Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 89: Chém giết thủ vệ cổng trời**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 16:18:29 | Lượt xem: 2

Luồng sáng vàng kim rực rỡ như một đại dương vô tận tràn ngập tầm mắt. Phi thuyền của Hư Vô Cung rung lắc dữ dội, các trận pháp phòng ngự trên mạn thuyền phát ra những tiếng kêu "răng rắc" chói tai dưới áp lực kinh khủng của quy tắc Thượng giới.

"Linh khí thật nồng nặc… nhưng cũng thật cuồng bạo!" Tiền Đa Đa thở hổn hển, gương mặt mập mạp đỏ bừng lên. Hắn cảm giác như mỗi lỗ chân lông trên cơ thể đều đang bị những cây kim đâm vào. Đây là sự bài xích của Thiên đạo Thượng giới đối với sinh linh giới thấp. Nếu không có trận pháp che chở, chỉ riêng áp lực không gian này cũng đủ nghiền nát một tu sĩ Nguyên Anh Cảnh thành thịt vụn.

Lạc Thần Hi đứng cạnh Diệp Hư Không, tà áo trắng bay lượn, đôi mắt nàng thoáng hiện lên sự phức tạp. Cửu Tiêu Thiên Ngoại – nơi nàng từng thuộc về, giờ đây lại mang đến một cảm giác vừa thân thuộc vừa lạnh lẽo lạ kỳ.

"Đừng sợ." Một bàn tay ấm áp nắm lấy tay nàng.

Diệp Hư Không đứng ở mũi tàu, sống lưng thẳng tắp như một thanh kiếm nghìn năm không gãy. Ánh mắt hắn xuyên qua lớp mây mù rực rỡ, nhìn về phía xa xăm, nơi một cánh cổng vĩ đại đang dần hiện hữu.

Cánh cổng ấy cao vạn trượng, được điêu khắc từ khối đá Bạch Ngọc tinh khiết nhất vũ trụ, bao quanh bởi những sợi xích quy tắc vàng óng lấp lánh. Trên đỉnh cổng, bốn chữ "Cửu Tiêu Thiên Môn" tỏa ra uy áp khiến chúng sinh phải quỳ lạy.

Đây chính là yết hầu của Thượng giới, là nơi phân chia giữa phàm nhân và thần thánh.

"Hừ, cái cổng rách này so với kiếp trước cũng chẳng thay đổi là bao, vẫn rực rỡ một cách tầm thường." Hắc Tử nằm bò trên vai Diệp Hư Không, ngáp một cái dài, đôi mắt chó đen xì tràn đầy vẻ khinh bỉ. "Chủ nhân, lũ chó gác cổng của tên phản đồ kia hình như phát hiện ra chúng ta rồi."

Quả nhiên, ngay khi phi thuyền của Hư Vô Cung tiến gần đến phạm vi nghìn dặm của Thiên Môn, một tiếng tù và trầm đục, cổ xưa vang lên, làm chấn động cả tầng mây.

"Kẻ nào gan lớn bằng trời, dám tự ý phá vỡ vách ngăn giới vực, xâm phạm Cửu Tiêu?"

Từ sau cánh cổng Bạch Ngọc, hàng vạn đạo hào quang vút lên. Đó là những chiến binh mặc giáp trụ vàng kim rực rỡ, tay cầm trường thương, cưỡi trên những con Linh thú mây trắng. Mỗi tên thiên binh đều có tu vị tối thiểu là Kim Đan Viên Mãn, còn các đội trưởng đều đã đạt tới Nguyên Anh, thậm chí là Hóa Thần Cảnh.

Dẫn đầu quân đoàn là một nam tử cao lớn, khoác một tấm bào đỏ rực bên ngoài bộ chiến giáp nặng nề. Hắn đứng trên một con Kim Long rống giận, khí thế áp đảo bát phương.

"Trần Thế Phạt Ma Tướng – Lý Thiên Cang!" Lạc Thần Hi khẽ biến sắc, truyền âm cho Diệp Hư Không: "Hắn là cường giả cấp Thần Quan sơ kỳ, phụ trách trấn giữ Thiên Môn suốt ba nghìn năm qua. Tính tình cực kỳ tàn bạo, nghe nói bất kỳ ai phi thăng bất hợp pháp đều bị hắn dùng thiên lôi đánh cho hồn phi phách tán."

Lý Thiên Cang thúc giục Kim Long tiến lại gần, đôi mắt sắc lạnh như diều hâu quét qua con tàu đen tuyền trông có vẻ "rách nát" của Diệp Hư Không. Hắn đột nhiên cười lạnh, giọng nói cuồn cuộn như sấm truyền:

"Ta còn tưởng là đại năng phương nào, hóa ra là một đám kiến hôi từ giới thấp. Lại còn mang theo một con chó đen và một tên béo? Linh Khư Giới hiện tại rách nát đến mức này sao?"

Ánh mắt hắn đột nhiên dừng lại trên người Lạc Thần Hi, tia kinh ngạc thoáng qua, sau đó là sự tham lam không giấu giếm: "Ồ? Đây không phải là Dao Trì Thánh Nữ sao? Nghe nói nàng đào tẩu xuống hạ giới, Thiên Đế đại nhân đã ban lệnh truy nã. Không ngờ hôm nay lại tự mình dâng tới cửa. Còn tên tiểu tử kia…"

Lý Thiên Cang nhìn về phía Diệp Hư Không, người đang bình thản chắp tay sau lưng. Càng nhìn, hắn càng cảm thấy khó chịu. Bởi vì từ trên người thiếu niên tóc đen này, hắn không cảm nhận được một chút dao động linh lực nào, nhưng sự bình tĩnh đó lại giống như một hố đen không đáy, nuốt chửng mọi uy áp mà hắn phát ra.

"Tiểu tử, ngươi là ai? Dám dẫn theo tội phạm của Thiên Đình, tội này đáng diệt cửu tộc!" Lý Thiên Cang quát lớn, trường thương trong tay chỉ thẳng vào mặt Diệp Hư Không.

Diệp Hư Không cuối cùng cũng ngẩng đầu lên. Khóe môi hắn nhếch lên một đường cong lạnh lẽo, thanh âm nhàn nhạt nhưng lại lấn át cả tiếng rồng ngâm:

"Cổ Thiên Thánh dạy đệ tử như vậy sao? Một con chó giữ cổng mà cũng dám chỉ thương vào ta?"

Không khí như đông cứng lại trong giây lát.

Hàng vạn thiên binh thiên tướng đều ngẩn người. Cổ Thiên Thánh? Đó là danh húy của Thiên Đế đương nhiệm, là tồn tại tối cao của Cửu Tiêu! Ở Thượng giới này, kẻ nào dám gọi thẳng tên húy của ngài ấy đều là đại tội chém đầu.

Lý Thiên Cang giận quá hóa cười, khuôn mặt vặn vẹo: "Đồ ngu xuẩn không biết trời cao đất dày! Để ta xem, sau khi ta lột da ngươi, ngươi còn cứng miệng được bao lâu! Toàn quân nghe lệnh, vây giết! Chừa lại nữ nhân, còn lại giết sạch!"

"Giết!"

Hàng vạn thiên binh đồng thanh hô vang, sát khí ngút trời biến mây vàng thành màu đỏ máu. Những tia chớp của quy tắc Thiên đạo bắt đầu tích tụ trên mũi thương của bọn chúng, đồng loạt phóng về phía phi thuyền của Hư Vô Cung.

"Chủ nhân, để thần ra tay? Lũ này chỉ đủ nhét kẽ răng thôi." Hắc Tử liếm môi, cơ thể nó bắt đầu tỏa ra một luồng khí tức hung hãn vượt thời gian.

"Không cần." Diệp Hư Không đưa tay ngăn lại, ánh mắt trầm thâm nhìn cánh cổng Thiên Môn. "Đây là bước chân đầu tiên ta trở lại Cửu Tiêu. Ta muốn dùng máu của thủ vệ nơi này để báo cho tên nghịch đồ kia biết… ta đã về."

Diệp Hư Không bước một bước ra khỏi phi thuyền. Hắn cứ thế đi bộ trên hư không, mỗi bước chân rơi xuống, dưới chân hắn lại hiện ra một đóa hoa sen đen tuyền được cấu thành từ khí tức Hư Vô.

"Muôn vàn quy tắc, khởi tại hư không, diệt tại hư không."

Hắn nhẹ nhàng đưa tay phải ra, ngón trỏ khẽ búng một cái vào khoảng không trước mặt.

"Hư Vô Chỉ – Tịch Diệt."

Vút!

Một tia sáng màu đen nhỏ như sợi chỉ bắn ra. Nó đi đến đâu, không gian nơi đó vỡ vụn như gương rơi xuống đất. Hàng vạn đạo lôi điện quy tắc do thiên binh phóng ra, khi chạm vào tia sáng đen này, đều lặng lẽ biến mất như chưa từng tồn tại.

Không có tiếng nổ lớn, không có chấn động kinh hoàng, chỉ có một sự im lặng chết chóc.

Tia sáng đen đi xuyên qua đội hình thiên binh. Chỉ trong nháy mắt, hơn một nghìn thiên binh đứng ở hàng đầu tiên đột nhiên cứng đờ. Thân thể bọn họ, bộ giáp kim cương của bọn họ, ngay cả linh hồn bên trong… tất cả đều từ từ hóa thành những hạt bụi nhỏ li ti, rồi tan biến hoàn toàn vào không trung.

"Cái gì?!" Lý Thiên Cang trợn trừng mắt, da đầu tê dại.

Hắn chưa từng thấy loại công pháp nào đáng sợ như vậy. Không phải là phá hủy, mà là xóa sổ! Xóa bỏ hoàn toàn sự tồn tại của sự vật khỏi thế gian này!

"Yêu pháp! Đây là yêu pháp! Mau, kết trận! Thiên Đạo Tru Ma Trận!" Lý Thiên Cang gầm lên, tay kết thủ ấn liên tục.

Hàng vạn thiên binh còn lại vội vàng di chuyển, linh lực của bọn họ kết nối với nhau, dựa lưng vào Thiên Môn vĩ đại để mượn sức mạnh của Thiên đạo. Một thanh đại kiếm ánh sáng khổng lồ hiện ra trên bầu trời, mang theo hơi thở của trời đất, hung hăng chém xuống đầu Diệp Hư Không.

"Trời muốn diệt ngươi, ngươi sao có thể sống!" Lý Thiên Cang điên cuồng gào thét.

Diệp Hư Không đứng dưới bóng ma của thanh đại kiếm khổng lồ, trông hắn nhỏ bé như một hạt cát. Lạc Thần Hi ở phía sau lo lắng siết chặt nắm tay, Tiền Đa Đa thì đã bịt mắt không dám nhìn.

Nhưng Diệp Hư Không chỉ khẽ thở dài: "Trời? Thiên đạo của Cửu Tiêu này… còn không có tư cách diệt ta."

Trong đầu hắn, *Hư Vô Châu* xoay tròn mạnh mẽ. Một luồng khí tức đen tuyền u ám tuôn ra, bao phủ lấy cơ thể hắn. Hắn vươn tay ra hư không, chậm rãi thốt ra ba chữ:

"Hư Vô Kiếm."

Không có tiếng rền vang, chỉ có một chuôi kiếm màu đen tối giản xuất hiện trong tay hắn. Nó không có lưỡi, không có cạnh, chỉ là một khối vật chất đen đặc đến mức nuốt chửng mọi ánh sáng xung quanh.

Diệp Hư Không vung kiếm.

Một nhát chém đơn giản đến mức một đứa trẻ cũng có thể làm được.

Nhưng khi nhát chém ấy vung ra, một đạo gợn sóng màu đen khuếch tán ra ngoài theo hình vòng cung. Thanh đại kiếm ánh sáng khổng lồ của Thiên Đạo Tru Ma Trận vừa chạm vào gợn sóng này liền giống như băng tuyết gặp nước sôi, tan chảy ngay lập tức.

"Răng rắc!"

Tiếng vỡ vụn vang lên từ sâu trong linh hồn mỗi vị thiên binh. Hàng vạn người cùng lúc hộc máu, ngã rạp trên không trung. Trận pháp kiên cố nhất của Thiên Môn bị phá vỡ chỉ trong một chiêu!

Gợn sóng đen không dừng lại, nó trực tiếp chém qua con Kim Long dưới chân Lý Thiên Cang. Con rồng cấp Thần Thú ấy thậm chí không kịp rống lên một tiếng, nửa thân hình của nó đã biến mất, phần còn lại cũng nhanh chóng bị đồng hóa thành tro tàn.

"Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?!" Lý Thiên Cang rơi tự do giữa không trung, khuôn mặt đầy máu, ánh mắt tràn ngập sự sợ hãi tột cùng. Hắn nhìn thấy Diệp Hư Không đang chậm rãi bước tới, thanh kiếm đen trong tay hắn dường như là lưỡi liềm của tử thần.

Diệp Hư Không đứng trước mặt Lý Thiên Cang, mũi kiếm không lưỡi chỉ vào yết hầu đối phương.

"Ngươi không cần biết ta là ai." Diệp Hư Không nói, giọng nói lạnh thấu xương tủy. "Ngươi chỉ cần biết, hôm nay Thiên Môn này sẽ sụp đổ, và tên của ngươi sẽ là cái tên đầu tiên bị xóa khỏi sổ sinh tử của Thượng giới."

"Không! Thiên Đế đại nhân sẽ không tha cho ngươi! Thiên đạo minh…"

"Nhất Niệm – Diệt." Diệp Hư Không nhẹ nhàng nói.

Một làn sóng xung kích vô hình bùng nổ từ đầu kiếm. Cơ thể Lý Thiên Cang từ đôi chân bắt đầu hóa thành tro bụi, lan dần lên trên. Hắn chỉ kịp nhìn thấy đôi mắt thâm trầm như thái cổ hư không của Diệp Hư Không lần cuối cùng trước khi hoàn toàn tan biến. Một vị Thần Quan trấn giữ cổng trời suốt ba nghìn năm, cứ như vậy chết đi mà không để lại một mảnh vụn huyết nhục.

Hàng vạn thiên binh còn sống sót thấy cảnh này thì hoàn toàn vỡ vụn ý chí chiến đấu. Bọn chúng vứt bỏ vũ khí, điên cuồng bỏ chạy về phía sau cánh cổng Bạch Ngọc.

"Muốn chạy?" Hắc Tử trên vai Diệp Hư Không đột nhiên nhảy vọt ra ngoài.

Trên không trung, thân hình con chó đen nhỏ bé đột nhiên phình to lên vạn trượng. Một con thú khổng lồ toàn thân bao phủ bởi lân giáp đen kịt, đầu có sừng nhọn, miệng rộng như muốn nuốt chửng cả bầu trời hiện ra.

Thôn Thiên Thú!

Nó mở to miệng, một lực hút kinh người sinh ra, giống như một hố đen di động. Những thiên binh đang chạy trốn kêu la thảm thiết, nhưng không thể cưỡng lại được, tất cả đều bị nuốt gọn vào cái bụng không đáy của Hắc Tử.

"Ực!"

Hắc Tử thu nhỏ lại thành con chó đen, nhảy trở lại vai Diệp Hư Không, đắc ý vỗ vỗ cái bụng: "Hơi dai, nhưng dù sao cũng lâu lắm rồi mới được ăn đồ ăn Thượng giới."

Tiền Đa Đa lúc này mới dám mở mắt ra, nhìn thấy khung cảnh tan hoang trước mắt, run rẩy nói: "Đại… Đại ca, chúng ta cứ thế mà giết sạch rồi à? Đây là cổng trời đó!"

Lạc Thần Hi nhìn Diệp Hư Không với ánh mắt phức tạp hơn bao giờ hết. Nàng biết hắn mạnh, nhưng không ngờ hắn lại bá đạo đến mức này. Ngay tại Cửu Tiêu Thiên Môn, trước mặt Thiên Đạo quy tắc mà dám sát phạt vô kỵ.

Diệp Hư Không không trả lời. Hắn đi tới trước cánh cổng vĩ đại "Cửu Tiêu Thiên Môn".

Cánh cổng này chứa đựng sức mạnh của trăm vạn đạo phù văn Thiên đạo, là biểu tượng quyền uy của Thiên Đình. Ngay khi hắn đến gần, các phù văn trên cổng đột nhiên rực sáng, bắn ra những đạo thần lôi màu tím nhằm ngăn cản kẻ xâm nhập.

"Chủ nhân, cái cửa này là cực phẩm đạo khí đấy, chắc là cứng lắm." Hắc Tử nhắc nhở.

Diệp Hư Không nhìn cánh cổng Bạch Ngọc, trong lòng dâng lên một sự phẫn nộ đã kìm nén suốt mấy trăm năm. Năm xưa, chính tại nơi này, hắn từng đứng hiên ngang vạn giới. Cũng chính tại đây, sau khi bị phản bội, hắn đã gục xuống trong vũng máu.

"Thứ phản chủ, phá cho ta!"

Hắn không dùng kiếm, mà là nắm chặt bàn tay phải, sau đó tung một cú đấm đơn giản vào trung tâm cánh cổng.

"Oanh!!!!"

Một tiếng nổ rung chuyển cả chín tầng trời vang lên.

Từ vị trí nắm đấm của Diệp Hư Không, những vết nứt đen tuyền lan tỏa ra khắp bề mặt cánh cổng Bạch Ngọc vạn trượng. Những phù văn Thiên Đạo đang tỏa sáng bỗng chốc mờ nhạt rồi vỡ vụn.

Dưới cái nhìn bàng hoàng của toàn bộ sinh linh trong phạm vi vạn dặm, cánh cổng Thiên Môn vĩ đại – biểu tượng bất khả xâm phạm của Thượng giới – cứ thế ầm ầm sụp đổ. Những khối đá vạn trượng rơi xuống biển mây, tan thành bột mịn.

Bụi mù tan đi, Diệp Hư Không đứng giữa đống đổ nát, vạt áo bào đen phấp phới trong gió. Phía sau hắn, bầu trời Thượng giới rộng lớn với những hòn đảo bay và cung điện nguy nga lộ ra chân tướng.

"Đi thôi." Diệp Hư Không lạnh nhạt nói, sau đó dẫn đầu đi vào bên trong. "Món nợ năm xưa, bắt đầu đòi lại từ đây."

Cùng lúc đó, tại đỉnh cao nhất của Cửu Tiêu – Thiên Đình cung điện.

Trên vương tọa khảm đầy đá quý linh hồn, một nam tử đang nhắm mắt tu luyện đột nhiên mở bừng mắt ra. Trong đôi mắt ấy, vạn đạo lôi điện lướt qua, sát khí nồng nặc khiến cả đại điện đóng băng.

Cổ Thiên Thánh!

"Thiên Môn… bị phá? Khí tức này…" Hắn đứng phắt dậy, gương mặt nảy sinh một tia hoảng hốt xen lẫn khó tin. "Hư Vô? Không thể nào! Hắn đã chết rồi, ta chính tay đã diệt hồn phách của hắn cơ mà!"

Hắn siết chặt quyền đầu, gân xanh nổi lên trên trán: "Diệp Hư Không… nếu thật sự là ngươi, thì kiếp này ta sẽ khiến ngươi vĩnh viễn không thể siêu sinh!"

Hắn quay sang thuộc hạ đang quỳ rạp dưới đất, giọng nói lạnh lùng truyền khắp cung điện: "Truyền lệnh vạn giới! Tất cả Thần Quân, Thần Vương đang ẩn cư, lập tức hội quân! Kẻ phá cửa… không kể giá nào, giết không tha!"

Thượng giới vốn yên bình suốt vạn năm, vào ngày hôm nay, vì một bóng người trẻ tuổi bước qua đống đổ nát của Thiên Môn, mà chính thức lâm vào một trận đại địa chấn kinh hoàng nhất lịch sử.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8