Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 86: Xây dựng trận pháp phi thăng**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 16:16:30 | Lượt xem: 2

CHƯƠNG 86: XÂY DỰNG TRẬN PHÁP PHI THĂNG

Trên đỉnh Tuyết Lãnh, cuồng phong vẫn gào thét như muốn xé nát vạn vật, nhưng ngay lúc này, một vùng không gian bán kính trăm trượng xung quanh Diệp Hư Không lại yên bình đến lạ thường. Những bông tuyết rơi xuống nửa chừng bỗng chốc tan biến vào hư không, không để lại một dấu vết, như thể nơi này đã bị tách biệt hoàn toàn khỏi quy luật của tự nhiên.

Diệp Hư Không đứng đó, tà áo đen khẽ bay trong gió, ánh mắt thâm trầm nhìn về phía chân trời xa xăm – nơi những tia lôi điện màu tím thỉnh thoảng lại vắt ngang qua tầng mây. Đó là Thiên Phạt Chi Lực, là xiềng xích mà Thiên Đạo dùng để giam cầm sinh linh của hạ giới này.

"Hư Không, huynh thật sự muốn tự mình xây dựng lối đi sao?" Lạc Thần Hi tiến lại gần, giọng nói thanh lãnh như tiếng chuông bạc vang lên giữa trời đông giá rét. "Từ cổ chí kim, phi thăng đều phải qua Thiên Môn, chịu lôi kiếp thử thách. Tự tạo đường đi… là đang trực tiếp tuyên chiến với quy tắc của cả thế giới này."

Diệp Hư Không không quay đầu lại, nhàn nhạt đáp: "Thiên Môn mà nàng nói, thực chất là một cái thòng lọng. Những kẻ đi qua đó đều sẽ bị Thiên Đạo Minh đóng lên một tầng ấn ký linh hồn. Kiếp trước, ta thấy quá nhiều thiên tài tự đắc rằng mình đã thành tiên, nhưng thực chất chỉ là trở thành những con cừu béo được nuôi dưỡng để chờ ngày thu hoạch."

Hắn khẽ nâng tay, một luồng hắc khí mờ ảo hiện ra giữa lòng bàn tay, lượn lờ như một con hắc long nhỏ bé: "Hơn nữa, ta không đi tìm Thiên Đạo. Ta muốn Thiên Đạo phải nhìn ta mà run sợ."

Tiền Đa Đa từ đống tuyết dày phía sau bò dậy, vừa thở hổ hển vừa vác theo một chiếc túi trữ vật khổng lồ được nạm đầy ngọc bích. Khuôn mặt tròn trĩnh của hắn đỏ gay vì lạnh, nhưng đôi mắt lại sáng rực lên khi nghe đến việc làm điều gì đó chấn động.

"Đại ca, tài nguyên đã đủ rồi! Đây là toàn bộ số Cực Phẩm Linh Thạch mà đệ tích góp được từ mười mấy tòa thành lớn nhất Hoang Khư Giới, cộng thêm bảy mảnh Thiên Mệnh Thạch và ba bình Thái Dương Tinh Huyết mà đệ vừa 'ép' được từ tên hội trưởng thương hội cũ." Tiền Đa Đa vừa nói vừa run rẩy đổ một đống kho báu ra mặt tuyết.

Trong chớp mắt, hào quang bảo vật tỏa ra sáng rực một phương, linh khí đậm đặc đến mức hóa thành sương mù mờ ảo.

Hắc Tử lúc này cũng thong dong bước lại, khịt mũi một cái đầy khinh bỉ: "Cái đống sắt vụn này mà cũng đòi xây dựng Thần Trận sao? Nhóc béo, nhà ngươi thật là tầm thường."

Tiền Đa Đa trừng mắt: "Hắc cẩu kia, ngươi có giỏi thì lấy ra cái gì tốt hơn xem!"

Hắc Tử hừ lạnh, đột nhiên nó há miệng, một luồng hào quang đen kịt phun ra. Đó là một mẩu xương gãy, nhưng trên đó lại khắc đầy những văn tự cổ quái, tỏa ra uy áp khiến không gian xung quanh trực tiếp rạn nứt.

"Đây là xương sườn của một con Cửu Đầu Sư Tử cấp Thần Vương mà ta đã 'nhặt' được trong mộ tổ của chúng năm đó." Hắc Tử vểnh đuôi đầy đắc ý.

Diệp Hư Không nhìn lướt qua đống tài nguyên, khẽ gật đầu. Hắn bước tới trung tâm của đỉnh núi, đôi bàn tay bắt đầu kết ấn. Những động tác của hắn không nhanh, thậm chí trông có vẻ chậm rãi và nhịp nhàng, nhưng mỗi lần ngón tay lướt đi, một đạo tàn ảnh màu đen lại đọng lại giữa không trung.

"Hư Vô Vi Trận, Nghịch Chuyển Càn Khôn!"

Một tiếng quát khẽ, từ dưới chân Diệp Hư Không, những đường nét trận văn đen tuyền bắt đầu lan tỏa ra mặt tuyết. Không giống như các trận pháp bình thường dùng linh lực để vẽ nên các ký hiệu chói mắt, trận pháp này của hắn như đang nuốt chửng ánh sáng. Những đường kẻ đi đến đâu, mặt tuyết và cả đá cứng nơi đó đều biến mất, thay thế bằng một vực thẳm đen ngòm trông như một con mắt của vũ trụ.

Lạc Thần Hi lùi lại vài bước, đôi mắt phượng đầy kinh ngạc. Nàng vốn là Thánh nữ của Dao Trì, kiến thức về trận đạo không hề thấp, nhưng cách Diệp Hư Không bố trận đã hoàn toàn nằm ngoài nhận thức của nàng. Hắn không hề mượn linh khí của thiên địa để nuôi trận, mà ngược lại, hắn dùng chính sự trống rỗng của Hư Vô để ép buộc không gian phải mở ra.

"Thần Hi, dùng Cửu Âm lực của nàng, trấn giữ phương Bắc!" Diệp Hư Không trầm giọng ra lệnh.

Lạc Thần Hi không do dự, nàng lập tức bay lên, đôi bàn tay kết ấn tạo ra một dòng thác băng tinh tinh khiết lao xuống vị trí phía Bắc của trận đồ. Cái lạnh thấu xương của Cửu Âm Tuyệt Thể lúc này lại trở thành điểm tựa tuyệt vời để làm dịu đi sự cuồng bạo của không gian bị xé rách.

"Mập mạp, ném Thiên Mệnh Thạch vào bát phương! Đừng có tiếc của, một mảnh cũng không được thiếu!"

"Rõ đại ca!" Tiền Đa Đa vận hết sức bình sinh, đôi bàn tay mập mạp múa liên hồi, tám mảnh thạch anh mang theo khí vận của hạ giới bay vút đi, cắm định vào các điểm yếu của trận pháp.

Uỳnh!

Một tiếng nổ chấn thiên động địa phát ra từ trên không trung. Mây đen vốn đang tản mác đột ngột co rút lại thành một cái xoáy nước khổng lồ màu tím thẫm. Những tia chớp đỏ rực như máu bắt đầu cuộn xoáy. Thiên đạo của Hoang Khư Giới đã cảm nhận được có kẻ đang phá hoại trật tự, đang tìm cách mở ra một lối thoát bí mật khỏi sự kiểm soát của nó.

"Gào!"

Một con Lôi Long khổng lồ được thành hình từ ý chí của Thiên đạo, lao xuống từ đỉnh tầng mây, nhắm thẳng vào đầu Diệp Hư Không mà giáng xuống.

Hắc Tử đột nhiên biến lớn, thân hình một con chó đen nhỏ bé bỗng chốc phình to như một tòa núi nhỏ, bộ lông đen nhánh dựng đứng như những thanh kiếm sắt. Nó ngửa đầu gầm lên một tiếng làm rung chuyển núi rừng, trực tiếp lao lên nghênh chiến với Lôi Long.

"Lũ giòi bọ Thiên đạo, dám quấy rầy chủ nhân của ta!" Hắc Tử vung vuốt, xé toạc màn đêm.

Phía dưới, Diệp Hư Không vẫn không hề nao núng. Mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán hắn, vì việc điều khiển Hư Vô lực để xây dựng một con đường ổn định đi qua các vách ngăn giới diện là cực kỳ tổn hao thần thức.

Hắn đưa tay chỉ lên không trung, Hư Vô Kiếm hiện hình trong lòng bàn tay. Không có lưỡi kiếm, chỉ có một luồng khí tức hủy diệt bao quanh chuôi kiếm.

"Ta nói, ở đây không có trời. Chỉ có ta."

Nhất niệm khởi, vạn vật tĩnh.

Một luồng sáng đen từ chuôi kiếm bắn vọt lên trời, xuyên qua tâm của vòng xoáy mây tím. Trong tích tắc, con Lôi Long đang hung hăng của Thiên đạo bỗng chốc khựng lại, rồi dần tan biến như tro bụi trước gió. Cả bầu trời đầy sấm sét bỗng chốc im bặt, như thể một vị vua tối cao vừa ban ra lời truyền dạy khiến lũ dân đen phải câm nín.

Sức mạnh của "Nhất Niệm" một lần nữa thể hiện sự bá đạo không thể lý giải.

Dưới tác động của cú đâm đó, trung tâm trận pháp trên mặt đất bùng nổ. Một cột sáng đen tuyền, bên trong lấp lánh những ánh sao như dải ngân hà, thẳng tắp xuyên thấu mây xanh, nối liền giữa đỉnh Tuyết Lãnh và một khoảng không vô tận trên cao.

"Trận pháp… thành rồi?" Tiền Đa Đa ngây người nhìn cảnh tượng tráng lệ trước mắt. Cái túi trữ vật của hắn đã cạn kiệt, nhưng cảm giác thành tựu này là thứ tiền bạc không thể mua được.

Diệp Hư Không thu hồi kiếm ý, hơi thở hơi dồn dập, hắn nhìn về phía cột sáng hắc ám kia, ánh mắt lóe lên tia lạnh lùng.

"Con đường này không dẫn đến Thiên Môn của Thượng Giới. Nó dẫn thẳng vào lãnh địa của Thiên Ngoại, né tránh toàn bộ mạng lưới truy lùng của Cổ Thiên Thánh." Hắn quay sang nhìn Lạc Thần Hi và những người đồng hành. "Lần đi này, sẽ không có đường lui. Bước vào đó, chúng ta sẽ là kẻ thù của toàn bộ vạn giới."

Lạc Thần Hi tiến lại gần, bàn tay nhỏ nhắn nhưng lạnh giá của nàng khẽ đặt lên vai hắn, ánh mắt kiên định không chút sợ hãi: "Từ lúc huynh cứu ta khỏi vực thẳm đó, ta đã không còn con đường nào khác rồi. Dù là thần hay ma, ta cũng sẽ đi cùng huynh."

Hắc Tử thu nhỏ lại kích thước ban đầu, khịt mũi một cái: "Ở cái chỗ rách nát này ta cũng ăn không ngon. Lên Thượng Giới để ta nếm thử vị của mấy con Thần Thú xem sao."

Tiền Đa Đa run rẩy vì phấn khích: "Đại ca, đi thôi! Đệ đã ngửi thấy mùi của những mỏ linh thạch khổng lồ trên tầng trời thứ chín rồi!"

Diệp Hư Không mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi mang theo sự ngạo nghễ của một vị Thần Đế đang tìm lại ngai vàng. Hắn bước lên phía trước, bóng lưng đơn độc nhưng hiên ngang dẫn đầu cả đoàn người tiến vào cột sáng đen tuyền kia.

"Cổ Thiên Thánh, chuẩn bị đi. Diệp Hư Không ta… đã trở lại."

Xoạt!

Cột sáng bùng lên một lần cuối cùng rồi hoàn toàn biến mất khỏi đỉnh Tuyết Lãnh. Cơn bão tuyết lại bắt đầu gào thét, mặt đất trống trơn, không còn một vết tích nào của trận pháp hay con người. Chỉ còn lại bầu trời u ám của Hoang Khư Giới như đang nức nở trước sự rời đi của một kẻ mà nó không thể dung chứa nổi.

Ở một nơi rất xa, trên đỉnh của chín tầng mây, trong một cung điện tráng lệ lơ lửng giữa biển vàng, một nam tử trung niên mang long bào bỗng mở mắt. Ánh mắt hắn sắc lẹm như kiếm, quét qua toàn bộ tinh cầu dưới chân mình.

"Khí tức này… là Hư Vô?" Hắn lẩm bẩm, một sự bất an hiếm thấy hiện lên trên khuôn mặt vốn đã tĩnh lặng vạn năm. "Chẳng lẽ… tên phế vật đó vẫn chưa chết?"

Hắn lập tức truyền ra một ý niệm, làm rung chuyển cả thiên đình: "Truyền lệnh xuống chín tầng trời, tăng cường canh gác các lối vào hư không. Bất cứ ai có dấu hiệu tu luyện dị lực, giết không tha!"

Trận chiến thực sự, giờ đây mới chính thức bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8