Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 37: Trận pháp bảo vệ ao cá hay là diệt thế trận?**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 15:28:31 | Lượt xem: 3

Tiếng gió rít qua những kẽ lá trên đỉnh hậu sơn Thanh Vân Môn nghe như tiếng rên rỉ của một con thú cổ xưa bị giam cầm. Thế nhưng, trong bầu không khí ngột ngạt mà quân đoàn của Huyết Sát Ma Quân mang lại từ phía chân trời, hồ Trường Sinh vẫn yên ả đến lạ kỳ. Mặt nước phẳng lặng như gương, chỉ thỉnh thoảng có vài vòng sóng gợn lăn tăn khi những con linh ngư ngoi lên đớp lấy chút sương mù sớm mai.

Diệp Mặc chống tay lên cằm, ngồi trên một tảng đá rêu phong ven hồ. Hắn vừa kết thúc giấc ngủ trưa kéo dài ba canh giờ, mái tóc có chút rối bời, tà áo đệ tử ngoại môn vốn đã sờn cũ nay lại dính thêm vài phiến lá khô.

“Linh Nhi!” Diệp Mặc cất giọng lười biếng gọi.

Từ dưới mặt nước, một cái đầu nhỏ xinh xắn với đôi mắt to tròn, lấp lánh như chứa cả ánh sao nhô lên. Linh Nhi, con cá chép vàng hóa hình, đang ngậm một miếng ngọc thảo tươi rói trong miệng. Nàng nhảy phốc lên bờ, cơ thể nhỏ nhắn bọc trong bộ váy màu vàng kim nhạt hãy còn vương những hạt nước lấp lánh.

“Chủ nhân, ngài lại gọi con làm gì thế? Con đang bận thi thố tốc độ với lão Quy mà.” Linh Nhi chu mỏ, vẻ mặt đầy bất mãn.

Diệp Mặc chỉ tay về phía sườn núi phía Đông, nơi có vài luống thảo dược mà mấy vị trưởng lão ngoại môn dày công vun đắp. Lúc này, ở đó đang có một bóng đen lù lù, chậm chạp bò qua. Đó là một con rùa già với lớp mai sần sùi như đá núi, trên lưng mọc lởm chởm những mảng rêu trông như rừng rậm thu nhỏ.

Con rùa này chính là "Lão Quy" mà Linh Nhi vừa nhắc tới. Trong mắt Diệp Mặc, nó chỉ là một con rùa trường thọ hắn nhặt được ở khe suối mười năm trước. Nhưng nếu có đại năng Hóa Thần nào ở đây, họ sẽ kinh hoàng nhận ra đó là một con Trấn Hải Vô Cực Quy – sinh vật có thể dùng mai rùa gánh vác cả một đại lục.

“Nhìn kìa, lão Quy lại bò sang vườn linh dược của đám người Thanh Vân Tử rồi. Sáng nay Chưởng môn lão già đó lại đến đây than vãn, nói là mấy cây Nhân Sâm nghìn năm vừa nhú mầm đã bị cái gì đó gặm mất một nửa. Hắn nghi là do mấy con lợn rừng ở hậu sơn, nhưng ta biết thừa là do cái tên mập mạp nhà ngươi dẫn đầu.”

Diệp Mặc xoa xoa thái dương, vẻ mặt đầy sự phiền hà: “Cứ để chúng nó bò lung tung thế này, sớm muộn gì lão Chưởng môn cũng sẽ dựng hàng rào rồi đuổi chúng ta đi chỗ khác. Ta lại ghét nhất là phải chuyển nhà.”

Linh Nhi gãi đầu cười hì hì: “Thì tại rêu ở đó ngon hơn trong hồ mà chủ nhân.”

“Thôi được rồi.” Diệp Mặc đứng dậy, phủi bụi trên mông. “Để ta làm cái rào chắn quanh đây. Để mấy đứa nhỏ biết đường mà ở yên trong hồ, đừng có mà sang vườn nhà người khác gây chuyện nữa.”

Hắn liếc nhìn xung quanh, thấy một cành trúc khô héo nằm lăn lóc bên bụi cỏ. Diệp Mặc nhặt nó lên, cầm như cầm một cây bút lông đã hỏng cán, rồi thong thả bước quanh chu vi hồ Trường Sinh.

Lúc này, ở vị trí cách hậu sơn mười dặm, mây đen ùn ùn kéo đến. Huyết Sát Ma Quân – một đại ma đầu có tu vi Nguyên Anh kỳ đỉnh phong, người đứng đầu Huyết Ma Giáo – đang đứng trên một chiếc chiến thuyền xương trắng khổng lồ. Gương mặt lão xám ngoét, đôi mắt rực lên huyết quang nhìn về phía ngọn núi chính của Thanh Vân Tông.

“Hừ, một tông môn hạng ba mà cũng dám chống lại Huyết Ma Giáo ta? Quỷ Ảnh đã đi bao lâu rồi vẫn chưa có tin tức?” Huyết Sát Ma Quân trầm giọng hỏi, luồng sát khí tỏa ra khiến những tên thuộc hạ xung quanh phải quỳ sụp xuống vì run rẩy.

“Bẩm… bẩm giáo chủ, Quỷ Ảnh đại nhân đã mất liên lạc từ nửa canh giờ trước.” Một tên ma tu run cầm cập báo cáo.

Huyết Sát Ma Quân nhíu mày, lòng có chút bất an. Quỷ Ảnh giỏi về ám toán và độn thuật, dẫu là Nguyên Anh trung kỳ cũng khó lòng giữ chân được hắn. Lẽ nào Thanh Vân Tông thực sự có ẩn thế cao nhân?

“Kệ hắn, trực tiếp san bằng Thanh Vân Tông cho ta! Nhớ lấy, thứ quan trọng nhất là hồ nước ở hậu sơn kia. Bản giáo chủ cảm nhận được, khí vận của cả Thanh Minh Giới đang tập trung về phía đó!”

Quay lại hồ Trường Sinh.

Diệp Mặc bắt đầu vẽ.

Cành trúc trong tay hắn chạm xuống đất bùn mềm mại, để lại những đường nét cực kỳ đơn giản. Một đường thẳng, một vòng tròn, rồi lại vài nét nguệch ngoạc chồng chéo lên nhau. Hắn vẽ rất chậm, trông giống như một đứa trẻ đang vẽ bậy trên cát để giết thời gian.

Tuy nhiên, cứ mỗi khi đầu cành trúc dịch chuyển một tấc, quy luật của thiên địa lại âm thầm bị xới tung.

Dưới chân Diệp Mặc, những vệt bùn tầm thường kia đột nhiên bắt đầu tỏa ra một tầng thần vận mờ ảo. Khi hắn vẽ xong đường thứ nhất, linh khí trong vòng trăm dặm quanh Thanh Vân Tông đột nhiên đứng lại, như thể thời gian bị đóng băng.

Khi hắn vẽ đến vòng tròn thứ hai, dưới lòng đất, những mạch rồng của Thanh Minh Giới bắt đầu run rẩy, tất cả đều theo bản năng hướng về phía hồ Trường Sinh mà cúi đầu bái lạy.

Linh Nhi đứng một bên quan sát, ban đầu nàng vẫn còn cười đùa, nhưng dần dần, đôi đồng tử vàng kim của nàng co rút lại. Trong mắt nàng, mỗi nét vẽ của Diệp Mặc không phải là bùn đất, mà là những sợi tơ trời nối liền giữa quá khứ và tương lai, giữa sinh và tử. Nàng cảm thấy nếu mình tiến vào cái vòng tròn đó với sát niệm, e rằng ngay cả chân linh cũng sẽ bị nghiền thành hư vô.

“Chủ nhân… ngài đang vẽ cái gì thế?” Nàng lắp bắp hỏi.

Diệp Mặc lau mồ hôi trên trán, không ngẩng đầu lên: “Chuồng rùa chứ cái gì. Vẽ mấy nét cho chắc chắn, đỡ mất công sau này phải đi bắt rùa.”

Trong tâm thức của Diệp Mặc, âm thanh của hệ thống vang lên dồn dập, nhưng hắn đã sớm chọn chế độ “im lặng” vì thấy nó quá phiền phức.

[Đinh! Ký chủ thi triển 'Cấm Kỵ Phù Văn: Thiên Địa Gông Xiềng'.]
[Đinh! Ký chủ thi triển 'Đại Đạo Trận Pháp: Thái Sơ Hỗn Độn Trận'.]
[Đinh! Phù văn vượt quá cấp độ của thế giới này, hệ thống tự động tiến hành che giấu khí tức…]

Nếu có một vị Trận Pháp Đại Sư đẳng cấp Tiên nhân đứng ở đây, họ sẽ quỳ xuống mà khóc lóc. Bởi vì những nét vẽ "vô tình" của Diệp Mặc đang tạo thành một Diệt Thế Trận có thể chôn vùi cả một tinh hệ, nhưng lúc này nó lại bị hắn dùng để… nhốt rùa.

Cùng lúc đó, chiến thuyền của Huyết Ma Giáo đã bay đến ngay phía trên bầu trời Thanh Vân Tông.

Thanh Vân Tử cùng đám trưởng lão nội môn đứng trên quảng trường chính, mặt mày xám xịt như tro tàn. Họ nhìn hàng vạn ma quân trên bầu trời, nhìn Huyết Sát Ma Quân đang sừng sững như một ngọn núi máu, trong lòng đầy tuyệt vọng.

“Thanh Vân Tông ta hôm nay lẽ nào thực sự phải diệt môn?” Thanh Vân Tử run giọng hỏi.

“Diệt! Cho ta diệt!” Huyết Sát Ma Quân vung tay lên, một đạo huyết quang khổng lồ từ trên trời giáng xuống, nhắm thẳng vào đại điện tông môn.

Bùm!

Một tiếng nổ rung chuyển đất trời vang lên. Nhưng lạ thay, đại điện Thanh Vân Tông không hề sụp đổ. Đạo huyết quang kia khi bay tới lưng chừng núi thì đột nhiên bị một đạo gợn sóng trong suốt cản lại, sau đó nhẹ nhàng tan biến như bọt nước chạm vào đá.

Huyết Sát Ma Quân sững sờ: “Hộ tông trận pháp của Thanh Vân Tông mạnh đến mức này sao?”

Hắn không tin vào mắt mình, tiếp tục phát động tấn công dồn dập. Thế nhưng, dù hắn dùng hết toàn lực, ngay cả món thần binh “Huyết Ma Phủ” cũng được lôi ra chém điên cuồng, thì mọi công kích đều giống như ném đá xuống biển, không hề để lại chút vết tích nào.

Ở hậu sơn, Diệp Mặc đã vẽ đến nét cuối cùng. Hắn cầm cành trúc khẽ gõ nhẹ xuống tâm của vòng tròn, miệng lẩm bẩm: “Xong rồi, giờ thì đừng có hòng mà bò ra ngoài nhé.”

Một tiếng “Cạch” thanh thúy vang lên trong không gian.

Trong chớp mắt, một tầng hào quang mắt thường không thấy được bùng phát từ hồ Trường Sinh, quét thẳng ra ngoài.

Đúng lúc này, Huyết Sát Ma Quân ra lệnh cho toàn quân xông xuống: “Đám phế vật, xuống hết cho ta! Xông vào hậu sơn, cướp lấy hồ linh khí kia!”

Hàng nghìn ma tu như đám ruồi đen kịt bay xuống hướng về phía hậu sơn. Tuy nhiên, khi kẻ tiên phong đầu tiên chạm vào phạm vi “chuồng rùa” mà Diệp Mặc vừa vẽ, một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra.

Kẻ đó không kịp hét lên một tiếng, toàn bộ thân thể, linh hồn, và ngay cả binh khí của hắn, trong một giây đồng hồ bị phân rã thành những hạt bụi lấp lánh, rồi biến mất sạch sẽ. Những người theo sau không kịp dừng lại, cũng chung số phận.

Cứ như thể giữa không gian đó có một con quái vật vô hình cực lớn, ai đi vào vùng đất đó cũng đều bị “xóa sổ” khỏi sự tồn tại.

Huyết Sát Ma Quân nhìn thấy thuộc hạ của mình biến mất từng người một, khuôn mặt vốn hung ác bỗng chốc trở nên tái nhợt vì sợ hãi. Lão đứng phắt dậy trên chiến thuyền, hét lên kinh hãi: “Đây không phải trận pháp! Đây là… đây là Quy Tắc Đại Đạo!”

Trong thế giới tu tiên, trận pháp dùng linh khí, dùng phù văn. Nhưng "Quy tắc" là thứ mà ngay cả Tiên nhân cũng khó lòng chạm tới. Người đứng trong vòng tròn đó nói: “Ngươi phải chết”, thì cả thiên địa này không ai cứu được ngươi.

Huyết Sát Ma Quân nhìn về phía hồ nước nhỏ phía dưới sương mù. Lão thấy một thiếu niên đội nón lá, cầm cành trúc đang đứng gãi đầu, trông chẳng khác nào một gã nhà quê đi làm đồng về.

“Lẽ nào… kẻ đó chính là cao nhân?”

Lão lạnh toát sống lưng, mồ hôi hột chảy ròng ròng. Chỉ cần tiến thêm một bước nữa thôi, lão biết mình cũng sẽ tan biến giống như lũ đàn em tội nghiệp ngoài kia.

Nhưng Diệp Mặc nào có biết sự hiện diện của lão. Hắn nhìn vòng tròn của mình, rồi nhìn con rùa già đang bò lồm cồm ở vách núi gần đó.

Con rùa đột nhiên dừng lại, nhìn chằm chằm vào nét vẽ của Diệp Mặc trên mặt đất. Nó dường như cảm nhận được cái gì đó vô cùng đáng sợ, chiếc cổ nhăn nheo rụt sâu vào trong mai, sau đó nó quay ngoắt đầu lại, dùng một tốc độ không tưởng bò nhanh về phía hồ nước, không bao giờ dám nghĩ đến việc trốn nhà đi chơi nữa.

“Hê, hiệu quả ra phết nhỉ?” Diệp Mặc mỉm cười hài lòng.

Hắn ném cành trúc sang một bên, quay sang Linh Nhi đang đứng đực mặt ra đó: “Đừng có đứng đấy nữa, đi hái ít rau rừng đi. Trưa nay ăn canh cá, tối nay chúng ta ăn nấm nướng.”

“A… vâng, chủ nhân.” Linh Nhi lúc này mới sực tỉnh, vội vàng chạy đi hái rau. Nàng liếc nhìn bầu trời, thấy hàng vạn ma quân của Huyết Ma Giáo lúc này đang bất động như những bức tượng, ai nấy đều run cầm cập không dám nhích lấy một tấc, như thể bị đóng đinh giữa hư không.

Huyết Sát Ma Quân lúc này thực sự đã phát điên. Lão muốn tháo chạy, nhưng lão nhận ra, cái vòng tròn mà Diệp Mặc vẽ dường như có lực hút vô hình. Lão càng cố điều khiển chiến thuyền bay đi, cái thuyền lại càng dịch chuyển… lại gần trung tâm của vòng tròn.

“Đừng… đừng mà! Vị tiền bối kia, vãn bối vô ý mạo phạm, xin tha mạng!” Huyết Sát Ma Quân hét lên trong tuyệt vọng. Lão quỳ xuống mạn thuyền, dập đầu liên tục.

Giọng nói của lão vang vọng khắp Thanh Vân Tông, khiến Thanh Vân Tử và đám đệ tử bên dưới sững sờ không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Ma đầu khét tiếng nghìn năm, kẻ vừa đòi san bằng tông môn của họ, giờ đây đang quỳ lạy cái gì đó ở hậu sơn?

Diệp Mặc nghe thấy tiếng hét, khẽ nhíu mày. Hắn ngẩng đầu nhìn lên trời, chỉ thấy một đám đen kịt đang trôi lơ lửng, phát ra những âm thanh ồn ào.

“Hừ, rùa không bò ra được, thì mấy cái thứ bay bay này lại đến làm phiền.”

Hắn tiện tay nhặt một chiếc lá khô dưới chân, vo thành một cục nhỏ, rồi ném vu vơ về phía bầu trời như người ta ném đi một cục rác.

“Ồn ào quá, đi chỗ khác mà chơi.”

Viên lá khô ấy bay vút lên cao. Khi rời khỏi bàn tay của Diệp Mặc, nó bỗng chốc rực sáng như một mặt trời rực cháy, mang theo uy lực có thể bình định vạn dặm sơn hà.

Bùm! Một tiếng nổ không quá lớn, nhưng đủ để xóa tan mọi tầng mây trong bán kính nghìn dặm.

Khi ánh sáng tan đi, chiến thuyền xương trắng, vạn quân ma tu, và cả Huyết Sát Ma Quân – một vị cường giả Nguyên Anh – đều biến mất không dấu vết. Bầu trời xanh thẳm trở lại, ánh nắng ấm áp rơi xuống hồ Trường Sinh, yên bình như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Diệp Mặc chùi chùi tay vào áo: “Thế mới yên tĩnh chứ.”

Ở một góc xa, Liễu Nhất Phi nấp sau gốc cây cổ thụ chứng kiến toàn bộ sự việc. Nàng run rẩy, đôi chân mềm nhũn quỵ xuống đất.

“Vẽ bùn thành cấm địa, ném lá diệt Nguyên Anh… Diệp sư đệ… huynh rốt cuộc là thần thánh phương nào?”

Nàng lờ mờ nhớ lại lúc trước mình đã khinh thường hắn ra sao, rồi lại nghĩ đến bát canh cá của hắn. Hóa ra bấy lâu nay, nàng đang được một vị chân chính Đạo Tổ bảo bọc mà không hề hay biết.

Dưới hồ, lão Quy đã yên ổn nằm dưới đáy bùn, không dám ngóc đầu lên. Trên bờ, Linh Nhi vui vẻ mang rổ rau về.

Diệp Mặc lại thong thả ngồi xuống, cầm cần câu lên.

“Hôm nay cá có vẻ chậm cắn câu nhỉ.”

Hắn lẩm bẩm, không hề biết rằng ở bên ngoài Thanh Vân Tông, tin tức về một đạo hào quang xóa sổ hàng vạn ma quân đã khiến cả giới tu tiên của Thanh Minh Giới chấn động. Các đại tông môn đều cấp tốc họp hành, các vị lão quái ẩn thế đều thức tỉnh sau giấc ngủ nghìn năm, tất cả đều đang tự hỏi:

Kẻ nào đã ra tay?

Và ở trung tâm của cơn lốc đó, vị “Đạo Tổ” tương lai của họ đang cau mày vì… mồi câu hình như hơi bị nhão.

Đêm hôm đó, dưới ánh trăng thanh vắng, Diệp Mặc lại mơ màng ngủ bên hồ. Cái "chuồng rùa" của hắn tỏa ra ánh sáng tím mờ nhạt, lặng lẽ canh giữ lấy hồ Trường Sinh. Sau trận chiến thầm lặng này, danh tiếng của Thanh Vân Môn đột nhiên trở thành vùng đất cấm kỵ bí hiểm nhất thiên hạ.

Và Diệp Mặc, hắn chỉ cảm thấy: Cuộc sống nuôi cá này thực sự có chút an nhàn quá mức rồi.

[Kết thúc chương 37]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8