Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 187: Diệp Hư Không gặp lại linh hồn cha mẹ kiếp này**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 17:34:54 | Lượt xem: 3

Gió rít gào qua những khe đá lởm chởm của Vĩnh Hằng Cô Lăng, nơi được mệnh danh là nấm mồ của những linh hồn bị lãng quên tại cực nam Hoang Khư Giới. Không gian nơi này tràn ngập một loại khí tức mục nát, xám xịt, ngăn cách hoàn toàn với ánh mặt trời rực rỡ bên ngoài.

Diệp Hư Không đứng đó, tà áo đen khẽ bay trong gió lạnh. Gương mặt hắn tĩnh lặng như mặt hồ không chút gợn sóng, nhưng sâu trong đáy mắt thâm trầm ấy, một ngọn lửa u minh đang âm ỉ cháy. Phía sau hắn, Lạc Thần Hi vận bạch y thanh khiết, như một đóa liên hoa lạc giữa vùng đất chết, đôi mắt nàng mang theo vẻ lo âu hiếm thấy khi quan sát bóng lưng đơn độc kia.

– Hư Không, nếu tâm cảnh chưa ổn định, đừng nên cưỡng ép bước vào. Vực thẳm này chứa đựng quy tắc của Minh giới, rất dễ gợi lại tâm ma.

Diệp Hư Không không quay đầu lại, giọng nói hắn khàn đặc nhưng kiên định:

– Thần Hi, tu vi của ta đã chạm đến rào cản cuối cùng của Hạ giới. Nhưng để thực sự bước lên con đường Hư Vô đại đạo, ta phải chặt đứt nhân quả của thân xác này. Cha mẹ kiếp này của ta… linh hồn họ vẫn chưa được an nghỉ. Nếu không đối mặt, ta vĩnh viễn không thể đạt đến trạng thái "Vô Định".

Dứt lời, hắn bước tới một bước. Chỉ một bước, nhưng không gian dưới chân hắn nứt toác, năng lượng Hư Vô từ gót chân lan tỏa, trực tiếp trấn áp sự âm hàn của Cô Lăng.

Hắc Tử – lúc này đang trong hình hài con chó đen nhỏ – bỗng dưng thu lại vẻ cợt nhả thường ngày. Nó nhe răng nhìn về phía hố sâu hun hút trước mặt, lầm bầm:

– Khí tức này… là Trấn Hồn Tận của Thiên Đạo Minh. Kẻ đứng sau Cổ Thiên Thánh quả nhiên thủ đoạn độc địa, ngay cả linh hồn của một gia đình nhỏ ở hạ giới cũng không buông tha, muốn dùng họ để đóng đinh tâm đạo của đại ca.

Diệp Hư Không nghe vậy, hơi thở bỗng chốc lạnh lẽo đến cực điểm. Chuôi Hư Vô Kiếm trên hông hắn phát ra những tiếng ong ong đầy sát khí.

Hắn đi xuyên qua màn sương mù dày đặc của linh hồn, đi sâu vào tầng thứ chín của Cô Lăng. Tại đây, giữa một trận pháp bằng xích sắt đen kịt đang tỏa ra luồng điện tím ngắt, có hai bóng hình mờ ảo đang bị treo lơ lửng.

Đó là một người đàn ông trung niên mang vẻ mặt hào sảng nhưng đầy khắc khổ, và một người phụ nữ với nụ cười dịu hiền nay chỉ còn lại sự đau đớn tột cùng. Diệp Thanh Vân và Tần Tố Y – cha mẹ của Diệp Hư Không tại Hạ giới này.

"Thịch!"

Lồng ngực Diệp Hư Không bỗng nhói đau một cái kịch liệt. Đó không phải là nỗi đau của Thần Đế kiếp trước, mà là sự cộng minh của huyết mạch, là ký ức từ sâu trong tủy cốt của thân xác này trỗi dậy. Những buổi chiều tà tại Diệp gia, bát canh ấm của mẫu thân, lời dạy bảo nghiêm khắc nhưng tràn đầy yêu thương của phụ thân… tất cả như những thước phim quay chậm ùa về.

Hai linh hồn vốn đang mê muội trong thống khổ bỗng run lên. Người phụ nữ ngẩng đầu, đôi mắt hư ảo nhìn về phía thanh niên tóc đen đang đứng đó.

– Không… Không nhi? Là con sao? – Giọng bà run rẩy, như tiếng lá khô chạm đất.

Diệp Thanh Vân cũng mở mắt, nhìn thấy nam tử với khí chất kinh người trước mặt, ông sững sờ:

– Không, ngươi không phải Không nhi… Khí tức của ngươi… quá đỗi mạnh mẽ. Không nhi của ta chỉ là một hài tử yếu ớt… Ngài là vị đại năng nào? Xin hãy tha cho nhi tử của ta, nó cái gì cũng không biết…

Nghe những lời này, trái tim sắt đá của Thần Đế bỗng chốc tan vỡ. Diệp Hư Không bước tới, trước ánh mắt ngỡ ngàng của Lạc Thần Hi và Hắc Tử, hắn quỳ sụp xuống. Đôi gối chạm vào mặt đất đầy u uế của Cô Lăng, một cái quỳ khiến cả không gian rung chuyển.

– Phụ thân, mẫu thân… là nhi tử bất hiếu.

Hắn cúi đầu, giọng nói mang theo sự nghẹn ngào mà cả hai kiếp người chưa từng có.

– Nhi tử là Diệp Hư Không, cũng không phải là Diệp Hư Không ngày xưa. Nhưng huyết mạch này là của người ban cho, tâm hồn này cũng nhận ân tình của người. Trăm đời vạn kiếp, người vẫn là song thân của ta.

Tần Tố Y hư ảo đưa tay ra, muốn chạm vào mặt con nhưng đôi bàn tay linh hồn chỉ có thể xuyên qua không trung. Bà khóc, những giọt lệ linh hồn lấp lánh như sương mai:

– Mẹ biết… mẹ biết mà. Từ ngày con tỉnh lại sau lần bị đánh chết đó, mẹ đã thấy con rất khác. Con mạnh mẽ hơn, trầm mặc hơn. Nhưng dù con là ai, chỉ cần con vẫn gọi mẹ một tiếng mẫu thân, thì con vẫn là Không nhi của ta.

– Trò chuyện đủ chưa?

Một giọng nói âm lãnh, tràn đầy uy quyền đột ngột vang lên từ trên cao. Một gã nam tử vận giáp vàng, tay cầm một sợi roi dài tỏa ra hắc khí hiện hình từ hư không. Hắn nhìn Diệp Hư Không với ánh mắt khinh miệt của một kẻ bề trên nhìn sâu bọ.

– Diệp Hư Không, Thiên Đế có lệnh, phàm là kẻ liên quan đến "Hư Vô" đều phải tru di cửu tộc. Hai linh hồn này chính là xiềng xích mà Thiên Đạo ban cho ngươi. Ngươi càng mạnh, họ càng phải chịu vạn tiễn xuyên tâm!

Hắn chính là Trấn Hồn Tướng của Thiên Đạo Minh, kẻ canh giữ luân hồi ở khu vực này.

Hắn vừa nói vừa quất mạnh sợi roi hắc khí về phía hai linh hồn của Diệp Thanh Vân và Tần Tố Y.

– Không! – Tần Tố Y hét lên trong đau đớn.

Mắt Diệp Hư Không trong sát na ấy hóa thành một màu đen kịt không thấy đáy. Một luồng uy áp khủng khiếp từ người hắn bùng nổ, trực tiếp hất văng toàn bộ sương mù và tàn hồn xung quanh văng xa vạn trượng.

Hắn đứng dậy. Từng bước đi của hắn khiến đất trời nứt toác, các quy tắc của Minh giới bắt đầu sụp đổ dưới chân hắn.

– Cổ Thiên Thánh dùng các ngươi để trấn áp ta? Hắn nghĩ rằng tình thân là điểm yếu sao?

Diệp Hư Không vung tay, không cần rút kiếm, chỉ là một cái phất tay nhẹ nhàng nhưng mang theo lực lượng hủy thiên diệt địa.

– Nhất Niệm… Vạn Vật Đồng Hóa!

"Xoẹt!"

Sợi roi hắc khí của Trấn Hồn Tướng chưa kịp chạm vào hai linh hồn đã tan biến vào hư không như chưa từng tồn tại. Ngay cả bản thân gã tướng quân giáp vàng cũng cảm thấy cơ thể mình đang bị một lực lượng không thể kháng cự kéo giãn, từng mảnh da thịt, từng sợi linh khí đang trở nên trong suốt.

– Cái gì? Ngươi… ngươi đã chạm đến cảnh giới Vô Định? Không thể nào! Hạ giới này làm sao có thể chứa đựng…

– Chết đi. – Diệp Hư Không lạnh lùng thốt ra hai chữ.

Một chữ "Chết" phát ra, toàn bộ linh hồn Trấn Hồn Tướng bị nghiền nát thành bụi trần ngay tức khắc, đến cả một mảnh vụn ký ức cũng không để lại. Đây chính là sức mạnh của Hư Vô – xóa sổ hoàn toàn sự tồn tại của đối phương khỏi dòng thời gian.

Xung quanh im lặng đến đáng sợ. Diệp Hư Không quay lại, nhìn cha mẹ mình bằng ánh mắt dịu dàng nhất. Hắn dùng năng lượng Hư Vô thuần khiết nhất để bao bọc họ, chữa lành những vết thương linh hồn suốt bấy lâu nay.

– Phụ thân, mẫu thân, thế giới này quá bẩn thỉu. Nhi tử sẽ đưa hai người đến một nơi không còn tranh đấu, không còn Thiên đạo áp bức. Hai người sẽ đi vào Luân hồi mới mà nhi tử kiến tạo, chờ đến ngày ta thực sự nắm giữ vạn giới, ta sẽ đón hai người trở lại với thân xác vàng kim.

Diệp Thanh Vân mỉm cười, ông đã hiểu ra con trai mình giờ đây đã đứng trên đỉnh cao mà ngay cả trong giấc mơ ông cũng không dám nghĩ tới.

– Đi đi, Không nhi. Đừng vì chúng ta mà dừng bước. Con đường của con là thương khung, là vĩnh hằng. Chỉ cần con bình an, phụ mẫu dù có hóa thành cát bụi cũng thỏa lòng.

Dưới sự dẫn dắt của Hư Vô Châu, hai linh hồn dần tan biến vào một vòng xoáy ánh sáng trắng tinh khôi – đó là một đạo Luân hồi riêng biệt mà Diệp Hư Không dùng toàn bộ kiến thức của Thần Đế để tạo ra, độc lập hoàn toàn với Thiên Đạo Minh.

Khi linh hồn cuối cùng biến mất, Diệp Hư Không vẫn đứng đó rất lâu. Lạc Thần Hi nhẹ nhàng bước đến, nắm lấy bàn tay lạnh giá của hắn.

– Họ sẽ bình an.

Diệp Hư Không gật đầu. Một luồng sáng vàng óng từ đỉnh đầu hắn vút thẳng lên trời cao, xuyên qua lớp mây đen của Hạ giới, đánh thẳng vào ranh giới của Trung Giới. Khí tức của hắn lúc này bắt đầu điên cuồng tăng trưởng.

Tâm ma đã diệt. Nhân quả đã liễu.

Rào cản cuối cùng giữa hắn và cảnh giới vĩ đại đã vỡ tan. Hư Vô Thần Thể bắt đầu phát ra những tiếng sấm rền từ bên trong cơ thể, mỗi một lỗ chân lông đều như chứa đựng một vũ trụ nhỏ đang thành hình.

Hắn nhìn lên bầu trời, ánh mắt xuyên thấu qua vạn vạn dặm không gian, như thể đang nhìn thấy Cổ Thiên Thánh đang run rẩy trên ngai vàng rực rỡ kia.

– Cổ Thiên Thánh, nợ máu này, ta sẽ dùng toàn bộ Thiên Đình của ngươi để tế cờ.

Ở một góc khác, Hắc Tử ngửa đầu hú dài một tiếng, thân hình nó bỗng chốc lớn lên vài vòng, lân phiến đen tuyền hiện ra dưới lớp lông, đôi mắt đỏ ngầu tràn đầy hưng phấn.

– Kết thúc rồi. Hạ giới này đã không còn đủ sức chứa đựng đại ca nữa. Đi thôi, đã đến lúc khiến cho những kẻ ở trên cao kia biết thế nào là sự sợ hãi của Hư Vô!

Trong sự tĩnh lặng của Vĩnh Hằng Cô Lăng, một bóng người thanh mảnh và một bóng người kiêu hùng sóng vai bước ra ngoài. Đằng sau họ, khu mộ cổ nghìn năm bỗng chốc tan thành tro bụi, biến về hư vô.

Diệp Hư Không của ngày hôm nay, đã thực sự thoát thai hoàn cốt. Hắn không còn là phế vật Diệp gia, cũng không còn là kẻ lưu vong kiếp trước. Hắn là Hư Vô Thần Đế, kẻ sẽ định đoạt lại trật tự của toàn bộ vũ trụ này.

Và chuyến hành trình nhuốm máu ở Trung Giới, chính thức bắt đầu từ giây phút này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8