Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 148: Phá vỡ phong ấn Cửu Thiên**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 17:02:56 | Lượt xem: 2

Giữa vầng trăng máu đang dần tan biến trên bầu trời Tịch Diệt Hoang Nguyên, bóng dáng của Diệp Hư Không sừng sững như một ngọn cổ sơn vạn dặm, che lấp cả ánh sáng le lói cuối cùng của thiên địa. Tà áo đen của hắn tung bay trong gió lốc, mỗi nếp gấp của vạt áo dường như đều chứa đựng một phiến tinh không đang sụp đổ.

Lạc Thần Hi đứng phía sau hắn, dải lụa trắng trên tay nàng khẽ đung đưa, ánh mắt phức tạp nhìn bóng lưng ấy. Nàng vốn là Thánh nữ Dao Trì, đã từng thấy qua vô số thiên tài kiêu ngùng, cũng từng chứng kiến những vị Thần Vương hô phong hoán vũ, nhưng chưa một ai mang lại cho nàng cảm giác ngạt thở đến mức này. Diệp Hư Không không giống như đang tu luyện công pháp, hắn giống như chính là hiện thân của sự kết thúc.

"Hư Không, nếu phá vỡ phong ấn Cửu Thiên, quy tắc của toàn bộ vạn giới sẽ đại loạn. Những kẻ ở trên tầng trời cao nhất… sẽ không để yên đâu." Lạc Thần Hi khẽ mấp máy môi, giọng nói trong trẻo như sương sớm, mang theo một chút lo âu kín đáo.

Diệp Hư Không không ngoảnh đầu lại, thanh âm của hắn bình thản đến lạ lùng, nhưng rơi vào tai người khác lại như sấm trạng động địa: "Thiên đạo đã già cỗi, nó dùng xương máu của chúng sinh để đắp nặn nên vinh quang của riêng mình. Chín tầng trời vốn không nên có ranh giới, xiềng xích này, ta sớm đã muốn chặt đứt từ mười vạn năm trước."

Hắn chậm rãi bước lên một bước.

*Răng rắc!*

Chỉ là một bước chân bình thường, nhưng hư không dưới chân hắn lập tức rạn nứt như gương vỡ. Những vết nứt đen kịt lan tỏa ra bốn phương tám hướng, nuốt chửng mọi luồng linh khí loãng bệch còn sót lại. Hắc Tử – con chó đen nhỏ lúc này đã không còn dáng vẻ lười biếng, nó đứng thẳng người, đôi mắt đỏ rực như hai lò lửa thái cổ, lồng ngực phát ra tiếng gầm gừ làm rung chuyển cả đại địa.

"Gâu! Chủ nhân, mấy cái lồng chim trên kia xích chúng ta quá lâu rồi, để lão hắc ta lên đó ngoạm một cái cho hả giận!"

Diệp Hư Không khẽ nhếch môi, một tia sát ý lướt qua đáy mắt. Hắn đưa tay lên, lòng bàn tay hướng về phía đỉnh đầu.

Ở tít trên cao kia, nơi mắt thường không thể chạm tới, là **Cửu Thiên Thần Chướng** – một lớp màng ngăn cách dày đặc, được dệt nên từ hàng tỷ phù văn quy tắc của Thiên Đạo Minh. Đó là bức tường thành ngăn cách hạ giới "dơ bẩn" với thượng giới "thần thánh", là cái lồng giam cầm vận mệnh của hàng triệu sinh linh.

Bỗng nhiên, cả bầu trời Hoang Khư Giới chuyển sang một màu tím sẫm kỳ quái. Những đám mây đen cuồn cuộn kéo đến, chớp giật liên hồi. Đó không phải là lôi kiếp thông thường, mà là **Thiên Phạt** – sự phẫn nộ của chính Thiên Đạo khi cảm nhận được có kẻ muốn xâm phạm uy nghiêm của nó.

*Ầm!*

Một cột lôi đình khổng lồ màu vàng kim, to lớn như một con cự long truyền thuyết, từ tầng trời thứ nhất lao thẳng xuống đầu Diệp Hư Không. Sức mạnh của cú đánh này đủ để xóa sổ cả một đế quốc trong nháy mắt.

Thế nhưng, Diệp Hư Không thậm chí còn không buồn nhìn lên. Hắn chỉ nhẹ nhàng thốt lên một chữ:

"Tán."

Một vòng sóng âm vô hình lan tỏa. Cột lôi đình kim sắc khi chạm vào vòng sóng ấy, không hề nổ tung hay tan rã, mà nó đột ngột biến mất. Theo nghĩa đen là biến mất khỏi sự tồn tại. Không có mảnh vụn lôi điện, không có dư chấn năng lượng, tất cả chỉ còn là hư vô.

Cả thế giới đột ngột rơi vào sự im lặng chết chóc.

Lạc Thần Hi nín thở. Nàng biết, đây chính là *Hư Vô Diệt Thế Quyết* ở cấp độ cao nhất. Diệp Hư Không không đánh bại đối thủ, hắn "xóa sổ" khái niệm của đối thủ.

Ngay sau đó, Diệp Hư Không hóa thành một vệt sáng đen tuyền, lao vút lên không trung với tốc độ vượt xa mọi định luật vật lý. Hắc Tử gầm lên một tiếng, thân hình nhỏ bé đột ngột phình to, hóa thành một bóng đen khổng lồ che trời, theo sát sau lưng chủ nhân. Lạc Thần Hi cũng hóa thành một đạo kiếm quang băng thanh ngọc khiết, cùng hắn chinh phục đỉnh cao.

Xuyên qua tầng mây, xuyên qua tầng khí quyển, trước mặt họ hiện ra một bức tường ánh sáng vô tận, phía trên thêu dệt những hình ảnh của chư thần và chúng thần binh lợi khí. Đó chính là Cửu Thiên Thần Chướng.

Lúc này, từ bên trong bức tường ánh sáng, hàng loạt bóng người xuất hiện. Đó là các **Thiên Hộ Pháp** của Thiên Đạo Minh, mỗi kẻ đều mang tu vi Thần Vương trở lên. Kẻ cầm đầu là một lão giả mặc trường bào khắc họa tinh tú, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Diệp Hư Không.

"Nghịch tặc Diệp Hư Không! Ngươi đã trọng sinh, đáng lẽ nên lẩn trốn như chuột cống, vậy mà dám đến đây xúc phạm thần chướng. Ngươi có biết tội này sẽ khiến linh hồn ngươi bị nung nấu trong luyện ngục vạn năm không?"

Diệp Hư Không đứng lơ lửng giữa hư không, Hư Vô Kiếm trong tay hắn bắt đầu rung động nhẹ nhàng. Hắn nhìn lão giả kia như nhìn một món đồ chơi hỏng.

"Cổ Thiên Thánh đâu? Tại sao chỉ phái mấy con chó già các ngươi ra đây chịu chết?"

"Hỗn xược! Trấn áp hắn cho ta!" Lão giả gầm lên.

Mười tám vị Thần Vương cùng lúc ra tay. Những đạo thần thông lộng lẫy nhất, từ Hỏa Phượng Chân Hỏa đến Băng Hà Vạn Kiếp, đồng loạt đổ dồn về phía Diệp Hư Không. Không gian xung quanh hắn bị bóp nghẹt, quy tắc bị bẻ cong, áp lực khủng khiếp khiến mặt đất bên dưới sụp xuống hàng nghìn mét.

Diệp Hư Không khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo sự chán chường của một kẻ đã đứng trên đỉnh phong vạn giới.

"Nhất Niệm… Vô Minh."

Hắn nhắm mắt lại.

Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, dường như thời gian đã ngừng trôi. Một luồng khí tức đen kịt, lạnh lẽo và nguyên thủy nhất lan tỏa từ tâm điểm của Diệp Hư Không. Nó không nhanh, nhưng nó không thể ngăn cản.

Khi luồng khí đen chạm vào mười tám đạo thần thông cường đại kia, chúng lập tức im hơi lặng tiếng. Ngọn lửa rực cháy hóa thành tro bụi, dòng sông băng hóa thành không khí. Và rồi, luồng khí ấy lướt qua mười tám vị Thần Vương.

Bọn hắn vẫn giữ nguyên tư thế tấn công, mắt vẫn trợn trừng kinh hãi, nhưng da thịt, xương cốt, thậm chí là thần hồn của bọn hắn bắt đầu tan rã như những hạt cát trước gió. Chỉ trong vòng ba nhịp thở, mười tám cường giả trấn giữ biên giới thượng giới đã hoàn toàn tan biến. Không một tiếng thét, không một giọt máu rơi.

Lão giả cầm đầu run rẩy, cây trượng trên tay hắn rơi rụng: "Ngươi… ngươi không phải là Thần Tôn… Ngươi là… Quỷ…"

Diệp Hư Không không trả lời. Hắn đã đứng trước mặt Cửu Thiên Thần Chướng. Hắn đặt tay lên bức tường ánh sáng thần thánh ấy.

"Phong ấn này do ta kiếp trước tạo ra để bảo vệ hạ giới, nhưng giờ đây nó đã bị lũ sâu bọ các ngươi biến thành công cụ nô dịch. Vậy thì, ta sẽ lấy lại nó."

Hắn vận dụng Hư Vô Chi Tâm trong lồng ngực. Một luồng lực lượng có thể nuốt chửng cả một dải thiên hà bắt đầu chuyển động. Diệp Hư Không gằn giọng:

"Nhất Niệm… Diệt Thương Khung! PHÁ CHO TA!"

*OÀNG!!!*

Một tiếng nổ không phát ra bằng âm thanh, mà phát ra bằng sự chấn động linh hồn. Một luồng ánh sáng đen kịt từ bàn tay hắn bùng nổ, đâm xuyên qua Cửu Thiên Thần Chướng.

Bức tường ánh sáng tồn tại từ thời khai thiên lập địa bắt đầu xuất hiện những vết nứt khổng lồ. Từ vết nứt ấy, luồng linh khí đậm đặc của Thượng giới bắt đầu tràn xuống Hạ giới như lũ quét.

Cửu Tiêu rung chuyển!

Từ tầng trời thứ nhất đến tầng trời thứ chín, tất cả các vị thần đều cảm nhận được một sự sợ hãi nguyên thủy. Những ngôi sao trên trời bắt đầu rơi rụng, quỹ đạo của các hành tinh bị rối loạn.

Bức tường phong ấn sụp đổ từng mảng lớn, hóa thành những đóa hoa ánh sáng rơi rụng giữa hư không. Chín tầng trời vốn dĩ bị ngăn cách bởi những rào cản tuyệt đối, nay đột ngột thông suốt.

Hạ giới vốn cằn cỗi, dưới sự tưới tắm của linh khí tinh thuần từ Thượng giới, bắt đầu hồi sinh một cách thần kỳ. Cây cỏ hóa linh, đất đá hóa ngọc. Nhưng đi kèm với đó là sự hỗn loạn kinh hoàng khi trật tự cũ bị xóa bỏ hoàn toàn.

Giữa đống đổ nát của quy tắc, Diệp Hư Không đứng đó, vạt áo tung bay. Trước mặt hắn, con đường dẫn lên Cửu Tiêu Thiên Ngoại đã mở rộng, thẳng tắp và tràn ngập huyết sắc.

Hắc Tử thu nhỏ lại, nhảy lên vai hắn, ánh mắt hưng phấn: "Chủ nhân, thông rồi! Mùi của mấy lão già Thiên Đạo Minh… ta đã ngửi thấy vị của bọn hắn rồi!"

Lạc Thần Hi bay đến bên cạnh, bàn tay nàng khẽ chạm vào tay áo Diệp Hư Không. Nàng nhìn thấy phía sau lớp phong ấn vừa tan vỡ, hàng vạn quân đoàn của Thiên Đạo Minh đang dàn trận chờ sẵn, rực rỡ và sát khí đằng sát.

"Trận chiến thật sự, bây giờ mới bắt đầu." Nàng khẽ nói.

Diệp Hư Không nhìn về phía sâu nhất của chín tầng trời, nơi có một tòa thiên đình lơ lửng tỏa ánh kim quang chói lòa – đó là nơi Cổ Thiên Thánh đang ngự trị. Hắn nở một nụ cười nhạt, ánh mắt chứa đựng sự hủy diệt vĩnh hằng.

"Cổ Thiên Thánh, chuẩn bị xong chưa? Ta đến để đòi nợ đây."

Diệp Hư Không một tay nắm chặt Hư Vô Kiếm, một tay dắt Lạc Thần Hi, bước những bước chân vững chãi lên tầng trời thứ nhất. Mỗi bước đi của hắn, không gian lại tự động nối liền, thời gian lại tự động cúi đầu.

Trên toàn bộ Tam Thiên Đại Thế Giới, bất kể là phàm nhân hay tu sĩ, đều đồng loạt nhìn thấy một cảnh tượng kinh tâm động phách: Một vầng mặt trời đen đang chậm rãi nhô lên từ hạ giới, nghiền nát tất cả các tầng trời, hướng về phía vương tọa cao nhất mà tiến tới.

Chương 148 khép lại khi chín tầng trời chính thức hợp nhất, khói lửa chiến tranh bắt đầu lan rộng khắp vạn giới. Diệp Hư Không, từ một "phế vật" bị ruồng bỏ, nay đã chính thức trở lại với tư cách là nỗi khiếp sợ lớn nhất của Thiên đạo.


[Hết nội dung chương 148]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8