Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 155: Đột phá Thần Đế**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 17:10:41 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 155: ĐỘT PHÁ THẦN ĐẾ**

Đỉnh Thiên Vực, nơi từng là biểu tượng của quyền uy tối cao dưới trướng Thiên Đạo Minh, giờ đây chỉ còn là một vùng phế tích lơ lửng giữa những dải tinh vân đứt đoạn. Không khí đậm đặc mùi máu tươi và dư chấn của lôi kiếp thái cổ.

Giữa tâm điểm của cơn bão năng lượng, Diệp Hư Không đứng đó. Hắn không tỏa ra áp lực kinh thiên động địa, cũng không có hào quang rực rỡ nghìn trượng. Ngược lại, quanh thân hắn là một sự tĩnh lặng đến mức khiến người ta nghẹt thở. Sự hiện diện của hắn như một hố đen vĩnh hằng, nuốt chửng mọi ánh sáng, âm thanh và cả những quy tắc thiên đạo đang vận hành xung quanh.

“Không… không thể nào!”

Cổ Thiên Thánh, vị Thiên Đế đương nhiệm đang ngự trị trên long liễm bằng vàng ròng, lần đầu tiên đánh mất sự bình tĩnh. Khuôn mặt nham hiểm thường ngày giờ đây vặn vẹo vì kinh hoàng. Hắn có thể cảm nhận được, Thôn Thiên Ma Công mà hắn hãnh diện bấy lâu nay, vốn dĩ có thể nuốt chửng mọi loại linh khí, lúc này lại đang run rẩy. Ma công của hắn không phải đang đối mặt với một địch thủ, mà là đang đối mặt với "tổ tông" của mọi sự hủy diệt.

Diệp Hư Không không nhìn Cổ Thiên Thánh. Hắn cúi xuống, ánh mắt thâm trầm như chứa đựng cả lịch sử của vũ trụ nhìn vào Lạc Thần Hi trong vòng tay mình. Bàn tay hắn nhẹ nhàng vuốt nhẹ mái tóc rối bời của nàng, một luồng khí tức mát lạnh mang theo hơi thở của khởi nguyên rót vào cơ thể nàng, ngay lập tức xoa dịu những vết thương chằng chịt trong tâm hồn và kinh mạch.

“Cửu Âm Tuyệt Thể vốn không phải là bệnh, mà là một mảnh khuyết thiếu của hư vô.” Giọng nói của hắn trầm thấp, vang vọng như truyền đến từ cõi vĩnh hằng. “Ta đã về, nàng không cần phải gồng gánh thêm nữa.”

Lạc Thần Hi tựa đầu vào ngực hắn, cảm nhận được nhịp tim bình thản nhưng mạnh mẽ kia. Nàng chưa bao giờ thấy Diệp Hư Không như thế này. Hắn của ngày xưa là một thiên tài ngông cuồng, sát phạt, nhưng Diệp Hư Không hiện tại đã vượt ra khỏi khái niệm của một con người. Hắn là thần, là đế, là hư vô hóa thân.

“Gâu!”

Một tiếng sủa có phần kiêu ngạo vang lên cắt ngang bầu không khí trầm mặc. Hắc Tử, sau khi được Diệp Hư Không giải cứu khỏi lôi kiếp, lúc này đã thu nhỏ lại thành hình dạng con chó đen nhỏ, nó phủi phủi bộ lông còn vương tia điện, đôi mắt tinh quái lườm nguýt đám Thần Vương của Thiên Đạo Minh đang đứng như trời trồng xung quanh. Nó khinh bỉ phun ra một ngụm khói đen, như muốn nói: *Thấy chưa, chủ nhân của ta đã trở lại, đám tôm tép các ngươi chờ chết đi!*

Ở phía xa, Mập mạp Tiền Đa Đa cũng lau mồ hôi trên trán, cười hắc hắc: “Lão đại, người mà về trễ chút nữa là cái mạng nhỏ này của đệ bị đám linh thạch biến thành tro rồi!”

Diệp Hư Không khẽ nhếch môi, nụ cười thoáng qua nhưng chứa đầy sự che chở. Tuy nhiên, khi hắn ngẩng đầu nhìn về phía Cổ Thiên Thánh, nụ cười ấy lập tức tan biến, thay vào đó là một vẻ lạnh lẽo xuyên thấu tâm can.

“Cổ Thiên Thánh, nghìn năm trước ngươi phản ta, vì một giấc mộng Thiên Đế viển vông.”

Diệp Hư Không bước tới một bước. Mỗi bước chân của hắn hạ xuống, hư không dưới chân lập tức nở rộ ra những đóa hoa sen đen tuyền, cấu thành từ quy tắc thuần túy nhất.

“Ngươi tu luyện Thôn Thiên Ma Công, lấy chúng sinh làm huyết nhục, lấy Thiên đạo làm vỏ bọc. Nhưng ngươi lại quên mất một điều…”

“Im miệng! Ngươi đã chết rồi! Ngươi đáng lẽ phải tan biến trong Vực Thẳm Hư Vô!” Cổ Thiên Thánh gầm lên, bàn tay siết chặt quyền trượng. “Các ngươi còn đứng đó làm gì? Giết hắn! Hắn chỉ là hư trương thanh thế thôi! Hợp lực trấn áp cho ta!”

Mười hai vị Thần Vương của Thiên Đạo Minh, những kẻ cai trị các tinh vực khác nhau, dù trong lòng run sợ nhưng không thể kháng lệnh. Họ đồng loạt gầm thét, mười hai đạo quy tắc khác nhau – Lôi, Hỏa, Không Gian, Thời Gian… – cuộn trào thành một cơn đại hồng thủy năng lượng, đủ sức san phẳng cả một đại thế giới, đổ dồn về phía Diệp Hư Không.

Lạc Thần Hi lo lắng siết lấy áo hắn, nhưng Diệp Hư Không vẫn bình thản. Hắn chỉ nhẹ nhàng giơ một ngón tay lên.

“Nhất Niệm: Vô hữu.”

Chỉ một lời nhẹ nhàng, nhưng lại như mang theo sức mạnh của lời sấm truyền.

Toàn bộ cơn đại hồng thủy năng lượng kia, khi còn cách Diệp Hư Không mười trượng, đột ngột dừng lại. Trong một tích tắc ngắn ngủi, mười hai đạo quy tắc hùng mạnh ấy bắt đầu vỡ vụn ra từng mảnh nhỏ, rồi biến thành những đốm sáng đen tuyền và biến mất vào thinh không. Không có vụ nổ kinh thiên, không có âm thanh va chạm. Mọi thứ chỉ đơn giản là bị xóa sổ khỏi sự tồn tại.

“Cái… cái gì?” Một vị Thần Vương kinh hãi thét lên, nhưng chưa kịp để hắn thốt thêm lời thứ hai, cơ thể hắn bắt đầu mờ nhạt dần. Từ đôi bàn chân đến lồng ngực, rồi đến cái đầu với ánh mắt tràn ngập tuyệt vọng, tất cả đều đồng hóa thành hư vô ngay trước mắt mọi người.

“Cảnh giới Vô Định…” Cổ Thiên Thánh lắp bắp, môi run lẩy bẩy. “Ngươi đã chạm đến bước đó? Không, không thể nào, ngay cả Thái Cổ Thần Linh cũng chưa từng làm được!”

Diệp Hư Không không trả lời. Lúc này, khí tức của hắn bắt đầu biến đổi dữ dội. Trong đan điền, Hư Vô Châu bỗng dưng nứt ra, chảy vào tứ chi bách hài của hắn những dòng năng lượng khởi nguyên nguyên thủy nhất. Linh hồn của Diệp Hư Không dường như tách khỏi thể xác, bay vút qua Cửu Tiêu Thiên Ngoại, lướt qua Biển Hư Vô mênh mông, và chạm tới lớp màng của Thương Khung.

Hắn nhìn thấy Thiên Đạo – thứ mà chúng sinh tôn thờ – thực chất chỉ là một sinh vật ký sinh già nua đang cố sức vơ vét hơi tàn của thế giới.

“Trật tự của ngươi đã cũ rồi.” Diệp Hư Không lẩm bẩm.

Ầm!!!

Một tiếng nổ lớn phát ra từ sâu trong linh hồn của mỗi sinh linh trong vạn giới. Bầu trời toàn bộ Tam Thiên Đại Thế Giới trong khoảnh khắc đó đột nhiên biến thành màu đen tuyền huyền ảo, lốm đốm những vì sao đang vận hành theo một quỹ đạo hoàn toàn mới.

Thần Quang từ trên trời cao đổ xuống, bao bọc lấy Diệp Hư Không. Đây không phải là sự thừa nhận của Thiên Đạo cũ, mà là sự phục tùng của quy tắc vũ trụ trước chủ nhân mới.

Tu vi của hắn bắt đầu nhảy vọt với tốc độ không tưởng.
Tiên Đế viên mãn…
Thần Nhân…
Thần Vương…
Thần Tôn…

Và cuối cùng, khi luồng sáng ấy hội tụ lại thành một chiếc long bào đen tuyền thêu hình rồng bạc không vảy bao lấy thân hình hắn, một luồng uy áp chân chính thuộc về Thần Đế đã bùng nổ.

Diệp Hư Không mở mắt, đôi mắt giờ đây không còn con ngươi, chỉ còn là hai vầng hố đen huyền bí chứa đựng vạn pháp. Hắn đứng đó, tay cầm chuôi Hư Vô Kiếm, nhưng thanh kiếm giờ đây đã mọc ra một lưỡi kiếm bằng năng lượng trong suốt, làm không gian xung quanh không ngừng sụp đổ rồi tái tạo.

“Hôm nay, ta chính thức trở lại ngôi vị Thần Đế.”

Hắn chĩa lưỡi kiếm về phía Cổ Thiên Thánh, giọng nói lạnh thấu xương tủy:

“Cổ Thiên Thánh, nghìn năm trước ngươi lấy của ta những gì, hôm nay ta bắt ngươi trả lại gấp bội. Ngươi muốn quyền thống trị vạn giới? Ta cho ngươi thấy, trong mắt Hư Vô, vạn giới chỉ là một ý niệm.”

Sự đột phá này không chỉ là sự tăng trưởng về sức mạnh, mà là sự thay đổi hoàn toàn về bản chất. Diệp Hư Không đã không còn là người tu luyện "nghịch thiên", mà hắn chính là người tạo ra "thiên" mới.

Toàn bộ Đỉnh Thiên Vực sụp đổ dưới chân hắn. Vạn quân của Thiên Đạo Minh quỳ rạp xuống, không phải vì phục tùng, mà vì huyết mạch và linh hồn của họ đang bị cưỡng chế đóng băng bởi uy lực của Hư Vô Thần Đế.

Cổ Thiên Thánh gầm lên một tiếng đầy tuyệt vọng, hắn thi triển Thôn Thiên Ma Công đến cực hạn, thân hình biến lớn như một người khổng lồ bao phủ lấy cả tinh cầu, nhưng trong mắt Diệp Hư Không, đó chỉ là một sự giãy giụa vô ích.

Trận chiến thực sự mới chỉ bắt đầu, nhưng kết cục đã định sẵn khi Thần Đế chân chính trở lại. Diệp Hư Không khẽ nhếch môi, ánh mắt hướng về phía cung điện uy nghi nơi Cổ Thiên Thánh đang trú ngụ:

"Chương mới của vạn giới, do ta mở ra!"

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8