Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 12: Cần câu trúc gãy, trấn áp thiên tài**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 15:03:36 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 12: CẦN CÂU TRÚC GÃY, TRẤN ÁP THIÊN TÀI**

Nắng chiều nhuộm vàng mặt hồ Trường Sinh, biến những gợn sóng lăn tăn thành những vảy vàng lấp lánh. Không gian tĩnh mịch đến mức có thể nghe thấy tiếng một chiếc lá khô chạm mặt nước, hoặc tiếng ngáy khò khò đều đặn phát ra từ dưới vành nón lá sờn cũ của Diệp Mặc.

Hắn nằm trên chiếc ghế mây, chân vắt vẻo, cần câu trúc gác hờ trên đầu gối. Ở phía bên kia hồ, Linh Nhi đang ngồi xổm trên một tảng đá, tay cầm một nắm vụn bánh, thỉnh thoảng lại ném xuống cho mấy con cá nhỏ đang tranh nhau đớp mồi.

“Chủ nhân, chủ nhân, có người đang bay tới kìa!”

Linh Nhi đột nhiên đứng phắt dậy, đôi mắt to tròn long lanh nhìn về phía chân trời xa xăm. Nàng vốn là Cẩm Lý hóa hình, linh giác nhạy bén hơn người thường gấp trăm lần. Nàng cảm nhận được một luồng khí tức nóng nảy, kiêu ngạo đang xé toạc tầng mây mà lao tới.

Diệp Mặc chỉ khẽ ậm ừ một tiếng trong cổ họng, tay kéo nón xuống thấp hơn chút nữa, giọng uể oải:

“Kệ người ta đi, Linh Nhi. Chắc lại là mấy vị đệ tử nội môn đi ngang qua thôi. Đừng làm kinh động đến mấy con cá dưới hồ, chúng nó nhạy cảm lắm.”

Nhưng lần này, luồng khí tức kia không hề có ý định đi ngang qua.

“Vù —!”

Một tiếng rít gió chói tai vang lên. Một dải hào quang màu tím sậm như lôi điện rạch đôi bầu trời, sau đó đột ngột dừng lại ngay phía trên hồ Trường Sinh. Áp lực từ trên cao đè xuống khiến mặt hồ vốn đang yên ả bỗng nhiên bị ép lõm xuống một vòng tròn lớn, sóng đánh vào bờ đá tung bọt trắng xóa.

“Nơi này là hậu sơn Thanh Vân Môn? Hồ Trường Sinh trong truyền thuyết chỉ có thế này sao?”

Một giọng nói cao ngạo, tràn đầy sự khinh miệt vang lên. Hào quang tan đi, lộ ra một thanh niên mặc gấm vóc sang trọng, lưng đeo trường kiếm, chân đạp một cái bàn tính bằng đồng lấp lánh lôi quang. Hắn chính là Lâm Thiên Hành, đệ tử nòng cốt của Lôi Vân Các — một tông môn hạng hai đang có ý định thâu tóm Thanh Vân Môn.

Lâm Thiên Hành nhìn xuống phía dưới, ánh mắt dừng lại ở người thanh niên đang nằm ngủ bên hồ. Hắn khẽ nhíu mày, cảm thấy khí tức trên người Diệp Mặc chẳng khác gì một phàm nhân không có nửa điểm tu vi.

“Này, kẻ nuôi cá kia!” Lâm Thiên Hành quát lớn, âm thanh kèm theo linh lực chấn động khiến lá cây rụng lả tả. “Gần đây trong môn của ta có một con Linh Thú Lôi Điểu đi lạc, ta cảm nhận được khí tức của nó biến mất quanh khu vực này. Ngươi có thấy vật gì lạ bay ngang qua đây không?”

Diệp Mặc lúc này mới từ từ ngồi dậy, ngáp dài một cái, tay đưa lên dụi mắt. Hắn nhìn lên gã thiên tài đang đứng lơ lửng trên không trung kia với vẻ mặt tràn đầy sự bất mãn vì bị đánh thức.

“Không thấy. Mà có thấy tôi cũng chẳng biết nó là con chim hay con gà. Huynh đài, huynh bay cao quá rồi, xuống đất mà nói chuyện, cổ tôi mỏi lắm.”

Lâm Thiên Hành sững người, sau đó sắc mặt tối sầm lại. Tại vùng này, bất kỳ ai thấy đệ tử Lôi Vân Các cũng phải cung kính cúi chào, vậy mà tên đệ tử ngoại môn trông hồ này lại dám ăn nói với hắn bằng giọng điệu đó?

Đúng lúc này, Liễu Nhất Phi từ phía rừng trúc bên cạnh bước ra. Nàng hôm nay diện bộ võ phục trắng tinh khôi, khí chất lạnh lùng nhưng thanh cao. Vừa thấy Lâm Thiên Hành, đôi chân mày liễu của nàng khẽ nhíu lại.

“Lâm Thiên Hành? Đây là khu vực cấm địa của Thanh Vân Môn chúng ta, đệ tử ngoại phái không được phép xâm phạm. Ngươi tìm chim chóc gì thì đi chỗ khác mà tìm.”

Lâm Thiên Hành nhìn thấy Liễu Nhất Phi, đôi mắt vốn đang tức giận chợt lóe lên tia thèm khát và đố kỵ. Hắn cười nhạt:

“Liễu đại sư tỷ, bớt giận. Ta nghe nói vết thương kinh mạch của tỷ đã khỏi, thậm chí còn đột phá cảnh giới, nên đặc biệt tới đây thăm hỏi. Nhưng nhìn xem cái nơi tỷ thường lui tới này, chẳng phải chỉ toàn là sỏi đá và một tên phế vật nuôi cá thôi sao?”

Hắn liếc nhìn về phía Diệp Mặc, rồi bất chợt ánh mắt dừng lại ở Linh Nhi đang đứng cạnh hồ. Đôi mắt gã lập tức trợn trừng, sự kinh ngạc lộ rõ:

“Kia là… Linh Lung Chi Thể? Không, khí tức này thanh khiết hơn nhiều… Chẳng lẽ là tinh hoa do hồ nước này kết tinh thành linh? Thật là một bảo vật sống!”

Lâm Thiên Hành liếm môi, lòng tham trỗi dậy. Hắn không cần biết Linh Nhi là ai, chỉ thấy nàng tỏa ra linh vận nồng đậm như một viên đan dược nghìn năm.

“Nếu đã không tìm thấy Lôi Điểu, thì đem tiểu cô nương này về bù đắp cũng được!”

Dứt lời, Lâm Thiên Hành vung tay, chiếc bàn tính dưới chân bay ra, biến lớn thành một tấm lưới bằng lôi điện màu tím khổng lồ, bao phủ cả một vùng không gian quanh Linh Nhi.

“To gan!” Liễu Nhất Phi quát lớn, định rút kiếm can thiệp nhưng áp lực từ Lôi Vân Bàn Tính của đối phương quá mạnh, nó là một món Linh bảo cấp trung, chuyên dùng để trấn áp những kẻ cùng cấp. Nàng dù vừa đột phá nhưng cũng cảm thấy hít thở không thông.

“Chủ nhân… hức… hắn nhìn Linh Nhi đáng sợ quá!” Linh Nhi sợ hãi trốn sau lưng Diệp Mặc, túm lấy vạt áo hắn.

Diệp Mặc lúc này rốt cuộc cũng mất hết kiên nhẫn. Hắn nhìn cái lưới điện đang rơi xuống, rồi nhìn con cá chép đỏ vừa định đớp mồi lại vì kinh sợ mà lặn mất tăm xuống đáy hồ.

Đó là con cá hắn đã dày công “dụ dỗ” suốt cả buổi sáng.

“Mồi thì mất, cá thì chạy, bây giờ lại còn đòi bắt người nuôi cá của ta?”

Diệp Mặc thở dài một tiếng, tay phải chậm rãi cầm lấy cần câu trúc gác bên cạnh. Cây cần câu này nhìn qua chẳng có gì đặc biệt, tre đã ngả màu vàng úa, thậm chí ở phần thân giữa còn có một vết nứt nhỏ, được quấn sơ sài bằng mấy vòng chỉ câu cũ.

“Này huynh đài, phá hỏng giấc ngủ của ta đã đành, giờ còn làm hỏng cả buổi câu cá của ta. Ta nghĩ huynh nên về nhà mà luyện tập lại cách cư xử đi.”

Nói xong, Diệp Mặc chỉ đơn giản là cầm cần câu, hướng về phía cái lưới điện trên không trung mà vung nhẹ một cái.

Một cái vung cần hết sức bình thường, không có linh lực dao động cuồn cuộn, không có kiếm khí kinh thiên động địa. Nó giống như một lão già đang hất bỏ bụi bẩn trên áo mình vậy.

Nhưng ngay khi đầu cần câu chạm vào hư không, không gian xung quanh hồ Trường Sinh đột nhiên tĩnh lặng đến lạ kỳ.

“Răng rắc!”

Tiếng đổ vỡ vang lên từ tận sâu trong tâm linh mỗi người.

Cái gọi là Lôi Vân Bàn Tính, món Linh bảo cấp trung tự hào của Lâm Thiên Hành, khi chạm vào sợi dây câu vô hình của Diệp Mặc, đột nhiên giống như một khối đậu hũ chạm vào lưỡi đao sắt. Lôi điện màu tím lập tức tan rã, chiếc bàn tính bằng đồng nổ tung thành trăm mảnh nhỏ, rơi xuống hồ như những cơn mưa đồng nát.

“Cái… cái gì?” Lâm Thiên Hành trợn ngược mắt, tim suýt chút nữa thì ngừng đập. Phản phệ từ linh bảo bị phá hủy khiến hắn hộc ra một ngụm máu lớn, cơ thể lảo đảo trên không trung.

Nhưng chưa dừng lại ở đó. Cái vung cần của Diệp Mặc sau khi phá vỡ linh bảo, dường như vẫn còn “dư lực”. Một đạo đạo vận vô hình mang theo sự trầm tích của nghìn năm, sự bình thản của trời cao đất dày, thuận theo chiều gió đập thẳng vào ngực Lâm Thiên Hành.

“Ầm —!”

Vị thiên tài của Lôi Vân Các thậm chí không kịp kêu lên một tiếng, toàn thân như bị một ngọn núi lớn đâm sầm vào, văng ngược ra phía sau hơn mười dặm, bay qua hai ngọn núi rồi mới biến mất tăm hơi trong đám mây mù, để lại một vệt khói dài trên bầu trời.

“Tạch.”

Một tiếng động khô khốc vang lên. Diệp Mặc nhìn xuống cái cần câu trong tay, mặt mày mếu máo:

“Tiêu rồi… Cần câu gãy thật rồi.”

Nơi vết nứt cũ trên thân tre giờ đã chính thức lìa ra làm đôi. Sợi chỉ câu lòng thòng dưới đất.

Liễu Nhất Phi đứng ngây người tại chỗ, thanh trường kiếm trong tay nàng suýt chút nữa rơi xuống đất. Nàng chớp chớp mắt, nhìn về phía chân trời nơi Lâm Thiên Hành vừa bay mất, rồi lại nhìn về phía tên đệ tử ngoại môn đang ngồi than thở vì một cây cần tre cũ.

Mạnh như Lâm Thiên Hành, nửa bước Trúc Cơ, vậy mà chỉ một cái vung cần… bay màu?

Nàng không cảm thấy một chút sát ý nào từ Diệp Mặc, cũng không cảm nhận được tu vi khủng bố gì. Nhưng khoảnh khắc đó, nàng rõ ràng thấy trời đất dường như đều nhường đường cho cây cần câu gãy kia.

“Diệp… Diệp sư đệ?” Liễu Nhất Phi lắp bắp, giọng nói không còn chút lạnh lùng nào mà tràn đầy sự kinh nghi. “Ngươi vừa làm gì vậy?”

Diệp Mặc nhấc cây cần gãy lên, xót xa nói: “Tỷ xem, đều tại gã điên lúc nãy. Ta đã nói là cây cần này yếu lắm rồi mà cứ thích bày trò lôi điện. Giờ thì hay rồi, chiều nay lấy gì mà câu đây?”

Hắn quay sang nhìn Linh Nhi, vẻ mặt tội nghiệp: “Linh Nhi, chuẩn bị cho ta ít nhựa cây, xem có gắn lại được không.”

Linh Nhi che miệng cười khúc khích: “Chủ nhân, để em giúp anh! Mà người kia bay đi đâu mất rồi ạ? Bay xa như thế chắc là vui lắm nhỉ?”

Diệp Mặc bĩu môi: “Bay về chỗ cần về thôi. Mong là gã không rơi xuống cái ao nào đó, nếu không lại làm bẩn nước của người ta.”

Lúc này, sâu trong hồ Trường Sinh, một con cá trê đen khổng lồ vốn đang nằm ngủ dưới lớp bùn sâu mười trượng chợt mở mắt. Nó cảm nhận được một luồng “Đạo vận” khủng khiếp vừa thoáng qua, vội vàng rụt đầu sâu hơn nữa, toàn thân run rẩy vì sợ hãi. Nó biết, ông chủ của cái ao này… lại vừa mới cáu kỉnh rồi.

Liễu Nhất Phi nhìn Diệp Mặc đang cặm cụi sửa cần câu, trong đầu nàng hiện lên hàng vạn suy nghĩ. Những lần trước nàng còn bán tín bán nghi, nhưng lần này, nàng chắc chắn 100%.

Tên đệ tử nuôi cá này, tuyệt đối là một lão quái vật tuyệt thế đang chơi trò hồng trần hóa thân!

Dùng một cây tre gãy để trấn áp thiên tài và phá hủy linh bảo, đây là cảnh giới gì? Luyện Hư? Hợp Đạo? Hay là… hơn thế nữa?

“Sư… Sư tiền bối…” Nàng bất giác đổi cách xưng hô, giọng đầy tôn kính.

“Ấy ấy!” Diệp Mặc vội vàng xua tay, chặn lời nàng. “Đại sư tỷ, tỷ đừng gọi thế. Ta là đệ tử ngoại môn của tỷ cơ mà. Huống hồ, tỷ gọi ta là tiền bối, nghe già chết đi được. Ta vẫn còn trẻ lắm, nhìn mặt ta đây này, vẫn còn láng mịn lắm nhé.”

Liễu Nhất Phi dở khóc dở cười. Vị tiền bối này tính tình quả thực là… khó lường. Có lẽ cao nhân đều như vậy, thích đóng vai những người bình thường để trải nghiệm cuộc sống chăng?

“Vâng… Diệp sư đệ.” Nàng đổi lại tên gọi, nhưng ánh mắt nhìn hắn đã hoàn toàn thay đổi. Nàng chợt nhận ra, bí mật của Thanh Vân Môn không nằm ở mật thất của tổ tiên, mà nằm chính ở cái hồ cá hẻo lánh này.

“Mà này,” Diệp Mặc đột nhiên ngẩng lên, mắt sáng lên một cái. “Cái bàn tính nổ tung lúc nãy, ta thấy mấy mảnh đồng rơi xuống hồ có vẻ khá là sáng. Chắc là đồng thật đấy, Linh Nhi, lát nữa lặn xuống vớt lên cho ta, chúng ta đem bán cũng được vài đồng bạc để mua thêm mồi câu tốt hơn.”

Liễu Nhất Phi lảo đảo, suýt ngã.

Mảnh vụn của một món Linh bảo cấp trung… đem đi bán đồng nát?

Thiên hạ này, có lẽ chỉ có một mình hắn mới nghĩ ra được điều đó.

Trong khi đó, ở một ngọn núi cách Thanh Vân Môn hơn mười dặm, một cái hố sâu hình người in thẳng vào vách đá cứng rắn. Lâm Thiên Hành nằm bên trong, toàn thân xương cốt gãy vụn quá nửa, ý thức mông lung. Hắn không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Hắn chỉ nhớ mình thấy một cây tre vàng vàng bay tới, sau đó cả thế giới đều tối sầm lại.

Trước khi hoàn toàn ngất đi, trong đầu hắn chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất:

“Tại sao… tại sao một tên nuôi cá lại có sức mạnh như vậy? Chắc chắn… chắc chắn là hắn đã dùng tà thuật!”

Nếu Lâm Thiên Hành biết rằng Diệp Mặc chỉ tiếc cái cần câu chứ chẳng thèm liếc hắn một cái, chắc gã sẽ tức đến mức hộc máu mà chết ngay tại chỗ.

Nắng đã tắt hẳn sau đỉnh núi xa xa.

Bên hồ Trường Sinh, Diệp Mặc rốt cuộc cũng đã gắn xong cây cần bằng nhựa cây và một ít dây buộc. Hắn hài lòng gật gật đầu, sau đó lại vắt chân lên ghế, đội nón lá lên đầu.

“Được rồi, thế giới bình yên rồi. Ngủ tiếp thôi.”

Tiếng ngáy khò khò lại vang lên. Liễu Nhất Phi nhìn bóng dáng ấy, trong lòng chợt cảm thấy bình yên đến lạ kỳ. Ở bên cạnh một người mạnh đến mức vô lý như vậy, hóa ra lại có thể an tâm đến thế.

Thanh Vân Môn có hắn, e rằng muốn diệt vong cũng là chuyện khó nhất thiên gian này.

Gió đêm thổi qua rừng trúc, lao xao như tiếng cười của lũ cá dưới mặt hồ. Dưới ánh trăng mờ ảo, cây cần câu trúc vừa mới sửa xong bỗng nhiên lóe lên một tia đạo vận cổ xưa, sau đó nhanh chóng ẩn vào bên trong lớp vỏ tre vàng úa, trở nên tầm thường hơn bao giờ hết.

Chẳng ai biết rằng, cây cần câu “đồng nát” ấy, vừa mới viết lại định mệnh cho cả vùng đất này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8