gian như ngưng đọng.

Cái kén đen bỗng rạn nứt như vỏ trứng, từ bên trong, một bàn tay thon dài, trắng trẻo một cách quá đáng thò ra ngoài. Theo sau đó là tiếng “Rắc rắc” của xương cốt đang chuyển động.

Khói đen tản đi, để lộ ra một thiếu niên đứng giữa đống đổ nát của cái kén.

Thiếu niên này nhìn khoảng mười lăm mười sáu tuổi, dáng người cao gầy nhưng cân đối. Hắn mặc một bộ trường bào màu đen tuyền do năng lực hóa thành, mái tóc dài đen nhánh như gỗ mun được buộc hờ hững phía sau, vài lọn tóc rủ xuống che đi một phần trán.

Nhưng thứ gây ấn tượng nhất chính là gương mặt ấy. Nó mang một vẻ đẹp lạnh lùng, ngũ quan sắc sảo như được tạc từ băng tinh, đôi môi mỏng hơi nhếch lên mang theo vẻ ngạo mạn bẩm sinh. Đặc biệt là đôi mắt, đó là một đôi mắt màu đen thẳm không thấy đáy, bên trong như chứa đựng cả một vực thẳm có thể hút lấy hồn phách người đối diện.

Hắn đứng đó, xung quanh vẫn còn những tia sét đen nhỏ li ti chạy dọc theo da thịt. Thiếu niên khẽ động đậy cổ, thanh âm phát ra lúc này không còn là giọng khàn khàn già dặn như lúc trước, mà là giọng thiếu niên trong trẻo nhưng đầy vẻ cao ngạo:

“Rốt cuộc… lão tử cũng không phải dùng bốn chân để đi lại nữa.”

Tiền Đa Đa từ bên ngoài bò dậy, chạy vào hang nhìn thấy thiếu niên đen toàn tập này thì há hốc mồm: “Đại… đại ca? Đây là con chó đen nhà ta? Sao nó… sao nó lại đẹp trai hơn cả ta thế này?”

Thiếu niên đen kịt nghe vậy, liếc mắt nhìn Tiền Đa Đa, trong mắt đầy vẻ khinh bỉ: “Mập mạp, nhìn cái gì mà nhìn? Tin lão tử một miếng nuốt chửng cả đống linh thạch của ngươi không?”

Ánh mắt ấy, cái vẻ mặt ngạo kiều ấy, đích thị là Hắc Tử không sai vào đâu được.

Tiền Đa Đa run bắn người, vội vàng ôm lấy túi trữ vật: “A, đúng là ngươi rồi! Tính khí thối tha này thì không lẫn vào đâu được. Nhưng mà… Hắc Tử, ngươi hóa hình xong trông cũng ‘ra gì’ đấy chứ.”

Hắc Tử – giờ đã là thiếu niên – không thèm để ý tới tên mập, hắn quay sang nhìn Diệp Hư Không. Dù vẫn mang vẻ mặt bất cần đời, nhưng sâu trong đáy mắt hắn có một sự cung kính khó lòng che giấu. Hắn phẩy tay áo một cái, hành lễ một cách không mấy thành thạo:

“Diệp tiểu tử, lần này đa tạ ngươi. Nếu không có Hư Vô lực của ngươi giúp ta áp chế hỏa độc trong đống đan dược kia, chắc ta đã biến thành một con heo quay rồi.”

Diệp Hư Không quan sát Hắc Tử một hồi, khẽ gật đầu: “Thần Thú hóa hình, khí chất không tệ. Tuy nhiên, ngươi vừa mới đạt đến cấp độ này, sức mạnh còn chưa ổn định. Đừng có ỷ thế mà đi gây chuyện, linh lực hiện tại của ngươi đủ để giết một tu sĩ Nguyên Anh đỉnh phong chỉ bằng một ngón tay, nhưng nếu gặp phải Hóa Thần cảnh trở lên, ngươi vẫn chỉ là miếng mồi ngon cho chúng đoạt lấy huyết mạch thôi.”

Hắc Tử hừ lạnh một tiếng, giơ tay ra. Trong lòng bàn tay hắn, một lỗ đen nhỏ xuất hiện, bắt đầu nuốt chửng linh khí xung quanh: “Hóa Thần cảnh? Hừ, sớm muộn gì lão tử cũng sẽ nuốt cả cái Cửu Tiêu Thiên Ngoại này. Chỉ cần có đủ tài nguyên…”

Hắn chưa kịp nói xong thì cái bụng đã phát ra một tiếng “ọt… ọt” rất lớn.

Vẻ mặt cao ngạo của thiếu niên tóc đen lập tức sụp đổ. Hắn gãi gãi đầu, nhìn về phía Tiền Đa Đa với ánh mắt lấp lánh: “Mập mạp, ta đói rồi. Mang mười viên cực phẩm Linh đan đây, không thì linh thảo nghìn năm cũng được!”

Tiền Đa Đa khóc không thành tiếng: “Tổ tiên của tôi ơi! Ngươi vừa mới ăn sạch cả kho của Bắc Cực Tông xong! Ngươi hóa thành người rồi vẫn muốn ăn bám sao?”

Hắc Tử khoanh tay trước ngực, hất hàm nói: “Ngươi có biết Thôn Thiên Thú cần bao nhiêu năng lượng để duy trì chân thân thiếu niên này không? Mau mang ra đây, không sau này lão tử không bảo vệ ngươi đi nhặt bảo vật nữa đâu.”

Diệp Hư Không lắc đầu cười nhạt. Dù Hắc Tử đã hóa hình, nhưng tính cách tham ăn và ngạo kiều của nó xem ra còn mạnh mẽ hơn trước. Hắn nhìn ra phía cửa hang, nơi trời đã về khuya, ánh trăng bạc chiếu rọi lên vách đá cheo leo.

Sự biến hóa của Hắc Tử là một trợ thủ đắc lực, nhưng cũng là một dấu hiệu. Khí thế của Thôn Thiên Thú lúc hóa hình chắc chắn đã lan truyền đi rất xa. Ở cái Linh Khư Giới này, có những lão quái vật ẩn thế chắc chắn đã cảm nhận được điều gì đó.

“Nghỉ ngơi một đêm đi.” Diệp Hư Không bình thản ra lệnh. “Sáng mai chúng ta rời khỏi Tuyết Diệt Sơn. Mục tiêu tiếp theo… là Dao Trì Thánh Địa.”

Hắc Tử bỗng dừng lại hành động đòi ăn, đôi mắt đen thẫm nheo lại: “Dao Trì? Đó chẳng phải là nơi của vị Thánh nữ mà ngươi đã cứu sao? Diệp tiểu tử, ngươi định lên đó tìm vợ thật à?”

Diệp Hư Không không trả lời, hắn lại một lần nữa nhắm mắt tu luyện, khí tức trở nên hư ảo như không tồn tại giữa thế gian. Trong tâm trí hắn, hình ảnh Lạc Thần Hi với đôi mắt trong veo ấy lại hiện lên. Hắn không tìm nàng vì tư tình, mà vì hắn biết, mảnh vỡ thứ hai của Hư Vô Châu đang nằm ngay tại cấm địa của nơi đó.

Hắc Tử thấy Diệp Hư Không im lặng, liền bĩu môi, xoay người cướp lấy một củ nhân sâm từ tay Tiền Đa Đa rồi nhảy lên tảng đá lớn nằm khểnh ra đó, chân vắt vẻo, trông hệt như một đại thiếu gia phong lưu, nếu không tính đến việc hắn đang nhai củ nhân sâm rau ráu như ăn khoai lang.

Cánh rừng bên ngoài im lìm, nhưng vận mệnh của toàn bộ thương khung đang bắt đầu cuộn sóng kể từ đêm hóa hình này. Chú chó đen năm nào giờ đã là một thiếu niên mang huyết mạch diệt thế, đi bên cạnh một Thần Đế chuyển thế không gì không làm được. Một kỷ nguyên mới của Hư Vô đang thực sự bắt đầu trỗi dậy.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8