Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 99: Đột phá Luyện Hư**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 16:25:13 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 99: ĐỘT PHÁ LUYỆN HƯ**

Ánh trăng sau trận chiến tại Thành Thiên Tội không còn vẻ thanh khiết vốn có, mà bao trùm một màu đỏ sẫm như bị nhuộm bởi huyết khí. Gió đêm rít qua những khe đá vỡ, tạo thành những âm thanh u uất giống như tiếng khóc than của vô số linh hồn vừa bị xóa sổ.

Diệp Hư Không đứng lơ lửng trên không trung, tà áo đen khẽ phất phơ. Dù khí thế đã thu liễm, nhưng không gian xung quanh hắn vẫn không ngừng vặn xoắn. Đó là dấu hiệu của việc thiên đạo hạ giới này đã không còn đủ sức dung chứa sự tồn tại của hắn.

"Đại ca, huynh định phá tầng xiềng xích này ngay lúc này sao?" Tiền Đa Đa lau mồ hôi trên trán, giọng run run hỏi. Dù đã chứng kiến Diệp Hư Không biểu diễn sức mạnh vô tiền khoáng hậu, gã mập vẫn không nén nổi vẻ sợ hãi khi cảm nhận được áp lực vô hình đang đè nặng từ phía chân trời.

Lạc Thần Hi đứng cách đó không xa, đôi mắt phượng trầm ngâm nhìn về phía Diệp Hư Không. Nàng nhẹ giọng nói: "Tu vi của hắn hiện tại đã chạm tới giới hạn của Hoang Khư Giới. Nếu không đột phá để thăng hoa vào Hư Không, thân xác này sớm muộn gì cũng bị quy tắc của thế giới này bài xích đến nổ tung. Nhưng mà…" Nàng khựng lại, trong lòng dấy lên nỗi lo âu khó tả. "Đột phá Luyện Hư là bước ngoặt từ bỏ phàm thân để tiếp cận Đạo. Với công pháp của hắn, kiếp nạn này… chỉ sợ sẽ không đơn giản."

Diệp Hư Không không đáp lời. Hắn chậm rãi nhắm mắt lại.

Trong thức hải của hắn, Hư Vô Châu đang xoay chuyển với tốc độ cực nhanh, tỏa ra từng luồng khí tức nguyên thủy màu đen xám, lạnh lẽo và tịch mịch. Kiếp trước, hắn đạt tới Thần Đế bằng con đường thống ngự vạn vật, nhưng kiếp này, hắn chọn con đường khởi nguyên — trở thành chính Hư Vô.

"Hóa xác thân thành bụi trần, đưa linh hồn vào hư ảo. Vạn vật sinh ra từ hư vô, nay trả lại cho hư vô…"

Diệp Hư Không lầm rầm khẩu quyết. Ngay lập tức, một luồng ánh sáng đen kịt từ cơ thể hắn bộc phát ra ngoài, tạo thành một quầng đen khổng lồ bao trùm lấy bán kính mười dặm xung quanh.

Bên trong quầng đen ấy, mọi thứ đều bắt đầu tan biến. Gạch đá, bụi trần, và cả không khí đều bị đồng hóa thành một mảnh trống rỗng.

Tiền Đa Đa và Lạc Thần Hi bị một lực đẩy nhu hòa nhưng không thể kháng cự đẩy lùi ra xa. Ngay cả Hắc Tử, con chó đen nhỏ lúc thường vốn kiêu ngạo, lúc này cũng dựng đứng lông tơ, đôi mắt hổ phách lóe lên tia nhìn kinh hãi, khẽ gầm gừ rồi lùi lại hộ pháp ở rìa quầng đen.

*Rắc! Rắc!*

Tiếng xương cốt gãy vỡ vang lên từ bên trong bóng tối. Diệp Hư Không đang trải qua quá trình tàn khốc nhất: Hư hóa bản thể.

Ở cảnh giới Luyện Hư thông thường, tu sĩ chỉ cần khiến thần thức hòa nhập vào thiên địa, cảm ngộ quy tắc. Nhưng Diệp Hư Không thì khác. Hắn không hòa nhập vào thiên địa, mà hắn đang nuốt chửng thiên địa xung quanh để lấp đầy khoảng không trong huyết mạch mình.

Từng thớ thịt của hắn bắt đầu vỡ ra, tan biến thành những hạt tinh tử li ti. Cảm giác đau đớn ấy giống như bị hàng vạn lưỡi dao cắt nát linh hồn cùng một lúc. Nhưng ánh mắt Diệp Hư Không vẫn bình thản như mặt nước hồ mùa thu, không gợn chút sóng lòng. Nỗi đau xác thịt đối với một vị Thần Đế đã từng đi qua luân hồi chỉ là một hạt bụi nhỏ giữa đại dương.

"Hư Vô Diệt Thế Quyết, tầng thứ ba: Hư Thân!"

Hắn quát khẽ một tiếng. Một tiếng nổ kinh thiên động địa phát ra từ tận sâu trong hư không. Một cột ánh sáng màu xám đâm thẳng lên trời xanh, đâm thủng tầng mây, nối liền mặt đất với vũ trụ bao la.

Ngay khoảnh khắc đó, bầu trời đột ngột biến đổi.

Những đám mây đen kịt từ bốn phương tám hướng kéo về, cuồn cuộn như sóng đại dương giận dữ. Giữa những tầng mây, lôi điện màu tím đậm xen lẫn những tia sét đỏ máu nhảy múa như những con cuồng long. Đây không phải là thiên kiếp thông thường. Đây là "Hoang Khư Thiên Phạt" – ý chí của thế giới đang tìm cách tiêu diệt kẻ phá vỡ trật tự.

"Trời ạ! Thần Hi tiểu thư, đó là Tru Diệt Thần Lôi phải không?" Tiền Đa Đa hét lên, hai chân run rẩy. "Đây chỉ là đột phá Luyện Hư thôi mà? Tại sao thiên đạo lại muốn đuổi tận giết tuyệt như thế?"

Lạc Thần Hi mặt không còn chút máu, tay nắm chặt lấy vạt áo: "Hắn tu luyện là nghịch thiên đạo. Hư Vô là kẻ thù của vạn vật có hình hài. Thiên đạo cảm nhận được sự đe dọa, nó muốn xóa sổ hắn trước khi hắn kịp hoàn thiện đạo quả."

*Oàng!!!*

Một tia lôi điện khổng lồ có kích thước như một tòa bảo tháp từ trên trời giáng xuống, mang theo uy năng hủy thiên diệt địa, trực diện đánh vào quầng đen nơi Diệp Hư Không đang tọa trấn.

Bên trong, cơ thể Diệp Hư Không lúc này đã gần như trong suốt. Có thể nhìn thấy những mạch máu chảy trôi như những dòng sông ngân hà, và trái tim hắn tỏa ra ánh sáng u tối đầy bí ẩn. Khi thần lôi giáng xuống, hắn không dùng tay đỡ, cũng không dùng vũ khí.

Hắn chỉ mở mắt. Một đôi mắt không có tròng trắng, chỉ có một mảnh đen thẳm sâu hun hút.

"Nhất niệm… Hóa Vô."

Chỉ một từ đơn giản, một ý chí bá đạo vô song bùng nổ. Tia thần lôi vừa chạm vào vùng không gian xung quanh Diệp Hư Không bỗng nhiên cứng đờ lại, sau đó như bị một bàn tay vô hình lau sạch, biến mất không để lại một dấu vết nhỏ nhất. Không có tiếng nổ, không có khói bụi, chỉ là sự biến mất tuyệt đối.

Thiên đạo như bị chọc giận. Hàng vạn tia lôi điện tiếp theo điên cuồng trút xuống. Mỗi một tia đều đủ sức san phẳng một ngọn đại sơn, biến một tòa thành trì thành bình địa. Nhưng Diệp Hư Không vẫn đứng đó, thân ảnh hắn dần dần nhạt nhòa, rồi hoàn toàn tan biến vào trong bóng tối.

Hắn đã không còn ở đó, nhưng hắn lại có mặt ở khắp mọi nơi.

Từng hạt phân tử trong không khí, từng cơn gió, từng tia sáng đều mang theo hơi thở của Diệp Hư Không. Hắn đã thực sự đạt được cảnh giới: Thân thể hòa nhập hư không.

Bên trong trạng thái kỳ lạ này, Diệp Hư Không thấy mình đang đứng giữa một hư không vô tận. Phía trước hắn là một dải ngân hà bị tàn phá, phía sau là những đống đổ nát của Thiên Đình kiếp trước.

Bỗng nhiên, một bóng dáng uy nghiêm khoác long bào vàng kim hiện ra. Đó chính là Cổ Thiên Thánh. Hắn ta đứng trên đỉnh chín tầng trời, ánh mắt đầy khinh miệt nhìn xuống: "Diệp Hư Không, dù ngươi có luân hồi vạn kiếp, cũng mãi mãi chỉ là kẻ bại trận dưới tay ta. Thiên đạo này, quy tắc này, là của ta!"

Diệp Hư Không nhìn cái bóng ảo ảnh ấy, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng: "Cổ Thiên Thánh, ngươi nghĩ ngươi nắm giữ Thiên đạo, nhưng ngươi đâu biết, Thiên đạo mà ngươi đang tôn thờ, chẳng qua chỉ là một phần nhỏ bé trong sự vô tận của Hư Vô."

Hắn bước tới một bước, bàn tay đưa ra bóp nát ảo ảnh của Cổ Thiên Thánh.

"Hôm nay, ta lấy Hoang Khư này làm lò luyện, lấy Thiên Phạt này làm thối hỏa, đúc thành Hư Vô chi thân!"

*Ầm ầm ầm!!!*

Cơn thịnh nộ của trời đất lên đến đỉnh điểm. Một trăm linh tám đạo lôi kiếp cùng lúc giáng xuống, tạo thành một lồng giam lôi điện rực rỡ đến mức khiến người ta mù mắt.

"Đại ca!!!" Tiền Đa Đa kêu thảm một tiếng, gục xuống đất vì không chịu nổi áp lực.

Lạc Thần Hi cắn chặt môi đến chảy máu, ánh mắt không rời khỏi tâm điểm của vụ nổ. Trong lòng nàng thầm cầu nguyện, một cảm giác mà suốt hàng trăm năm tu luyện ở Dao Trì nàng chưa từng có.

Thời gian như ngừng trôi.

Khi ánh sáng chói lòa tan đi, khi những đám mây đen bắt đầu rã ra vì không còn đủ sức nặng để duy trì, sự tĩnh lặng quay trở lại với Thành Thiên Tội.

Tại vị trí cũ của Diệp Hư Không, không gian rung động nhẹ nhàng. Một bóng người chậm rãi bước ra từ trong kẽ nứt hư không.

Hắn vẫn là thiếu niên ấy, nhưng khí chất đã hoàn toàn lột xác. Làn da hắn trắng như ngọc nhưng ẩn chứa sức mạnh của những ngôi sao chết, mái tóc đen dài rủ xuống, mỗi một sợi tóc dường như đều mang theo sức nặng của một quy tắc thế giới. Đặc biệt là đôi mắt hắn, khi nhìn vào đó, người ta không thấy sự sống, cũng chẳng thấy cái chết, mà chỉ thấy một sự trống rỗng vô cùng vô tận khiến linh hồn phải run rẩy.

Diệp Hư Không hít sâu một hơi. Khí linh khí xung quanh hàng dặm bị hắn hút cạn sạch trong một hơi thở.

"Luyện Hư Cảnh… đạt."

Hắn khẽ siết chặt bàn tay. Cảm giác quyền lực tối thượng kiếp trước đang dần quay trở về. Giờ đây, thân thể hắn chính là một vùng hư không. Bất kỳ công kích vật lý hay linh lực nào dưới cấp độ nhất định, khi chạm vào hắn đều sẽ bị đưa vào một không gian vô định, không cách nào gây thương tổn.

Hắc Tử sủa vang một tiếng đầy phấn khích, lao đến quanh chân Diệp Hư Không. Nó cảm nhận được, chủ nhân của nó hiện tại đã có tư cách để thực sự bắt đầu cuộc hành trình trở lại đỉnh phong.

Diệp Hư Không nhìn về phía Lạc Thần Hi và Tiền Đa Đa, khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy dù nhẹ nhàng nhưng lại mang theo một sức quyến rũ kỳ lạ, khiến Lạc Thần Hi thoáng đỏ mặt, quay đi chỗ khác.

"Chúng ta đi thôi." Hắn nhàn nhạt nói.

"Đi đâu cơ?" Tiền Đa Đa ngẩn ngơ hỏi.

Diệp Hư Không ngẩng đầu nhìn lên trời xanh, ánh mắt xuyên thấu qua các tầng mây, xuyên qua lớp màng thế giới, nhìn về phía những tầng trời cao hơn, nơi mà những kẻ thù của hắn đang ngự trị trên ngai vàng của sự giả dối.

"Lên Thượng Giới. Những nợ máu năm xưa, đã đến lúc phải thu về cả vốn lẫn lãi."

Bóng dáng hắn bước đi, mỗi bước chân lướt đi không chạm đất, để lại những gợn sóng đen mờ ảo trong không trung. Luyện Hư không phải là điểm dừng, mà chỉ là khởi đầu cho sự trỗi dậy của một vị Thần Đế vĩ đại nhất lịch sử.

Thiên hạ, từ nay về sau, sẽ phải run rẩy dưới cái tên Diệp Hư Không. Vì một khi hắn đã khởi niệm, thì dù là thương khung vạn dặm, cũng chỉ là một nắm tro tàn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8