Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 43: Đấu giá hội linh dược, Ngư Ông ra tay**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 15:32:33 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 43: ĐẤU GIÁ HỘI LINH DƯỢC, NGƯ ÔNG RA TAY**

Đông Hải thành, tọa lạc bên bờ đại dương mênh mông, là nơi phồn hoa đô hội bậc nhất vùng biên thùy phía Đông Thanh Minh Giới. Gió biển mang theo vị mặn mòi và linh khí nồng đậm từ đại dương thổi vào, khiến cả tòa thành như được bao phủ trong một tầng sương mù mờ ảo.

Hôm nay, thành phố vốn đã nhộn nhịp lại càng thêm sục sôi bởi sự kiện nghìn năm có một: Cuộc đấu giá vạn bảo tại Vạn Cát Lâu – sàn đấu giá lớn nhất khu vực Đông Hải. Những cỗ xe kéo bằng lân thú quý hiếm, những phi thuyền linh thạch hoa lệ nối đuôi nhau đổ về quảng trường trung tâm.

Giữa đám đông quý tộc và những tu sĩ khí thế bức người ấy, có hai bóng dáng lạc quẻ đến mức nực cười.

Diệp Mặc đội chiếc nón lá sờn cũ, vai khoác túi vải thô, trên hông lẳng lặng treo một cái bình gốm xám xịt. Đi bên cạnh hắn là Linh Nhi, cô nàng đang bận rộn gặm một xâu kẹo hồ lô, đôi mắt tròn xoe nhìn láo liên khắp các sạp hàng ven đường.

"Chủ nhân, sao chúng ta phải vào chỗ sang trọng thế này? Cá Trê dọn bể chỉ đòi ăn thêm ít rau xanh thôi mà, ra chợ mua là được rồi." Linh Nhi vừa nhai vừa lúng búng nói.

Diệp Mặc vỗ nhẹ vào bình gốm, nơi con "Thôn Thiên Ngư" đang uể oải quẫy đuôi, bình thản đáp: "Cá Trê gần đây muốn thăng cấp nhục thân, nó chê rau chợ không đủ vị. Nghe bảo hôm nay Vạn Cát Lâu có 'Hải Lam Băng Tinh', thứ đó dùng để ướp cá thì tuyệt, mà cho nó ăn để hạ hỏa cũng tốt."

Nói xong, hắn thong thả bước lên bậc thềm bằng đá ngọc thạch của Vạn Cát Lâu.

"Đứng lại!"

Hai hộ vệ mặc giáp bạc, tu vi đạt tới Trúc Cơ kỳ, lạnh lùng vươn thương ngăn cản. Một kẻ khinh khỉnh nhìn bộ đồ sờn rách của Diệp Mặc, nhếch mép: "Đấu giá hội hôm nay chỉ tiếp đón những bậc tông sư hoặc người có thiếp mời cấp Thanh Đồng trở lên. Kẻ ăn mày và tiểu tỳ không được vào làm loạn khí tiết nơi này."

Diệp Mặc không giận, chỉ gãi gãi đầu: "Ta không có thiếp mời, nhưng ta có vật phẩm muốn gửi đấu giá, có được vào không?"

Kẻ hộ vệ định cười nhạo thì chợt cảm thấy một luồng áp lực vô hình từ chiếc bình gốm bên hông Diệp Mặc truyền ra, khiến hắn lạnh sống lưng, chữ "Cút" định thốt ra bỗng kẹt cứng trong cổ họng. Lúc này, một lão giả mặc trường bào xanh sẫm đi ra, là quản sự của lâu. Lão nhìn lướt qua Diệp Mặc, ánh mắt khựng lại trên cái bình gốm chưa đầy một nhịp thở, rồi cau mày nói: "Muốn gửi vật phẩm phải qua phòng giám định. Đi hướng kia!"

Bên trong Vạn Cát Lâu, không khí náo nhiệt đến mức có thể cảm nhận được hơi nóng của lòng tham. Diệp Mặc ngồi ở một góc tối trong sảnh giám định. Phía đối diện là Giám định sư trưởng của lâu – Tào đại sư, một vị lão giả có danh tiếng lẫy lừng về nhìn nhận bảo vật.

Tào đại sư nhìn Diệp Mặc đầy nghi ngại, rồi hờ hững nói: "Lấy ra đi, chúng ta không có nhiều thời gian. Nếu chỉ là mấy viên linh thạch tạp hay thảo dược trăm năm thì đừng làm phiền lão phu."

Diệp Mặc gật đầu, đưa tay vào túi vải thô, sờ soạng một lúc rồi rút ra một miếng vảy màu vàng nhạt, to bằng lòng bàn tay. Miếng vảy trông có vẻ khô khốc, thậm chí còn hơi xỉn màu vì bám bụi.

"Đây là…" Tào đại sư nheo mắt, dùng ngón tay đeo găng chuyên dụng cầm lấy miếng vảy. Ban đầu lão định vứt đi, nhưng khi vừa chạm vào, sắc mặt lão đột ngột biến đổi.

Một luồng khí vận bàng bạc, mang theo uy áp của chân long nhưng lại chứa đựng đạo vận thái cổ thoát ra từ những đường vân nhỏ li ti trên mặt vảy. Tào đại sư cảm thấy đầu óc mình như nổ tung, trước mắt lão không còn là phòng giám định mà là một vùng hồ nước tĩnh lặng như gương, nơi vạn vật quy tông, đại đạo chí giản.

"Rắc!" chiếc kính lúp thần thông trên tay lão nứt vỡ.

"Vảy… vảy cá?" Tào đại sư run rẩy, giọng lạc đi. "Không! Đây không phải vảy cá thường. Đạo vận tinh khiết này… Đây là một miếng tổ lân của Long tộc? Không, nó còn vượt xa rồng! Vị đạo hữu này, ngài lấy nó từ đâu?"

Diệp Mặc nhún vai: "Con cá vàng trong ao của ta mới rụng vài cái để thay vảy mới. Ta thấy nó hơi cứng, định vứt đi, nhưng nghĩ lại chắc cũng đáng vài đồng nên mang tới đây."

Tào đại sư nghe xong suýt chút nữa phun ra ngụm máu. Thay vảy mới? Cá vàng trong ao? Đây là miếng vảy ẩn chứa một sợi thiên địa quy luật! Lão hít một hơi thật sâu, vội vàng đứng dậy khom người: "Tiền bối… là lão phu có mắt không tròng. Miếng vảy này, Vạn Cát Lâu chúng ta xin phép đặt làm vật phẩm đấu giá cuối cùng của hôm nay!"

"Tiếp theo, là món linh dược thứ mười tám: Vạn Niên Thiên Tâm Thảo!"

Tiếng đấu giá viên vang vọng khắp đại sảnh. Trên đài, một cây cỏ màu xanh biếc, bao quanh bởi chín vòng hào quang rực rỡ đang tỏa hương thơm ngào ngạt.

"Vạn Niên Thiên Tâm Thảo! Dùng để luyện hóa Tâm ma, ổn định cảnh giới, là chí bảo cho những kẻ đang kẹt ở đỉnh phong Nguyên Anh!"

"Giá khởi điểm: 50 vạn linh thạch cấp trung!"

Ở hàng ghế đầu, một nam tử trẻ tuổi mặc kim bào, khí chất ngạo mạn chính là Dương Thiếu Chủ của Dương gia – gia tộc thống trị một vùng Đông Hải. Hắn vắt chân, ánh mắt thản nhiên: "60 vạn!"

"70 vạn!" Một lão giả đến từ Cửu Tiêu Thánh Địa lên tiếng.

"100 vạn!" Dương Thiếu Chủ nhướn mày, trực tiếp đẩy giá lên cao. Hắn hôm nay nhất định phải có cây cỏ này để đột phá, ai cản sẽ là kẻ thù của Dương gia. Cả sảnh đấu giá im phăng phắc trước sự ngang tàng của hắn.

"200 vạn linh thạch… và một nải cá khô."

Một giọng nói thanh thản, hơi lười biếng vang lên từ góc khuất của khán đài.

Cả hội trường đồng loạt quay lại. Ánh mắt hàng nghìn người đổ dồn về phía thanh niên đội nón lá. Linh Nhi ngồi bên cạnh đang ngơ ngác giơ nải cá khô lên, tưởng mình bị gọi tên.

Dương Thiếu Chủ quay ngoắt lại, ánh mắt tóe lửa: "Kẻ nào dám làm loạn? 200 vạn linh thạch? Ngươi nhìn bộ dạng mình xem, có nổi 200 viên không mà đòi ra giá?"

Diệp Mặc chớp mắt: "Linh thạch thì ta không có nhiều, nhưng vị quản sự ban nãy bảo ta cứ ra giá, thiếu bao nhiêu trừ vào vật phẩm ta ký gửi là được."

Tào đại sư lúc này từ hậu đài chạy ra, mồ hôi đầm đìa, lớn tiếng nói: "Xác nhận! Vị đạo hữu này hoàn toàn có tư cách ra giá. Dù hắn có hô 1000 vạn linh thạch, Vạn Cát Lâu cũng bảo đảm thanh toán!"

Tiếng xì xào bùng nổ như ong vỡ tổ. 1000 vạn? Vị quản sự lừng danh Tào đại sư cư nhiên lại đứng ra bảo lãnh cho một tên ngư ông rách rưới?

Dương Thiếu Chủ nghiến răng, sắc mặt tái mét: "Ngươi có vật gì mà đáng giá đến vậy? Ta không tin! 300 vạn linh thạch! Đây là giới hạn cuối cùng của Dương gia ta tại phiên này."

Diệp Mặc ngáp một cái, vỗ bình gốm: "Ta cần cây cỏ đó về làm gối nằm cho cá. 500 vạn."

"Ngươi… ngươi!" Dương Thiếu Chủ giận quá hóa cười, sát khí trong mắt dâng cao: "Được, nhường cho ngươi. Nhưng có mạng lấy dược, liệu có mạng mang nó ra khỏi Đông Hải thành này không thì chưa biết."

Tiếng búa gõ vang. Vạn Niên Thiên Tâm Thảo chính thức thuộc về Diệp Mặc.

Tuy nhiên, bầu không khí hội trường lúc này không còn là đấu giá nữa, mà là một cuộc tò mò cực độ. Tất cả đều nín thở chờ đợi món hàng cuối cùng – món hàng khiến Tào đại sư điên cuồng bảo lãnh cho Diệp Mặc.

"Thưa chư vị…" Giọng Tào đại sư run rẩy khi cầm trên tay một chiếc khay ngọc phủ vải đỏ. "Món bảo vật cuối cùng này, kỳ thực lão phu không đủ tư cách để định giá. Nó không phải vũ khí, không phải linh đan, nhưng nó chứa đựng cái mà tất cả tu sĩ chúng ta hằng ao ước…"

Lão kéo tấm vải đỏ ra.

"Oanh!"

Một luồng linh quang vàng kim cột thẳng lên trần nhà, xuyên thấu mái vòm Vạn Cát Lâu, chấn động cả mây xanh. Miếng vảy cá bình thường lúc nãy giờ đây lơ lửng trên không trung, những vân rồng uốn lượn như đang sống dậy, diễn hóa ra thiên địa sơ khai, âm dương vận chuyển.

"Đây là… Đạo Vận? Thiên địa linh mạch cô đọng?" Một lão quái vật ẩn thế từ phòng VIP tầng ba bay vọt ra ngoài cửa sổ, kinh hãi thốt lên.

"Trời ơi! Miếng vảy này ẩn chứa khí tức của Đạo Tổ! Nếu có thể ngồi thiền bên cạnh nó, việc thăng cấp Hóa Thần chỉ là chuyện sớm muộn!"

Cả hội trường phát điên. Dương Thiếu Chủ lúc này ngồi đờ đẫn trên ghế, khuôn mặt không còn một giọt máu. Hắn nhận ra miếng vảy kia chính là của tên ngư ông rách rưới mang đến. Hóa ra kẻ hắn coi thường cư nhiên tiện tay vứt ra một vật có thể mua cả vương quốc của hắn.

Giữa lúc hỗn loạn ấy, Diệp Mặc đã nhận lấy Thiên Tâm Thảo, nhét đại vào túi vải như nhét một mớ rau khô.

"Xong rồi, đi thôi Linh Nhi. Về nhanh kẻo Cá Trê dỗi, nó lại quẫy đuôi làm ngập núi thì phiền."

Diệp Mặc nắm lấy tay tiểu cô nương, thản nhiên bước ra khỏi cửa chính giữa ánh mắt kinh hoàng và sùng bái của vạn người. Gió biển thổi qua nón lá, để lại phía sau một huyền thoại bắt đầu lan truyền khắp Đông Hải: Có một vị Ngư Ông, dùng một chiếc vảy cá thay mới, chấn động cả chư thiên vận mệnh.


[Hết chương 43]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8