Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 196: Ý niệm cuối cùng**
Trong hư không vặn xoắn của gian tầng không gian, chiếc phi chu khổng lồ do Tiền Đa Đa cung cấp đang lao đi như một mũi tên xé toác màn đêm vĩnh hằng. Xung quanh tàu, những luồng điện mang màu sắc sặc sỡ của bão tố không gian đánh vào lớp màn bảo vệ, tạo nên những tiếng oanh tạch trầm đục. Thế nhưng, đứng ở mũi tàu, Diệp Hư Không vẫn như một pho tượng đá nghìn năm, vạt áo đen bay phần phật trong cuồng phong, đôi mắt sâu thẳm tựa như chứa đựng cả một tinh hệ đang sụp đổ.
Hắn đang ở trong trạng thái "Vô Ngã".
Kể từ khi rời khỏi loạn táng cương, cảm giác về thời gian đối với Diệp Hư Không đã trở nên mờ nhạt. Đối với người tu hành bình thường, thời gian là kẻ thù, là thứ gông cùm trói buộc thọ mệnh. Nhưng đối với kẻ nắm giữ Hư Vô Châu như hắn, thời gian chỉ là một trong muôn vàn quy tắc được sinh ra từ hư không.
Trong đan điền của hắn, Hư Vô Châu đang chậm rãi xoay chuyển. Mỗi một vòng quay của nó đều kéo theo những sợi tơ mờ ảo từ khắp bốn phương tám hướng hội tụ về. Đó là "thời gian vảy". Diệp Hư Không đang thực hiện một hành động điên rồ mà ngay cả những Thần Đế đỉnh phong ở Thượng Giới cũng không dám nghĩ tới: Hắn đang cố gắng "nếm" thử hương vị của dòng chảy thời gian.
"Vạn vật khởi đầu từ hư vô, kết thúc cũng tại hư vô… Vậy thì thời gian, ngươi từ đâu tới?"
Thầm thì một câu hỏi từ tận linh hồn, ý niệm của Diệp Hư Không đột ngột xuyên qua lớp vỏ bọc của phi chu, thâm nhập trực tiếp vào dòng chảy hỗn loạn bên ngoài. Ngay lập tức, một áp lực khủng khiếp ập tới, muốn nghiền nát ý thức của hắn thành trăm mảnh. Những hình ảnh chớp nhoáng hiện ra: Sự sinh trưởng của một ngọn cỏ, sự lụi tàn của một vương triều, sự sụp đổ của một ngôi sao… Tất cả diễn ra trong chưa đầy một phần vạn giây.
Đây chính là dòng chảy của quá khứ và tương lai đang đan xen.
Diệp Hư Không cảm thấy cơ thể mình nóng rực. Hư Vô Thần Thể bắt đầu phát huy tác dụng thần bí của nó. Những tế bào trong cơ thể hắn, dưới tác động của Hư Vô Lực, bắt đầu đồng hóa với áp lực kinh người từ bên ngoài. Hắn không chống lại thời gian, hắn đang "trở thành" một phần của nó.
"Nhất niệm… định vĩnh hằng."
Mắt hắn đột nhiên mở bừng. Một luồng sáng xám xịt từ đồng tử bắn ra, xuyên thủng màn sương không gian phía trước. Trong khoảnh khắc đó, chiếc phi chu đang lao đi với tốc độ cực đại bỗng dưng như khựng lại. Không, không phải phi chu dừng lại, mà là cả không gian xung quanh đã bị đóng băng bởi ý niệm của hắn.
Mọi thứ trở nên tĩnh lặng tuyệt đối. Những tia sét không gian đang đánh dở dang cũng đứng khựng lại giữa chừng, hình thù kỳ dị như những rễ cây ánh sáng.
Lạc Thần Hi từ trong khoang tàu bước ra, đôi chân trần của nàng dừng lại trên sàn gỗ. Nàng kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt. Cửu Âm Tuyệt Thể trong người nàng bỗng dưng rung động mãnh liệt, một cảm giác lạnh lẽo nhưng không hề đáng sợ từ phía Diệp Hư Không lan tỏa tới. Nàng nhìn thấy bóng lưng của hắn, dường như lúc này hắn không còn đứng ở đó, mà đang đứng ở một chiều không gian khác, nhìn thấu suốt cả cuộc đời nàng.
"Diệp… Hư Không?" Nàng khẽ gọi, giọng nói bị bóp nghẹt bởi sự tĩnh lặng đến mức khó tin của không gian.
Diệp Hư Không chậm rãi quay đầu lại. Gương mặt hắn vẫn trẻ trung, nhưng ánh mắt ấy… đó là ánh mắt của kẻ đã đứng ở tận cùng của thế giới, nhìn qua vô số lần sinh tử luân hồi. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa nhưng mang theo một chút hơi ấm hiếm hoi.
"Ngươi tỉnh rồi sao? Thể chất của ngươi… đang bắt đầu dung hợp với hơi thở của ta. Đây không phải điềm tốt cho một Thánh nữ Dao Trì đâu."
Lạc Thần Hi mím môi, bước thêm một bước, mặc kệ sự chèn ép của quy tắc xung quanh. "Ngài vừa làm gì vậy? Ta cảm thấy… dường như cả thế giới vừa mới chết đi một giây."
"Không phải chết đi." Diệp Hư Không thu hồi ý niệm. Ngay lập tức, thế giới lại chuyển động. Phi chu tiếp tục lao đi, tiếng gầm thét của bão tố không gian quay trở lại như chưa từng có sự gián đoạn. "Ta chỉ vừa mới thực hiện một 'ý niệm cuối cùng' của kiếp này để tìm lại một chút cảm giác của kiếp trước. Thời gian ở Hạ Giới này quá mỏng manh, không đủ để ta nghịch chuyển nhân quả, nhưng đủ để ta nhìn thấy một vài mảnh vỡ."
Hắn dừng lại một chút, ánh mắt hướng về phía Bắc Hải mù mịt xa xăm. "Thần Hi, ngươi có biết tại sao Cổ Thiên Thánh lại muốn truy quét tất cả những kẻ tu luyện công pháp Hư Vô không?"
Lạc Thần Hi lắc đầu, đôi mắt xanh thẳm của nàng nhìn hắn đầy tò mò.
"Bởi vì hắn sợ." Diệp Hư Không lạnh lùng nói, thanh âm mang theo sát khí thấu xương. "Hắn sợ rằng một ngày nào đó, ta sẽ dùng một ý niệm để xóa bỏ toàn bộ công lao mà hắn đã khổ công xây dựng. Hắn biết rõ hơn ai hết, Thần Đế có thể bất tử, nhưng 'sự tồn tại' thì có thể bị xóa sổ. Nếu ta muốn, ta có thể khiến thế gian này chưa từng có một kẻ tên là Cổ Thiên Thánh. Đó mới là sức mạnh thật sự của Hư Vô."
Lạc Thần Hi rùng mình. Xóa sổ sự tồn tại? Điều đó vượt quá sự hiểu biết của nàng về tu tiên. Ngay cả sư tôn nàng, một vị cường giả cấp Tiên Vương, cũng chỉ có thể hủy diệt nhục thân và linh hồn của kẻ địch, chứ không bao giờ có thể xóa sạch mọi dấu vết về kẻ đó trong dòng lịch sử.
Đúng lúc này, một tiếng sủa vang lên cắt ngang bầu không khí trầm mặc. Hắc Tử, con chó đen nhỏ lúc này đã to bằng một con báo, lững thững bước tới. Nó khịt mũi, đôi mắt u ám nhìn về phía mạn sườn phi chu.
"Gâu!"
Diệp Hư Không nhíu mày, khóe môi nhếch lên một đường cong nguy hiểm. "Đến nhanh hơn ta tưởng. Có kẻ đang dùng 'Thiên Nhãn' để dò xét chúng ta từ Thượng giới."
Ở một nơi cách đó hàng triệu dặm, vượt qua các tầng mây của Cửu Tiêu Thiên Ngoại, bên trong một tòa điện thờ lơ lửng giữa biển mây vàng óng, một vị lão giả mặc trường bào dát vàng đang ngồi xếp bằng trước một tấm gương đồng cổ kính. Trên mặt gương đang hiện lên hình ảnh một chiếc phi chu nhỏ bé đang băng qua gian tầng không gian.
"Lạ thật… Rõ ràng cảm nhận được khí tức của Hư Vô Châu ở đây, tại sao lại không nhìn rõ mặt kẻ cầm lái?" Lão giả lẩm bẩm, bàn tay gầy guộc kết ấn, định rót thêm thần lực vào tấm gương để nhìn xuyên qua lớp sương mù xám xịt xung quanh phi chu.
Thế nhưng, đúng lúc lão định thực hiện, hình ảnh trong gương bỗng nhiên thay đổi. Đôi mắt của thiếu niên đứng ở mũi tàu đột nhiên nhìn thẳng vào lão, xuyên qua hàng vạn dặm không gian và thời gian.
"Kẻ phàm phu, ai cho ngươi gan nhìn trộm?"
Một tiếng quát vang lên ngay trong thức hải của lão giả. Tấm gương đồng "rắc" một tiếng, nứt toác thành hàng vạn mảnh nhỏ. Lão giả phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt tái bệch, ngã nhào khỏi bồ đoàn.
"Đế… Đế uy? Không thể nào! Hạ giới làm sao có thể có kẻ mang theo Đế uy chi ý?" Lão giả run rẩy, trong lòng ngập tràn nỗi sợ hãi tột độ.
Quay lại trên phi chu, Diệp Hư Không nhàn nhạt thu hồi tầm mắt. Đối với hắn, một đạo phân thần của một kẻ Thần Quan nhỏ nhoi ở Thượng Giới chẳng đáng để tâm. Tuy nhiên, điều này báo hiệu rằng tung tích của hắn đã bắt đầu lọt vào mắt xanh của Thiên Đạo Minh.
"Mập mạp, gia tốc phi chu!" Diệp Hư Không lên tiếng, giọng nói truyền thấu vào bên trong khoang điều khiển.
Tiền Đa Đa đang ôm một đống linh thạch cấp cao để nạp năng lượng cho đại trận, nghe thấy vậy liền run bắn người, mồ hôi hột chảy ròng ròng: "Đại ca! Đây đã là tốc độ nhanh nhất rồi! Nữa là con thuyền này rã ra mất!"
"Dùng Hư Không Tinh Thạch mà ta đưa cho ngươi lúc trước." Diệp Hư Không bình thản ra lệnh.
"Hả? Cái đó… cái đó trị giá mười vạn linh thạch thượng phẩm đấy!" Tiền Đa Đa gào lên xót xa, nhưng nhìn thấy ánh mắt của Diệp Hư Không qua khe cửa, hắn lập tức im bặt, lầm bầm chửi thề rồi ném viên tinh thể màu tím đen vào lò hạt nhân của tàu.
"Oanh!"
Chiếc phi chu bùng phát một luồng ánh sáng chói mắt, không gian xung quanh trực tiếp bị xé rách thành một cái hang lớn. Con tàu lao thẳng vào trong, biến mất hoàn toàn khỏi dòng chảy không gian thông thường.
Phía trước họ, hơi thở của Bắc Hải đã bắt đầu lộ ra. Đó là một vùng biển không có nước, chỉ có những tàn tích của các thế giới đã sụp đổ, những hòn đảo trôi nổi và các cơn lốc xoáy năng lượng khổng lồ. Nơi đây là điểm giao nhau giữa cái sống và cái chết, giữa thực tại và hư vô.
Diệp Hư Không nhìn vào bóng tối vô tận phía trước, tay phải khẽ cử động như đang nắm lấy một thanh kiếm vô hình.
"Bắc Hải… Nơi ta đã chôn giấu thanh Hư Vô Kiếm năm xưa. Lũ kiến cỏ đang canh giữ nơi đó, chuẩn bị run rẩy đi."
Hắn lại nhắm mắt lại. Lần này, hắn không tìm kiếm mảnh vỡ thời gian nữa. Hắn đang tiến vào trạng thái đỉnh cao của ý niệm. Mọi chuẩn bị ở Hạ Giới này chỉ là để phục vụ cho giây phút này. Khi hắn bước chân vào Bắc Hải, cũng là lúc danh hiệu Hư Vô Thần Đế sẽ một lần nữa chấn động cả Cửu Tiêu.
Lạc Thần Hi đứng bên cạnh, nhìn sườn mặt cương nghị của hắn dưới ánh sáng lập lòe của tinh không, lòng thầm nghĩ: Thế giới này, rốt cuộc sẽ vì người đàn ông này mà thay đổi đến mức nào?
Nàng không biết, và có lẽ chính Diệp Hư Không cũng không quan tâm. Điều duy nhất hắn quan tâm chính là ý niệm cuối cùng trong lòng mình: Công lý của hư vô chính là sự biến mất của cái ác.
Và Cổ Thiên Thánh, chính là mục tiêu đầu tiên cần phải bị "nhất niệm diệt sạch".
Con tàu tiếp tục lao đi, xé tan mọi rào cản, tiến về phía trận chiến thay đổi vận mệnh của cả vũ trụ. Sương mù Bắc Hải bắt đầu bao phủ lấy họ, lạnh lẽo và đầy rẫy tử vong, nhưng với Diệp Hư Không, đó chính là cảm giác trở về nhà.
"Nhất niệm… khởi."
Một tiếng thì thầm cuối chương, cả không gian dường như phủ phục dưới chân hắn. Vở kịch lớn, bây giờ mới thật sự khai màn.