Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 2: Con cá chép đầu tiên và phần thưởng kinh người**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 14:56:43 | Lượt xem: 3

Ánh bình minh yếu ớt len qua những tán thông già, rắc những vệt nắng nhạt nhòa lên mặt hồ Trường Sinh. Sương mù mỏng manh như dải lụa quẩn quanh chân núi, mang theo cái se lạnh của sương sớm thấm vào da thịt.

Diệp Mặc vươn vai một cái thật dài, nghe tiếng xương cốt kêu "rắc rắc" đầy sảng khoái. Hắn ngồi dậy từ phiến đá nhẵn thín, phủi phủi những hạt sương đọng trên vạt áo sờn cũ của đệ tử ngoại môn. Khác với vẻ vội vã, hối hả của hàng vạn đệ tử Thanh Vân Môn đang liều mạng thổ nạp để tranh giành tia tử khí đông lai lúc sáng sớm, Diệp Mặc chậm rãi nhặt chiếc gáo gỗ bên cạnh, múc một gáo nước hồ rửa mặt.

"Nước hôm nay… có vẻ ngọt hơn hôm qua một chút."

Diệp Mặc lẩm bẩm, ánh mắt quét về phía mặt hồ tĩnh lặng. Dưới tác dụng của "Thần Nhãn Thiên Cơ" mà hệ thống ban tặng vào đêm qua, tầm nhìn của hắn không còn bị giới hạn bởi mặt nước đục mờ. Trong mắt hắn, hồ Trường Sinh lúc này không còn là một tử hồ bỏ hoang, mà là một mạng lưới những dòng chảy linh khí mỏng manh nhưng vô cùng dẻo dai đang đan xen vào nhau.

Ngón tay Diệp Mặc khẽ chạm vào túi chứa đồ của hệ thống. Một nhúm "Linh Cám Sơ Cấp" hiện ra trong lòng bàn tay. Loại cám này trông chẳng khác gì cám gạo thông thường, nhưng nếu nhìn kỹ, mỗi hạt cám đều ẩn chứa một tia sáng màu bạc li ti, tỏa ra một mùi hương thanh khiết của cỏ cây vạn vật.

"Tiểu Ngư, tới đây."

Hắn khẽ búng tay một cái lên mặt nước.

"Oàm!"

Một tiếng quẫy nước lanh lảnh vang lên. Từ dưới tầng rêu xanh biếc, một bóng vàng rực rỡ như tia nắng đầu ngày lao vút lên. Đó là con cá chép mà hắn đã cứu tối qua. Chỉ sau một đêm, vẻ lờ đờ, kiệt quệ của nó đã hoàn toàn biến mất. Vảy của nó giờ đây không còn màu vàng sẫm xám xịt mà chuyển sang màu kim loại sáng bóng, mỗi cái vảy đều đều đặn như những miếng giáp tinh xảo nhất của thợ rèn thần thánh.

Tiểu Ngư không ăn ngay, nó bơi vòng quanh ngón tay của Diệp Mặc, cái đuôi lụa mềm mại thỉnh thoảng khẽ chạm vào lòng bàn tay hắn như đang nũng nịu.

"Ăn đi, đừng có nịnh hót nữa. Ngươi càng mạnh, ta mới càng có chỗ dựa chứ." Diệp Mặc cười khẽ, rắc nhúm cám xuống.

Tiểu Ngư lập tức đớp lấy những hạt linh cám. Mỗi lần nó nuốt vào một hạt, thân hình nó lại khẽ run lên, một vòng tròn ánh sáng mờ ảo từ người nó tỏa ra, lan rộng khắp mặt hồ.

[Đinh! Thú nuôi "Tiểu Ngư" (Cá chép linh hóa) cảm thụ được đạo vận, độ trưởng thành tăng vọt!]
[Tiến độ nuôi dưỡng: 100%.]
[Chúc mừng ký chủ hoàn thành lần nuôi dưỡng đầu tiên trong đời. Kích hoạt phần thưởng tân thủ cấp "Đại Đạo Chí Giản".]

Thanh âm của hệ thống vang lên trong đầu Diệp Mặc, không còn là sự cơ giới khô khan mà mang theo một loại âm vang cổ xưa, trầm hùng như tiếng chuông đại hồng chung.

[Phần thưởng: Mười năm tu vi thuần khiết nhất!]
[Phần thưởng phụ: Thần thông giấu kín "Tức Khí Thuật" (Có thể che giấu tu vi trước mọi kẻ dưới cảnh giới Đại Thừa).]
[Ký chủ có muốn tiếp nhận ngay không?]

Diệp Mặc hít một hơi thật sâu. Mười năm tu vi! Ở một tông môn hạng ba như Thanh Vân Môn, mười năm khổ tu đối với một đệ tử có tư chất bình thường có khi còn chẳng đột phá nổi một tầng cảnh giới. Nhưng hệ thống nói là "thuần khiết nhất", nghĩa là không có chút tạp chất nào, không cần tôi luyện, không cần đột phá tâm ma.

"Tiếp nhận."

Oanh!

Một luồng nhiệt lượng khủng bố từ luân xa bỗng nhiên nổ tung, tựa như một con rồng lửa đang ngủ say bỗng nhiên thức giấc. Diệp Mặc cảm thấy toàn bộ kinh mạch trong cơ thể mình như bị một dòng trường hà cuồn cuộn đổ vào. Cảm giác trướng đau ban đầu nhanh chóng bị sự khoan khoái tột độ thay thế.

Luyện Khí tầng ba…
Luyện Khí tầng bốn…
Luyện Khí tầng năm…

Tốc độ thăng tiến nhanh đến mức nếu có vị trưởng lão nào ở đây chắc chắn sẽ phải rớt cằm vì kinh hãi. Nhưng đáng sợ hơn là, xung quanh Diệp Mặc không hề có một chút dao động linh khí ngoại lai nào. Tất cả tu vi này dường như từ hư không hiện ra, dung nhập hoàn mỹ vào xương tủy hắn.

Đỉnh phong Luyện Khí tầng sáu!

Đến khi dòng chảy linh lực lắng xuống, Diệp Mặc cảm thấy tai mình thính hơn, mắt sáng hơn, ngay cả tiếng sâu bọ bò dưới lớp đất cách đó trăm mét hắn cũng nghe rõ mồn một. Hắn khẽ nắm tay, một lực lượng bộc phát khiến không khí xung quanh nắm đấm nổ ra những tiếng "bộp bộp" trầm đục.

Mười năm tu vi, đối với hệ thống chỉ là một cái búng tay, nhưng đối với hắn, nó đã san bằng khoảng cách giữa "kẻ bỏ đi" và "tinh anh ngoại môn".

Đúng lúc này, từ phía con đường mòn dẫn lên đỉnh núi, một giọng nói chanh chua, mang theo sự ngạo mạn cố hữu phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng của hậu sơn:

"Diệp Mặc! Ngươi cái đồ lười biếng, giờ này mà vẫn còn ngồi ngẩn người ra đó à? Thật là làm xấu mặt Thanh Vân Môn chúng ta!"

Diệp Mặc không cần quay đầu lại cũng biết là ai. Hắn nhàn nhạt thu hồi tu vi vào sâu trong đan điền. Dưới tác dụng của "Tức Khí Thuật", khí tức của hắn trong mắt người ngoài lập tức trở lại trạng thái Luyện Khí tầng ba yếu ớt, thậm chí còn có vẻ hơi hư ảo hơn trước.

Kẻ đi tới là Triệu Hỏa, một chấp sự ngoại môn phụ trách việc hậu cần. Gã mặc một bộ trường bào màu hỏa hồng hơi chật, khiến cái bụng phệ của gã nhô ra trông rất lố bịch. Theo sau gã là hai đệ tử nịnh hót, vẻ mặt cả đám đều khinh khỉnh khi nhìn về phía hồ Trường Sinh.

"Chấp sự Triệu đến hồ cá hẻo lánh này làm gì?" Diệp Mặc đứng dậy, phủi bụi, giọng điệu hờ hững.

Triệu Hỏa hừ lạnh một tiếng, bước tới bên bờ hồ, nhìn mặt nước trong vắt một cách lạ kỳ rồi lại nhếch mép: "Ta tới để thông báo cho ngươi. Chỗ này từ ngày mai không còn thuộc về ngươi trông coi nữa. Trưởng lão Nội môn vừa mới ban lệnh, muốn cải tạo hồ Trường Sinh thành ao nuôi Linh Bào Ngư để cống nộp cho Cửu Tiêu Thánh Địa. Loại phế vật như ngươi, làm hỏng việc của tông môn thì có mười cái đầu cũng không đủ đền!"

Diệp Mặc nheo mắt. Hồ Trường Sinh từ lâu đã bị bỏ hoang, tại sao đột nhiên lại muốn cải tạo? Hắn nhìn vào đôi mắt đảo liên tục của Triệu Hỏa, lập tức hiểu ra. Chắc chắn gã này thấy hồ bỗng nhiên trong lại, nghĩ rằng nơi đây phục hồi linh mạch nên muốn chiếm lấy để lập công.

"Đây là hồ tổ tông giao phó cho ta coi giữ, có giấy trắng mực đen của chưởng môn đời trước." Diệp Mặc bình thản đáp.

"Chưởng môn đời trước? Lão già đó sắp xuống lỗ rồi, nói cái gì còn tác dụng nữa?" Triệu Hỏa cười lạnh, vung tay về phía hồ cá. "Đám cá chép hoang này, ném hết đi cho ta! Để chúng chiếm chỗ của Linh Bào Ngư là một sự lãng phí linh khí!"

Nói xong, Triệu Hỏa vận linh lực vào bàn tay, một luồng hỏa diễm mờ ảo hiện ra. Gã định ném một đạo hỏa cầu xuống mặt hồ để "dọn dẹp" sạch sẽ.

Diệp Mặc ánh mắt hơi lạnh lùng. Hắn không sợ Triệu Hỏa, gã này chỉ mới Luyện Khí tầng bảy, so với đỉnh phong tầng sáu của hắn lúc này thì cao hơn thật, nhưng với căn cơ được hệ thống ban tặng, Diệp Mặc có thừa cách để giết gã trong một chiêu.

Tuy nhiên, hắn không cần phải tự tay làm việc đó.

Ngay khi ngọn hỏa cầu của Triệu Hỏa chuẩn bị rời tay, con cá chép vàng – Tiểu Ngư – đang bơi lội dưới mặt nước bỗng nhiên nhảy vọt lên.

Một cú quẫy đuôi đơn giản.

Bõm!

Một giọt nước hồ bắn thẳng vào ngọn lửa trên tay Triệu Hỏa. Điều kỳ quái là, giọt nước nhỏ bé ấy khi chạm vào lửa không hề bốc hơi, mà ngược lại, nó như mang theo sức nặng của một ngọn núi lớn, dập tắt hỏa diễm trong nháy mắt và đập thẳng vào ngực Triệu Hỏa.

"A!"

Triệu Hỏa thét lên một tiếng, thân hình mập mạp của gã bay ngược ra sau như một quả bóng bị đá, lăn lông lốc mười vòng trên thảm cỏ, mặt mũi dính đầy bùn đất và lá cây khô. Hai tên đệ tử đi cùng đứng hình, miệng há hốc không thốt nên lời.

"Cái… cái gì vừa xảy ra?" Triệu Hỏa lồm cồm bò dậy, ngực gã đau rát như bị búa tạ nện vào. Gã nhìn về phía mặt hồ, chỉ thấy những vòng sóng nhẹ xô vào bờ, con cá chép vàng đã biến mất không dấu vết.

Diệp Mặc giả vờ ngơ ngác, nhún vai nói: "Chấp sự Triệu, ta đã nói rồi, cá ở đây là cá tổ tông nuôi, có linh tính lắm. Ngài định phóng hỏa, chắc chúng nó không vui rồi."

"Ngươi… ngươi dám dùng yêu thuật?" Triệu Hỏa nghiến răng, nhưng nhìn vào đôi mắt tĩnh lặng như vực thẳm của Diệp Mặc, gã bỗng nhiên rùng mình. Có cái gì đó ở tên đệ tử nuôi cá này đã thay đổi. Sự điềm tĩnh ấy không giống của một kẻ phế vật, mà giống như một vị thần linh đang đứng từ trên cao nhìn xuống lũ kiến hôi.

Gã nhìn lại bộ ngực tím bầm của mình, trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi không tên. "Đi! Chúng ta đi báo cáo với chấp sự Điện! Hồ này chắc chắn có quái vật!"

Nhìn bóng dáng Triệu Hỏa chạy trối chết, Diệp Mặc thở dài một tiếng, ngồi xuống cầm lại cần câu.

"Cái thế giới này, ngay cả muốn yên tĩnh nuôi cá cũng khó khăn vậy sao?"

Hắn cúi đầu nhìn xuống mặt hồ. Tiểu Ngư bơi lên, đầu tựa vào đầu cần câu của hắn. Trong khoảnh khắc đó, Diệp Mặc thấy trên trán con cá chép bỗng hiện ra một dấu ấn hình rồng mờ ảo, rồi vụt tắt.

[Đinh! Thú nuôi đã bước vào giai đoạn "Ngư Hóa Giao". Chúc mừng ký chủ nhận được kỹ năng bị động: Linh Ngư Hộ Thể (Trong phạm vi hồ cá, mọi công kích dưới cảnh giới Nguyên Anh đều không thể tổn thương ký chủ).]

Diệp Mặc sững sờ, rồi khóe môi hắn khẽ cong lên thành một nụ cười khổ. Hắn chỉ muốn nuôi cá thôi mà, cứ cái đà này, không chừng chẳng mấy chốc cái ao cá bỏ hoang này sẽ trở thành cấm địa đáng sợ nhất toàn lục địa mất.

Gió núi vẫn thổi, Diệp Mặc lại bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần. Một người, một cần, một con cá nhỏ, cứ thế hòa vào bức tranh sơn thủy tĩnh lặng của hậu sơn Thanh Vân Tông.

Hắn biết, sóng gió của thế giới bên ngoài sẽ sớm tìm đến đây thôi. Nhưng có sao đâu? Trong tay hắn có cần câu, trong ao có rồng ẩn, kẻ nào dám đến quấy rầy giấc ngủ trưa của hắn, kẻ đó hẳn phải chuẩn bị tâm lý để bị… "câu".

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8