Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 157: Lạc Thần Hi tham chiến**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 17:12:06 | Lượt xem: 2

CHƯƠNG 157: LẠC THẦN HI THAM CHIẾN

Bầu trời phía trên Cửu Tiêu Thiên Ngoại lúc này không còn màu xanh biếc thường nhật, mà bị bao phủ bởi một tầng mây máu đặc quánh. Áp lực từ trận đồ “Thiên Đạo Trấn Hồn” do Thiên Đạo Minh bố trí khiến không gian vặn vẹo, từng đạo sấm sét màu vàng kim cuồn cuộn như những con nộ long, chực chờ nghiền nát kẻ nghịch thiên bên dưới.

Giữa tâm điểm của cơn bão năng lượng ấy, Diệp Hư Không đứng lơ lửng, tà áo đen tung bay trong gió dữ. Gương mặt hắn vẫn trầm tĩnh như mặt hồ mùa thu, nhưng đôi mắt sâu thẳm như hố đen vũ trụ đã bắt đầu hiện lên những tia tơ máu li ti. Dù mang tâm cảnh của Thần Đế kiếp trước, nhưng thân xác hiện tại của hắn chưa hoàn toàn đồng hóa được toàn bộ Hư Vô Chi Tâm, khiến việc đối đầu với mười hai vị Thần Vương của Thiên Đạo Minh cùng một lúc trở nên vô cùng miễn cưỡng.

“Diệp Hư Không, ngươi là mầm mống tai ương, hôm nay Thiên Đạo Minh ta mượn uy lực của cửu thiên, bắt ngươi phải hồn phi phách tán!”

Tiếng quát của Thái Thượng trưởng lão Thiên Đạo Minh – Huyền Cơ Thần Vương vang dội như sấm rền. Lão cùng mười một vị Thần Vương khác kết thành một vòng tròn vây khốn, linh lực của mười hai người dung hợp vào trận pháp, tạo thành một thanh cự kiếm bằng ánh sáng dài vạn dặm, mang theo hơi thở của quy tắc thế giới, chém thẳng xuống đỉnh đầu Diệp Hư Không.

Ở phía xa, Tiền Đa Đa mặt cắt không còn giọt máu, đôi tay mập mạp run rẩy ôm chặt lấy túi trữ vật:
“Đại ca! Chạy đi! Cái mạng nhỏ quan trọng hơn, tiền đồ của tiểu đệ vẫn còn chờ huynh mà!”

Bên cạnh gã, Hắc Tử – con chó đen nhỏ lúc này đã dựng ngược lông tơ, đôi mắt nó không còn vẻ khinh khỉnh thường ngày mà thay vào đó là sự hung lệ thấu xương. Nó gầm nhẹ trong cổ họng, chuẩn bị bộc phát chân thân Thôn Thiên Thú để cứu chủ nhân trong gang tấc.

Thế nhưng, ngay khi thanh cự kiếm Thiên Đạo chỉ còn cách Diệp Hư Không gang tấc, một luồng hàn khí thấu xương từ phương Bắc đột ngột tràn tới.

Hàn khí này không phải là cái lạnh thông thường của sương giá, mà là một loại lạnh lẽo vượt qua quy luật của sinh mệnh, là sự đông cứng của linh hồn. Không gian xung quanh thanh kiếm ánh sáng đột ngột xuất hiện những vết nứt đen kịt, sau đó nhanh chóng bị phủ kín bởi một lớp băng xanh biếc đẹp đến nao lòng.

“Kẻ nào dám nhúng tay vào việc của Thiên Đạo Minh?” Huyền Cơ Thần Vương giật mình, lão cảm giác được linh lực của mình đang bị đóng băng nhanh chóng.

Từ trong hư không bát ngát, một dải lụa trắng muốt tựa như dải ngân hà từ trên trời rơi xuống, cuốn lấy thanh cự kiếm kia. Một bóng hình thanh thoát, mang theo vẻ đẹp thoát tục không thuộc về nhân gian, từ từ bước ra từ màn sương băng giá.

Lạc Thần Hi.

Nàng đứng đó, giữa vạn quân đang vây hãm, bộ váy lụa trắng tung bay trong gió như một đóa sen tuyết nở rộ trên đỉnh núi nghìn năm không người đặt chân tới. Mái tóc đen dài như suối thác đổ xuống vai, đôi mắt phượng vốn lạnh lùng giờ đây ẩn chứa một ngọn lửa bập bùng khi nhìn về phía Diệp Hư Không.

“Hư Không, ta đến muộn.” Giọng nói của nàng trong trẻo như tiếng chuông bạc chạm nhau, lại vương chút nghẹn ngào mà chỉ người trong cuộc mới hiểu.

Diệp Hư Không hơi khựng lại, khóe môi khẽ cong lên một độ cong nhạt nhòa: “Không muộn. Vừa đúng lúc ta định phá nát cái trận đồ nhàm chán này.”

“To gan! Dao Trì Thánh Nữ, nàng muốn phản bội Thiên Đạo Minh sao?” Một vị Thần Vương khác gầm lên. “Đừng quên nàng mang Cửu Âm Tuyệt Thể, không có thiên dược của Thiên Đạo Minh, nàng chỉ có con đường chết!”

Lạc Thần Hi khẽ ngẩng đầu, đôi mắt nàng bỗng nhiên biến thành một màu xanh lam băng giá tuyệt đối. Một luồng uy áp khủng khiếp từ người nàng tỏa ra, khiến mây máu trên trời bị đẩy lui vạn dặm.

“Cái gọi là thiên dược của các ngươi, chẳng qua là muốn biến ta thành lô đỉnh để nuôi dưỡng thiên đạo mục nát đó.” Nàng lạnh lùng đáp lại, bàn tay ngọc ngà khẽ vẫy, mười hai thanh băng kiếm hiện hình xung quanh, mỗi thanh đều mang theo hơi thở của thần linh. “Từ khi đi theo hắn, ta mới hiểu thế nào là thực sự sống. Thiên đạo muốn lấy mạng hắn, trước tiên phải bước qua xác của Lạc Thần Hi ta!”

“Cửu Âm Tuyệt Thể… đã hoàn thiện?” Huyền Cơ Thần Vương kinh hãi thét lên khi nhận ra quy tắc băng giá xung quanh nàng đã vượt xa mức độ của một Thánh nữ thông thường. Nàng đã dùng bí pháp gì để đột phá?

Lạc Thần Hi không trả lời. Nàng quay sang nhìn Diệp Hư Không, khẽ gật đầu.

Dường như có một sự ăn ý không cần lời nói giữa hai người. Diệp Hư Không bước ra một bước, tay phải hắn nắm lại, Hư Vô Kiếm đen tuyền xuất hiện. Khí thế của hắn dưới sự hỗ trợ từ hàn vực của Lạc Thần Hi đột ngột bùng nổ, hóa giải hoàn toàn sự áp chế từ trận pháp.

“Thần Hi, nàng hộ pháp cho ta, ta dùng Nhất Niệm để xóa sổ trận pháp này.”

“Được!”

Lạc Thần Hi phi thân lên cao, mười ngón tay đan xen, thi triển tuyệt học tối cao của Dao Trì – “Cửu Âm Chấn Thế Phổ”. Ngay lập tức, hàng triệu bông hoa tuyết từ hư không rơi xuống, mỗi bông hoa là một lưỡi kiếm nhỏ xíu nhưng sắc lẹm, tạo thành một bức tường bảo vệ bất khả xâm phạm xung quanh Diệp Hư Không.

Mười hai vị Thần Vương đồng loạt ra tay, những luồng thần quang đủ màu sắc oanh kích vào màn sương băng giá, nhưng mỗi khi một đạo linh lực chạm vào hoa tuyết, nó đều bị năng lượng Cửu Âm đóng băng và tan vỡ.

Lạc Thần Hi dù sắc mặt dần trở nên trắng bệch, khóe môi rỉ ra một vệt máu đỏ tươi, nhưng ánh mắt vẫn kiên định đến lạ thường. Nàng đang dùng toàn bộ tu vi, thậm chí là thiêu đốt tinh huyết của Cửu Âm Tuyệt Thể để ngăn cản những đòn tấn công cuồng bạo nhất cho người đàn ông phía sau mình.

Diệp Hư Không nhìn thấy vết máu trên môi nàng, lòng hắn thắt lại, sự sát phạt trong ánh mắt càng thêm đậm đặc. Hắn nhắm mắt lại, Hư Vô Kiếm trong tay rung lên bần bật, hút lấy tất cả linh khí xung quanh, tạo thành một vùng chân không tuyệt đối.

“Nhất niệm… sinh vạn vật.”
“Nhất niệm… diệt thương khung.”

Hắn khẽ lầm bầm, giọng nói tuy nhỏ nhưng lại đè ép toàn bộ tiếng sấm sét của trời cao.

Khi đôi mắt hắn mở ra, một luồng ánh sáng đen xám vô hình lan tỏa. Đây không phải là ánh sáng theo nghĩa thông thường, mà là sự biến mất của sự vật.

Thanh cự kiếm ánh sáng của Thiên Đạo Minh đột ngột bị khuyết đi một mảng lớn như bị ai đó dùng cục tẩy xóa bỏ. Tiếp theo đó, mười hai vị Thần Vương đang duy trì trận pháp đồng loạt hộc máu, linh căn của họ rạn nứt dưới một sức mạnh không thể hiểu thấu.

“Cái gì? Quy tắc Thiên đạo đang bị… tiêu biến?” Huyền Cơ Thần Vương kinh hãi tột độ khi thấy bàn tay mình đang bắt đầu hóa thành tro bụi một cách chậm rãi mà lão không cách nào ngăn cản được.

Diệp Hư Không bước tới bên cạnh Lạc Thần Hi, bàn tay hắn nhẹ nhàng đặt lên vai nàng, một luồng ấm áp từ Hư Vô lực vốn dĩ hủy diệt giờ đây lại hóa thành sức mạnh hồi phục cực hạn, chữa lành những tổn thương trong kinh mạch nàng.

“Đi thôi, đây mới chỉ là bắt đầu.” Diệp Hư Không lạnh lùng nhìn về phía Thiên Đình xa xôi, nơi Cổ Thiên Thánh đang ngự trị.

Lạc Thần Hi tựa nhẹ vào vai hắn, vẻ lạnh lùng tan biến, thay vào đó là sự dịu dàng nhu tình như nước: “Chỉ cần đi cùng chàng, dù là vực thẳm Hư Vô, ta cũng không hối tiếc.”

Dưới sự chứng kiến của vạn quân đang rên siết trong đau đớn và sự tan rã của trận pháp nghìn năm, hai bóng người một đen một trắng ung dung bước đi giữa không trung, để lại phía sau một chiến trường hoang tàn và một sự thật chấn động vạn giới: Thần Đế thực sự đã trở lại, và bên cạnh hắn, có một Nữ Đế nguyện vì hắn mà đóng băng cả thiên hạ.

Ở bên dưới, Tiền Đa Đa ngẩn ngơ nhìn theo, sau đó quay sang Hắc Tử vẫn đang gừ gừ:
“Hắc Tử, ngươi có thấy mình hơi… dư thừa không?”

Hắc Tử khinh bỉ nhìn gã một cái, sau đó nó nằm rạp xuống, dùng hai chân trước che mắt lại như thể không muốn nhìn thấy cảnh tượng ngọt ngào quá mức kia, nhưng cái đuôi ngắn củn thì vẫn vẫy vẫy liên hồi.

Mây máu dần tan, ánh trăng bạc từ tầng trời cao nhất chiếu rọi xuống, in bóng đôi tình nhân dài mãi trên con đường chinh phạt Thiên đạo gian nan. Một trang sử mới của Cửu Tiêu Thiên Ngoại chính thức mở ra từ khoảnh khắc này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8