Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không HayChương 45: Gặp lại cố nhân, Liễu Nhất Phi lâm nguy**
CHƯƠNG 45: GẶP LẠI CỐ NHÂN, LIỄU NHẤT PHI LÂM NGUY
Bầu trời vùng biên viễn Thanh Minh Giới hôm nay sầm sì như đổ mực. Những đám mây đen nặng trịch chì ra, mang theo hơi ẩm lạnh lẽo của một cơn mưa lớn sắp tràn về.
Trên con đường mòn dẫn vào Thành cổ Vân Hà – một trạm dừng chân nằm giữa Đông Hải và Thanh Vân Môn, có hai bóng người đang chậm rãi bước đi. Một thanh niên vác theo chiếc túi vải sờn cũ, trên đầu đội nón lá thấp lè tè che khuất nửa khuôn mặt, đôi giày cỏ dưới chân đã lấm lem bùn đất. Theo sau hắn là một thiếu nữ độ tuổi trăng tròn, áo quần rực rỡ như một đóa hoa trà giữa rừng hoang, tay cầm một xâu hồ lô đường, miệng nhai chóp chép đầy thích thú.
“Chủ nhân, sao chúng ta không ngự kiếm cho nhanh? Muội nhớ cái ao của mình rồi, nhớ cả con Cá Chép đỏ hay phun nước vào mặt muội nữa.” Linh Nhi phụng phịu, vừa nói vừa nhảy qua một vũng nước đọng.
Diệp Mặc khẽ nâng vành nón lá, đôi mắt mỏi mệt quét qua dãy tường thành cổ kính phía trước, uể oải đáp: “Ngự kiếm tốn linh khí, lại còn dễ làm mồi cho lũ yêu chim trên cao. Đi bộ thế này không phải rất tốt sao? Vừa rèn luyện thân thể, vừa không làm phiền ai. Với lại, đi nhanh quá thì cái hồ lô đường trong tay ngươi cũng sẽ bị gió thổi bay thôi.”
Linh Nhi nghe đến "bay mất hồ lô đường" liền vội vàng ôm chặt lấy xâu kẹo, không dám phàn nàn thêm câu nào. Đối với cô bé vốn là Cẩm Lý hóa hình này, thế giới con người lạ lẫm nhưng cũng đầy rẫy mỹ vị.
Hai người thong thả bước vào cổng thành Vân Hà. Đây là một tòa thành cổ vốn dĩ rất náo nhiệt, nhưng hôm nay không khí dường như có gì đó không đúng. Cửa hàng hai bên đường khép kín, những người tản tu trên phố bước đi vội vàng, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác và sợ hãi.
Càng đi sâu vào trong thành, mùi máu tanh nồng nặc bắt đầu thoảng qua trong không khí.
Diệp Mặc hơi nhíu mày. Hắn chỉ muốn tìm một gian quán trọ, ngủ một giấc thật ngon rồi sáng mai tiếp tục hành trình trở về “vùng an toàn” của mình ở hậu sơn Thanh Vân Môn. Nhưng có vẻ như, rắc rối thường không chịu buông tha cho kẻ muốn sống bình yên.
…
Tại trung tâm thành cổ, trong một phế tích hoang tàn vốn là phủ đệ của thành chủ, một cuộc bao vây tàn khốc đang diễn ra.
“Liễu Nhất Phi, đừng vùng vẫy vô ích nữa. Kiếm khí của ngươi đã cạn, linh căn bị tà độc xâm nhập. Hôm nay, cho dù có mười cái Thanh Vân Môn cũng không cứu nổi ngươi!”
Tiếng cười lạnh lẽo vang lên từ một gã nam tử trung niên mặc trường bào thêu hình đầu lâu máu – trưởng lão của Huyết Sát Môn, một thế lực phụ thuộc vào Cửu Tiêu Thánh Địa. Chung quanh lão là mười mấy tên cao thủ Kim Đan cảnh, tất cả đều đang tỏa ra sát khí nồng nặc, phong tỏa mọi đường lui của bóng người ở giữa.
Liễu Nhất Phi đứng đó, thanh trường kiếm trên tay nàng đã xuất hiện nhiều vết sứt mẻ. Bộ trường bào trắng tinh khôi của đại sư tỷ Thanh Vân Môn năm nào, nay đã bị nhuộm thành một màu đỏ thẫm thê lương. Tóc mai nàng bết lại vì mồ hôi và máu, gương mặt vốn thanh lãnh, kiêu kỳ giờ đây tái nhợt không còn một giọt máu.
Nàng khẽ ho một tiếng, một ngụm máu tươi tràn ra khóe môi, nhưng ánh mắt vẫn lạnh lùng và kiên nghị như trước.
“Muốn bản đồ linh mạch của Thanh Vân Tông sao? Các ngươi chỉ có thể lấy nó từ xác của ta.” Giọng nàng khản đặc, nhưng vẫn mang theo sự kiêu hãnh của một thiên tài đứng đầu tông môn.
“Hừ, rượu mời không uống muốn uống rượu phạt!” Lão trưởng lão Huyết Sát Môn gầm lên: “Ra tay! Phế bỏ tu vi, giữ lại mạng nàng ta để tra tấn!”
Hàng loạt pháp bảo tỏa ra hồng quang quái dị lao về phía Liễu Nhất Phi. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, nàng thầm nhắm mắt lại. Trong tâm trí nàng lúc này, không phải là vinh quang của tông môn, cũng không phải là nỗi hận thù, mà đột nhiên hiện về hình ảnh một góc hồ yên tĩnh ở hậu sơn.
Nàng nhớ về tên đệ tử nuôi cá kỳ quặc ấy. Nàng nhớ bát canh cá mà hắn từng múc cho nàng – bát canh đã giúp nàng đột phá bình cảnh, đã sưởi ấm kinh mạch giá lạnh của nàng trong những ngày tăm tối nhất.
“Nếu lúc đó ta chịu hỏi tên hắn… nếu ta có thể gặp lại hắn lần nữa…”
Nàng khẽ mỉm cười cay đắng, chuẩn bị đốt cháy nguyên thần để tự bạo, quyết không để mình rơi vào tay lũ tà tu.
“Đùng!”
Một tiếng động lạ lùng vang lên, không phải tiếng nổ của pháp thuật, mà giống như tiếng một vật nặng gì đó bị ném vỡ.
Ngay sau đó, một dải lụa nước trong vắt, mang theo một đạo sinh cơ mãnh liệt bất chợt từ đâu lao tới, nhẹ nhàng cuộn lấy thân hình Liễu Nhất Phi, kéo nàng lùi lại phía sau hàng chục trượng, né tránh hoàn toàn đợt công kích chí mạng.
Cả đám cao thủ Huyết Sát Môn sững sờ. Trưởng lão cầm đầu trừng mắt nhìn về phía đầu phố: “Kẻ nào? Gan to bằng trời, dám quản chuyện của Huyết Sát Môn ta?”
Từ trong màn sương mù mờ mịt của cơn mưa nhỏ vừa bắt đầu rơi, một dáng người lù khù hiện ra. Diệp Mặc đang đứng đó, tay cầm một chiếc hồ lô đựng nước, khuôn mặt vẫn đầy vẻ ngái ngủ. Cạnh hắn, Linh Nhi đang nhìn Liễu Nhất Phi bằng ánh mắt thương cảm, miệng còn lầm bầm: “Chủ nhân, tỷ ấy gầy đi nhiều quá, chắc là do dạo này không được ăn canh cá của người rồi.”
Diệp Mặc thở dài, hắn gãi đầu, giọng điệu đầy vẻ bất đắc dĩ: “Ta đã nói là muốn tìm chỗ trọ mà. Sao đi đến đâu cũng thấy người ta đánh nhau là thế nào nhỉ? Này vị đạo hữu kia, các ngươi đánh thì cứ đánh, nhưng có thể tránh đường cho ta đi qua không? Ta mệt quá rồi.”
“Chết tiệt! Một tên phế vật không có lấy nửa phần linh áp cũng dám lên tiếng?” Trưởng lão Huyết Sát Môn giận dữ. Lão không cảm nhận được bất kỳ hơi thở tu luyện nào từ Diệp Mặc, chỉ cho rằng đây là một kẻ phàm nhân đi lạc hoặc một tán tu cấp thấp vô tri.
“Giết chết hắn cho ta!” Lão ra lệnh.
Một tên đệ tử Huyết Sát Môn cười gằn, cầm đoản đao lao về phía Diệp Mặc. Huyết khí trên đao cuồn cuộn, xé rách không gian, nhắm thẳng cổ họng Diệp Mặc mà cắt tới.
Liễu Nhất Phi vừa gượng dậy, thấy cảnh đó liền kinh hãi hét lớn: “Diệp Mặc! Chạy mau! Hắn là Kim Đan cảnh!”
Nàng nhận ra hắn. Dù hắn vẫn ăn mặc rách rưới như xưa, dù hắn vẫn mang vẻ lười biếng ấy, nhưng gương mặt đó làm sao nàng quên được. Nàng không thể hiểu vì sao hắn lại xuất hiện ở đây, nhưng nàng biết hắn không phải là đối thủ của những tên ác ma này. Hắn chỉ là một đệ tử nuôi cá của tông môn mà thôi!
Nhưng, thực tế luôn nằm ngoài sự tưởng tượng của người đời.
Diệp Mặc nhìn tên đệ tử đang lao tới, hơi cau mày vì mùi máu từ đoản đao làm hắn khó chịu. Hắn đưa bàn tay đang cầm nón lá lên, giống như một hành động che mưa tự nhiên, rồi khẽ búng một cái vào không trung.
“Cá nhỏ thì đừng có nhảy quá cao, dễ chết lắm.”
“Chíu!”
Một giọt nước mưa đọng trên vành nón lá của Diệp Mặc bắn ra. Giọt nước ấy nhỏ bé vô cùng, trong suốt như pha lê, nhưng ngay khi rời khỏi vành nón, nó bỗng chốc phát ra một tiếng nổ âm trầm.
“Rắc!”
Chiếc đoản đao cấp bậc linh khí trung phẩm chạm vào giọt nước, bỗng chốc vỡ vụn như đồ gốm. Giọt nước không dừng lại, nó xuyên qua mi tâm của tên đệ tử Kim Đan cảnh kia một cách nhẹ nhàng, rồi tan biến trong không khí.
Tên đệ tử ấy vẫn giữ nguyên tư thế lao tới, nhưng đôi mắt đã trợn trừng, hồn bay phách tán trước khi kịp hiểu chuyện gì đã xảy ra. Thân thể hắn đổ gục xuống bùn lầy, không còn một hơi thở.
Không gian bỗng chốc im bặt. Tiếng mưa rơi lộp bộp lên mặt đất trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết.
Lão trưởng lão Huyết Sát Môn đồng tử co rụt lại, sắc mặt chuyển từ hung dữ sang xanh mét trong nháy mắt. Một giọt nước giết chết Kim Đan cảnh? Đây là thủ đoạn gì? Đây là cảnh giới nào?
“Tiền… tiền bối là ai?” Lão run rẩy lùi lại, tay chân bắt đầu nhũn ra. Khí thế ngạo mạn lúc nãy đã tan thành mây khói.
Diệp Mặc không thèm nhìn lão, hắn bước tới bên cạnh Liễu Nhất Phi, cúi xuống nhìn nàng. Ánh mắt hắn lướt qua những vết thương trên người nàng, khẽ tặc lưỡi: “Đại sư tỷ, người ta nuôi cá thì da dẻ hồng hào, sao nàng càng tu luyện lại càng thảm hại thế này? Nhìn đi, hỏng hết cả bộ đồ đẹp rồi.”
Liễu Nhất Phi nhìn trân trân vào Diệp Mặc. Nàng cảm thấy đầu óc mình như đình trệ. Tên đệ tử ngoại môn ngày ngày ngồi câu cá ở Thanh Vân Môn, người mà nàng vốn cho là "lãng phí thanh xuân", vừa mới búng tay một cái đã hạ sát một Kim Đan cao thủ?
“Ngươi… ngươi thật sự là Diệp Mặc?” Nàng thều thào, máu lại trào ra.
“Ta không là Diệp Mặc thì là ai?” Diệp Mặc lấy từ trong túi vải ra một con cá khô nhỏ màu vàng nhạt – đó là "Linh Ngư Can" do chính hắn sấy khô từ những con cá biến dị trong ao. Hắn nhét nó vào tay nàng: “Ăn đi, đừng có tự bạo nguyên thần linh tinh, dọn dẹp đống đổ nát này phiền phức lắm.”
Liễu Nhất Phi vô thức đưa con cá khô vào miệng. Ngay khi nàng cắn xuống, một nguồn sức sống tinh khiết và nồng đậm như biển cả đột ngột nổ tung trong bụng nàng.
Tà độc đen kịt đang ăn mòn kinh mạch bị luồng sức mạnh này quét sạch như tuyết gặp nắng xuân. Những vết sẹo sâu hoắm trên da thịt nàng bắt đầu khép miệng với tốc độ mắt thường cũng thấy được. Linh hải đã cạn kiệt của nàng bỗng chốc trào dâng, tu vi vốn đang ở Trúc Cơ đỉnh phong bỗng chốc lay động mạnh mẽ, dường như muốn đột phá Kim Đan ngay tại chỗ!
Nàng bàng hoàng nhận ra, con cá khô này… còn quý giá hơn cả những viên Linh Đan cấp sáu, cấp bảy của các bậc tông sư luyện dược!
Lúc này, trưởng lão Huyết Sát Môn thấy tình thế không ổn, đột ngột thét lớn: “Hắn chỉ là hư trương thanh thế thôi! Tất cả xông lên, giết sạch bọn chúng!”
Lão định nhân lúc thuộc hạ xông lên để dùng huyết độn bỏ chạy. Lão là Nguyên Anh cảnh sơ kỳ, nhãn quang vẫn có chút sắc bén, lão nhận ra Diệp Mặc thực sự không có tu vi trong người, chỉ có thể là hắn đang nắm giữ một bảo vật cấp Thánh nào đó.
Mười mấy tên tu sĩ còn lại nghe lệnh, liều chết lao vào. Những ánh đao, bóng kiếm rực trời bao phủ lấy không gian nhỏ hẹp quanh Diệp Mặc và Liễu Nhất Phi.
Diệp Mặc thở dài một tiếng thật dài. Hắn cúi xuống, nhặt một nhành cây liễu đã gãy rụng nằm vất vưởng trong vũng bùn.
“Thật là… cá thì phải nuôi trong ao, chó thì phải xích trong chuồng. Ra ngoài điên khùng như vậy, làm sao mà trường thọ được?”
Hắn nhẹ nhàng vung nhành liễu lên một cái.
Hành động của hắn chậm chạp đến mức đứa trẻ ba tuổi cũng thấy rõ, nhưng trong mắt những tên tu sĩ Huyết Sát Môn, thế giới như bỗng chốc đứng khựng lại.
Nhành liễu mục nát trên tay Diệp Mặc, dưới tác động của một đạo quy luật vô hình, bất ngờ phát ra một đạo xanh biếc quang mang rạng ngời. Đạo quang mang này không sắc lẹm như kiếm khí, không rầm rộ như lôi điện, nó nhu hòa như gió xuân, nhưng khi nó lướt qua, vạn vật đều trở nên tĩnh lặng.
“Vù vù vù!”
Những pháp bảo đang bay trên không bỗng chốc hóa thành tro bụi. Mười mấy tên tu sĩ Kim Đan cảnh chưa kịp chạm vào tà áo của Diệp Mặc đã bị một sức mạnh khủng khiếp hất tung ra xa. Kinh mạch của bọn chúng đồng loạt bị đứt đoạn, tu vi bao năm khổ luyện bị xóa sạch sành sanh chỉ trong một nhịp thở.
“Aaaa!”
Tiếng kêu thảm thiết vang lên rồi nhanh chóng bị tiếng mưa át đi.
Trưởng lão Huyết Sát Môn đang chuẩn bị bay lên không trung, đột nhiên cảm thấy cả bầu trời đè nặng xuống vai mình. Lão quỳ rụp xuống đất, xương đầu gối vỡ nát. Lão kinh hoàng ngẩng đầu nhìn nhành liễu trong tay Diệp Mặc – thứ nhành cây mà lúc này, trong mắt lão, không khác gì một đạo Thiên luật đang cầm nắm vận mệnh chúng sinh.
“Quy luật… Đại Đạo vận vị…” Lão run rẩy, đôi môi xám ngắt: “Tiền bối… ngài… ngài là Hóa Thần đại năng? Không, lẽ nào là Luyện Hư cao nhân?”
Diệp Mặc thu nhành liễu lại, hắn nhìn nhành cây đã nát nhừ vì không chịu nổi sức mạnh của chính mình, rồi vứt nó sang một bên.
“Ta chỉ là một gã nuôi cá thôi, đừng gọi tiền bối này tiền bối nọ cho mệt.” Diệp Mặc nhìn lão trưởng lão, ánh mắt chợt trở nên thâm thúy: “Cửu Tiêu Thánh Địa bảo các ngươi đến đây sao? Về nhắn với kẻ cầm đầu các ngươi, đừng động vào Thanh Vân Môn. Cá của ta sống ở đó, ta không muốn chuyển nhà đâu.”
“Vâng… vâng… vãn bối xin tuân lệnh!” Trưởng lão kia đâu còn gan dạ nào, vội vã lết đi bằng đôi tay còn lành lặn, trốn chạy như một con chó đế vương bị thất thế.
Hiện trường chỉ còn lại Diệp Mặc, Linh Nhi và một Liễu Nhất Phi vẫn đang đắm chìm trong sự chấn động tột cùng.
Linh Nhi nhảy tới bên cạnh Liễu Nhất Phi, kéo tay áo nàng: “Tỷ tỷ, đừng ngơ ra đó chứ. Chủ nhân cứu tỷ rồi, hay là tỷ về ao cá chơi với muội đi? Chủ nhân mới bắt được một loại cá mới, vảy nó óng ánh đẹp lắm, chắc tỷ sẽ thích đấy.”
Liễu Nhất Phi khó khăn đứng dậy, đôi mắt nàng nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Diệp Mặc. Một cảm giác kính sợ xen lẫn hoài nghi và cảm kích vô bờ dâng lên trong lòng. Nàng bỗng nhận ra, suốt bao năm qua, nàng cứ ngỡ mình là bảo hộ thần của tông môn, cứ ngỡ mình là kẻ gánh vác vận mệnh trên vai…
Nhưng thực chất, Thanh Vân Môn bấy lâu nay vẫn tồn tại bình yên giữa sóng gió thiên hạ, dường như không phải vì nàng, cũng chẳng phải vì vị chưởng môn tưng tửng kia, mà là nhờ sự tồn tại của cái ao cá nhỏ bé ở hậu sơn. Nhờ sự hiện diện của một người, chỉ với một cái búng tay có thể xoay chuyển trời đất.
“Diệp… tiền bối.” Nàng nghẹn ngào, định quỳ xuống hành lễ.
Diệp Mặc đưa tay đỡ lấy vai nàng, ngăn nàng quỳ xuống. Cảm giác tiếp xúc nhẹ nhàng nhưng khiến Liễu Nhất Phi run rẩy như bị điện giật.
“Gặp lại cố nhân, không cần khách sáo vậy đâu đại sư tỷ.” Diệp Mặc mỉm cười, nụ cười vẫn bình dị và có chút lười nhác như ngày đầu nàng thấy hắn ven hồ: “Chúng ta cũng đang về Thanh Vân Môn. Đi thôi, vừa hay tối nay trời mưa, nấu canh cá là hợp nhất.”
“Chủ nhân! Cho muội thêm hai cái đầu cá!” Linh Nhi reo hò nhảy cẫng lên.
Diệp Mặc xoa đầu cô bé: “Được, đầu cá của ngươi hết. Đại sư tỷ, nàng có đi được không?”
Liễu Nhất Phi nhìn sâu vào mắt hắn, bao nhiêu thắc mắc, bao nhiêu nghi hoặc đều được nàng giấu lại tận đáy lòng. Nàng biết, vị cao nhân ẩn thế này không muốn lộ danh tính. Nếu hắn muốn làm một ngư ông bình dị, vậy nàng sẽ mãi mãi coi hắn là vị đệ tử nuôi cá ở hậu sơn kia.
“Được.” Nàng khẽ đáp, ánh mắt dần trở lại vẻ trong trẻo nhưng giờ đây đã thêm phần ấm áp.
Ba người lặng lẽ bước đi trên con phố cổ vắng người của Vân Hà Thành. Dưới cơn mưa phùn bắt đầu rơi dày đặc, bóng của vị "Ngư Ông" đi đầu trông vẫn thấp nhỏ và lười nhác như thế, nhưng dưới mỗi bước chân hắn đi qua, mặt đất bùn lầy dường như đều nở ra những đóa hoa sen mờ ảo từ hư vô, âm thầm tỏa ra hương thơm của Đạo.
Liễu Nhất Phi đi sau, nhìn theo bóng dáng ấy, trong lòng thầm nghĩ: “Thanh Vân Môn có ngươi… thực sự là phúc phận vạn năm.”
Nhưng nàng đâu biết, lúc này Diệp Mặc đang đau khổ suy nghĩ: “Hết vảy Cá Chép lại đến cá khô thần dược, hôm nay tiêu hao vốn liếng hơi nhiều rồi. Phải bảo con Cá Trê dọn bể làm việc chăm chỉ hơn để kiếm lại linh thạch mới được…”
Cả ba khuất dần sau làn sương mù, để lại sau lưng những truyền thuyết về vị "Tiên nhân gảy nước giết địch" bắt đầu âm thầm lan truyền khắp vùng biên địa.
—
Hết chương 45.