Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 194: Trở về Thanh Vân Thành**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 17:39:49 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 194: TRỞ VỀ THANH VÂN THÀNH**

Gió rít gào qua những khe núi đá lởm chởm, mang theo hơi thở hanh hao của vùng đất Hoang Khư Giới. Giữa bầu trời xám xịt, một phi chu khổng lồ, toàn thân khắc đầy những trận văn huyền ảo đang lướt đi với tốc độ xé toạc không gian. Trên mũi thuyền, một bóng người đứng sững như ngọn giáo thần, tà áo đen tung bay trong gió lớn, ánh mắt thâm trầm như chứa đựng cả vạn cổ luân hồi.

Diệp Hư Không.

Hắn nhìn xuống phía dưới, nơi những rặng núi quen thuộc bắt đầu hiện ra sau làn sương mù. Thanh Vân Thành — nơi khởi đầu của mọi vinh nhục, nơi một "phế vật Diệp gia" đã từng bị dẫm đạp dưới bùn đen, và cũng là nơi khởi nguồn cho sự thức tỉnh của một vị Thần Đế.

"Đại ca, huynh lại nhớ về chuyện cũ sao?" Một giọng nói phá vỡ sự tĩnh lặng.

Tiền Đa Đa, tên mập với cái bụng phệ đặc trưng, bước tới bên cạnh. Trên tay hắn là một chiếc đùi linh thú nướng thơm phức, mỡ chảy ròng ròng. Dù bộ dạng có vẻ luộm thuộm, nhưng khí tức tỏa ra từ cơ thể hắn đã sớm không còn là một thương nhân tầm thường. Linh quang từ những món bảo khí treo lỉnh kỉnh trên người hắn đủ để khiến bất kỳ một tông môn hạng trung nào ở hạ giới phải đỏ mắt thèm thuồng.

Dưới chân Diệp Hư Không, một con chó đen nhỏ nằm phủ phục, lim dim đôi mắt như thể đang ngủ say. Nhưng nếu ai tinh ý nhìn kỹ, sẽ thấy mỗi hơi thở của nó đều khiến không gian xung quanh khẽ run rẩy. Hắc Tử — Thôn Thiên Thú thời Thái Cổ, lúc này chỉ giống như một con gia khuyển bình thường, trung thành bảo vệ chủ nhân.

"Có những thứ, dù có trôi qua vạn năm, hay kinh qua trăm lần luân hồi, cũng không dễ gì xóa nhòa." Diệp Hư Không nhàn nhạt lên tiếng, thanh âm lãnh đạm nhưng ẩn chứa một sức mạnh tâm linh nhiếp người. "Năm đó, tại loạn táng cương bên ngoài thành này, ta đã thề sẽ khiến cả cái thế giới này phải cúi đầu."

Lạc Thần Hi từ trong khoang thuyền bước ra. Nàng khoác trên mình bộ y phục trắng thuần khiết, thanh cao như đóa sen tuyết trên đỉnh núi lạnh. Vẻ đẹp của nàng khiến đất trời như bớt đi vài phần u tối, nhưng khí chất lạnh lùng của Thánh nữ Dao Trì lại khiến người ta chỉ dám đứng xa mà chiêm bái. Nàng khẽ chạm vào tay áo Diệp Hư Không, dịu dàng nói:

"Chuyến này trở về, chàng định giải quyết thế nào?"

"Nhân quả của Diệp Hư Không cũ, hôm nay ta sẽ chặt đứt hết thảy." Ánh mắt Diệp Hư Không thoáng qua một tia sát ý lẫm liệt. "Những kẻ nợ ta, một phân cũng không được thiếu."

Thanh Vân Thành vẫn vậy, cổ kính và mang theo vẻ trì trệ của một thành trì vùng biên viễn. Tuy nhiên, không khí hôm nay có chút khác thường. Đường phố giăng đèn kết hoa, đoàn người tấp nập đổ về hướng phủ đệ của Diệp gia.

"Nghe nói chưa? Đại thiếu gia Diệp Phàm hôm nay làm lễ đính hôn với thiên kim của phủ Thành chủ đấy!"

"Diệp Phàm giờ đây đã là thiên tài số một Thanh Vân Thành, nghe nói hắn vừa đột phá Trúc Cơ cảnh tầng thứ chín, chỉ thiếu một bước là tiến vào Kim Đan. Diệp gia có hắn, chẳng mấy chốc sẽ thống trị vùng này."

"Tiếc cho Diệp Hư Không năm đó, nghe nói bị Diệp Phàm đánh phế rồi ném xuống vực sâu, đến xác cũng chẳng tìm thấy."

Những lời bàn tán xôn xao lọt vào tai một nhóm người lạ mặt vừa tiến vào cổng thành. Đi đầu là một thanh niên áo đen, gương mặt tuấn lãng nhưng mang theo vẻ lạnh lẽo người lạ chớ gần. Phía sau hắn, một tên mập mạp đang vứt mấy đồng linh thạch xuống bàn của một quán trà ven đường, cười khẩy:

"Kim Đan? Ở cái nơi này, một kẻ nửa bước Kim Đan cũng được coi là thiên tài sao? Đúng là ếch ngồi đáy giếng."

Lão chủ quán trà nhìn thấy mấy viên linh thạch thượng hạng thì mắt sáng lên, nhưng nghe lời Tiền Đa Đa nói thì sợ tới mức run rẩy, vội suỵt một tiếng: "Vị khách nhân này, nhỏ tiếng thôi! Diệp gia hiện nay quyền thế ngút trời, nhắc đến tên Diệp Phàm mà không tôn kính là bị vả miệng đấy!"

Diệp Hư Không không nói lời nào, hắn bước đi thong dong trên con phố quen thuộc. Mỗi viên gạch, mỗi góc tường đều gợi lại những ký ức đau đớn của thân thể này. Sự khinh bỉ của tộc nhân, cái nhìn lạnh lẽo của trưởng lão, và cả những cú đấm chí mạng của Diệp Phàm.

Đúng lúc này, phía trước vang lên tiếng roi da vun vút cùng tiếng kêu khóc thảm thiết.

"Đồ chó chết! Dám đụng trúng xe ngựa của Diệp gia, ngươi chán sống rồi sao?"

Một tên gia đinh mặc áo xám của Diệp gia đang hung hăng quất roi vào một ông lão gầy gò. Ông lão trên lưng đeo một giỏ thuốc vụn, cả người đầy máu nhưng vẫn cố che chở cho một bé gái nhỏ.

"Xin đại nhân tha mạng… tiểu nhân bị mù nên không thấy kiệu của thiếu gia…"

"Mù? Vậy thì để ta móc mắt ngươi luôn cho xong!" Tên gia đinh cười gằn, giơ cao chiếc roi đầy gai sắt, định bổ xuống đầu ông lão.

Người đi đường xung quanh dù phẫn nộ nhưng không ai dám can ngăn. Diệp gia bây giờ ở Thanh Vân Thành chính là trời.

"Vút!"

Chiếc roi không rơi xuống như dự kiến. Một bàn tay thon dài, tái nhợt nhưng cứng như thép nguội đã nắm chặt lấy sợi dây roi. Tên gia đinh sửng sốt, nhìn kẻ vừa can thiệp: "Thằng nào? Muốn chết à?"

Diệp Hư Không nhìn tên gia đinh, ánh mắt lộ vẻ chán ghét. Hắn nhận ra tên này, vốn là nô bộc thân tín của Diệp Phàm, kẻ từng không ít lần tiểu tiện vào cơm canh của hắn năm xưa.

"Ngươi… ngươi là ai?" Tên gia đinh đột nhiên cảm thấy một áp lực khủng khiếp đè nặng lên ngực, đôi chân run rẩy như muốn quỳ xuống.

"Thanh Vân Thành này, không phải của riêng Diệp gia." Diệp Hư Không lạnh nhạt nói. Chỉ cần hắn khẽ vận một chút lực, chiếc roi sắt lập tức hóa thành tro bụi ngay trên tay tên gia đinh.

Không chỉ có vậy, một luồng kình lực vô hình đánh bật tên kia văng xa hàng chục trượng, đâm sầm vào bức tường thành, nôn ra máu tươi cùng mấy cái răng cửa.

Sự kiện diễn ra quá nhanh khiến cả con phố lặng đi. Đám tùy tùng của Diệp gia lập tức rút vũ khí, bao vây lấy nhóm Diệp Hư Không.

"To gan! Dám đánh người Diệp gia, chán sống rồi!" Một tên đầu lĩnh hét lên.

Tiền Đa Đa liếm môi, bước lên phía trước, bẻ khớp tay răng rắc: "Đại ca, mấy con tép riu này để đệ giải quyết nhé? Nhìn chúng nó vênh váo ngứa mắt quá."

Diệp Hư Không lắc đầu, ra hiệu cho Tiền Đa Đa dừng lại. Hắn bước đến trước mặt ông lão hái thuốc, đặt tay lên vai ông ta. Một luồng Hư Vô chi lực nhẹ nhàng tiến vào cơ thể, trong nháy mắt chữa lành những vết thương bầm dập và hồi phục khí huyết cho ông lão.

"Về đi, sau ngày hôm nay, sẽ không còn ai ở Thanh Vân Thành dám ức hiếp các người nữa."

Ông lão ngơ ngác nhìn Diệp Hư Không, đôi mắt đục ngầu đột nhiên co rụt lại. Ông ta từng là một dược sư trong phủ Diệp gia trước khi bị đuổi đi vì liên lụy với phế vật thiếu gia. Hình bóng này… sự lãnh ngạo này…

"Cậu… cậu là Hư Không thiếu gia?"

Tiếng kêu thốt lên của ông lão như một quả bom dội xuống mặt nước tĩnh lặng. Đám gia đinh Diệp gia nheo mắt nhìn kỹ, sau đó đồng loạt cười rộ lên, dù trong lòng vẫn còn chút sợ hãi bởi cú ra tay lúc nãy.

"Hư Không? Phế vật Diệp Hư Không đã chết từ hai năm trước?"

"Ha ha! Thì ra là thằng nhãi mạng lớn không chết quay về báo thù sao? Chậc chậc, xem kìa, còn dẫn theo cả một tên mập và một con chó rách. Ngươi tưởng ngươi là Thần tiên hạ phàm sao?"

Diệp Hư Không không trả lời. Trong mắt hắn, những kẻ này không khác gì hạt bụi trên con đường hắn đi. Hắn chỉ quay sang nhìn về phía phủ đệ Diệp gia cách đó không xa, nơi có luồng khí tức của Diệp Phàm đang phô trương cực độ.

"Chúng ta đi."

Diệp Hư Không sải bước, mặc kệ sự bao vây của đám gia đinh. Lạ thay, mỗi khi hắn tiến một bước, đám người xung quanh lại vô thức dạt ra hai bên, không một kẻ nào có thể ngăn cản, thậm chí không một ai dám chạm vào tà áo đen của hắn.

Hắc Tử bước theo sau chủ nhân, khinh bỉ liếc nhìn đám người xung quanh một cái. Nếu không có lệnh của Diệp Hư Không, nó đã sớm há miệng nuốt chửng cả cái thành phố rách nát này vào bụng rồi.

Diệp phủ.

Bầu không khí linh đình, khách khứa ra vào tấp nập. Những vị gia chủ của các đại gia tộc phụ cận đều có mặt, mang theo lễ vật quý giá để chúc mừng Diệp gia. Diệp Phàm hiện tại đang ngồi ở vị trí trung tâm, mặc gấm vóc lụa là, khuôn mặt tràn đầy vẻ đắc ý. Bên cạnh hắn là một thiếu nữ có chút nhan sắc, chính là thiên kim phủ Thành chủ — Lâm Tuyết.

"Phàm nhi, hôm nay là ngày trọng đại của con. Từ nay về sau, hai nhà Lâm Diệp liên thủ, toàn bộ vùng này sẽ do chúng ta nói chuyện." Diệp gia chủ — Diệp Thiên Sùng vỗ vai con trai, cười hớn hở.

Diệp Phàm nâng ly rượu, đôi mắt lộ vẻ khinh thường nhìn chúng sinh: "Cha cứ yên tâm. Mục tiêu của con không chỉ là cái góc nhỏ này. Con đã nhận được lệnh triệu tập của Thanh Vân Tông, tháng sau sẽ chính thức trở thành đệ tử nòng cốt. Lúc đó, Diệp gia chúng ta sẽ là hào môn thế gia thật sự!"

Khách khứa phía dưới liên tục phụ họa, những lời nịnh hót hoa mỹ bay ngập trời.

Đúng lúc đó, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía cổng chính. Toàn bộ cửa phủ cao ngất được làm bằng gỗ đàn hương quý hiếm bị một lực lượng vô hình phá hủy, biến thành bụi mịn bay tán loạn.

"Kẻ nào?!" Diệp Thiên Sùng đứng bật dậy, linh khí Trúc Cơ cảnh viên mãn bộc phát, khuôn mặt đỏ gay vì giận dữ.

Khói bụi tản đi, ba bóng người cùng một con chó đen bình thản bước vào giữa sân rồng.

Cả sân khấu im phắt. Những người có mặt ở đó, đặc biệt là tộc nhân Diệp gia, khi nhìn thấy người dẫn đầu thì đồng tử co rụt, chén rượu trên tay rơi xuống sàn nhà vỡ tan tành.

"Diệp… Diệp Hư Không?!" Diệp Thiên Sùng run giọng kêu lên.

Diệp Phàm đang ngồi trên cao, ly rượu trên tay hắn cũng khựng lại. Hắn nheo mắt nhìn bóng dáng thiếu niên đang bước tới. So với hai năm trước, Diệp Hư Không cao lớn hơn, khí chất đã hoàn toàn thay đổi. Không còn vẻ rụt rè, hèn mọn của một kẻ không có linh căn, thay vào đó là một sự bình thản đáng sợ, tựa như cả bầu trời có sập xuống trước mặt, hắn cũng không thèm chớp mắt.

"Diệp Hư Không, ngươi chưa chết?" Diệp Phàm nghiến răng, sát ý trong mắt lóe lên. "Ngươi còn mạng sống mà quay lại đây làm gì? Tìm cái chết lần thứ hai sao?"

Diệp Hư Không dừng bước giữa sân, nhìn lướt qua những gương mặt "người thân" cũ. Những kẻ này, ngày xưa từng nhạo báng hắn, từng vì nịnh bợ Diệp Phàm mà đánh đập hắn.

"Hai năm trước, tại Thanh Vân phong, ngươi đoạt linh căn của ta, đập nát kinh mạch ta, rồi ném ta xuống vực thẳm." Diệp Hư Không thản nhiên nói, giọng nói không vang nhưng truyền rõ vào tai mỗi người hiện diện. "Hôm nay ta trở về, chỉ để lấy lại những gì thuộc về mình, và thu thêm một chút lãi."

"Ha ha ha!" Diệp Phàm đột ngột cười lớn, tiếng cười đầy sự chế nhạo. "Lấy lại những gì thuộc về mình? Diệp Hư Không, ngươi tỉnh lại đi! Ngươi vẫn là cái loại phế vật không linh căn đó thôi. Ngươi nghĩ ngươi dùng vài trò ảo thuật đánh ngã mấy tên gia đinh là có thể đối đầu với ta?"

Diệp Phàm đứng dậy, khí tức Trúc Cơ chín tầng bộc phát mãnh liệt, tạo thành những vòng xoáy khí kình xung quanh. "Để ta nói cho ngươi biết, rồng luôn là rồng, sâu kiến vẫn mãi là sâu kiến. Ta có thể giết ngươi một lần, thì có thể giết ngươi lần thứ hai!"

Diệp Thiên Sùng cũng lấy lại bình tĩnh, quát lớn: "Nghịch tử! Dám đại náo lễ đính hôn của ca ca ngươi. Người đâu, bắt nó lại cho ta! Đánh gãy chân nó rồi ném vào ngục tối!"

Mười mấy gác cổng tinh nhuệ của Diệp gia, đều là tu sĩ Tụ Khí cảnh tầng bảy, tám, đồng loạt rút kiếm xông lên.

Diệp Hư Không thở dài một tiếng, vẻ mặt đầy sự thất vọng: "Ta đã từng cho các ngươi cơ hội để sám hối, nhưng xem ra, chó thì không bao giờ bỏ được tính đớp bậy."

Hắn không cử động, thậm chí không thèm nâng tay lên.

"Oành!"

Một áp lực kinh thiên động địa đột ngột giáng xuống từ hư không. Những tên hộ vệ đang lao tới chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra đã cảm thấy như bị một ngọn núi khổng lồ ép lên người. Toàn bộ sân gạch nứt toác, mười mấy tên tu sĩ ngay lập tức bị nện chặt xuống đất, kinh mạch toàn thân vỡ vụn, ngất lịm không kịp kêu lên một tiếng.

Toàn场 (toàn trường) kinh hãi. Những vị khách mời đại diện cho các thế lực ở Thanh Vân Thành đều đứng bật dậy, sắc mặt tái mét. Chỉ với một áp lực ý niệm mà có thể trấn áp mười mấy tu sĩ Tụ Khí cảnh? Đây là thực lực gì? Kim Đan? Hay cao hơn?

Diệp Thiên Sùng run rẩy, ánh mắt lộ vẻ hoảng sợ: "Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai? Ngươi không thể là Diệp Hư Không!"

Diệp Phàm cũng không còn vẻ đắc ý, sắc mặt hắn xanh xám, bàn tay nắm chặt thanh kiếm truyền thừa của gia tộc. Hắn cảm nhận được, thiếu niên trước mắt như một hố đen thăm thẳm, nuốt chửng mọi sự nhận thức của hắn về sức mạnh.

"Phàm nhi, đừng sợ! Chúng ta có trận pháp bảo hộ của phủ Thành chủ!" Lâm Tuyết ở bên cạnh thét lên, ném ra một lệnh bài bằng ngọc.

"Ồ? Trận pháp sao?" Tiền Đa Đa bỗng lên tiếng, cười híp cả mắt. "Để ta dạy cho các ngươi biết thế nào là chơi đùa với tài nguyên."

Tiền Đa Đa phất tay, hàng vạn viên linh thạch thượng hạng bay ra từ nhẫn không gian, bao phủ lấy bầu trời phủ Diệp gia. Hắn lẩm nhẩm một câu chú, toàn bộ linh thạch đồng loạt phát nổ, giải phóng một lượng năng lượng khổng lồ nhưng không tàn phá, mà là hình thành một cái lồng giam chắc chắn, bao trùm toàn bộ Diệp phủ.

"Hôm nay, không có sự cho phép của đại ca ta, một con ruồi cũng đừng hòng bay ra khỏi cái sân này." Tiền Đa Đa khoanh tay, vẻ mặt đầy kiêu ngạo.

Diệp Hư Không bước thêm một bước, khoảng cách mười trượng như bị thu hẹp lại trong một hơi thở. Hắn đã đứng đối diện với Diệp Phàm trên khán đài cao.

"Ngươi… ngươi muốn làm gì?" Diệp Phàm lùi lại, vấp phải ghế ngã ngửa ra sau.

"Đoạt linh căn?" Diệp Hư Không cúi xuống nhìn đối thủ năm xưa, ánh mắt không còn hận thù, chỉ có sự lạnh lẽo như nhìn một vật chết. "Cái loại linh căn tạp nham đó, ta trả lại cho ngươi."

Hắn vươn tay, hai ngón tay khẽ điểm vào đan điền của Diệp Phàm.

"Aaaaa!!!"

Một tiếng gào thét thảm thiết xé rách bầu trời Thanh Vân Thành. Mọi người kinh hoàng thấy từ đan điền của Diệp Phàm, một luồng ánh sáng màu vàng bị cưỡng ép rút ra. Đó chính là linh căn mà hắn đã đoạt lấy của Diệp Hư Không năm xưa, giờ đây đang bị chủ nhân thực sự của nó thu hồi.

Linh căn bị rút ra, tu vi của Diệp Phàm tụt dốc thê thảm. Trúc Cơ chín tầng… bảy tầng… ba tầng… rồi trực tiếp biến mất hoàn toàn, trở thành một phế nhân thực sự.

"Không! Linh căn của ta! Tu vi của ta!" Diệp Phàm đau đớn cuộn tròn trên sàn, khuôn mặt vặn vẹo.

Diệp Thiên Sùng thấy con trai bị phế, điên cuồng lao lên: "Súc sinh! Ta giết ngươi!"

Hắc Tử bỗng nhiên ngẩng đầu, khẽ sủa một tiếng. Một luồng sóng âm vô hình đánh trúng Diệp Thiên Sùng, khiến lão gia chủ lộn nhào mấy vòng, đập đầu vào cột đá, chết ngất tại chỗ.

Diệp Hư Không nhìn vào bàn tay mình, nơi luồng ánh sáng linh căn đang lơ lửng. Hắn chỉ nhẹ nhàng bóp chặt. "Rắc" một tiếng, luồng linh căn thiên tài mà cả vùng này thèm khát lập tức vỡ vụn thành những đốm sáng nhỏ, rồi biến mất vào hư vô.

"Thứ rác rưởi này, Diệp Hư Không ta không cần nữa."

Hắn quay đầu lại nhìn toàn bộ tộc nhân Diệp gia đang quỳ rạp dưới sân, ai nấy đều run cầm cập như cầy sấy.

"Từ hôm nay, Thanh Vân Thành không còn Diệp gia. Kẻ nào dám lấy danh nghĩa Diệp gia đi hành ác, nhất niệm diệt chi."

Thanh âm của hắn như thiên lôi nổ vang trong đầu mỗi người. Tất cả khách khứa và tộc nhân đều cúi gục đầu, không một ai dám ho he nửa lời. Đây không phải là tu sĩ Kim Đan nữa, đây là một vị thần, một vị thần nắm giữ sinh sát trong lòng bàn tay.

Lạc Thần Hi nhẹ nhàng bay đến bên cạnh hắn, bàn tay ngọc nhẹ nắm lấy tay hắn: "Chúng ta xong việc ở đây rồi chứ?"

Diệp Hư Không gật đầu. Hắn cảm thấy một sợi xiềng xích vô hình gắn kết linh hồn hắn với thế giới hạ giới này đã đứt tung. Tâm cảnh của hắn một lần nữa được thăng hoa. Hư Vô Diệt Thế Quyết trong người tự động vận chuyển nhanh hơn bao giờ hết.

"Đi thôi. Hạ giới này, không còn gì để ta lưu luyến."

Con phi chu khổng lồ một lần nữa hiện ra phía trên Thanh Vân Thành, tỏa ra hào quang vạn trượng. Trước ánh mắt sùng bái và kinh sợ của hàng vạn người dân thành trì, bóng dáng đen tuyền của Diệp Hư Không dần dần biến mất vào tầng mây.

Dưới sân Diệp phủ, Lâm Tuyết bần thần nhìn theo bóng dáng đó. Nàng vốn tưởng Diệp Phàm là thiên tài, nhưng so với thiếu niên vừa rồi, Diệp Phàm ngay cả hạt cát dưới chân cũng không bằng. Nàng đột nhiên cảm thấy hối hận khôn cùng, nếu năm đó nàng không hủy bỏ hôn ước với phế vật thiếu gia, thì người đứng bên cạnh vị vương giả kia, có lẽ đã là nàng.

Nhưng thế gian này, làm gì có thuốc hối hận.

Trên phi chu, Tiền Đa Đa đang hí hửng kiểm kê lại một túi nhẫn không gian vừa "vớt" được từ các trưởng lão Diệp gia.

"Đại ca, tiếp theo chúng ta đi đâu? Phi thăng Trung Giới sao?"

Diệp Hư Không đứng ở đuôi thuyền, nhìn về hướng bắc xa xôi, nơi quy tắc thiên đạo đang cuồn cuộn dao động.

"Chưa được. Ta cảm nhận được ở Bắc Hải có một mảnh vỡ của Hư Vô Châu đang thức tỉnh. Chúng ta cần thu thập đủ nó trước khi lũ chó săn của Cổ Thiên Thánh tìm đến."

Hắc Tử khẽ rên lên một tiếng như đồng tình. Ánh mắt Diệp Hư Không hướng về phía bầu trời xanh thẳm, tâm trí đã bay xa tới cửu tiêu thiên ngoại.

Cổ Thiên Thánh, chuẩn bị đi. Trò chơi thực sự bây giờ mới bắt đầu.

Hạ giới tuy nhỏ, nhưng nơi đây là khởi đầu cho hành trình Nhất Niệm Diệt Thương Khung của hắn. Chuyến hành trình mà ở đó, mỗi bước chân hắn đi qua đều sẽ khiến thần linh phải run rẩy, khiến thiên đạo phải cúi đầu.

Chiếc phi chu xé rách không gian, để lại phía sau một Thanh Vân Thành đang chìm trong sự kinh ngạc khôn cùng, và một truyền thuyết về vị "Hư Vô Thần Đế" bắt đầu lan truyền từ đây.

*(Hết chương 194)*

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8